CÓ BIẾT HAY CHĂNG Về đi anh, với giống nòi Hồng Lạc Về đi anh, với Đại Việt quê hương Về đi anh, với Việt
CÓ BIẾT HAY CHĂNG Về đi anh, với giống nòi Hồng Lạc Về đi anh, với Đại Việt quê hương Về đi anh, với Việt
XÓA SẠCH TỐI TĂM Ôi tủi nhục, trước xâm lăng Trung Cọng Ôi tủi buồn, vì lệ thuộc ngoại bang Chúng đã chiếm, trên liền
LỜI PHẢI KHÓ NGHE Đừng hiểu lầm Yêu Tổ Quốc là yêu chế độ Đừng ngụy biện Yêu đảng phái, bè phái, là yêu nước
SAO LẠI THẾ Đất nước mình giàu có Người lại rất thông minh Chỉ có điều lạc Cội Thành ra khổ lênh đênh Nhân tài
DÙ TRONG DÙ ĐỤC, AO NHÀ VẪN HƠN Xứ người ngẫm lại xứ ta Dù nghèo dù khổ vẫn hơn xứ người Huống chi biển
TỈNH NGỘ Chợt nhận ra mình vì đã đi quá xa, thậm chí quên luôn Nguồn Cội non sông Tổ Quốc của mình. Luôn chạy