CÂU CHUYỆN 111

TRỌNG THỦY MỊ CHÂU

Nói về Triệu Đà thua trận Cổ Loa đi tiêu hơn mười vạn quân, nếu tiếp tục tấn công thời chết sạch. Bằng rút quân về đầm Nhất Dạ. Biết mình khó đánh bại được quân Âu Lạc, nhất là có thành trì vững chắc, nỏ thần kinh khiếp. Bằng sai sứ cầu hòa, lấy sông Thiên Đức làm ranh giới.
– Đã hơn một năm Triệu Đà ngày đêm buồn bực âu sầu, nghĩ đến nỏ thần mà ớn lạnh da gà, nghĩ đến Cổ Loa thành mà rợn tóc gáy, không biết làm sao đánh bại được nước Âu Lạc. Triệu Đà bằng nghĩ ra một kế, muốn thắng được Âu Lạc thời phải biết được bí mật luyện thép, cách làm nỏ Thần Liên Châu. Cũng như vẽ được sơ đồ Cổ Loa thành.
– Triệu Đà liền gọi con trai là Trọng Thủy vừa thông minh lại khôi ngô tuấn tú, có tài ăn nói lưu loát ít ai bằng. Nhất là hai năm vừa rồi Trọng Thủy học đâu nhớ đó, cái gì cũng biết, quả là một nhân tài khôn khéo ít ai bì. Triệu Đà bằng tính kế với Trọng Thủy là phải tiêu diệt cho được An Dương Vương Thục Phán. Trọng Thủy nghe nói lấy làm ưng ý, bằng nói: Cha có kế sách gì chưa. Triệu Đà nói: Kế sách thời có nhưng con có chịu giúp Cha không ? Trọng Thủy nói: Miễn là tiêu diệt được An Dương Vương Thục Phán thời chuyện gì con cũng làm. Triệu Đà bằng nói nhỏ với Trọng Thủy chỉ thấy Trọng Thủy gật đầu lia lịa.
– Nói về Triệu Đà với âm mưu thôn tính nước Âu Lạc, liền đem lễ vật thật hậu nào là gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, nhân sâm nghìn năm, chim trĩ trắng, nào là vàng bạc, châu báu, ngà voi, sừng tê giác, nhiều vô số kể, chính thức cầu hôn công chúa Mỵ Châu cho Trọng Thủy. Cũng như ở rể làm phò mã nước Âu Lạc.
– An Dương Vương nào biết mưu sâu kế độc của Triệu Đà. Triệu Đà lúc nào cũng nói cầu hòa, nhưng trong lòng lại khác. An Dương Vương luôn tự đắc, ỷ vào cung thành cũng như nỏ Thần, không sợ Triệu Đà bằng vui vẻ nhận lời gả Mỵ Châu cho Trọng Thủy. Với những lời cam kết, đất ai nấy ở, nước ai nấy lo, nước ao không phạm nước giếng.
– Cao Lỗ có vẻ nghi ngờ, thận trọng khuyên An Dương Vương không nên chấp nhận vội việc Triệu Đà cầu hôn Mỵ Châu cho Trọng Thủy, đề phòng âm mưu của Triệu Đà.
– An Dương Vương không nghe, Cao Lỗ chỉ biết thở dài, dù sao đề phòng cũng là tốt hơn.
– Mỵ Châu gặp Trọng Thủy liền say đắm. Trọng Thủy cũng thế chẳng khác gì Mỵ Châu, vừa gặp Mỵ Châu liền say đắm. Hai người tâm đầu ý hợp chớp nhoáng đã yêu nhau quên trời quên đất. Như đã từng yêu nhau ở kiếp trước, giờ gặp lại nhau như keo, sơn, bám chặt dính nhau.
– Trọng Thủy ở lại thành Cổ Loa say đắm Mỵ Châu đến nổi quên mất lời Cha dặn, suốt ngày quấn quít bên Mỵ Châu. Vốn Linh Hồn Hồ Tinh về đường ái dục thời khỏi chê, suốt ngày suốt đêm không biết ớn.
