NHỮNG NGƯỜI TRUYỀN GIÁO

NHỮNG NGƯỜI TRUYỀN GIÁO

Năm tháng gian nan ở chốn trần
Ngày đêm truyền giáo, để cứu đời
Cơm cháo qua ngày, âu cũng tốt
Tạm no tạm đủ, cũng sáng ngời
Gian nan khổ cực, đâu cần biết
Quên mất thời gian, chỉ biết Trời
***
Gió lại lần theo, lối cửa vào
Đến bên bàn phím gọi xôn xao
Lắng nghe nhịp thở, còn hay mất
Tháng ngày im lắng, vẫn chẳng sao
Vui trong gian khổ, vui cứu thế
Cái vui tươi thắm, ánh mai đào
Yêu nước thương non, niềm thương nhớ
Bóng dáng thân quen, Đạo và Đời
***
Mùa xuân trở giấc, xuân vừa đến
Hỏi thăm ngườ ấy, đấng con Trời
Lối sống vì người, làm lẽ sống
Âm thầm nhặt lấy, đức bỏ rơi
Cái thời đen bạc nơi cõi thế
Nghĩa Nhân, Trung Hiếu, áng mây trôi
Thế mà người mãi, không xa lánh
Đưa đời đến chỗ, đỉnh cao ngôi
***
Người chẳng oán than, chỉ thấy thương
Nỗi đau non nước, nỗi đau dân
Chỉ lo cuộc sống đường nô lệ
Vua Hùng dựng nước, đổ xuống sông
Muôn mối tơ lòng, như lòng Mẹ
Yêu từng khốm lá những cành bông
Tự do cho đời và cho đạo
Mưu cầu hạnh phúc, rộng mênh mông
***
Mơ chút an nhàn, được thảnh thơi
Tháng năm nhẹ gánh, nỗi thương đời
Lắng nghe từng bước, niềm đổi mới
Thuyền xuôi mát mái, để rơi khơi
Năm châu bốn biển, đâu cũng đến
Tỏa ánh hào quang, khắp mọi nơi
Những người truyền giáo, lòng chí Thánh
Đưa nước Việt Nam, tận cung mây
***
Việt Nam đẹp mãi Việt Nam
Muôn năm độc lập vinh quang lẫy lừng
Người ân, ân khắp nhân loài
Người Ân khắp cả đất trời năm châu
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s