CÂU CHUYỆN SỐ 67

BÁT CƠM CHAN CÁT

Ở vào thời niên đại Hùng Vương đến thời Hùng Quí Lân lên ngôi Quốc Vương Bắt đầu Từ năm 2880 đến 2796 trước công nguyên, trị vì thiên hạ đời thứ hai sau Quốc Tổ. Bách Việt Văn Lang dân giàu nước mạnh thái bình an lạc âu ca, ngủ không đóng cửa, không người ăn trộm, vắng bóng ăn cướp. Tất cả đều sống theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp Dân Tộc công bằng bình đẳng văn minh, tự do mưu cầu hạnh phúc.
Khi ấy ở Thôn Lạc Thượng, Huyện Trung Điền Tây Châu, có một gia đình giàu nhưng khổ nổi sanh ra thằng con bất hiếu phải nói là nghịch tử tên là Cơm. Quan niệm người Bách Việt Văn Lang trên đời không gì quý bằng cơm, hạt cơm nuôi sống mạng con người, giàu mà không có gạo cơm thời giàu ấy coi như bỏ. Đúng thế, vàng đâu thể ăn được khi chết đói đến nơi, bạc dù chất cao như núi nhưng thiếu cơm gạo thời cũng đi đời, khi lúc đói xảy ra thời mới thấy vàng bạc không bằng cơm.
Cha của Cơm là Ông Bát, Ông Bát thương yêu con hơn sanh mạng của mình, những món nào ngon Ông thường nhường lại cho Cơm. Ông chỉ ăn cọng rau cứng còn cọng rau non Ông để lại cho Cơm. Ông nhường cho Cơm ngủ trên chiếc giường cao sang còn Ông nằm trên chiếc giường tre cũ kỷ. Ông sợ Cơm cực khổ nên những công việc khó nhọc Ông đều tự mình làm tất cả.
Cơm cả ngày ăn chơi, lại không biết thương Cha, thường cho Ông là người dại khờ, nhiều khi nặng lời với Ông, Ông không lấy đó làm giận vì nghĩ con mình còn nhỏ nên chưa nhìn ra tấm lòng của Ông thương con hết mực, cái gì cũng để cho nó hơn mình, hi sinh đời Bố củng cố đời con, mong sau nầy con hơn cha là nhà có phúc. Sự hi sinh của Ông càng ngày càng đi vào tuyệt vọng vì Cơm càng lớn càng coi Ông không ra gì.
Ông thường than rằng: Bát thời rất tốt, nhưng Cơm chan cát không còn hi vọng gì nữa. Nghĩ mình càng ngày càng già càng yếu, bé cậy Cha già cậy Con. Nhưng Cơm đã pha cát không thể nào nhờ vào Cơm ấy được nữa. Ông càng nghĩ càng thêm tuyệt vọng. Nhưng đã là con, bỏ nó thời đau đớn nát lòng, còn bám theo nó thời chỉ có khổ, tiền mất tật mang không nhờ cậy được vào đâu, vì nỗi buồn gặm nhấm Ông trở nên mau già như ngọn đèn trước gió không biết tắt lúc nào.
Cho đến một hôm Ông biết mình sắp mất liền kêu Cơm đến nói: Cha sắp đi xa, sợ con đói, bát cơm đấy con ăn đi. Cơm nhìn bát cơm có trộn với cát tức thời sừng sộ nói: Cha càng ngày càng già nên điên mất, tới nỗi bát cơm phải trộn cát thế nầy thời làm sao ăn được, thương con cái kiểu gì vậy.
Cơm liền bưng bát cơm lên đổ đi rồi ném luôn cái bát còn nói: Tiếc thật phải chi cơm không trộn cát thời hay biết mấy. Ông liền nói đó là không phải bát cơm trộn cát mà là bát cơm chan cát đấy con.
Ông nói: Cha là Bát chỉ có mình con là Cơm nhưng Cơm của Cha đã chan cát. Tánh bất hiếu của con khác gì là cát. Cha không nuốt nỗi những lời phỉ báng của con, biết rằng Cha rất quý con và yêu thương con nhưng tánh bất hiếu của con như cát nếu đổ đi thời thấy tiếc còn không đổ đi thời Cha không còn chỗ để nương thân vào con được.
Sự buồn phiền của Cha mỗi ngày mỗi trầm trọng dẫn đến lâm trọng bệnh sắp ra đi, xa người con Cha yêu quý. Bát thời tốt nhưng Cơm thời pha cát. Chính bản thân con còn không chấp nhận cơm chan cát, huống chi là Cha, cũng giống như tánh của con mà thôi. Nhưng Cha khác hơn con là không đành đổ nó đi mà ngày ngày nhìn cơm chan cát nước mắt tuôn rơi. Nay con không những đổ cơm chan cát vì dùng không được. Còn ném luôn cái Bát bể nát tan tành, thời còn Bát đâu nữa mà đựng Cơm. Cha còn ở lại nơi đây nữa để làm gì, đi đến một nơi rất xa từ biệt con. Ông nói xong thời từ biệt cõi trần.

Cơm như chợt hiểu ra, vô cùng hối hận nhưng đâu còn kịp nữa, mọi việc đã trễ rồi vì cái bát mình đã đập bể rồi và người Cha cũng đã ra đi. Cơm lượm những mảnh vỡ của cái Bát cầm trên tay mà cảm thấy lòng đau đớn. Nhất là cảm thấy bơ vơ trơ trọi một mình. Ngày nào Cơm cũng lượm những mảnh vỡ cái Bát rồi nhìn sững thốt lên: Bát cơm chan cát, bát cơm chan cát. Cơm nhìn những hạt cơm dính cát mà lòng nghẹn ngào: Cha làm sao nuốt nỗi những hạt cơm như thế, những hạt cơm tuy quý nhưng không còn giá trị, ăn vào không được bỏ đi thời tiếc. Thế mà người Cha vẫn chịu đựng theo năm tháng già đi trước tuổi vì chịu đựng quá mức sanh bệnh rồi lìa bỏ cõi trần, để lại người con bất hiếu bơ vơ. Người con chỉ biết ăn chơi không làm nên trò trống gì cả. Càng nghĩ Cơm càng hối hận đau khổ hết tháng nầy sang tháng khác. Cơm kiệt sức qua đời hóa ra con chim Cát đi tìm người Cha khắp núi rừng, non sông, biển cả với những tiếng kêu thảm thiết trong cảnh tuyệt vọng cô đơn cả ngày lẫn đêm: Bát Cơm chan Cát, Bát Cơm chan Cát, Bát Cơm chan Cát. Lang thang hết nơi nầy đến nơi khác.
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Bát Cơm Chan Cát Đến Đây Là Hết.
——————————————————-