CÂU CHUYỆN TÂM ĐIỀN

Ngày xửa, ngày xưa có một vị Thiền Sư tên là Văn Ba, tu hành đắc Đạo thu nhận được ba người đệ tử đều là bậc kỳ tài. Người đệ tử lớn tên là Chu Thông, người đệ tử kế tên là Tử Nho, người đệ tử thứ ba tên là Ái Nhu.
–  Thiền Sư Văn Ba thường dạy với các đệ tử rằng. Tâm con người chính là Tâm Điền. Ví như cánh đồng rộng lớn, nếu biết canh tác gieo trồng. Nhất là chọn giống tốt chất lượng cao thời các con sẽ giàu to muốn gì được nấy.
–  Còn như biếng nhác không gieo trồng gì cả, để cỏ dại mọc lên, thời các con phải chịu cảnh nghèo đói, thành ruộng hoang uổng phí biết là bao.
–  Còn ra sức gieo trồng mà không phân biệt được giống nào tốt giống nào xấu cứ gieo bừa vào cánh đồng, ra công sức thời nhiều nhưng đến khi gặt hái thời rất thấp. Có khi mất trắng trở thành công cốc, khổ cực tốn kém mà chẳng được gì. Thiền Sư Văn Ba dạy thời nhiều nhưng chính yếu vẫn là Tâm Điền. Thiền Sư Văn Ba nhìn ba người đệ tử nói: Các con đã thành tài tự mình chọn cho mình một hướng đi, theo sự hiểu biết của các con. Ba đệ tử lạy Thầy rồi xuống núi mỗi người đi mỗi ngã luôn ghi nhớ lời thầy dạy, chú trọng vào Tâm Điền.
–  Người đệ tử lớn tên là Chu Thông hiểu rõ lời Thầy dạy nên chọn những hạt giống có chất lượng gieo vào Tâm Điền những hạt giống Thiên Ý tức là Văn Hóa Cội Nguồn. Hạt Giống Kinh, Thơ, Văn, Sử, Triết, Truyện. Hiến Pháp Luật Tạng, Giới Đức Đại Thừa ra sức học hành nghiên cứu không mệt mỏi hầu làm cho Tâm Điền của mình về sau kết trái đơm hoa rực rỡ .
–  Người đệ tử thứ hai tên là Tử Nho vốn ưa thích Pháp Thuật Thần Thông, cũng như sự linh ứng nhiệm mầu nên chọn những hạt giống bùa chú gieo vào Tâm Điền của mình, sự vọng cầu chứng đắc.
–  Còn người để tử thứ ba tên là Ái Nhu xu hướng theo vật chất tham gia đảng phái, gieo trong Tâm Điền những sự cạnh tranh, ác, thiện lẫn lộn tuy làm quan tới hàng Bộ Trưởng, nhưng nói đến phúc quả thời chẳng được là bao.
–  Nói về Chu Thông gieo trong Tâm Điền những hạt giống Thiên Ý. Một màu xanh Âm Đức tràn ngập linh hồn, đi tới đâu cũng được Hộ Pháp Long Thần hộ trì che chở, Cha Mẹ Trời thường phù hộ vượt qua tất cả những chướng ngại gặp toàn những chuyện may mắn trong đời. Nhờ gieo trồng trong Tâm Điền Văn Hóa Cội Nguồn Kinh, Thơ, Văn, Sử, Triết, Truyện, những hạt giống Thiên Ý đã mọc lên thành rừng kim cương, ngọc ngà, châu báu. Kết tụ thành dòng cam lộ nước thánh. Nên Chu Thông nói tới đâu người ta hiểu đến đó độ người vô số, danh tiếng lẫy lừng.
– Một hôm có một tên Quan nổi tiếng là hách dịch, mời Chu Thông đến với lời xúc phạm. Chu Thông chẳng giận lại nói: Có phúc mới được làm Quan, nhưng phúc đức không phải tự nhiên mà có, phải làm phước giúp người mới có, đã không làm ra phúc đức mà tiêu xài quá lớn. Hết phúc thời tai họa theo đó hiện ra, không mời không biểu nói cứ lết la đeo bám người hết phúc, gây ra bao phiền phức cũng như hiểm họa khôn lường. Nãy giờ quan hù dọa chửi mắng tôi, theo luật chửi một người không tu thời tội 10, chửi một người tu thời tội 100, chửi một người hành sự theo Thiên Ý thời tội lên đến 1000, có nghĩa tự nảy giờ quan đã làm tổn đức cho mình biết là bao.
