KHA VÀ ĐÀO

Tấn Nam là một cây cao trong thượng viện chế độ Việt Nam Cộng Hòa, một mẫu người khá đẹp trai, địa vị cao để bao cô gái ước mơ. Nhìn cái vẻ bề ngoài hào hoa đẹp trai của Nam, cũng đã làm ngã gục bao cô gái, huống chi là có tài ăn nói, nhất là tài đánh bóng biết chiều chuộng phái đẹp. Thời có khối cô nàng chết mê, chết mệt.
– Nhất là Hương quên ăn bỏ ngủ vì Nam. Hương biết rằng mình nhà nghèo khó tranh lại với những cô gái nhà giàu tiền muôn, bạc tỉ. Hương yêu Nam đến nổi, Nam muốn gì thời Hương cũng cho, kể cả những thứ quy giá nhất cuộc đời của cô. Cô đã có bầu hơn tháng ý định nói cho Nam biết
– Nào ai ngờ ba mươi tháng tư quân giải phóng cách mạng nuốt trọn miền Nam, trong tình thế hổn loạn. Hương tới nhà Nam thời gia đình Nam đã bỏ đi đâu không biết. Quân Cách Mạng sau đó làm chủ đất nước. Chế Độ Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, Sài Gòn không còn nữa trở thành tên khác Thành Phố Hồ Chí Minh.
– Binh Lính Quốc gia những người còn sống thời bỏ nước ra đi, cũng như cải tạo ở tù. Bóng hình Nam vẫn biền biệt mịt mù, Hương không còn hi vọng gì nữa, sống một mình lủi thủi sanh con ra rồi nuôi.
Hai mươi năm sau:
– Trời đã khuya Kha vẫn chưa đi ngủ ngồi bên cửa sổ nhìn mãi về ngôi nhà của Đào.
– Đào là con cán bộ cấp cao của Đảng, nhà Đào rất giàu không những thế Đào còn rất đẹp, với chiếc áo dài màu trắng ôm sát người những đường cong đẹp lạ kỳ, trông Đào như một nàng tiên, nữ sinh hoa khôi trong thời đại Hồ Chí Minh.
– Kha là con của Tấn Nam cấp cao của Quốc Gia. Kha chỉ biết vậy thôi chưa bao giờ biết mặt Cha. Tuy đất nước đã đi qua hai chục năm, nhưng thân phận Kha dính dấp đến Quốc Gia vì Kha là con của Tấn Nam, tuy đã hơn hai mươi năm trôi qua nhưng nói về kỳ thị chế độ vị thế xã hội thời Kha vẫn còn nơi đất cái. Còn bên giai cấp thắng cuộc chiến thắng thời ở tận trên mây.
– Kha biết thân phận là con ngụy quân, nên chỉ thầm yêu Đào. Một tình yêu đơn phương không bao giờ có kết quả.
– Có lẽ nhờ vào tình yêu đơn phương nầy Kha không nghĩ đến tình yêu nào khác, chỉ lo đèn sách chăm học nên Kha học rất giỏi, luôn đổ đạt cao tiếng tăm lừng lẫy. Một hôm Kha ngồi bên cửa sổ nhìn ánh trăng vằng vặc trên trời ngâm mấy dòng thơ, cho bớt nỗi buồn:

Trăng kia ở tận trên trời
Chỉ nhìn trăng sáng dịu hiền mà thôi
Ước ao cũng chỉ ước ao
Mấy đời chiếu rách trãi lên giường ngà
Đũa tre khó để mâm vàng
Vốn thân con cóc đâu cùng Thiên Nga
Hoa Hồng cắm ở bình hoa
Có đâu cắm chỗ ở nơi sình lầy
Mấy ai hiểu được sự đời
Hoa sen thường ở vũng bùn tỏa hương
Thương người thời cứ mà thương
Không hình thời bóng vấn vươn tháng ngày
Trăng kia ở tận trên trời
Chỉ nhìn trăng sáng cuộc đời cũng vui.

– Tiếng ngâm thơ trong màn đêm u tịch, gió rầm rì như chuyển vận lời thơ. Gởi ai kia một bóng hình xa thẳm, trong nỗi niềm ẩn chứa những lời thơ.