– Nói về Triệu Đà, lúc bây giờ là Chúa Tể đất Nam Hải quân binh hùng mạnh, nhưng lại sợ tên thép, nỏ Thần, Loa Thành vô cùng bí hiểm. Ngày đêm trông đợi sự thành công của Trọng Thủy. Nhưng không thấy Trọng Thủy báo tin gì, bằng cho người giả làm thường dân đến Cổ Loa đưa cho Trọng Thủy một phong thơ, hối thúc Trọng Thủy làm theo kế hoạch như đã bàn trước đây. Trọng Thủy xem thơ xong liền giật mình, gần một năm trôi qua chỉ lo yêu đương chưa làm gì cả.
– An Dương Vương cho người theo dõi Trọng Thủy thấy gần một năm, thấy Trọng Thủy ngoài yêu thương Mỵ Châu ra không hề để ý đến chuyện gì khác, An Dương bắt đầu tin tưởng nên lơ là đề phòng. Trọng Thủy, Mỵ Châu hai người yêu nhau đến nỗi Trọng Thủy làm gì, nói gì Mỵ Châu cũng nghe theo, làm theo.
– Một hôm Trọng Thủy nói với Mỵ Châu: Em dẫn anh đi dạo trong thành. Trọng Thủy đòi xem hết chỗ nầy đến chỗ kia không chỗ nào mà Mỵ Châu không dẫn đến. Trọng Thủy là người có trí nhớ vô cùng, chỉ cần xem qua một lần là nhớ rõ in không sót một chi tiết. An Dương Vương không nghi ngờ gì cả. Thấy đôi trẻ yêu nhau đến nỗi không còn xa nhau được nữa.
– Từ đó Trọng Thủy, Mỵ Châu hai người như một, không chuyện gì bí mật mà giấu nhau.
– Một đêm trăng sao vằng vặc, bầu trời rất đẹp, muôn vạn vì sao nhấp nháy, một cơn gió lạnh lùa qua. Mỵ Châu nép sát vào người Trọng Thủy. Đây là cơ hội cho Trọng Thủy khai thác bí mật luyện thép. Cũng như nỏ Thần Liên Châu.
– Trọng Thủy hỏi vợ: Nàng ơi bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được.
Mỵ Châu nói: Có bí quyết gì đâu, chẳng qua là có thành cao, hào sâu, lại có tên thép cũng như nỏ Thần Liên Châu, bắn một phát chết hàng trăm quân địch, thời có kẻ nào đánh được.
– Trọng Thủy nhìn Mỵ Châu vờ như lần đầu mới nghe nói đến tên thép cũng như nỏ Thần Liên Châu bằng nói: Ước gì được nhìn xem qua.

Mỵ Châu nói: Muốn xem thời mai thiếp dẫn chàng đi xem, chuyện nhỏ nhoi như thế có gì là mơ ước.
– Đêm ấy Trọng Thủy nhìn Mỵ Châu trằn trọc không ngủ được, vì nghĩ đến tương lai u ám không biết sẽ ra sao. Trọng Thủy vờ như ngủ, Linh Hồn Trọng Thủy chính là Linh Hồn Hồ Tinh Gà Trắng tu luyện hàng nghìn năm. Nên trí nhớ không ai bằng chỉ cần một con cọp nhảy ngang qua là vẻ lại y chang.
– Mặt trời đã lên cao, hơi ấm tràn về khắp lối, ánh nắng ngập tràn khắp quê hương ruộng đồng sông núi. Mỵ Châu dẫn Trọng Thủy đi xem nỏ Thần Liên Châu. Trọng Thủy chú tâm khám phá cấu trúc hình thành lên nỏ Thần Liên Châu. Cũng như nơi vị trí hiểm yếu đặt nỏ Thần trong Loa Thành. Mỵ Châu giải thích không thiếu sót, bày cách bắn, cách lắp tên.
