TỨ ĐẠI BẤT BIẾN: THẤY, NGHE, HAY, BIẾT.

TỨ ĐẠI BẤT BIẾN: THẤY, NGHE, HAY, BIẾT.

Thấy, Nghe, Hay, Biết, thể tính Tự Nhiên của Chân Tâm Chân Tánh.
Có nghĩa là: Cái thấy liên tục không gián đoạn. Không phải là cái Thấy, lúc thấy lúc không thấy. Mà là cái thấy bất biến, hồi nào cũng thấy. Nhắm mắt cũng thấy, là thấy tối đen, mở mắt là thấy, thấy cảnh quan. Cái Thấy liên tục không gián đoạn.
– Cái Nghe cũng thế, nghe liên tục không gián đoạn, lúc nào cũng nghe. Có tiếng thời nghe có tiếng. Không có tiếng thời nghe không có tiếng. Cái Nghe bất biến không gián đoạn.
– Cái Hay cũng thế đụng là Hay, chạm là Hay. Cái hay liên tục không gián đoạn. Đụng chạm là hay, không dụng chạm cũng Hay. Là hay biết không đụng chạm. Cái Hay bất biến liên tục.
– Cái Biết Là Biết Liên Tục. Nghe là Biết. Thấy là Biết. Hay là Biết. Đụng , Chạm, là biết. Không Thấy cũng Biết, là Biết không thấy, không Nghe cũng biết là biết không nghe. Không Hay cũng biết là Biết không dụng chạm. Cái biết liên tục bất biến không gián đoạn.
– Thấy, Nghe, Hay, Biết, bất biến liên tục không gián đoạn .Bất Biến là Y Biết là Thức. Như vậy cảnh giới Y Thức chính là cảnh giới Thấy, Nghe, Hay, Biết. Do Y Thức Bất Biến đi đến Ý Thức giác quan thứ 6. Ý Thức Bất Biến đi đến Nhận Thức giác quan thứ 7. Nhận Thức Bất Biến chuyển thành Quả Nghiệp. Quả Nghiệp Bất Biến đi vào Luân Hồi.
– Có thể nói rằng; Do Linh Giác Thấy, Nghe, Hay, Biết, liên tục không gián đoạn, bất biến. Nên không thấy mình Sanh Tử. Chỉ thấy Sanh Tử những gì vay mượn mà thôi. Mượn là Sanh, Trả là Tử. Linh Hồn không bao giờ thấy mình chết, mà thấy, nghe, hay, biết xác thân đang chết đó thôi. Vì Ý Thức, Nhận Thức còn nằm trong cảnh giới Vô Minh tưởng là mình chết. Khi ra khỏi thể xác mới hay mình vẫn còn sống sờ sờ. Sự Chết không có sự đau đớn nào cả. Sự đau đớn đó là khi thể xác chưa chết. Khi nào Linh Hồn động tay động chân không được nữa. Tức là Tay, Chân, đã chết. Tay, Chân, đã chết nên không có sự đau đớn nào cả. Khi nào cựa mình không được không có cảm giác nơi Thân. Tức là Thân đã chết sự đau đớn trong Thân cũng biến mất Linh Hồn không còn nghe đau đớn nữa. Chết là sự giải thoát bao nghiệp quả nơi thân. Nhưng lại theo nghiệp quả Linh Hồn mà đi vào Luân Hồi.
Tóm Lại: Thấy, Nghe, Hay, Biết. Là sự Thấy Nghe, Hay, Biết Tự Nhiên, không ai sanh ra, và cũng không ai diệt được Bất Biến Như Như thường còn Gọi Là Y trước sao sau vậy.
– Thấy Nghe Hay, Biết Bất Biến liên tục không gián đoạn Gọi Là Thức. (Ví Như Nước Là Y Thức là Sóng) Sự Bất Biến Thường còn Y Thức, chuyển thành Ý Thức. Ý Thức Bất Biến chuyển thành Nhận Thức. Nhận Thức Bất Biến chuyển thành Quả Nghiệp. Quả Nghiệp Bất Biến đi vào Luân Hồi.
– Ở cảnh giới Y Thức Ý Thức mà sống thời không sa đọa Luân Hồi. Còn Ý Thức đi vào Nhận Thức, là có sự Phân Biệt sâu sắc, Vọng Chấp bảo thủ kết Quả Nghiệp đi vào Luân Hồi. Để thoát ra Luân Hồi tự cắt đuôi An Trụ Chân Tâm Chân Tánh ra khỏi Luân Hồi Sanh Tử.
– Văn Hóa Cội Nguồn: Là Văn Hóa Khoa Học Thượng Thừa. Không thể đọc qua một lần hay vài lần mà hiểu được, nếu không nhờ Cha Trời Mẹ Trời hộ lực khai mở trí huệ thời chẳng khác nào vịt nghe sấm. Đàn khảy tai trâu, Vịt, Trâu chẳng hiểu gì cả. Hiểu được một câu một chữ cũng là phước đức vô tận, trí huệ vô biên, huống chi hiểu được lời nói trong Văn Kinh Thiên Ý Cha Trời. Thời người nầy là Chuyển Luân Thánh Vương.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s