– Đào ngồi bên cửa sổ dưới ánh đèn khuya chợt nghe tiếng ngâm thơ từ nhà Kha vọng lại. Tim Đào run lên hồi hộp Đào không hiểu vì sao mỗi lần nghe Kha ngâm thơ, là Đào không kìm nỗi quả tim nó cứ run lên theo giọng ngâm thơ của Kha.
Đào cố xua đuổi hình bóng của Kha, những lời tỏ tình yêu đơn phương của Kha, như một ma lực làm cho Đào không quên được, càng xua đổi. Thời hình ảnh của Kha càng hiện lên rõ nét, những lời thơ thi nhau thấm vào óc không cách nào xua đuổi ra được.
– Đào phải thừa nhận Kha phong độ khá đẹp trai, nét mặt trông rất hiền từ có sức thu hút đối với giới nữ. Kha học giỏi con đường tương lai của Kha rộng mở thênh thang. Đào thở dài tâm Đào mãi giao động hồ thu đã gợn sóng lăng tăng.
– Thế thời, thờ thế nào phải đứng yên, thời bao cấp lùi xa thay vào đó là cơ chế thị trường bắt đầu hé mở. Bao tháng năm Đào luôn đấu tranh tư tưởng có những đêm Đào quá mệt mỏi rồi thiếp đi.
– Từ hôm nghe được những dòng thơ tỏ tình bâng quơ không đi vào đối tượng mục đích rõ ràng, nhưng đối với Đào, thời Đào biết Kha yêu mình nhưng không dám ngõ lời vì ngăn cách giàu nghèo, cũng như cách biệt hai dòng sông kẻ ở bên nầy người ở bên kia.
– Nhà Đào với nhà Kha không xa mấy chỉ vài mươi thước chung nhau trên một con đường. Đào thấy Kha liền né tránh. Kha càng đau nhói càng dồn tâm vào việc học. Kha tốt nghiệp Thạc Sĩ ngành kinh tế loại ưu. Còn Đào thời tốt nghiệp trường đại học mở kế toán.
– Ở đời người ta thường nói có duyên xa mấy cũng thấy gần, vô duyên đối mặt nhưng lòng cách xa. Những ngày qua Kha nhìn bóng hình Đào qua gần bên nhau thế mà như xa tận chân trời.
Đêm đã khuya trời trở lạnh, để quên đi nỗi buồn Kha ngâm mấy dòng thơ:

Trời sinh ra người, để người chịu khổ
Trời sinh ra cây cỏ, để cây cỏ chịu sầu
Chiến tranh kia, đã chia lìa Nam Bắc
Để giờ đây, diềm chết quả tim đau
Lạnh lùng chi, tim đã đầy băng giá
Tránh mặt chi, tim đã chết từ lâu
Ông tơ bà nguyệt đi đâu
Để cho chú Cuội ngồi rầu gốc đa.

Đào nghe những lời thơ của Kha như vạn mũi kim đâm vào quả tim. Đào thổn thức em đã yêu anh từ lâu lắm từ khi ta mới gặp nhau. Đào liền khẻ ngâm thơ:

Đêm về những giọt mưa ngâu
Trời kia ngăn cách mỗi nơi mỗi người
Ngưu Lang, Chức Nữ trên trời
Gần nhau chẳng được Thiên Hà cách ngăn
Chàng nào biết được lòng em
Con tim cũng đã rộn lên vì chàng
Bao đêm trong lúc mơ màng
Đôi chim vượt khó trong làn bão dông
Trải bao thử thách gian nan
Mới mong tìm được bình an cùng người
Tim em đã có chủ rồi
Bóng người ở tận chân trời xa xăm.

– Kha ngồi bật dạy nhìn qua khu nhà bên cạnh thấy Đào ngồi bên cửa sổ. Như sợ bóng hình kia sẽ biến mất, Kha càng ra sức mà nhìn, hình như Đào cũng biết là Kha đang nhìn Đào. Đào để cho Kha ngắm nhìn như mây cùng gió xích gần lại nhau.
– Thế là từ đó hai người một sợi dây vô hình càng ngày càng trói chặt vào nhau, nụ cười ánh mắt càng thêm đậm đà. Vườn xuân đã có người làm, bón phân tưới nước rực hồng hồn xuân.
