ĐỨNG DẬY ĐI EM Đứng dậy đi em Người ta đi hết rồi Vang dội trống đồng Rền vang khí thế con Rồng cháu Tiên
ĐỨNG DẬY ĐI EM Đứng dậy đi em Người ta đi hết rồi Vang dội trống đồng Rền vang khí thế con Rồng cháu Tiên
ÔI BÓNG NGƯỜI THƯƠNG Ôi bóng người thương, bóng xế chiều Nghìn thu, thương nhớ biết bao nhiêu Bóng dáng người thầy trong cuộc sống
SẼ NHÌN RA SỰ THẬT Rồi một ngày, sẽ nhìn ra sự thật Lạc Cội Nguồn, mãi lầm lạc chơi vơi Như tia nắng, bị
DÒNG THƠ EM GỞI CHO ANH Dòng thơ nầy, em viết gởi cho anh Một dòng thơ, non sông và Tổ Quốc Một dòng thơ,
EM CÓ NGHE Em có nghe từ trong cuộc sống Ánh xuân về khắp lối em ơi Một mùa xuân, tràn đầy hơi ấm Khắp
ĐÂU CÒN SANH TỬ Tự nhiên thanh tịnh thấy nghe Không trụ, mà trụ dứt đi luân hồi Tự nhiên ta mãi an ngồi Tiêu