NGÀY ANH TRỞ LẠI BẾN BỜ THỦY CHUNG Hò hơ sáng ngóng chiều trông Chờ anh từ chốn xa xăm trở về Ơi hò Ta
NGÀY ANH TRỞ LẠI BẾN BỜ THỦY CHUNG Hò hơ sáng ngóng chiều trông Chờ anh từ chốn xa xăm trở về Ơi hò Ta
RA KHỎI SANH TỬ RA KHỎI LUÂN HỒI RA KHỎI TAM GIỚI Linh Hồn đầu thai vay mượn Thể Xác gọi đó là Sanh. Mượn
AN VUI HẠNH PHÚC Từ khi về Cội đến nay Không còn lo sợ an vui Linh Hồn Bao nhiêu phiền não không còn Vượt
BỒ ĐỀ KHÔNG PHẢI CÂY KIẾN TÁNH KHÔNG PHẢI CẢNH Vào thời xa xưa có câu chuyện đáng cho Ta suy ngẫm Sở Giác và
LỜI THƠ Lời thơ Thầy dạy, lời dìu dắt Mặt trời chân lý, ánh dương soi Lời thơ bao la, lời bát ngát Trăm sông
PHÁP MÔN ĐỐN NGỘ TỰ CẮT ĐUÔI Ngày xửa ngày xưa, ở vào thời thượng cổ. Loài Nòng Nọc sống càng lâu càng khổ, vì