PHẢI NÊN THỨC TỈNH Thế gian nầy, là cõi tạm trường thi Nào phải chốn, hưởng an vui cực lạc Mà là cõi, trần đời
PHẢI NÊN THỨC TỈNH Thế gian nầy, là cõi tạm trường thi Nào phải chốn, hưởng an vui cực lạc Mà là cõi, trần đời
AN VUI VĨNH HẰNG Trở về Nguồn Cội, Cội Nguồn Tâm linh khai mở tỏ tường tử sanh Thế thời, thời thế lanh quanh Đông
CUỘC ĐỜI Tôi sanh ra, trong thế thời loạn lạc Và lớn lên, trong vùi dập độc tài Sống cuộc sống, trong thế thời đen
GẶT HÁI NHIỀU PHÚC BÁO Chúng ta trở về Cội Nguồn, tôn thờ Cội Nguồn, truyền bá Thiên Ý. Tương lai nhất định gặt hái
GIAN NAN Tu hành cũng lắm, cảnh gian nan Mới đạt anh linh, ánh đạo vàng Không tôi không luyện, đâu tỏa sáng Chịu sàng
NHỚ ƠN VUA HÙNG Giờ nghĩ lại ngày xưa lạc lối Trên con đường, u tối chông gai Sống đời khóe mắt đắng cay Tai