Ở đời sự tổn đức cao nhất chính là bất hiếu với Cha Mẹ. Cũng như xem thường Trời, không coi Trời ra gì thời dù cho phúc đức như núi thời Quan cũng xài nhanh hết trong bổng chốc liền tiêu tan theo mây khói. Phúc hết thời họa ập đến rất nhanh. Cây cỏ do Trời tạo, lúa gạo cũng do Trời sanh. Không khí, nước uống, đất đai, mây gió những thứ đó đều là của Trời. Kính trời thời Trời lấy lại tất cả,
Tôi nói ra đây không phải là đặt điều. Vì trên đầu chúng Ta là Trời dưới chân Ta là Đất. Mỗi lời nói ra Trời Đất đều nghe thấy. Nếu Quan không từ bỏ những lời phỉ báng Thiên Ý thời tai họa nhất định phải đến không sớm thời chầy mà thôi. Vị Quan nghe xong sừng sộ đòi bắt nhốt Chu Thông: Tao là Trời, Trời là Tao. Tao muốn trắng là trắng, Tao muốn đen là đen. Tao cấm truyền Thiên Ý nếu còn tái phạm thời ở tù mọt gông.
Chu Thông ra về nghĩ thương cho vị Quan ngu si đần độn dựa hơi chút Quan coi Trời bằng nắp vung. Được mấy hôm nghe đâu vị Quan hách địch không biết ai xuôi khiến ký chú sai sót đi đến phạm pháp, có công văn đình chỉ công tác đuổi cổ về dân còn may đi tù nữa là khác, xưa nay ỷ quyền, ỷ thế muốn làm gì thời làm, nay chẳng còn gì tự treo cổ nơi cơ quan mà chết. Những người hùa theo Quan không hiểu vì sao có người trào máu họng rồi đời, có người bị đuổi cổ về vườn, trở thành điên điên, khùng khùng, mách mách trước đây thấy dân làm như cọp sói, giờ thấy dân như con chuột thấy mèo khép nép sợ hãi, hậu quả của hành ác đương nhiên tai ương sẽ tới, nhất là phỉ báng Ông Trời, xem thường Thiên Ý. Ông Trời chưa làm việc thời Thiên Thần, Địa Thần Hộ Pháp đã ra tay. Về sau có thơ rằng:

Chống ai không chống, chống Ông Trời
Phước đức chẳng còn, họa đến rất nhanh
Trên đầu thời có Trời xanh
Dưới đất thời có Thần Linh khắp cùng
Mấy ai lạm dụng chức quyền
Xem thường Trời, Đất lên đời mấy ai
Luật Trời Thiên Ý Hóa Công
Làm đều bất chính hết mong an lành
Nhất là phá hoại Cội Nguồn
Tiêu tan cơ nghiệp đọa đày hồn Linh
Cũng do nhạo bán Thơ, Kinh
Tự mình treo cổ đi tiêu xác hồn
Họa tai khắp lối khắp cùng
Phúc đà cạn kiệt khó mòng bình yên
Tai ương dồn dập triền miên
Không người che chở đi tiêu cuộc đời
Xem thường nhạo bán Ông Trời
Kết cuộc thê thảm rồi đời con ma.

Nói về người đệ tử thứ hai là Tử Nho gieo vào Tâm Điền của mình những hạt giống bùa chú vọng cầu chứng đắc, cứu nhân độ thế bằng sự linh ứng của bùa phép trở thành Thầy Pháp, tuy được nhiều người sùng kính, tiền của ăn không hết, nhưng trong Tâm Điền của Tử Nho không phải là cánh đồng màu mỡ, sự đơm hoa kết trái của hạt giống bùa chú vọng cầu chỉ là quả bạc, quả đồng, không phải là quả vàng, quả kim cương như Chu Thông. Phần nhiều làm cho con người trở thành mê tín dị đoan. Nên độ người chẳng được bao nhiêu.
– Nói về đệ tử thứ ba là Ái Nhu, gieo trong Tâm Thức của mình, những hạt giống tranh bá, thắng là vua thua là giặc, mưu mô tính toán những sự bất chính trái Lương Tâm. Trước mắt là có quyền, có thế trở thành giàu có, ăn sung mặc sướng, tiền hô hậu ủng bề thế chẳng ai bằng. Nhưng, gieo hạt giống Thiện Lành trong Tâm Điền chẳng được là bao, đi tới đâu cũng tom góp đô la, ngà voi, sừng tê giác, chim trĩ trắng, gà chín cựa. Những hạt giống Tâm Thức trong Tâm Điền toàn là tham lam không có giá trị cho sự giải thoát. Lẫn quẩn trong đường sanh tử.
