BỒ ĐỀ KHÔNG PHẢI CÂY KIẾN TÁNH KHÔNG PHẢI CẢNH

BỒ ĐỀ KHÔNG PHẢI CÂY
KIẾN TÁNH KHÔNG PHẢI CẢNH

Vào thời xa xưa có câu chuyện đáng cho Ta suy ngẫm Sở Giác và Tỉnh Ngộ là hai người bạn thân, thấy nhiều người tu hành đắc nầy đắc kia thời thích thú lắm. Bằng tìm đến thầy Vô Trụ Tu Bồ Đề thọ giáo học Đạo.
Vô Trụ Tu Bồ Đề nhìn Sở Giác và Tỉnh Ngộ rồi nói: Các con muốn học gì ở Ta? Sở Giác và Tỉnh Ngộ liền đáp.:Thưa Thầy con muốn học pháp môn nào mau Đắc Đạo Đắc Pháp nhất.
Vô Trụ Tu Bồ Đề nói:
Ta có một pháp môn đặc biệt, là pháp môn Đốn Ngộ một đao chặt đứt tất cả. Đi vào đắc đạo đắc pháp nhanh nhất. Sở Giác và Tỉnh Ngộ nghe xong lấy làm mừng lắm. Quỳ Lạy xin lắng nghe. Vô Trụ Tu Bồ Đề liền truyền dạy pháp môn Đốn Ngộ, một đao cắt đứt mọi sự Nhân Duyên Buông Bỏ Tất Cả. An Trụ Không Không. Ý Như Không, Thức Như Không, Trí Như Không. Cứ thế mà tu hành.
– Sở Giác và Tỉnh Ngộ nhờ quán không, Tâm đi vào an định, lần lần đạt đến cảnh giới Tứ Thiền, Sở Giác và Tỉnh Ngộ đi vào cảnh giới Không Vô Biên Xứ. Cảnh giới cao nhất của người tu thiền.
1- Không Vô Biên Xứ;
Có Nghĩa Là: Ý niệm không, Thức giác Không, Trí nghĩ Không, muôn duyên vắng lặng đi vào đại định. Định Sanh Lực. Lực sanh càng nhiều thời Giác Tánh thấy, nghe, hay, biết càng đi đến cái Thấy khắp cùng, cái Nghe khắp cùng, cái Hay khắp cùng, cái Biết khắp cùng. Cái Biết Phân Biệt đỉnh cao biến hóa như ý, lấy đó làm vui coi đó là sở đắc của mình, chứng đắc đạo quả, đi vào chấp trước chấp ngã. Trở thành Hành Giả, cao nhất của Hành Giả là Tôn Ngộ Không. Sở đắc của Hành Giả Tôn Ngộ Không đi vào cảnh giới Thức Vô Biên Xứ.
2- Thức Vô Biên Xứ;
Có Nghĩa Là : Nhờ Ý Niệm Không Không đi vào đại định, thần lực nhờ định sanh ra. Nên Thấy, Nghe, Hay, Biết, Phân Biệt khắp cùng, đi đến Nhận Thức đỉnh cao, hiển hiện thần thông qua Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức biến hóa Như Ý, cho là đắc Đạo. Cũng như thấy rõ, tam thiên đại thiên thế giới. Quá khứ vị lai, thiên đàng, trần gian, địa phủ. Cũng thấy rõ Linh Hồn chúng sanh luân hồi sanh tử. Sự Thấy Biết như thế cho là chứng đắc. Đắc Pháp, vọng chấp rơi vào Cảnh giới Duy Thức lấy đó làm vui, còn nằm trong cảnh giới Hành Giả, (Thức Vô Biên Xứ) Hành Giả Tôn Ngộ Không thường an trụ cảnh giới Thức Vô Biên Xứ, lần lần đi đến cảnh giới Vô Sở Hữu Xứ.
