SỰ HỒN NHIÊN

SỰ HỒN NHIÊN

Một ngôi nhà nhỏ cạnh đầu làng
Hàng cau trong nắng, đứng chịu tang
Bảy mùa thu đến, mùa lá rụng
Cô đơn người Mẹ sáu xuân sang
Mới đó giờ đây, Hân đã lớn
Tiếng cười giọng nói dậy ngân vang
Mẹ giá con côi theo ngày tháng
Đôi lúc vẫn còn, tiếng thở than.

Dưới cơn mưa tầm tả. Bé Hân đang ngồi với mẹ thấy người ta kẻ đội nón, người che dù đi vào nhà Ông Hai, mỗi lúc một đông.
– Bé Hân hỏi; Mẹ ơi hôm nay nhà Ông Hai làm gì vậy ? Bà Vân nghe con hỏi liền nói, hôm nay là ngày kị cơm Chú Ba Ổi con Ông Hai đấy con.
– Bé Hân hồn nhiên hỏi: Chú Ba Ổi vì sao chết vậy mẹ. Bà Vân nghe Bé Hân hỏi như nhớ lại, một đêm tối không trăng tiếng cho sủa inh ỏi, sau đó thời tiếng súng nổ như bắp rang, canh nông, đại bác, đạn cối, thi nhau nổ ầm ầm kinh hồn bạc vía. Tiếng máy bay gầm rú đầy trời tiếng bôm rền sông núi. Hình ảnh người chồng Ông Vân trúng mảnh bom không qua khỏi đành bỏ mạng, bỏ lại mẹ giá con côi Bà Vân càng nghĩ càng rơi nước mắt.
– Bé Hân thấy Mẹ rơi lệ liền lấy khen lau nước mắt cho Mẹ rồi nói: Mẹ lớn rồi mà con khóc. Bà Vân ôm con vào lòng dằn cảm xúc. Nhớ lại những ngày bom rơi đạn nổ như mới đây mọi việc hiện ra trước mắt thấy rõ như in. Trận giao tranh giữa Quốc Gia và Cộng Sản cho tới sáng, thây người rãi rác khắp nơi. Ở đời người ta thường nói Trâu Bò húc nhau rồi muỗi chết. Cộng Sản, Quốc Gia đánh nhau dân mang họa. Bà ngồi bên xác chồng lòng nghẹn ngào đau đớn không sao tả hết.
– Cuộc chiến tranh đầy phi lý, hai bên đều cho mình là đúng, đã làm đúng sao còn phải đánh nhau. Súng đã nổ thời không chết cũng bị thương, hai bên thi nhau ngã xuống không phải yêu nước thương nòi gì, mà là anh em tương tàn, nồi da xáo thịt. dù cho bên nào bị tiêu diệt cũng là Đồng Loại, anh em Đồng Bào, máu đỏ da vàng nào phải kẻ thù gì đâu. Bà Vân càng nghĩ càng thấy lòng đau, chỉ tội cho người dân vô can cũng phải chịu khổ lây, cái chết của chồng Bà do hai bên gây ra nhưng nào ai chịu trách nhiệm đâu. Sự chết đi chỉ vì trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết. Bà Vân nhớ lại chồng bà nằm trên vũng máu sự hi sinh vô lý trở thành nạn nhân do hai bên chém giết lẫn nhau.

Chiến tranh ơi hỡi chiến tranh
Cướp đi sinh mạng, người dân thiện lành
Làm cho chồng vợ chia lìa
Tiêu tan nhà cửa xóm làng xác xơ
Dù cho Cộng Sản, Quốc Gia
Cũng là Đồng Loại anh em Đồng Bào
Tương tàn chém giết hận thù
Gây bao thảm kịch hiểm nghèo cho dân
Chiến tranh phi lý chiến tranh
Đớn đau dân tộc tiêu tan nước nhà
Đầu xanh tuổi trẻ không còn
Gò hoang chôn xác nấm mồ quạnh hiu
Tấm chồng cũng bỏ ra đi
Để cho mẹ giá con côi tháng ngày
Trò hề ai đã đặc bày
Khói mây rồi cũng trở khói mây
Nhưng rồi biết trách ai đây
Trách cho con tạo trớ trêu cuộc đời
Càng nghĩ nước mắt tuôn dài
Nghĩ thương dân chúng họa đày gian nan.

Bà Vân nước mắt chảy tuôn Bé Hân nhìn Mẹ: Mẹ ơi Mẹ khóc nữa nè. Bà Vân lau nước mắt gượng cười. Bé Hân nhìn qua nhà Ông Hai như nhớ ra điều gì nói: Mẹ chưa trả lời Chú Ổi vì sao mà chết. Cơn mưa như trút đã tạnh Bà Vân nhìn rõ từng người đi vào nhà Ông Hai.
– Bà Vân nói nhỏ Chú Ba Ổi đi Lính Quốc Gia chết đó con.
– Bé Hân ngơ ngác hỏi hôm nay là ngày kị cơm Chú Ba Ổi Lính Quốc Gia. Sao con thấy những người đến ăn giỗ không ít người đội nón cối, không lẽ những người đội nón cối quân giải phóng kia, không hiểu Chú Ba Ổi là lính Quốc Gia họ đã giết chết hay sao ?
– Bà Vân bụm miệng con gái: Nói nhỏ thôi. Những người đội nón cối quân giả phóng kia là anh em ruột với Chú Ba Ổi người đã chết đấy, không phải người ngoài đâu.
– Bà Vân nói người đội nón cối bận đồ xám là Chú Dừa anh cả của Chú Ba Ổi đã chết. Còn người đội nón cối mặc bộ đồ xanh là Chú Mận em ruột Chú Ba Ổi người đã chết. Họ là anh em cùng một mẹ một cha. Người đi theo Quốc Gia, kẻ đi theo Cộng Sản thế là chém giết lẫn nhau. Anh em họ chẳng thấy đau, người ngoài như mẹ đây nhìn anh em họ giết nhau mà thấy xót dạ.
– Bé Hân nghe mẹ nói thế lấy làm lạ nói: Anh Em nhà họ có vấn đề gì không, Anh Em như thể tay chân sao họ lại làm như thế kẻ đi bên nầy, người đi bên kia chém giết nhau. Bà Vân nói là do tình thế tạo ra không đi theo Cộng Sản thời phải theo Quốc Gia mà thôi không còn cách nào khác. Khi con lớn lên con sẽ biết hai bên tranh nhau giành lấy từng người thi nhau bắt đi lính. Con muốn trốn cũng không được. Trong thế buộc không theo Cộng Sản thời cũng phải theo Quốc Gia. Đối lập nhau coi như không đội trời chung đi đến chém giết lẫn nhau tạo ra bi kịch đó con. Bé Hân như chợt nhớ ra bài học tuần trước liền đọc lên cho Mẹ nghe.

