GIÁC NGỘ

Biết được Cội Nguồn, trở về Cội Nguồn chính là giác ngộ, vì sao lại nói thế.
Vì cây có Gốc nở cành xanh ngọn
Nước có Nguồn, nước chẳng cạn khô
Về Nguồn đời mãi tốt lên
Đơm bông kết trái sum sê quả cành
Người mà ác bỏ thiện làm
Dù cho ở chợ, ở chùa, như nhau
Tu đâu cho bằng tu Tâm
Thờ Cha Kính Mẹ cũng lên thiên đàng.
Tu mà bỏ Cội bỏ Nguồn
Bỏ Ông Quốc Tổ về trời hết mong
Bất nhân bất nghĩa bất trung
Căn bản nhơn đạo tiêu tan chẳng còn
Đạo Trời Trung, Hiếu vẹn toàn
Ấy là thành đạo chẳng tìm đâu xa
Vững Nguồn vững Cội nở hoa
Dù là nghèo khổ vẫn ra anh hùng
Thoát ra sanh tử luân hồi
An vui tự tại vĩnh hằng an vui
Về Nguồn làm lành lánh dữ không những đem lại sự an vui cho cuộc sống, tốt Đời đẹp Đạo. Cũng chính là giải thoát tai họa cho chính mình, đi đến an vui cực lạc.
Người mà biết quý trọng lòng Trung, Hiếu. Luôn thể hiện lòng Nhân Nghĩa. Vị Tha, Thương yêu. Trương Trợ, Giúp Đở. Từ Bi, Hỷ Xả là người có Đạo. Hành động Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa, Vị Tha, Thương Yêu, Từ Bi, Hỷ Xả kết quả Đạo Đức thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.
Không cầu mong về trời cũng được về trời, như một định luật tự nhiên, có công tận độ dìu dắt nhân loại sẽ trở thành vua trời. Độ nhân loại nhiều thời có cõi nước trời lớn, độ nhân loại ít thời có cõi nước trời nhỏ. Độ năm ba gia đình cũng trở thành Cung Chủ ngự trị cung động cung điện ở Non Tiên Cực Lạc.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————–