NHỚ ƠN VUA HÙNG
Giờ nghĩ lại ngày xưa lạc lối
Trên con đường, u tối chông gai
Sống đời khóe mắt đắng cay
Tai ương mù mịt biết đâu bến bờ
Ngày xưa ấy, tâm hồn ủ rũ
Sống cuộc đời đau khổ triền miên
Tháng năm cơ cực đảo điên
Héo cành rũ ngọn phong ba dập vùi
Đến một hôm, cuộc đời thay đổi
Sấm Cội Nguồn, văng vẳng bên tai
Rồng Tiên tỏa sáng tung bay
Và tôi vội vã theo ngay về Nguồn
Cũng từ đó, tâm hồn thanh thản
Phúc đâm chồi, lộc trổ sum sê
Sống đời hạnh phúc bình yên
Và tôi tưởng nghĩ nhớ ơn Vua Hùng
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————-