– Kha, Đào, yêu nhau không thể xa nhau được nữa Kha nói với Mẹ là Bà Hương. Qua nói Đào về làm dâu nhà mình. Bà Hương nói: Tuy con là thạc sĩ cũng đã ổn định việc làm, đối tượng nào thời được. Nhưng đối tượng chỗ nầy thời con đừng mơ mộng. Kha thôi thúc mãi, Kha nói: Mẹ cứ qua bên ấy khi nào họ không gả thời thôi. Cuối cùng Bà Hương đành phải nghe theo, qua nhà Ông Bộ dạm hỏi Đào cho Tấn Kha. Ông Bộ lạnh lùng nói: Xin lỗi Bà Hương Bà đến hơi muộn con Đào đã có chỗ rồi. Bà Hương nghe xong thời lấy làm thẹn thùng như bị gáo nước lạnh tạc vào mặt. Bà Hương từ giả ra về nói lại tình hình cho Kha Nghe.
– Kha không lấy gì làm lạ cách từ chối khéo vì họ là người trên mây. Còn mình thời chỉ là cỏi dại ở dưới đất, hai giai cấp khác nhau quá xa, lại là kẻ bên địch, người bên ta để khỏi xót xa, cũng như mỗi lần nhìn thấy Đào cầm lòng không được. Càng yêu Đào thời gia đình càng thêm tủi nhục. Kha bán nhà cùng Mẹ đến nơi ở khác, trước khi từ biệt Đào. Kha nói: Anh vẫn chờ đợi, khi nào em có chồng thời anh mới tính tới chuyện trăm năm.
– Kha cùng Bà Hương đến nơi ở mới trong một con hẻm lớn, Kha cũng tìm nơi làm mới. Kha xin làm cho một công ty nước ngoài, giám đốc công ty là Tấn Nam. Một Việt kiều về nước làm ăn, công ty Tấn Nam có mặt trên nhiều nước Châu Á. Kha lương rất khá tháng năm sáu chục triệu, không bao lâu thời leo lên trợ lý cho Tổng Giám Đốc. Kha ăn nói lưu loát làm việc trôi chảy không chỗ nào thiếu sót. Lúc ngồi bên Tổng Giám Đốc ai nấy cũng đều kinh ngạc vì Kha rất giống Tổng Giám Đốc y như là Cha Con.
– Tấn Nam Tổng Giám Đốc cũng lấy làm kinh ngạc, nhưng rồi Ông nghĩ người giống người, nên Ông cũng không quan tâm nữa.
– Một hôm Tấn Nam Tổng Giám Đốc xem lại hồ sơ của Tấn Kha thời Ông giật cả mình. Chỉ có một điều ở đây là cha Tấn Kha, là Tấn Nam đã chết. Ông sững sờ giây lác lấy lại sự bình tỉnh, hồi tưởng lại quá khứ cách đây đã hơn hai mươi năm. Có lẽ bây giờ Hương đã có chồng, mình không nên quấy phá.
– Một hôm Ông gọi Tấn Kha đến hỏi trợ lý còn mấy anh em, Tấn Kha thật thà trả lời con làm gì có anh em, con chỉ biết khi con lớn lên đã mồ côi cha. Ông lại hỏi: Mẹ Trợ Lý không có chồng nữa sao ? Kha nghe Ông hỏi lấy làm kinh ngạc nhưng cũng trả lời: Mẹ con không có chồng chỉ ở vậy nuôi con, biết rằng không biết bao nhiêu người đeo đuổi. Ông nhìn Kha rồi hỏi: Trợ Lý có biết mặt Cha Trợ Lý không. Kha lại càng thêm kinh ngạc Ông Tổng Giám Đốc bữa nay hơi là lạ. Nhưng rồi Kha cũng trả lời: Tôi không hiểu vì sao Cha tôi lại rất giống Ông Chủ. Xin lỗi Ông Chủ tôi không có ý gì khác, Ông nghe Tấn Kha nói như vậy trầm ngâm giây lát rồi hỏi: Người Mẹ Trợ Lý thờ rất giống Ta phải không ? Kha gật đầu như xác nhận.
– Ông Chủ Tấn Nam đã biết chắc Tấn Kha là con của mình Ông trở nên nghiêm khắc, Ông dạy từng cách ứng xử, cũng như cách điều hành công ty. Tấn Kha vô cùng ngạc nhiên Ông ấy đối xử với mình như con của Ổng. Tấn Kha trở nên quan trọng, trong công ty. Cũng là đối tượng bao cô gái bám theo. Nhà Bà Hương từ đó không ít người lui tới toàn là con gái xinh đẹp. Bà Hương lắc đầu thở dài thằng Kha giờ đây không khác gì thằng cha của nó, chỉ tổ làm khổ người ta.
