GIÁC NGỘ NHẬN RA Bổng nhiên giác ngộ nhận ra Trần gian cõi tạm đến đi lẽ thường Đời người chớp mắt qua liền Bận
GIÁC NGỘ NHẬN RA Bổng nhiên giác ngộ nhận ra Trần gian cõi tạm đến đi lẽ thường Đời người chớp mắt qua liền Bận
CÒN CHI ĐÂU Cội Nguồn ôi chí quý Anh nở bỏ đi rồi Lòng em buồn tiếc nối Kiếp bọt bèo nổi trôi Anh xa
CHẲNG Ở ĐÂU Lạc Nguồn lạc Cội, mãi tìm cầu Lạc vào tăm tối, cảnh đêm thâu Quên người dựng nước, quên Quốc Tổ Gốc
NGUYÊN NHÂN Nguyên nhân ta gặp khổ đau Vì ta gieo ác gieo nhân chẳng lành Nguyên nhân tăm tối mê mờ Vì ta rời
TỈNH THỨC Chớ để thời gian, luống qua rồi Hết mong tìm lại, được những gì Ngơ ngẫn đường trần, phơi xác pháo Có không,
BUỔI HÔM NÀO Nhớ lại hôm xưa, buổi hôm nào Luôn mãi trông chờ, những ước ao Rời xa tăm tối, tuồng mộng ảo Cảnh