TU VẠN KIẾP NGỘ NHẤT THỜI

CÂU CHUYỆN SỐ 116

TU VẠN KIẾP NGỘ NHẤT THỜI

Ngày xửa, ngày xưa có một vị thầy tên là Pháp Hải thường cho mình thông thạo đạo pháp ít ai bì kịp. Để chọn một người học trò thật ưng ý liền nghĩ ra một cách người nào từ bỏ lòng Ái Dục, cũng như lòng Mong Cầu Ham Muốn, thời sẽ nhận làm đệ tử. Sự chọn lựa ấy cuối cùng Thầy Pháp Hải cũng tìm được một người đệ tử như ý tên là Thông Tuệ.

Thông Tuệ được nhận làm đệ tử theo học chăm chỉ tu luyện tinh tấn kinh kệ thông suốt, cho đến một hôm Thông Tuệ hỏi thầy Pháp Hải: Thưa Thầy đoạn diệt lòng Ái Dục, chấm dứt sự Ham Muốn Mong Cầu của mình mới đạt đến đỉnh cao của sự tu hành phải không thầy.

Thầy Pháp Hải nói: Đúng vậy, Nếu không đoạn được Ái Dục, cũng như sự Ham Muốn Mong Cầu thời không bao giờ đi đến thành quả được.

Thông Tuệ nói: Theo con nghĩ sự Ái Dục cũng như lòng Ham Muốn Mong Cầu chính là căn bản của Đạo Giải Thoát đó thầy.

Thầy Pháp Hải nghe xong lắc đầu nói: Con bị Tà Ma nhập rồi nên mới nói như thế Ái Dục, Ham Muốn, Mong Cầu chính là căn bản của Phiền Não. Các bậc chân tu đều đoạn diệt sự Ái Dục cũng như lòng Ham Muốn, Mong Cầu giải thoát sự đau khổ.

Thông Tuệ nói: Thầy là bậc chân tu, tu mấy mươi năm mà không bỏ được sự Ái Dục, lòng Ham Muốn, Ý Mong Cầu. Phải nói sự Ái Dục, lòng Ham Muốn, Ý Mong Cầu của thầy phải nói là rất mạnh, ít ai theo kịp Thầy. Bằng chứng Thầy lúc nào cũng ưa mến Tây Phương, Ham Muốn Mong Cầu siêu sanh về Tây Phương cực lạc. Thầy là bậc cao siêu còn bỏ không được sự Ái Dục, lòng Ham Muốn, ý Mong Cầu phải nói là liên tục không lúc nào quên, chỉ một đệ tử tầm thường như con làm sao bỏ được. Thầy Pháp Hải nghe xong như bị một cú sốc mạnh.

Thông Tuệ lại nói: Sự Ái Dục lòng Ham Muốn ý Mong Cầu là điều tất yếu tự nhiên của con người, là căn bản cái Gốc của Đạo làm sao mà bỏ được. Nhưng Ham Muốn Ái Dục Mong Cầu cái gì, mới là đều đáng nói. Nếu đó là sự Ham Muốn Ái Dục Mong Cầu bất chính thời không nên, còn Ham Muốn Ái Dục Mong Cầu chân chính là việc đáng nên làm. Dù sống trên Tây Phương cũng thế, sống nơi Trần Gian cũng vậy. Biết cái nào cần phải loại bỏ cái nào cần phải duy trì. Thời đó mới chính là quả Trí Tuệ. Đã là sự sống thời có lòng Ái Dục, sự Ham Muốn, Ý Mong Cầu. Ngay cả A Di Đà phát 48 lời đại nguyện không phải là sự Ham Muốn, lòng Ái Dục, Ý Mong Cầu độ tận nhân loại con người hay sao, quyết chí làm cho ai cũng được như mình đều có sự an vui tự tại cực lạc. Bỏ mất lòng Ham Muốn, sự Ái Dục, Ý Mong Cầu thời lấy đâu đi đến quả Phật, tuy chân Tâm là Phật, Lương Tâm là Phật Tánh, nhưng muốn thành quả Phật thời phải phát nguyện độ chúng sanh.

Thầy Pháp Hải lặng thinh không nói, vì Thầy Pháp Hãi đã tỉnh ngộ hiểu rõ lòng Ham Muốn, sự Ái Dục, ý Mong Cầu chính là căn cội của Đạo Bồ Đề. Lòng Ái Dục, sự Ham Muốn, ý Mong Cầu không sáng suốt thời chính lòng Ái Dục, sự Ham Muốn, ý Mong Cầu chính là căn bản tạo ra Phiền Não dẫn đến vô lượng khổ. Còn lòng Ái Dục, sự Ham Muốn, ý Mong Cầu chân chính. Thúc Dục con người mau thành Đạo Quả chứng quả Ba La Trí Huệ thành tựu vô lượng phước đức an vui tự tại.

Cho đến một hôm Thông Tuệ lại hỏi: Thưa Thầy từ bỏ sự giàu sang, xa lánh những báu vật mới thật sự là chân tu có phải không thầy.

Thầy Pháp Hải nói: Người tu chân chính đương nhiên phải là như thế.

Thông Tuệ nghe xong trầm ngâm giây lát rồi nói: Thế thời những người ở trên cõi Cực Lạc Tây Phương, hay những cõi Thiên Đàng đều sống trên thế giới châu báu đều là những người phạm giới không phải chân tu. Trong kinh nói cõi Linh Sơn nơi Phật ở cũng toàn là châu báu. Cõi Tây Phương Cực Lạc cũng toàn là châu báu. Nói như Thầy sống trên châu báu đều không phải là chân tu. Như vậy những vị chân tu không nên cầu siêu sanh về thế giới Cực Lạc toàn là châu báu. Mà cầu sanh về Sa Mạc để ở đúng với chân tu là từ bỏ sự giàu sang.

Thầy Pháp Hải nghe xong tái mặt nói: Tao là Thầy hay là Mầy. Thấy Thầy nổi giận quát tháo Thông Tuệ nói: Con chỉ nói lên sự thật. Tu hành chẳng qua là bỏ cái Ác đi đến cái Thiện. Bỏ sự Mê Muội đi đến Giác Ngộ mà thôi. Lìa bỏ sự giàu sang nơi cõi tạm trần gian, tìm đến sự giàu sang vĩnh hằng trên Thiên Giới. Thầy Pháp Hải nghe những lời ấy liền tỉnh ngộ. Tìm Phật cũng chẳng ở đâu xa mà ngay tại nơi Tâm của chính mình. Quả Phật cũng rất gần chính là tận độ con người hành thiện. Cực Lạc không phải chỉ ở Tây Phương, mà ngay tại trần gian nầy cũng tìm thấy Tây Phương Cực Lạc. Ở ngay trong Chân Tâm của chính mình. Dù ở đâu cũng thế mà thôi. Thiên Đàng, Trần Gian, hay Địa Phủ. Liền ra khỏi tam giới an vui tự tại.

Thông Tuệ cũng không còn ở đó nữa mà đã bỏ đi không biết là đi đâu. Thầy Pháp Hải tự nói cho mình nghe: Đi đâu nữa, nơi đâu cũng là nhà. Chỗ nào cũng là Cực Lạc an vui tự tại.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Tu Vạn Kiếp Ngộ Nhất Thời Đến Đây Là Hết
————————————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s