CÂU CHUYỆN SỐ 115
CÂU CHUYỆN LI KỲ
NGU NHƯ BÒ

Ngày xửa, ngày xưa có một đồng cỏ, ngày nào đàn Trâu, đàn Bò cũng đến đó ăn, nhưng có một cái ao để uống, nên đàn Bò đàn Trâu không ai muốn nhường cho ai, nên thường xảy ra xung đột lẫn nhau.

Vào một ngày kia, đàn Trâu nói với đàn Bò: Để có sự công bằng hể bên nào thắng thời làm chủ cái ao kia, đàn Bò vốn tự cho mình là thông minh, nên gật đầu bằng lòng. Hai bên đấu lý qua, đấu lý lại bên nào cũng cho mình thắng không ai chịu mình thua ai.

Khi ấy có một đàn sáo bay đến nói: Lũ Trâu Bò kia dù cho đấu lý đến cả tháng cũng không phân được thắng thua vì không có trọng tài. Vì bên nào cũng cho mình thắng. Đàn Trâu đàn Bò nghe đàn Sáo nói thế cũng có lý bằng nói: Để có sự thắng thua một cách Công Bằng xin đàn Sáo làm trọng tài cho. Đàn Sáo gật đầu. Đã có đàn Sáo làm trọng tài bên nào cũng muốn ra đề trước không ai chịu nhường cho ai. Đàn Sáo thấy vậy nói: Tôi có một cách là hai bên đánh tù tì bên nào thắng bên đó ra đề trước. Đàn Trâu đánh tù tì thắng cuộc bằng ra đề:

Nầy đàn Bò ai là người ban cho chúng Ta ơn huệ nhiều nhất.

Đàn Bò hội ý với nhau rồi trả lời, đàn Bò nói: Ông Chủ của chúng Ta chứ còn ai nữa. Đàn Trâu nghe xong lắc đầu nói: Không đúng, tuy rằng Ông chủ làm chuồng cho chúng ta ở, bỏ rơm cắt cỏ cho chúng ta ăn, xách nước cho chúng ta uống, nuôi lớn chúng ta. Đàn Bò cắt ngang nói: Thấy công lao của Ông Chủ chưa, ngoài Ông chủ ra còn ai ban cho chúng ta nhiều ân huệ như thế, đàn Bò nói: Lũ Trâu các ngươi thua rồi, ao nước kia thuộc về đàn Bò chúng tôi. Đàn Trâu các ngươi phải tìm ao khác để mà uống.

Đàn Trâu nói: Thua hay thắng phải do trọng tài phán quyết, đâu phải là chuyện của đàn Bò các ngươi. Đàn Trâu nói: Người ban cho chúng ta nhiều ân huệ nhất chính là Trời. Trời tạo ra Quả Địa Cầu cho chúng ta sống, Quả Địa Cầu rộng lớn để cho chúng ta tự do muốn đi đâu thời đi, tạo ra cây cỏ cho chúng ta ăn. Trời tạo ra không khí cho chúng ta hít thở, tạo ra nước để cho chúng ta uống. Trời tạo ra mặt trời để chúng ta sưởi ấm, tạo ra những trận mưa có nước tắm mát chúng ta. Nhưng Trời nào đòi hỏi ở chúng ta gì cả. Còn Ông Chủ ban cho ta chuồng để ở là nhốt chúng ta lại, bắt chúng ta nằm trong khuôn khổ cướp mất quyền tự do chúng ta. Ông Chủ nuôi chúng ta thời cũng bắt chúng ta cày ruộng kéo bừa, đạp mía, kéo xe đủ thứ khó nhọc. Ông Chủ bỏ rơm, cắt cỏ cho ta ăn, xách nước cho ta uống để ta có thịt Ông Chủ bán chúng ta vào lò mổ. Ông Chủ kiếm tiền trên xương máu của chúng ta, có qua có lại chúng ta đâu thiếu nợ gì Ông Chủ, không nói là Ông Chủ bóc lột tận xương tủy của chúng ta, ăn trên xương máu của chúng ta. Đâu như Ông Trời ban cho chúng ta đủ thứ. Ban cho chúng ta chúng ta sự sống, sự tự do, sự mưu cầu hạnh phúc. Nhưng Trời nào có đòi hỏi ở chúng ta, dù đó chỉ là một lời cảm ơn. Phi Ân Bất Cầu Báo.

Đàn Bò nghe xong chẳng hiểu gì cả, rồi quay sang nhìn đàn Sáo. Đàn Sáo nói: Đàn Bò các ngươi thua rồi. Đàn Bò cải: Thua ở chỗ nào? Đàn Sáo nói: Trời có bán các ngươi vào lò mỗ không ? Đàn Bò nói: Làm gì có chuyện đó. Đàn Sáo lại nói: Sống bị nhốt, sống tự do lũ Bò ngươi chọn cái nào. Đàn Bò trả lời: Thế mà cũng hỏi, đương nhiên sống tự do hơn hẳn sống bị nhốt rồi. Đàn Sáo lại nói: Người tạo ra cỏ cho đàn Bò ngươi ăn, tạo ra nước cho đàn Bò ngươi uống, tạo ra không khí cho đàn Bò ngươi thở. Tạo ra Quả Địa Cầu to lớn cho đàn bò ngươi được đi đây, đi đó tự do sung sướng, tự do mưu cầu hạnh phúc nhưng không đòi hỏi gì ở đàn Bò các ngươi dù là một lời cảm ơn. Người ấy có hơn Ông Chủ không? Đàn Bò nói: Hơn hẳn Ông Chủ gấp vạn lần. Đàn Sáo nói: Đàn Bò các ngươi thua rồi. Đàn Bò cải: Thua ở chỗ nào. Đàn Trâu nghe trọng tài đàn chim Sáo phán thế, liền reo hò ùa xuống ao uống nước khoái chí, ngâm mình tắm mát dưới ao. Đàn bò thua cuộc kéo nhau bỏ đi, đàn chim sáo nhìn theo nói: Ngu Như Bò.
***

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Ly kỳ NGU NHƯ BÒ đến đây là hết
—————————————————————