– Mấy cô ăn mặc xinh đẹp vừa ra, thời một người con gái xinh đẹp từ xa đi đến. Người con gái xinh đẹp ấy chính là Đào. Đào bước vào nhà lễ phép nói con chào thiếm, Bà Hương niềm nở tiếp Đào như người thân. Đào cảm động muốn rơi nước mắt.
– Bà Hương nhìn Đào rồi hỏi: Cha Mẹ con vẫn khỏe. Đào nói Cha con đã về hưu rồi không còn quyền lực như trước đây nên Cha con cũng có phần dễ dãi hơn trước. Công ăn việc làm của con, con tự quyết định lấy. Bà Hương hỏi: Con ở riêng hay còn ở với Cha Mẹ ? Đào hơi ngạc nhiên nhưng chợt nhớ ra nói. Cha con không muốn gả con cho anh Kha nên nói con đã có chỗ có nơi. Thời nay là thời văn minh hiện đại con tự quyết định tương lai hạnh phúc cho mình, ép buộc làm gì người con không yêu.
– Đào xuống bếp phụ một tay làm cơm thân thiện nói: Đáng lý ra con đến sớm hơn, nhưng vì tìm mãi không được nơi ở của anh Tấn Kha, con mới tìm ra đây thôi.
– Tiếng đồng hồ đã gõ Bà Hương nói năm giờ rồi thằng Kha sắp về, nó đi nó về đúng giờ đúng giấc lắm Bà Hương vừa nói xong thời Kha cung đã về tới nhà, nhìn thấy Đào đang lây hoay làm cơm với Mẹ. Kha nhìn Đào sững sốt cảm động. Đào thấy Kha nhìn sững mình cúi đầu thỏ thẻ nói: Lạ lắm sao mà nhìn người ta dữ vậy, chỉ mới hơn năm mà anh đã câu hàng tá.
– Bà Hương tằng hắng không có đâu con: Đó là những cô làm ở công ty đến thăm. Tấn Kha bật cười thời ra em cũng giống như bao người khác, ớt nào mà ớt chẳng cay. Đào bỉm môi nhìn Kha: Ý anh nói gái nào mà chẳng thường hay ghen chồng, Tấn Kha không nhịn cười được nữa cười vang cả nhà.
– Căn nhà Bà Hương hôm nay vui vẻ khác thường, Đào thời cười nói luôn miệng hết chuyện nầy đến chuyện khác, hết chuyện nọ đến chuyện kia. Đào nói: Em tìm việc khắp nơi, nạp đơn nhiều chỗ, chỗ em ưng ý thời người ta không nhận thành ra lang bang hơn cả năm nay, cha em đã nghĩ hưu, đâu còn quyền lực để xin việc cho em, nghe Đào nói thế. Tấn Kha suy nghĩ hồi lâu rồi nói, anh sẽ xin cho em vào nơi công ty nơi anh làm.
– Đào nghe nói vô cùng mừng rỡ anh xin được không ? Kha nói: Anh hiện giờ đang là trợ lý cho Tổng Giám Đốc. Việc tuyển chọn người làm trong công ty là do anh, nhưng phải qua Tổng Giám Đốc ký nhận thời mới được vào làm.
– Nói về Đào đến công ty nạp đơn xin việc, công ty Việt Á bề thế tầm cơ thành phố. Đào cũng không ngờ địa vị vai vế của Kha lại lớn như vậy. Muốn gặp Kha rất khó phải lên phòng Tổng Giám Đốc mới gặp được. Đào không gặp được Kha chỉ nạp hồ sơ xin việc rồi ra về.
– Đào được nhận vào công ty Việt Á với mức lương khá cao. Kha trực tiếp đem giấy trúng tuyển của công ty đến nhà Đào. Thật bất ngờ gia đình Đào tiếp đãi Kha thật chu đáo.

Mới hay vật đổi sao dời
Thế thời thay đổi vận thời đổi thay
Nghỉ hưu quyền lực nghỉ theo
Tìm xin công việc cho con bầm trầy
Mới hay thế sự ở đời
Còn quyền còn lực thời còn ông tôi
Hết quyền hết lực như vôi
Làm dân vạn đại làm quan nhất thời
Đến khi thức tỉnh lại rồi
Mới hay cơ sự ở đời chuyển xoay
Láy lay, lắm chuyện láy lay
Lúc mưa lúc nắng đổi thay cuộc đời.

