ĐIÊN KHÙNG Tu mà tu mãi, vẫn tu mù Lương Tâm quên lãng. Lạc đường tu Chạy theo sắc tướng, đường mộng ảo Càng cầu
ĐIÊN KHÙNG Tu mà tu mãi, vẫn tu mù Lương Tâm quên lãng. Lạc đường tu Chạy theo sắc tướng, đường mộng ảo Càng cầu
SỰ ĐỜI Người khôn ai lại, chống Cội Nguồn Chỉ kẻ tâm thần, hổn láo buông Buông lời vô lễ, gieo nghiệp ác Để rồi
TÀ CHÍNH HAI ĐÀNG Cùng Nguồn cùng Cội, cùng Cha Ông Người tôn, kẻ phá khác nhau xa Kẻ tà người chánh, chia hai lối
KHẨU XÀ TÂM QUỶ Tu mù tu hú, tu cuồng ngông Chạy theo ngoại đạo bỏ Cha Ông Lên giọng dạy đời, đồ con ếch
SAO LẠI THẾ Người Việt Nam Sao lại phỉ báng Cội Nguồn Việt Nam Người nói rõ Cha Ông Khuyên con cháu Tôn kính Tổ
CHẲNG RA GÌ Ý chẳng ra gì, ý tanh hôi Ứng ngôn phát khẩu, bạc như vôi Thân hành bất chính, phá Tiên Tổ Ác