THẮP SÁNG MÀ ĐI Trời rét quá, đã làm run cơn gió Cảnh nước non, im lặng bóng người đi Cây chịu tang, trên lá
THẮP SÁNG MÀ ĐI Trời rét quá, đã làm run cơn gió Cảnh nước non, im lặng bóng người đi Cây chịu tang, trên lá
LO GÌ Một Dân Tộc, đã cùng chung nhịp sống Thời lo gì, chẳng áo ấm cơm no Một Dân Tộc, đã trở về Cội
TRĂNG ĐÊM Đêm buông xuống, trăng tròn treo vắt vẻo Cảnh mờ sương, vừa phủ khắp xóm thôn Lũy tre làng, dưới ánh trăng huyền
BỪNG TRONG KHỐC ÓC Làn gió thoảng, mang hồn non với nước Làm cho người, tưởng nhớ về Cha Ông Một mầm sống, đã bừng
ĐỆ NHẤT THÔNG MINH Không thể nói, người Việt Nam trí kém Gốc mất rồi, đành khô héo tả tơi Nếu mai đây, Dân tìm
ĐỈNH CAO SANG GIÀU Có Đức thời chẳng thấy đâu Thế mà có cả cung son lầu đài Cõi trời lại được trở về Thế