RÕ KHỔ Trống đồng văng vẳng, dậy nước non Cớ sao ngơ ngẩng, chẳng ra hồn Đã điếc còn mù, âu rõ khổ Giặc đà
RÕ KHỔ Trống đồng văng vẳng, dậy nước non Cớ sao ngơ ngẩng, chẳng ra hồn Đã điếc còn mù, âu rõ khổ Giặc đà
ÔI VIỆT NAM Tôi sanh ra, trên quê hương đất Mẹ Quê hương Việt Nam, bao thế hệ ra đời Quê đất Việt, quê rừng
NGU SI LẠC LẦM Trần gian là chốn trường thi Là nơi quán trọ đến đi sự thường Là nơi tu luyện linh hồn Chợ
VẦN THƠ THIÊN Ý Văn, thơ Thiên Ý, của nước nhà Bừng sáng lên rồi, phúc nở hoa Nước non, non nước, nguồn sống mới
SỐNG KHỔ Lẽ sống quên Nguồn, là sống khổ Con chim lìa Tổ, sống chơi vơi Sống đẹp ai mà, quên Cội Gốc Vững Nguồn
CHỐNG CHÈO Một tay chèo lái con thuyền Vượt qua sóng gió yên bình nước non Sợ gì chước quỷ tàu tây Sợ gì nanh