LONG HOA THI TẬP CA- NHẠC 127 NỖI BUỒN Gió đưa trăng Rồi trăng đưa gió Trăng lặng rồi Gió lại cô đơn Sông núi
LONG HOA THI TẬP CA- NHẠC 127 NỖI BUỒN Gió đưa trăng Rồi trăng đưa gió Trăng lặng rồi Gió lại cô đơn Sông núi
LONG HOA THI TẬP CA- NHẠC 126 DÂN TỘC VIỆT NAM Dân Tộc Việt Nam Anh em một nhà Dù cho thế nào Cũng là
EM BÉ MỒ CÔI Mồ côi, ôi ngọn núi mồ côi Ngọn núi, cô đơn đứng giữa trời Thì thầm với gió, nhìn sông Quán
CHẤM DỨT TỐI TĂM Về Nguồn, để tâm hồn thanh thản Về Nguồn để làm chủ Chân tâm Về Nguồn chấm dứt tối tăm Không
VỀ NGUỒN ĐI BẠN Về Cội Nguồn đi bạn, về Cội Nguồn đi nhân loại anh em, về Cội Nguồn không tốn cái chi. Chỉ
VỀ NGUỒN NEO ĐẬU Ta lặng lẽ nhìn đời Nhìn cuộc thế vô thường Giữa được mất cõi trần Lòng miên man suy nghĩ Quán