– Trọng Thủy thành công khám phá hai phần ba sự bí mật của Âu Lạc. Chỉ còn lại phương pháp bí quyết luyện thép nữa là xong. Trọng Thủy là người rất thông minh sau khi khám phá hai phần ba bí mật của Âu Lạc liền nghĩ ra một kế, đang đi chơi với Mỵ Châu liền ôm bụng đau đớn rên la, Mỵ Châu hoảng kinh đưa Trọng Thủy về phòng chăm sóc. Cứ lâu lâu chứng bệnh lại tái phát, Mỵ Châu vô cùng lo lắng hỏi: Chàng bị chứng bệnh gì ? Trọng Thủy chỉ lắc đầu làm thinh không nói. Trọng Thủy lại lên cơn đau dữ dội, Mỵ Châu phát hoảng nói: Đã là vợ chồng anh đau cũng chính là em đau. Bệnh của Chàng không có thuốc chữa sao ? Trọng Thủy ngập ngừng không nói. Mỵ Châu hỏi đến lần thứ năm, sắc mặt vô cùng lo lắng. Trọng Thủy biết đã đến lúc cần nói: Chỉ cần một ít bột trong lò luyện thép pha chế uống vào là khỏi. Mỵ Châu ngần ngừ đôi chút. Trọng Thủy nói: Nàng là Công Chúa thời nơi nào mà đến không được.
Mỵ Châu nói: Không vào chỗ đó được đâu, đó là chỗ Cao Lỗ luyện kim, một nơi bí mật, quân canh lính gác khó vào.
– Trọng Thủy ôm bụng la đau, Mỵ Châu hốt hoảng nói: Vào đó hốt nhanh rồi rút lẹ không được ở lâu.
– Mỵ Châu dẫn Trọng Thủy đến một nơi bí mật vào chỗ luyện kim của Cao Lỗ. Quân binh canh giữ nhìn thấy Công Chúa, không ai ngăn cản chỉ cúi đầu.
– Trọng Thủy xem qua nơi luyện thép có mấy thùng đựng bột kim loại pha chế, cũng như cách thức đắp lò luyện kim, Trọng Thủy liền hốt nhanh mỗi thứ một ít rồi đi ra.
– Nói về Trọng Thủy đã được cả ba, bằng nói với Mỵ Châu: Ở đây không có dụng cụ để sắc uống. Một dụng cụ rất đặc biệt. Trọng Thủy lại nói: Đã có những thứ bột đặc biệt nầy thời không còn tái đi tái lại nữa. Anh về Nam Hải mấy ngày sẽ trở lại ngay. Mỵ Châu không muốn chia tay nhưng chàng về bên ấy chữa bệnh, nên không có cách gì giữ Trọng Thủy ở lại, bằng chấp thuận cho chàng về bên Nam Hải.
– Qua hôm sau Mỵ Châu xin phép An Dương Vương cho Trọng Thủy về bên ấy chữa bệnh. An Dương Vương liền chấp thuận, vì lúc nầy An Dương Vương đã tin Trọng Thủy. Trọng Thủy vô cùng khôn khéo lại có trí nhớ đến kinh người, chỉ cần nhìn qua là trở thành bản in sao chép không bỏ sót một chi tiết nhỏ. Coi như những bí mật Âu Lạc không còn che giấu được nữa. An Dương Vương không ngờ Trọng Thủy lại tài giỏi như vậy, ăn cắp nghề nhưng không lộ ra cho người ta thấy.
– Lúc chia tay với Mỵ Châu, Trọng Thủy nói “Anh về bên ấy rồi nhỡ có chuyện gì xảy ra, thời làm thế nào để tìm được nàng” . Mỵ Châu sụt sùi đáp: Thiếp có chiếc áo lông ngỗng sáng rực khác thường, nếu phải đi đâu thiếp sẽ rút lông ngỗng thả dọc đường, chàng cứ theo dấu lông ngỗng mà tìm.
