CẢNH GIỚI PHẬT, THÁNH, TIÊN, THẦN, CHÚA.

CẢNH GIỚI PHẬT, THÁNH, TIÊN, THẦN, CHÚA.

Thời xa xưa, phải nói thật là xa xưa. Có vị Đại Giác Minh Sư thu nhận mười hai người đệ tử. Sau nhiều năm theo học người nào cũng đạt đến Minh Tâm Kiến Tánh, làm chủ Lương Tâm an trụ Chân Tâm Chân Tánh. Rõ thông Tam Muội, chính là rõ thấu Chân Tâm Chân Tánh cũng như Lương Tâm, thần thông trí huệ vô biên, biện tài vô ngại.
– Một hôm mười hai người đệ tử thưa thỉnh Sư Phụ rằng: Chúng con là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Thời chúng con phải làm gì ? Cảnh giới nào là của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa ?
– Đại Giác Minh Sư truyền dạy rằng: Tổ Tiên Như Lai, Cha Trời Mẹ Trời đâu có tạo ra cảnh giới Thiên Đàng Cực Lạc. Mà chỉ khai tạo ra 28 tầng trời Châu Báu, cũng như Thất Sơn năm non bảy núi Châu Báu. Còn khai tạo lên cảnh giới Thiên Đàng Cực Lạc. Chính là những con người Thiện Lành giác ngộ như các con sanh lên các Tầng Trời, kiến trúc tạo lên các cõi nước Thiên Đàng Cực Lạc, để vui chơi. Cảnh giới Châu Báu Thiên Đàng Cực Lạc tuy là cảnh giới do Thiên Chúng Chư Thiên chung tay khai tạo lập lên không phải tự nhiên mà có, đã có sự khai lập chính là Giả Lập. Nhưng sự giả lập lên cảnh giới Thiên Đàng Cực Lạc trên các cõi trời không bị tàn phá theo thời gian vì cảnh giới Thiên Đàng Cực Lạc là cảnh giới Châu Báu. Lại không có chiến tranh, nên đi vào trường cửu. Thiên Đàng Cực Lạc là quê hương của những con người hành thiện. Và vì vậy những người hành thiện quê hương của họ chính là Thiên Đàng Cực Lạc. Không phải ở nơi cõi Trần Gian giả tạm. Sống gởi thác về.
– Cảnh giới Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa là phải ra sức tận độ Nhân Loại con người đi vào hành thiện. Để Nhân Loại con người theo các con về trời tạo lập lên Quốc Độ Thiên Đàng Cực Lạc.
– Như vậy cảnh giới của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa không phải là cảnh giới xa lìa Nhân Loại. Chỉ biết an trụ Chân Tâm Chân Tánh đi vào đại định tối cao của Thiền. Mà là Lập nhiều phương tiện độ Nhân Loại Về Trời.
– Còn những ai chấp không cho rằng cảnh giới trần là Giả, rời xa Nhân Loại buông bỏ tất cả, thể hiện là mình chứng đắc. Nhưng thật ra trong Giả có cái Thật bất diệt đó là Linh Hồn của mỗi con người. Chỉ lo an trụ mãi cái không không. An trụ không không như thế thời được cái là Tâm sanh lực các giác quan khai mở đạt đến lục thông. – Nhưng vì chấp không khi mạng chung thời liền sanh lên bốn tầng trời Vô Sắc Giới. Hưởng hết phước thời sanh trở lại nhân gian. Vì chưa đạt đến cảnh Làm Chủ Lương Tâm, không rõ Chân Tâm Chân Tánh, nên không rõ được Thiên Ý, chưa đạt đến cảnh giới làm chủ vũ trụ. Còn ở cảnh giới chấp không, cái không trổng rỗng. Nên không có cái quả của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Cái quả của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa là tận độ Nhân Loại con người. Kho báu vũ trụ không phải là Vàng, Bạc, Kim Cương, Trân Châu, Ngọc Ngà Châu Báu. Mà chính là Ngọc Mâu Ni Như Ý chính thị là Linh Hồn của mỗi con người. Giàu Ngọc Mâu Ni Như Ý chính là cái giàu bất diệt. Cái giàu vô tận, không có cái giàu nào bằng. Nên nói độ một người bằng xây chín tháp phù đồ. Nghĩa là xây chín tháp phù đồ, không bằng làm phước độ cho một người. Nhưng tận độ Nhân Loại con người là vô cùng khó. Muốn làm nên việc lớn phải nương nhờ vào Cội Nguồn Ba Ngôi Tối Cao Vũ Trụ. Có nghĩa là nương nhờ vào Thần Lực Tổ Tiên Như Lai, Cha Trời, Mẹ Trời sự nương tựa ấy chính là phát tâm lập nguyện lớn, hay lập nguyện nhỏ tùy theo sự cương quyết của mỗi người được Tổ Tiên Như Lai, Cha Trời, Mẹ Trời chứng giám mới đi vào thành công tận độ Nhân Loại con người. Lập Quốc Độ Thiên Đàng Cực Lạc trên các tầng trời an vui tự tại. Còn những người không lập thệ nguyện chỉ cần trở về Nguồn hành thiện, nương tựa ba ngôi tối cao vũ trụ Tổ Tiên, Cha Trời, Mẹ Trời. Thời nhất định siêu sanh lên các tầng trời làm Thiên Chúng.
– Mười hai người đệ tử nghe xong liền tỉnh ngộ không phải ra khỏi Tam Giới, Ra Khỏi Sanh Tử là đỉnh cao của sự tu hành. Thật ra Chân Tâm Chân Tánh, Lương Tâm con người vốn bất sanh, bất diệt, Bất Cấu, Bất Tịnh, Bất Nhiễm, Bất Tăng, Bất Giảm. Đâu phải tu luyện mới đi đến Bất Sanh Bất Diệt. Tu Luyện là để Phản Bổn Hoàn Nguyên. Nhận ra bộ mặt thật của chính mình. Vốn đã là Minh Tâm Kiến Tánh. Trường sanh bất tử. Như gương càng lau chùi càng sáng, gương vẫn là gương nào có thêm bớt gì đâu. Diệu dụng của Chân Tâm Chân Tánh là không thể nghĩ bàn. Diệu của Lương Tâm là không có ngôn từ nào diễn tả giải thích được. Chỉ có lặng thinh mà chiêm nghiệm sự vi diệu của Chân Tâm Chân Tánh, sự vi diệu của Lương Tâm mà thôi. Nên nói không thể nghĩ bàn.
Tóm Lại : Như vậy cảnh giới của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa là tận độ nhân loại sống theo Thiên Ý không trái ngược lại Lương Tâm. Trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa như mình ( Giác Tha ) cũng là ( Giác Hạnh đi đến viên mãn) Cảnh giới của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa không phải là xa lánh cõi đời ra vẻ đắc đạo cao siêu. Mà ở trong cõi đời Giả Tạm. lập nhiều phương tiện độ người. Trong cái Giả có cái Chân Bất Sanh Bất Diệt chính là Linh Hồn của mỗi con người. Ngọc Như Ý Mâu Ni.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s