3- Vô Sở Hữu Xứ;
Có nghĩa Là : Nhờ Thấy, Nghe, Hay, Biết, khấp cùng, phân biệt biết rõ cảnh giới Linh Hồn, cũng như cảnh giới trần do duyên mà hợp, hết duyên tan rã. Linh Hồn do nghiệp lực mà luân hồi. Do thiện ác mà khổ vui khác nhau. Cảnh giới Thiên Đàng, Địa Phủ cũng do ác, thiện mà ra. Tất cả không ai là chủ sở Hữu Linh Hồn, không ai là chủ sở Hữu vũ trụ. Có của, có tiền, có quyền, có thế chẳng qua là sự giả tạm mà thôi. Nói chung không gì là của mình( Vô Sở Hữu Xứ ) sanh tâm nhàm chán trở về Chính Mình là Không không, không dính mắc vào đâu cả. Làm cảnh giới chứng đắc. Chấp Không. Đi đến cảnh giới Phi Phi Tưởng Xứ.
4- Phi Phi Tưởng Xứ;
Có Nghĩa là: Nương theo sự chứng đắc của mình qua thấy, nghe, hay, biết, phân biệt. Chấp có, chấp không, chấp chứng, chấp đắc. Cái Biết Phân Biệt vi tế. Phân Biệt Chấp Trước mà giống như không phân biệt chấp trước, rơi vào cảnh ( Phi Phi Tưởng Xứ ) Tuy phân biệt nhưng vẫn ở trong cảnh giới định chấp không. Tuy động niệm phân biệt nhưng giống như vô niệm vậy. Cảnh giới vi tế của Phi Phi Tưởng Xứ.
– Ý nghĩa của Xứ là nói cảnh giới của mình chứng đắc, hay nói một cách khác cảnh giới của mình an trụ.
Một hôm Sở Giác và Tỉnh Ngộ nói với nhau rằng: Ta đã tu đạt đến cảnh giới quá cao, không còn cảnh giới nào để mà tu nữa. Chúng Ta đã trải qua vô lượng kiếp, đã bỏ vô lượng xác thân, nhưng Linh Hồn chúng Ta nào có mất. Có thể nói là trường sanh bất tử. Bất Sanh Bất Diệt. Khi Linh Hồn chúng Ta ở trong Tiểu Thiên Chơn Dương gọi là Nam. ở trong Tiểu Thiên Chơn Âm gọi là Nữ. Linh Hồn chúng Ta đầu thai vào thể xác nam gọi là con trai. Linh Hồn chúng Ta đầu thai vào xác nữ gọi là con gái. Linh Hồn chúng Ta nào phải là Nam hay Nữ. Khi trả xác phàm về trời Muốn Nam là Nam, Muốn Nữ là Nữ chúng Ta giờ đã ra khỏi sự ái dục, Làm chủ Linh Hồn của mình. Có thể nói chúng Ta đã ra khỏi Dục Giới, Sắc Giới. Mãn trần siêu sanh vào cảnh giới Vô Sắc giới. Bốn cảnh giới cao nhất của Thiền, Định, Tu Thiền cảnh giới cao nhất Hành Giả Tôn Ngộ Không.
– Hành Giả có nghĩa là: Chạy theo sự Thấy, Nghe, Hay, Biết dẫn đến Phân Biệt Chấp Trước cái biết Vọng Tâm ấy trở thành Hành Giả. Còn nằm trong Duy Thức chấp trước, không phải là cái biết phản tỉnh trực giác. Nhận thức Giác Tâm Giác Tánh Chân Tâm Chân Tánh của mình. Có nghĩa là: Hành Giả chưa làm chủ được cái Thấy, Nghe, Hay, Biết, Phân Biệt tự nhiên, chạy theo sự thấy, nghe, hay, biết, phân biệt cảnh giới Trần của mình. Cái biết phân biệt cảnh trần ấy kết cấu thành căn mạng nghiệp lực gọi là Vọng Tâm, chính là Hành Giả. Hay còn gọi là Tôn Ngộ Không.