– Trọng Thủy trở về Nam Hải họa lại sơ đồ thành Cổ Loa. Chỗ đặt nỏ Thần Liên Châu, họa lại nỏ Thần Liên Châu và cách sử dụng.
– Trọng thủy lấy trong người ra những thứ bột pha chế, cũng như cách thức luyện kim, lò luyện kim cấu kết thành thép.
– Triệu Đà dồn hết thợ luyện kim, thợ pha chế, thợ rèn kiếm, thợ rèn đao nghiên cứu suốt tháng, chỉ luyện được thép, nhưng chưa đạt được đến đỉnh cao, không bằng những mũi tên thép do Âu Lạc chế ra. Nhưng so với mũi tên đồng tên sắt thời hơn xa. Triệu Đà lấy làm mừng.
– Nói về Triệu Đà gấp rút hơn tháng chuẩn bị quân hùng tướng mạnh, tập dợt phá thế trận Cổ Loa, tránh né thế trận nỏ Thần Liên Châu. Đánh đúng lúc, chiếm đúng chỗ, sử dụng chiêu thức phá trận đúng nơi. Tiến quân, lui quân đúng cách. Quân lương vận hành thông suốt, phát động chiến tranh lâu dài.
– Triệu Đà dốc toàn lực lượng hùng mạnh nhất chưa từng có tiến đánh thành Cổ Loa.
– Cao Lỗ nghe tin vào tâu An Dương Vương, chuẩn bị quân cơ sẵn sàng chiến đấu.
An Dương Vương nghe xong cười ngất nói rằng: Giặc không muốn sống nữa hay sao, có lẽ hơn hai năm chúng đã quên nỏ thần, kệ chúng, chúng đến sẽ đánh lo gì.
– An Dương Vương tiếp tục đánh cờ, không lo lắng gì cả, không đầy ba ngày quân giặc kéo tới vây kín Loa Thành.
– Nhờ có bản đồ Loa Thành do Trọng Thủy vẽ ra, chỗ nào đặt nỏ Thần Liên Châu, quân địch đều rõ hết. Triệu Đà xua quân đánh chỗ không phải tầm ngắm nhả tên của nỏ Thần. Biết chỗ nào bắt thang trèo tường, lại hiểu rõ đường đi nước bước trong Loa Thành. Quân Triệu trèo tường như nước lở. An Dương Vương ra lệnh dùng nỏ Thần Liên Châu bắn quân địch. Tên bắn ra nhiều mà chẳng trúng được bao nhiêu. Quân Triệu tràn vào thành như nước lũ. Quân nội thành chỉ hơn ba vạn, còn đại quân ở xa làm sao cứu được lửa. Chống làm sao lại tên sắt, tên thép, tên đồng quân Triệu bắn ra. Quân Triệu phá cổng thành tiến sâu vào trong. Hàng trăm nỏ Thần Liên Châu bị những tay cao thủ thượng đẳng phá nát. Thế là hết, quân Triệu từ các ngã tiến vô ồ ạt như nước vỡ bờ. Quân Âu Lạc trở thành con mồi cho hổ báo.
– Vị Trung Thần Cao Lỗ khuyên vua chạy về phương nam, điều động quân binh chống trả lại quân Triệu. Cao Lỗ xông lên phía trước ngăn cản quân giặc không cho đuổi theo An Dương Vương, một mình Cao Lỗ cùng một số quân binh tả xông hữu đột, liều thân ngăn sự rượt đuổi, quân Triệu đông như kiến cỏ. Sau có thơ rằng:

Ôi khí phách, trung thần Cao Lỗ
Cùng quân binh, quyết tử hi sinh
Chận đứng quân Triệu rượt theo
Để An Dương Vương thoát khỏi vòng vây quân thù

– Trận đánh không cân sức, cuối cùng Cao Lỗ chết một cách hiên ngang, người cắm đầy mũi tên. Quân Triệu cũng phải khiếp kinh.

