CÂU CHUYỆN SỐ 117

GIẢI THOÁT SANH TỬ

Ngày xửa, ngày xưa có vị Tu Sĩ tu mãi mà không chứng được quả Sanh Tử dù đã có lục thông, thấy rõ Thiên Đàng, Địa Phủ. Cho đến một hôm vị Tu Sĩ tìm đến Tôn Sư Chân Nhân hỏi.
Thưa Tôn Sư, Tu hành giải thoát Sanh Tử là sao ?
Vị Tôn Sư nói: Chân Tâm, Chân Tánh làm gì có sanh tử mà tu giải thoát. Chỉ hội ngộ Chân Tâm, Chân Tánh cũng như thấu hiểu Lương Tâm của chính mình Minh Tâm Kiến Tánh mà thôi.
Vị Tu Sĩ lại hỏi: Khi chứng ngộ Minh Tâm Kiến Tánh thành Phật rồi có sanh tử không?
Vị Tôn Sư trả lời: Thành Phật là sống theo Chân Tâm, Chân Tánh hành động theo Lương Tâm làm gì có sanh tử. Nhưng xác thân thể tướng của Phật đã có sanh thời phải có tử. Đã vay mượn xác thân tứ đại, thời phải trả xác thân về cho tứ đại. Dù cho đó là xác thân kim cương thời cũng phải có tuổi thọ của nó. Cho nên nói thấy 32 tướng tốt 80 vẻ đẹp chưa phải là thấy được Chân Tâm, Chân Tánh cũng như Lương Tâm Phật Tánh, Thánh Tánh nên chưa diện kiến được Như Lai.

Những người sống theo Lương Tâm Phật Tánh, Thánh Tánh làm chủ Chân Tâm, Chân Tánh, không bao giờ thấy mình sanh tử. Chỉ vay mượn xác thân rồi trả lại xác thân mà thôi. Hết xác thân nầy đến xác thân khác. Kiếp thời mang xác thân Tiên Thiên, kiếp thời mang xác thân Phàm Tục. Kẻ chưa Minh Tâm Kiến Tánh nghĩ xác thân tứ đại là của mình nên tưởng rằng mình có sanh có tử.
Còn những người sống theo Lương Tâm Phật Tánh làm chủ Chân Tâm Chân Tánh dù trải qua hàng nghìn xác thân cũng không thấy mình sanh tử. Vì đã ra khỏi sanh tử, hiểu rõ chính mình, cũng như hiểu rõ xác thân vay mượn. Đã vay mượn thời phải trả thế thôi.
Thân xác vay mượn dù có chết, nhưng Linh Hồn nào có mất. Đừng bao giờ sợ chết, vì chết chỉ là trả lại xác thân tạm mượn mà thôi. Bằng chứng là Tu Sĩ đã trải qua vô lượng kiếp. Có những kiếp Tu Sĩ đã từng làm vua Trời. Có những kiếp Tu Sĩ đã từng làm người giàu, cũng có kiếp làm người nghèo vì đã hết phước, có những kiếp làm Quan. Kiếp nầy làm Tu Sĩ. Chân Tâm, Chân Tánh, Lương Tâm của Tu Sĩ khi ở kiếp nghèo cũng bấy nhiêu. Khi làm Vua Trời cũng chẳng thêm, giờ đây làm Tu Sĩ cũng chẳng bớt nói chung là Chân Tâm, Chân Tánh, Lương Tâm Phật Tánh, Thánh Tánh dù trả qua vô lượng kiếp cũng không thêm không bớt, dù cho là kiếp chúng sanh hay kiếp Phật. Bất Tăng, Bất Giảm, Bấu Cấu, Bất Nhiễm Như Như thường còn mãi mãi.
Nhưng điều đáng nói ở đây hể Chân Tâm, Chân Tánh bị vô minh che lấp hành động trái ngược lại Lương Tâm gieo bao nghiệp ác, thời nhất định bị sa đọa theo nghiệp ác của mình không sao tránh khỏi theo định luật tự nhiên của vũ trụ .

Nói Tóm Lại: Người sống theo Chân Tâm, Chân Tánh, Sống Theo Lương Tâm, Minh Tâm Kiến Tánh thời coi như ra khỏi Sanh Tử.
Vị Tu Sĩ nghe xong liền tỉnh ngộ thầm nghĩ: Thì ra giải thoát Sanh Tử chỉ là như vậy, nhận ra Chân Tâm Chân Tánh Lương Tâm của mình là thôi. Thì ra nhân loại con người ai cũng như ai, không ai khác ai, Chân Tâm, Chân Tánh, Lương Tâm đồng nhất y chang nhau. Nên Phật nói: Ta thành Phật trước các ngươi, chúng sanh thành Phật sau. Chỉ khác nhau ở cảnh giới Mê và Ngộ. Ác và Thiện mà thôi. Vị Tu Sĩ nói: Văn Hóa Cội Nguồn quả là Văn Hóa Chánh Đẳng Chánh Giác. Vị Tôn Sư nói: Đúng vậy. Vì Văn Hóa Cội Nguồn chính là Văn Hóa Thiên Ý Cha Trời. Văn Hóa Tối Cao Vũ Trụ. Văn Hóa giải thoát sanh tử. Văn Hóa Thầy Nhân Loại và Chư Thiên.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Giải Thoát Sanh Tử Đến Đây Là Hết
—————————————————