THA HÓA TỰ TẠI THIÊN

THA HÓA TỰ TẠI THIÊN

Trên tầng Trời Tha Hóa Tự Tại Thiên có vị Vua Trời Thiên Vương có nghìn người con, nhưng chỉ có ba người con là muốn xuống trần gian để chơi.

Vua Trời Thiên Vương nói: Trần gian chỉ là nơi giả tạm, cái gì cũng giả tạm có gì mà dạo chơi.

Ba người con nói Cha nói: Có thật không ?

Thiên Vương nói: Cha có thể chứng minh cho con thấy.

Nghìn người con Thiên Vương cũng tò mò muốn biết sự thật về trần gian bằng hối thúc: Cha chứng minh cho chúng con thấy đi thế nào là trần gian giả tạm như Cha nói, cái gì cũng giả.
Vua Trời Thiên Vương bằng phất tay một cái tức thời cõi trần gian hiện ra. Khi ấy nơi chốn trần gian có vị Vua tên là Phong Lâu. Hung tàn bạo ác vơ vét của cải dân chúng cũng như sức lực của dân xây cung điện lầu đài nguy nga tráng lệ. Cung phi mĩ nữ đếm không xuể, Vua Phong Lâu ăn toàn cao lương mĩ vị, kẻ hầu người hạ không phút nào rời. Nghìn người con của Thiên Vương lấy làm thích thú liền nghĩ trần gian sướng như thế mà Cha nói là giả tạm.
Thiên Vương biết ý các con liền nói: Ở cõi trời Đao Lợi Đà La Thiên trên đỉnh núi Tu Di một ngày bằng trần gian một năm, ở cõi trời nầy trăm ngày mới thấy kết cuộc đời người ở trần gian. Nhưng ở tầng trời Tha Hóa Tự Tại Thiên nầy, chúng Ta chỉ cần một ngày bằng trần gian trăm năm các con tha hồ mà quán xét sự giả tạm nơi cõi trần gian qua một kiếp con người.
Những người con Thiên Vương nghe Cha nói vậy liền chú tâm theo dõi nhìn thấy Vua Phong Lâu chỉ trong phút chốc già đi, quyền lực liền suy giảm, trong nước bạo loạn nổi lên cướp lấy chính quyền Vua Phong Lâu tuy không chết nhưng vô cùng thê thảm. Một mình một ngựa chạy trốn. Vua Phong Lâu chẳng mang theo được gì. Cơm không có ăn, áo không đủ mặc, bị người ta hất hủi xem thường.
– Thiên Vương nhìn các con rồi nói: Nếu làm Vua là thật. Thời ở đâu cũng làm Vua. Những đằng nầy khi ngôi Vua đã bị cướp mất dù sống sót nhưng trở thành một người nghèo khổ. Như vậy ngôi vua không phải giả tạm là gì. Hơn thế nữa khi làm vua Vua Phong Lâu muốn gì được nấy muốn bao nhiêu vợ đẹp cũng có, ăn toàn cao lương mĩ vị. Nhưng giờ đây Vua Phong Lâu là kẻ nghèo xơ nghéo xác, chẳng ai thèm ngó đến, khoai củ không có ăn nói gì đến cơm cá. Kiếm vợ đẹp đâu ra tất cả những gì mình có đều biến mất, không giả tạm là gì. Lầu đài cung điện đã bị đập phá tan hoang, nếu còn chút ít cũng chỉ là của người ta, nào phải của mình. Giàu sang phú quý lầu đài cung điện như giấc chiêm bao. Thấy đó mất đó không giả tạm là gì.
– Những người con Thiên Vương trên tầng trời Tha Hóa Tự Tại Thiên nhìn thấy Vua Phong lâu, trong phút chốc cuộc đời liền thay đổi sống cuộc sống cùng cực cũng như chết, và rồi cái chết cũng đến. Linh Hồn Vua Phong Lâu sa đọa vào Địa Phủ chịu không biết bao nhiêu là cực hình. Không bao lâu được tái sanh kiếp làm người trở lại. Nhưng vì phước đã hưởng hết, sanh vào gia đình cùng khổ mang cái tên khác Họ Bần tên Hàn. Thân mang nhiều bệnh tật. Vì kiếp trước làm vua sát hại nhiều sanh mạng. Kiếp nầy bệnh tật đầy mình nói chung là đủ thứ bệnh. Bần Hàn ra sức làm ăn có chút dư thời bệnh tật cũng xơi hết. Cái nghèo, cái khổ vì thế nối đuôi nhau cho đến hết kiếp người.
– Nghìn người con Thiên Vương thấy cảnh trần như thế liền giác ngộ, đúng là trần gia giả tạm cái gì cũng giả tạm. Giàu cũng giả tạm, vua cũng giả tạm, thê thiếp cũng giả tạm. Quyền uy cũng giả tạm, nói chung là giả tạm không như ở thiên đàng cực lạc. Nên không còn ai muốn xuống trần gian nữa.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————————

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s