NGỐC ƠI LÀ NGỐC Ngốc ơi là ngốc, tỉnh lại đi Gốc bỏ ráng tu được cái gì Chỉ được bất nhân, cùng bất hiếu
NGỐC ƠI LÀ NGỐC Ngốc ơi là ngốc, tỉnh lại đi Gốc bỏ ráng tu được cái gì Chỉ được bất nhân, cùng bất hiếu
CHẲNG RA CÁI GÌ Trăm năm trong cõi người ta Sống mà mất Gốc chẳng ra cái gì Huống chi phỉ báng Cội Nguồn Uổng
KHÔN DẠI HAI ĐƯỜNG Người yêu Nguồn Cội, kẻ phản Nguồn Bỏ Nguồn bỏ Cội, cho là khôn Cái khôn mất Gốc, ngu đệ nhất
VỀ ĐÂU HỠI LINH HỒN Xác mất về đâu, hỡi Linh Hồn Hay là sa đọa, lấp vùi chôn Mấy lớp âm ti, tầng địa
NƯỚC NON BUỒN Nước non buồn về, Gốc đã quên Giữa dòng ngao ngán, cảnh lênh đênh Bến đổ không còn, sầu lai láng Phong
NON NƯỚC MẤY NGHÌN NĂM Nước non, non nước mấy nghìn năm Nào phải mới đây, Việt giang san Cớ sao lắm chuyện, đùa với