TỰ MÌNH LẬP THÂN Nhìn trời nhìn đất mênh mông Bước chân vạn dặm tương lai mịt mù Nghĩ đời càng nghĩ càng buồn Trò
TỰ MÌNH LẬP THÂN Nhìn trời nhìn đất mênh mông Bước chân vạn dặm tương lai mịt mù Nghĩ đời càng nghĩ càng buồn Trò
THỬ XEM CON TẠO Ngồi suy ngẫm, nợ duyên ai nhóm Để bây giờ, bạc trắng như vôi Khi nghèo khổ, kết đôi kết lứa
GIỜ CÓ KHÁC Phố thị giờ đây, cảnh đúc đông Dòng người qua lại chật như nem Kẻ mua người bán, ôi sầm uất Nhộn
CÂU CHUYỆN TÂM ĐIỀN Ngày xửa, ngày xưa có một vị Thiền Sư tên là Văn Ba, tu hành đắc Đạo thu nhận được ba
ĐẤNG ANH LINH Đấng anh linh anh linh Trí trời, cứu nước non Thoát cơ hàn khốn khó Ra khỏi đường tăm tối Sống an
VẤN VƯƠNG ÂN TÌNH Trèo lên đỉnh núi non nam Xa xa trông thấy nàng tiên dạo đồng Cánh hồng rực rỡ cánh hồng Tóc