NGƯỜI THẦY

NGƯỜI THẦY

Thầy vẫn ngày đêm, cứu thế Nhân
Qua từng chữ viết, chữ từng trang
Văn Kinh vũ trụ, nền Thiên Ý
Lời Trời truyền dạy, lời Trời Ban
Đã mấy mươi năm, thầy vẫn thế
Cực khổ trăm bề, những gian nan
Hỏi mây, mây cũng ngừng im lắng
Núi sông nhìn mãi, ánh hào quang
Tình thầy mênh mông, ôi rộng lớn
Đem về hơi ấm, khắp nhân gian
Sống dậy anh linh, nền Quốc Giáo
Cội Nguồn Truyền Thống, của nước Nam
Thầy ơi thầy hãy, nghe con nói
Từ trái tim yêu, của chúng con
Trái tim từ lâu, đà khô héo
Giờ đây tươi tốt, nở đơm bông
Nước thương, non nhớ, thầy biết mấy
Sông dài biển rộng, giỡi lòng son
Lời thầy đã thấm, cùng mặt đất
Núi ngọc rừng châu, khắp nước non
Mặt trời chân lý, soi hồn nước
Người Thầy, thầy cả khắp thế gian
Người thầy đáng kính, cùng thế giới
Mãi mãi trong lòng, của chúng con
Hoa râm tóc bạc, đà lốm đốm
Mặt Trời xế bóng, lặng tây non
Trường đời nhớ mãi, người truyền giáo
Lặng lẽ âm thầm cứu thế Nhân
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————-

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s