– Giác là Khỉ, Ý là Ngựa. Còn trong cảnh Bất Giác. Nên không là chủ được Ý. Chưa đạt đến cảnh giới Bổn Lai Diện Mục, Minh Tâm Kiến Tánh, Chủ Nhân Ông. Chưa đạt đến cảnh giơi ra khỏi Vô Sắc Giới. Nên chưa đạt đến cảnh giới làm chủ Sanh, Tử.
– Cho đến một hôm Sở Giác và Tỉnh Ngộ tìm đến Sư Phụ là Vô Trụ Tu Bồ Đề. Cảm ơn lời truyền dạy của Sư Phụ. Vô Trụ Tu Bồ Đề nói: Sự truyền dạy của Ta cho hai con chỉ là cái ngọn, không phải là cái gốc. Sự truyền dạy của Ta trước đây cho hai con ví như là cho tiền cho bạc, không phải là trao truyền cái máy In Tiền In Bạc, cho hai con. Khi hai con có cái máy In Tiền In Bạc, thời các con muốn bao nhiêu tiền bạc mà không được. Đâu cần cầu xin ai nữa.
Sở Giác và Tỉnh Ngộ nghe Sư Phụ nói như vậy liền chưng hửng. Hóa ra sự chứng đắc của mình chỉ là tìm thấy tiền bạc, không phải là máy in bạc. Liền phục lạy Sư Phụ truyền cho cái máy In Bạc In Tiền ấy.
Sư Phụ Tu Bồ Đề nói: Thật ra Ta cũng chẳng có gì truyền cho hai đệ tử. Chỉ dùng Tâm Ấn để truyền Tâm mà thôi. Chân Tâm Chân Tánh, Lương Tâm của Ta, không khác Chân Tâm Chân Tánh, Lương Tâm của hai đệ tử. Ta làm chủ Chân Tâm Chân Tánh, Làm Chủ Lương Tâm, nên gọi Ta là Phật đã thành, Thánh đã đắc.
– Có nghĩa Là: Ta làm chủ cái Thấy, Nghe, Hay, Biết Tự Nhiên. Động niệm thời theo Lương Tâm, an tịnh thời an trụ Chân Tâm Chân Tánh. Cái Biết Phân Biệt của Ta là cái biết phân biệt Tự Nhiên, tự làm chủ lấy cái biết phân biệt tự nhiên của mình, không có sự chấp trước, nên chẳng có sự chứng đắc nào cả. Vọng Tâm không có nên không rơi vào cảnh giới Duy Thức Cái Biết Phân Biệt chấp trước ( Vọng Tâm, Hành Giả)
– Vô Trụ Tu Bồ Đề Liền ngâm kinh kệ:
Chân Tâm vốn Không Cây
Kiến Tánh vốn không cảnh
Lương Tâm là hạt giống Bồ Đề
Chạy theo Kiến Thức
Trở thành nô lệ Kiến Thức
Chấp trước cảnh giới
Vọng Tâm từ đó sanh ra
Hành Giả chính là vọng Tâm
Tu hành đến đâu
Cũng vẫn là Hành Giả
Cái quý nhất của tu hành
Là làm chủ, thấy, nghe, hay, biết
Làm chủ giác tánh Phân Biệt
Chính là
Làm chủ máy In Bạc In Tiền
Muốn in ra bao nhiêu thời In
Muốn gì được nấy
Không già không chết
Ra vào sanh tử,
Dạo chơi tam giới như vườn nhà
Phát Tâm Bồ Đề
Độ người lập công với Trời
Công quả viên thành thời còn gì hơn nữa
Cái vui bất tử, hạnh phúc trường tồn,
Không còn cái vui hạnh phúc nào hơn
Sở Giác và Tỉnh Ngộ nghe xong liền hội ngộ, từ đó phát Tâm Bồ Đề đi vào tận độ Nhân Loại con người. An vui tự tại không còn cái vui nào hơn nữa. Tam Thiên vũ trụ như vườn nhà, muốn ở đâu thời ở. Muốn đi đâu thời đi, lập lên cảnh giới cõi nước Thiên Đàng Cực Lạc vui chơi như ý Tự Tại, Tự Do.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————————-

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s