Nói về Cha, Mẹ, của Đào thấy Kha đến, không còn lạnh nhạt như trước kia Ông gọi Đào tiếp đãi Kha thật chu đáo, còn Ông thời lui vào trong.
– Kha hôm nay là trợ lý cho Giám Đốc công ty đi chiếc xe con bóng loáng đâu còn như trước mang đôi dép trành. Kha, Đào thoải mái chuyện trò bờ rào ngăn cách đâu còn biến tan.
– Ông Bà Bộ nhìn theo chiếc xe con, mà tiếc thầm trong bụng, thương cho Đào vuột mất con rồng lên mây.
Đào làm trong công ty Việt Á hơn cả tuần mà không gặp được Kha. Vì Kha đã đi công tác cùng Tổng Giám Đốc qua nhiều nước đến các công ty chi nhánh của công ty Việt Á.
– Đào làm chung với một số nhân viên làm trong công ty cô nào cô nấy cũng xinh đẹp, đều luôn nhắc đến tên Kha. Ở đời mèo biết mèo, chuột biết chuột, Đào nhìn ra họ cũng yêu Kha. Có những cô đã đến nhà Kha, Đào vô cùng lo lắng, con đại bàng đã sãi cánh thời khó mà giữ chân cho được. Đã hai tháng rồi cô không gặp được Kha.
– Tấn Kha đã hai tháng chưa về nhà nghe nói đi cùng Ông Chủ Bà Hương lòng suy nghĩ Ông Chủ Việt Á là người thế nào mà đối xử với con Bà tốt như vậy. Hôm nay trông Bà thật xinh đẹp, có lẽ vì thấy con đã đạt được ước mơ, tiền của dư ăn, không còn vất vả, khi có của thời của ra người, có xấu cũng thành đẹp, huống chi Bà Hương là hoa khôi thời trai trẻ, giờ đây lòng thỏa mãn hưng chí nên người đẹp ra.
– Thật bất ngờ một chiếc xe con đến trước nhà bà đậu lại, Bà đang kinh ngạc mình làm gì có bà con sang trọng như vậy, cánh cửa xe mở ra, một người khách trông rất giống Tấn Kha bước xuống. Bà Hương quá đổi bất ngờ đứng như trời trồng nhìn người khách lạ. Người khác lạ sau khi đóng cửa xe nhìn thấy Bà Hương thời không khỏi xúc động suýt chút nữa thời chạy tới ôm Bà Hương.
Ông khách dằng lòng lấy lại bình tỉnh nói: Tấn Kha về nhà chưa ? Bà Hương cũng dằn xúc động nói: Nó đi cùng Ông Chủ hai tháng nay chưa về nhà. Bà dụi mắt xem mình đang mơ hay ngủ. Người xưa biền biệt hơn hai mươi năm bổng dưng xuất hiện trước mặt bà. Bà gọi nhỏ: Anh Tấn Nam phải không ? Tấn Nam cố dằn lòng không cho nước mắt trào ra Ông bước tới nắm lấy tay bà Hương. Hai người nắm tay nhau vào nhà, Bà Hương ngã vào lòng Tấn Nam người mà Bà đã hơn hai mươi năm chờ đợi, tưởng đâu đã chết giờ sống lại trở về với Bà. Bà không xúc động sao được.
– Ông Tấn Nam nhìn Bà Hương nói: Em vẫn đẹp như ngày nào. Anh không ngờ anh lại có người con giống anh như đúc. Nó thông minh không khác gì anh thời con trẻ. Bà Hương nói anh gặp nó rồi sao? Tấn Nam nói: Tấn Kha ở bên anh hơn năm nay rồi, Tấn Kha làm trong công ty của anh. Bà Hương sững sờ thế ra là vậy, anh đã biết tất cả Tấn Nam gật đầu chỉ biết mới đây.