Gà con lạc Mẹ đá nhau
Đá cho sức trán u đầu chưa thôi
Đá cho ruột thịt tả tơi
Đá cho bỏ mạng rồi đời anh em
Đá cho lem luốt tèm lem
Máu tanh thầm đỏ hết mong sống còn
Đá cho xanh cỏ xanh mồ
Hồn Ma bóng Quỉ bạn đời gió sương
Đá cho xốm nát làng tan
Ngư ông đắc lợi ngoại bang vui mừng
Cũng vì đánh mất Cội Nguồn
Gà con lạc Mẹ tranh giành đá nhau.

Bà Vân nghe xong khen bài học hay quá. Nghe mà thấm thía, mắng yêu: Con gái, con coi vậy mà thông minh ghê.
– Tà áo hồng vừa đi ra khỏi ngõ thời có người lên tiếng hỏi, hai mẹ con chị đi đâu mà ăn diện xinh đẹp vậy,
– Bà Vân quay đầu nhìn lại hỏi: Cô Hằng cũng đi đền thờ phải không ? Cô Hằng cười nói: Con cháu Tiên Rồng không đi đền thờ thời còn đi đâu. Thời nay những người không quên Cội Nguồn khác gì hạt gạo trên sàng mà chị. Bà Vân nhìn Hằng rồi nói: Cô nói cũng phải, đi đền thờ lễ lạy Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Trời Âu Cơ cũng như lễ lạy Quốc Tổ, Cội Nguồn của chúng Ta.

Ta về Ta tắm ao Ta
Dù trong dù đục đạo nhà vẫn hơn
Đạo nhà truyền thống Cha Ông
Con thuyền Nguồn Cội biết bao đẹp lành
Hiếu Trung, Trung Hiếu một lòng
Theo chân Quốc Tổ về trời cõi tiên
Đạo nhà cũng lắm linh thiên
Cha Ông phù hộ Hồn Thiên phù trì
Mắc gì ta lại mắc gì
Quên Nguồn bỏ Cội để rồi bơ vơ
Ta về Ta tắm ao Ta
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.

– Bà Vân Cô Hằng phải nói là tâm đầu ý hợp kẻ xướng người họa, vừa mới lạ vừa văn minh ai nghe cũng thấm thía trong lòng. Hai người kẻ nói lại người nói qua, không bao lâu thời đến đền thờ.
– Bé Hân nhìn thấy người đông quá áo chen sắc áo, người chen lấy người, chật ếm như nêm. Trong lòng bé Hân vô cùng thích thú, nắm lấy tay Mẹ giục giật rồi nói: Người đông như thế có phải là người cách mạng hết không? Hằng trả lời thay cho Bà Vân: Đã về Cội Nguồn thời không còn phân biệt Cộng Sản hay Quốc Gia. Tất cả đều là anh em Đồng Bào đoàn kết yêu thương như anh em một nhà. Tôn Giáo, Đảng Phái cũng chỉ là con Rồng cháu Tiên. Tình Đồng Bào nghĩa anh em, chung nhau một đất nước quê hương, đâu còn phân biệt chia rẽ nữa. Bé Hân nhìn Mẹ rồi hỏi: Đã về Nguồn thời tất cả đều là anh em phải không Mẹ. Bà Vân gật đầu thay cho lời nói.
– Bé Hân nói: Cô Hằng giải thích con hiểu rồi, con thường nghe bài hát Dòng Giống Tiên Rồng đâu chỉ cho người nào tất cả Đồng Bào Dân Tộc Việt Nam đều là anh em. Cộng Sản, Quốc Gia chỉ là thời thế, thế thời, khi tỉnh lại rồi thời Cộng Sản, Quốc Gia cũng chỉ là anh em. Hằng nhìn Bé Hân khen con giỏi lắm.
– Trời đã khuya, ngôi nhà nhỏ của Bà Vân ánh điện vẫn còn sáng. Hân đang học bài chắm chú, như chợt nhớ ra điều gì liền hỏi Mẹ.
– Đáng lý ra dân tộc mình thời phải mạnh như Rồng đẹp như Tiên. Nhưng vì Phụng Hoàng đang bệnh xù lông xù cánh nên trông không được đẹp. Rồng thời trúng độc nên đau bụng không bay lên được bị người ta đè đầu cỡi cổ phải không Mẹ.
Bà Vân nghe xong không nhịn được cười, cười sặc sụa mắng yêu: Cái tổ cha mầy không lo học mà nghĩ những chuyện vu vơ.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Cô Bé hồn nhiên đến đây là hết.
————————————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s