– Một hôm ba người học trò về thăm Văn Ba Sư Phụ. Văn Ba Sư Phụ nhìn ba đệ tử người nào cũng nên danh rực rỡ thời lấy làm mừng nói không uổng công thầy dạy bảo bấy lâu. Ba người học trò liền hỏi về tương lai của mình, Thiền Sư Văn Ba liền nhập thiền xem ba đệ tử gieo những gì trong Tâm Điền của mình. Thiền Sư Văn Ba xem xong rồi nói: Các con gieo trong Tâm Điền mình mỗi người mỗi khác, nói về sự gặt hái hiện tại thời Ái Nhu là thành tựu hơn hết. Với con mắt đời thời ai cũng phải thừa nhận Ái Nhu thành đạt địa vị công danh rất cao. Nhưng đó là chỉ nói nơi trần gian. Còn sau khi mãn trần Linh Hồn nhận lãnh được gì thời theo Luật gieo trồng, gieo Nhân kết Quả mà thọ hưởng thiên cơ bất khả lậu không nói được.
– Thầy Văn Ba nhìn Tử Nho rồi nói: Ở thế gian nầy phần đông là chạy theo bùa chú, cầu sự linh ứng, cũng như quả vị nầy quả vị kia. Sự thành tựu của Tử Nho là thiên hạ bái sống thành công như thế thời chẳng được mấy người. Nhưng ở tương lai đương nhiên sẽ được về trời. Nhưng làm gì trên trời, thiên cơ bất khả lậu không thể nói trước được.
– Thầy Văn Ba nhìn Chu Thông rồi nói: Trước mắt hiện tại con hưởng lộc không lớn, có kẻ chê nầy người chê kia, nhưng trong Tâm Điền Con toàn là ngọc ngà, kim cương, châu báu. Trong tương lai con giàu lắm, nhưng không phải nơi trần gian mà ở trên cõi Thiên Đàng. Thiên Cơ đâu thể nói nhiều Thầy cho biết bấy nhiêu là được. Đất, Trời tuy rộng lớn nhưng tất cả đều theo Định Luật. Các con gieo trong Tâm Điền những gì thời các con hưởng cái nấy. Có những hạt giống gieo ra thời gặt liền theo đó, như làm quan, làm vua làm chúa chốn nhân gian. Có thứ gieo ra phải chờ thời gian hoặc khi mãn kiếp trần mới được hưởng. Các đệ tử chú ý lắng nghe nhưng không được rõ. Chỉ có Chu Thông là thấy rõ mà thôi.
– Ngày qua tháng lại cái già đã đến không bao lâu bỏ lại xác trần, Ái Nhu Linh Hồn không mang theo được gì của trần trả lại cho trần chỉ là hai bàn tay trắng. Trong khi ấy trong Tâm gieo toàn những hạt giống thất đức. Tuy không đọa đày xuống cõi Âm Ti, ở lại trần gian làm Ma Âm Cảnh, nhờ không làm hại dân hại nước, nên hưởng được sự cúng thí của người trần, chờ nhân duyên đầu thai trở lại làm người hưởng theo phước, họa. Thiện, Ác những gì mình đã gieo ra.
Nói về Tử Nho khi mãn kiếp trần, nơi Tâm Điền gieo trồng bùa chú, vọng cầu sự chứng đắc linh ứng, thường hay giúp người, được siêu sanh về trời, làm Thiên Chúng, thành dân trời như bao người khác, một mình tự hát, tự ca, cô đơn trên cõi bao la xứ trời.
– Nói về Chu Thông gieo trong Tâm Điền những hạt giống có chất lượng hạt giống Kinh, Thơ, Văn, Sử, Triết, Truyện, Hiến Pháp Luật Tạng. Giới Đức Thượng Thừa. Toàn là Thiên Ý lời dạy Cha Trời. Một màu xanh Âm Đức tràn ngập Linh Hồn, kết thành dòng cam lộ nhiệm mầu. Chu Thông độ người vô số. Mãn kiếp trần siêu sanh Thiên Giới làm Vua một cõi trời. Thiên Chúng Chư Thiên đông vô số vô biên.
Thơ rằng:

Thiên Ý Cội Nguồn
Văn Thơ của Trời
Gieo vào Tâm Điền
Mọc lên cánh đồng châu báu
Hào quang tỏa sáng
Phúc Đức Phước Báo không thể nghĩ bàn
Mãn trần về trời
Làm Vua làm chúa uy quyền oai linh
Cõi nước châu báu trang nghiêm
Vĩnh hằng sống mãi ở trên cõi trời
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Tâm Điền đến đây là hết.
————————————————–