– Bà Hương bổng nỗi lên một cơn buồn vô tả hỏi.: Anh được mấy người con. Tấn Nam nói trong cuộc hổn loạn ấy anh đâu còn cơ hội để gặp lại em. Mạng sống chỉ nghìn cân treo sợi tóc. Anh cũng không ngờ em lại mang thai, từ nơi quê hương nửa vòng trái đất xa xôi. Anh đã bỏ lại bao cô gái đã yêu anh. Họ đã có chồng, còn em thời chờ đợi ở vậy mà nuôi con. Anh nợ em quá nhiều biết bao giờ mới trả hết được đây. Anh không có con trai, chỉ có hai người con gái một đứa hiện giờ đang ở Thái Lan. Một đứa hiện giờ đang ở singapore, vợ anh đã ly dị ưng người chồng Mỹ từ lâu.
Cảm thấy cuộc đời tẻ nhạt nên anh mới trở về Châu Á mở ra nhiều công ty để làm ăn quên đi người vợ Tây. Bà Hương nghe Tấn Nam kể Bà khóc vùi như hồi còn trẻ, tiếng điện thoại reo làm hai người sực tỉnh, thì ra có người từ công ty gọi đến. Tấn Nam liền từ giã Bà Hương hai người như không muốn xa nhau. Nhưng rồi Tấn Nam cũng phải trở về công ty giải quyết một số công việc.
– Năm giờ Tấn Kha đã về chiếc xe con đã đậu trước nhà. Kha lấy trong xe ra nào đủ thứ, thứ nào cũng đắc tiền toàn là hàng ngoại của nhiều nước. Kha nói: Đáng lý ra con đã về từ sớm, nhưng Ông Chủ vì bận việc đi đâu đó con phải thay thế tiếp khách nên con mới về muộn.
– Tấn Kha hỏi: Hai tháng nay Đào có đến nhà chơi không Mẹ. Bà nói Đào cũng thường xuyên đến. Đào nói không gặp con hai tháng nay. Bà nhìn Kha rồi hỏi con thấy Ông Chủ tổng giám đốc là người thế nào ?
– Kha nói con thấy hơi lạ, có lẽ con giống ổng nên ổng coi con như con. Những trọng yếu nơi công ty ổng đều giao cho con. Đôi lúc con thấy có gì đó không ổn làm cho con hết bất ngờ nầy đến bất ngờ khác. Hai đứa con gái Tổng Giám Đốc con đã gặp rồi. Một người ở Thái, một người ở Singapore, đang điều hành công ty. Bà nói hai người con gái giống Tây phải không ? Kha kinh ngạc: Sao Mẹ biết Bà hương cười bí mật nói mấy cô nhân viên làm ở công ty nói cho Mẹ nghe. Kha nói hai người con gái Tổng Giám Đốc người Việt pha Tây đẹp lắm mẹ.
– Bà nhìn Kha rồi nói: Cha con còn sống chưa có chết. Và Cha con cũng đã mới đến đây, Mẹ đem hình trên bàn thờ xuống rồi không thờ nữa, ai lại thờ người còn sống. Kha vui mừng không kẻ xiết Cha lâu nay ở đâu vậy Mẹ làm sao Cha biết Mẹ ở đây mà tìm tới ai chỉ cho vậy.
– Có lẽ từ ngày Mẹ về đây con hẻm lớn nhà mình là con hẻm lớn đường Âu Cơ, Mẹ hàng đêm thường nghĩ đến Mẹ Âu Cơ nên khiến xuôi cho Mẹ cùng con gặp được người cha của con. Cha con đã nhận ra con từ lâu con không hay không biết đó thôi. Kha nghe Mẹ nói đã có ý nghi ngờ nhưng không dám chắc. Nhưng vẫn hỏi người đó là ai vậy Mẹ.
– Con là người thông minh tự mình suy nghĩ hỏi Mẹ làm gì. Kha nói thì ra là Ông ấy, thảo nào Ông coi mình như con, truyền dạy tất cả tài năng kinh nghiệm của Ông, như muốn giao sự nghiệp lại cho mình, Kha thấy mình đã chuyển sang một cuộc đời mới.
Bà Hương nhìn Kha thở dài nói: Đúng là con với Đào lắm tường rào ngăn cách, tường rào kia chưa phá vỡ nổi lại thêm tường rào mới. Cha của con vốn trước đây là thượng nghị sĩ trong thượng viện Việt Nam Cộng Hòa.