Vì nước non, một lòng dốc sức
Thà chết đi, trọn hiếu trọn trung
Sợ gì cái chết vì non
Một lòng một dạ trung kiên anh hùng
Người đời sau có thơ kính tặng ông:
“ Thành Ốc Treo Cao Vầng Nhật Nguyệt
Tấc dạ Trung Trinh Thục Sử Truyền”

– Nói về An Dương Vương giục ngựa ngõ sau phi nước đại chạy về biển đông.
– Mỵ Châu ngồi sau lưng Cha bứt lông ngỗng ở áo thả khắp dọc đường. Trời tối mù tối mịt, Trọng Thủy đang lúc hoang mang không biết tìm Mỵ Châu nơi đâu, bỗng nhìn thấy lông ngỗng. Trọng Thủy nhớ tới lời Mỵ Châu, bằng dẫn theo một toán quân binh cứ theo vết lông ngỗng mà truy đổi. Đường núi gập ghềnh hiểm trở ngựa chạy cả trong ngày lẫn đêm, đến Dạ Sơn gần biển. Hai cha con định xuống ngựa ngơi nghỉ, thời quân giặc đã đuổi tới gần.
– Trời đã hừng đông, đường núi quanh co dốc ngược không còn lối nào chạy. An Dương Vương liền hướng ra biển khấn vái Thần Kim Quy phù hộ cho mình. Vừa khấn xong tức thời một cơn gió nổi lên cát bụi mịt mù, Thần Kim Quy hiện ra nói với An Dương Vương rằng: Giặc ở sau lưng nhà vua đấy.
– An Dương Vương liền tỉnh ngộ rút gươm chém Mỵ Châu, một luồn khí xanh bay lên hiện ra con chồn rồi biến mất, An Dương Vương vô cùng sững sốt. Nhìn Mỵ Châu không hiểu nó là yêu tinh hay con mình. Nếu con mình sao làm hại mình như vậy.
– An Dương Vương nhìn thấy từ xa cát bụi mịt mù biết là số mình đã tận liền nhảy xuống sông tự tử.
– Nói về Trọng Thủy dẫn theo một toán quân rượt đuổi theo sau An Dương Vương, theo dấu lông ngỗng đi tìm Mỵ Châu. Đến gần bờ biển thấy xác vợ nằm trên đám cỏ. Tuy chết mà nhan sắc không phai mờ, Trọng Thủy khóc òa lên. Thu nhặt thi hài đem về chôn trong thành. Rồi đâm đầu xuống giếng trong thành mà Mỵ Châu thường soi mặt cũng như thường tắm.
– Ngày nay ở thành Cổ Loa trước đền thờ An Dương Vương còn có cái giếng, gọi là giếng Trọng Thủy.
– Đời sau truyền rằng Mỵ Châu bị Cha giết, máu chảy xuống biển, loài trai ăn được làm cho ngọc trai sáng đẹp ra.
– Cuộc đời An Dương Vương Thục Phán, Hồ Tinh Gà Trắng. Hồ Ly con gái Ông Chủ Quán. Oan Gia tương báo thành câu chuyện Trọng Thủy, Mỵ Châu. Phá tan cơ nghiệp An Dương Vương là một tấn bi kịch.
– Tuy vậy nhiều thế hệ người Việt coi An Dương Vương là vị vua thông minh tài ba lỗi lạc.
– Đền thờ của Ông được lập ở ngay chân núi Mô Dạ. Quanh năm hương khói. Còn có đền Thần thờ vị tướng tài Cao Lỗ. Nhà Bác học, Khoa Học, Chính Trị, Quân Sự, Kiến Trúc, Luyện Kim, Chế Tạo Tên Thép. Có một không hai trong thời ấy.
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Trọng Thủy, Mỵ Châu, đến đây là hết.
————————————————————