NHỚ ƠN VUA HÙNG Giờ nghĩ lại ngày xưa lạc lối Trên con đường, u tối chông gai Sống đời khóe mắt đắng cay Tai
NHỚ ƠN VUA HÙNG Giờ nghĩ lại ngày xưa lạc lối Trên con đường, u tối chông gai Sống đời khóe mắt đắng cay Tai
CHỚ BỎ CỘI NGUỒN Xin người chớ bỏ Cội Nguồn Rời xa trung hiếu tiệt đường nghĩa nhân Làm người quý nhất lương tâm Ấy
CƠ DUYÊN VẠN KIẾP Cơ duyên vạn kiếp, chỉ một lần Gặp được Cội Nguồn, trổ Thánh Nhân Rồng Tiên vận hội, Trời khai mở
ĐẠI THỤ ANH LINH Lịch sử dựng nước giữ nước năm nghìn năm, trải qua bao biến động thăng trầm, tiếp nối nhau hàng trăm
TRẦN GIAN LÀ VẬY Ở đời ít ai, không bất hạnh Trần gian là vậy, vốn xưa nay Về Nguồn giải thoát, tâm khốn khổ
GIÁC NGỘ Biết được Cội Nguồn, trở về Cội Nguồn chính là giác ngộ, vì sao lại nói thế. Vì cây có Gốc nở cành