– Kha nói: Con nghe Mẹ kể cha con là Thượng Nghị Viện thời Việt Nam Cộng Hòa, như giờ Việt Nam Cộng Hòa đâu còn đi vào quá khứ làm gì có chuyện ngăn cách giữa con và Đào. Con có biết cha con hiện giờ là ai không? Tấn Kha như nói giỡn: Không lẽ con là con Ông Tổng Giám Đốc Việt Á. Bà Hương nói không sai. Tổng Giám Đốc tập đoàn Việt Á chính là cha con, Ông Tấn Nam. Lời xác nhận của Mẹ Kha không còn nghi ngờ gì nữa Kha chỉ biết lặng thinh hai gia đình như hai bức tường cao cả mình và Đào khó vượt qua. Tấn Kha thở dài lắt đầu.

Ở đời lắm chuyện éo le
Xưa thời chiếu rách hôm nay son vàng
Nhận cha duyên phận khó thành
Trong hai chọn một thật là khó khăn
Nghĩ mình thời hiểu người ta
Bấy lâu Đào chịu biết bao trận đòn
Vượt tường nào có dễ dàng
Đến nay vẫn giữ chung tình cùng ai.

Kha nói: Đào rất giống Mẹ tấm lòng vô cùng cao thượng. Đào thương con chỉ là một gia đình nghèo. Trong khi gia đình Đào rất giàu. Đào cũng biết con là con của Quốc Gia nhưng vẫn thương yêu con. Mẹ ơi con phải vượt qua lẽ nào con không bằng Đào.
– Cả đêm Kha trằn trọc không ngủ khổ sở vô cùng nên ngã bệnh may là bữa chủ nhật Kha không đi làm. Bà Hương hoảng quá mau điện thoại cho cha con. Kha nói: Con không dám điện Mẹ điện đi. Bà Hương liền gọi a lô a lô anh Nam đó hả thằng Kha bệnh rồi, chưa đầy nửa tiếng xe con đã tới. Trời xuôi đất khiến Đào cũng nghé chơi.
– Đào chứng kiến tất cả Cha của Kha đã trở về người Cha thương con không khác gì từng chung sống với Kha, Ông lo lắng cho Kha. Lại nữa Cha của Kha là Tổng Giám Đốc tập đoàn công ty Việt Á. Đào choáng váng định lén đi về. Kha ngồi dậy nắm tay Đào ở lại, giới thiệu với Cha. Đây là người yêu của con, chúng con yêu nhau từ lâu.
– Bà Hương liền kể lại tất cả những gì đã xảy ra Tấn Kha nghe đến đâu thời tái mặt đến đó. Bà nói tuy Đào là con cấp cao của Đảng. Nhưng Đào không bao giờ chê Kha là con của Ngụy. Đào vẫn yêu Kha vượt qua bao nỗi khó khăn.
– Tấn Nam ngồi yên lặng một hồi. Đào nảy giờ đã khóc giờ đây lại đào thêm hố sâu ngăn cách. Cô định lao ra cửa Kha nắm chặt tay không cho Đào đi.
– Tấn Nam nói: Vết thương nào lâu ngày rồi cũng khỏi chúng con thế hệ sau nào có tội tình gì. Nam Bắc còn nối liền được thay, miễn là đời sau quên đi quá khứ không còn ngăn cách vứt bỏ thương đau. Cha đã về Nguồn theo chân Quốc Tổ Vua Hùng, cha không phản đối tình yêu hai con. Miễn là Cha Mẹ Đào chấp thuận là được.
– Kha nghe xong vô cùng cảm động, người cha thật là vĩ đại vượt qua hận thù, hàn gắng lại những vết thương. Đào đã khóc. Tấn Kha nghe Cha không ngăn cản tình yêu liền khỏe mạnh trở lại, liền nói với Tấn Nam: Con uống mấy liều thuốc là khỏi.
– Tấn Nam nhìn Bà Hương như nói rằng sức mạnh tình yêu chân thật là sức mạnh không gì ngăn cản nổi.
Tấn Kha cùng Đào không bao lâu nên nghĩa vợ chồng sống với nhau thật hạnh phúc. Tấn Kha trở thành cổ đông lớn thứ nhì trong Việt Á trở thành phó Tổng Giam Đốc. Đào trở thành Bà chủ trong công ty Việt Á.
– Ba năm sau Ông Bộ dẫn theo một đứa cháu trai đi dạo phố, Ông nói: Mệt chưa Tấn Thành. Tấn Thành nói con muốn đi chơi nữa Ông Ngoại.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Kha và Đào đến đây là hết.
——————————————————–