THIÊN ẤN

Ở vào thời Hồng Hoang, khi tuổi thọ con người tăng lên tám mươi tuổi, thọ một trăm tuổi, yểu sáu mươi tuổi là thời kỳ Ma, Quỉ hưng thịnh, có nhiều làng Ma làng Quỉ khắp mọi nơi. Ma, Quỉ đánh nhau nổi dông nổi gió, khắp mặt địa cầu không chỗ nào yên.

Khi ấy nơi Làng Phù Sa dân chúng phải nói là rất đông, đông hơn cả một xã, hàng năm đủ loại cúng nào là cúng Thần, cúng Ma, cúng Quỉ, cho đến cúng yêu tinh quỉ dữ, ở mới yên. Bằng không thời chúng quấy phá, không những chúng bắt hết gà, vịt, trâu, bò, dê, heo, ngựa, mà còn nhập hồn vào xác người, làm cho con người điên loạn, vì thế mà con người vô cùng lo sợ.

Khi ấy có một gia đình lập bàn thờ, thờ Trời đó là gia đình Ông Bà Tân Gia Bá. Ông Bà Tân Gia Bá sanh được một người con trai tên là Gia Khá, gia đình Gia khá nghèo vốn bữa đói bữa no, ở vào thời điểm ấy thời tiết khắc nghiệt nắng hạn suốt ba năm, không trồng được ngô, khoai, lúa, nói chung là không khô hạn không trồng được ngũ cốc nên đói cả làng. Nhà Gia Khá vốn đã nghèo, lại hạn suốt ba năm không lấy đâu ra hạt thóc hạt ngô để mà ăn. Tuy mới mười tuổi nhưng Khá cũng theo cha vào rừng hái lượm, hoa quả, đào củ mài, đem về nhà cho cả gia đình ăn.

Dân chúng Làng Phù Sa do hạn hán kéo dài không trồng gì được, đồng khô cỏ cháy, bữa đói bữa no, trâu, bò, heo, dê, gà, vịt cũng chết theo, nếu con nào còn sống cũng ốm tong ốm teo, lấy đâu ra mà cúng. Ma, Quỉ thường làm mưa làm gió nhưng cơ trời hạn hán chúng cũng đành bó tay, không làm mưa làm gió gì được. Cũng phải đành đói lây vì dân chúng không còn gì để cúng.

Ma thời ít quậy phá, nhưng Quỉ thời lại khác quấy phá dân lành không lúc nào yên, dân làng chỉ biết khóc than đâu có cách gì khác.

Một hôm có bầy yêu tinh từ Ngạo Lai kéo đến nói với dân Làng nếu Yêu Tinh tới làm cho mưa thời dân làng phải dâng nạp người sống để cúng. Nhưng người đó phải sanh vào giờ Dậu tháng Dậu, năm Dậu, chỉ mười tuổi trở lại không quá mười hai, cùng một con heo, con bò, con dê, con gà, con vịt đủ những lễ vật ấy thời dân Làng không lo chi nước.
Dân Làng bị hạn ba năm thiếu nước uống có người đã bỏ mạng nói chi đến chuyện canh tác trồng hoa màu. Lũ Yêu Tinh nói: Trời còn hạn thêm một năm nữa. Dân làng nghe xong kinh hoảng nếu hạn thêm một năm nữa chết hết cả Làng. Bằng ưng thuận theo lời của Yêu Tinh.

Lũ Yêu Tinh về tâu với chúa Yêu Tinh: Loài người đã chấp nhận lời của Yêu Tinh Ta. Chúa Yêu Tinh nói: Ta chỉ uống máu ăn thịt người sanh vào giờ Dậu, tháng Dậu, năm Dậu, để tu luyện pháp thuật thần thông, còn các ngươi thời nhận lấy phẩm vật heo, bò, dê, gà, vịt mà thưởng thức. Lũ Yêu Tinh mừng rỡ reo hò.

Chúa Yêu Tinh liền bay đến Làng Phù Sa, hô mây gọi gió, tức thời mây đen phủ kín mịt trời, cuồng phong, sấm sét nổi lên ầm ầm sau đó là trận mưa như trút ngập đồng ngập sá. Dân chúng mừng quá nhưng cũng rất đau lòng, vì phải nạp mạng cho Yêu Tinh một người.

Dân chúng tìm người có tuổi Dậu sanh vào tháng Dậu, năm Dậu tìm mãi phát hiện ra chính là con Ông Bà Tân Gia Bá, cậu con trai tên Gia Khá phải nạp mạng cho Yêu Tinh.

Đúng vào giờ dậu tối mai Gia Khá sẽ không còn trên đời vào bụng con Chúa Quỷ Yêu Tinh, mấy tháng nay người trong làng đói, khát chết cũng khá đông, đối với cái chết thời không gì đáng nói nếu hạn thêm năm nữa thời cả làng chết hết, nhưng cái chết nạp mạng cho yêu tinh ăn thịt thời đau đớn thê thảm vô cùng. Đêm hôm ấy Bà Tần Gia Bá thắp hương cầu Trời lạy sáng đêm không ngủ. Khấn nguyện rằng: Con chỉ có một đứa con duy nhất sắp bị Chúa Quỷ Yêu Tinh ăn thịt coi như nhà Họ Tân Gia Bá đi vào tuyệt tự. Gia đình con thờ Trời gần ba mươi năm. Xin Trời gia hộ cứu giúp.

Nói về Gia Khá sợ Yêu Tinh ăn thịt quỳ lạy theo mẹ khóc lóc sáng đêm Gia Khá mệt quá ngủ đi lúc nào không biết. Trong lúc mơ màng Khá thấy một người uy nghi hào quang rực rỡ. Nói rằng: Công lao thờ Trời của Cha Mẹ con gần ba mươi năm nên Ta không thể để cho gia đình tuyệt tự. Ta vâng lệnh Đức Chí Tôn Thiên Đế xuống trần cứu giúp con, con đưa bàn tay đây cho Ta. Ta vẽ Thiên Ấn vào lòng bàn tay con Ma, Quỉ, Yêu Tinh nhìn thấy Thiên Ấn liền tan biến hết. Chúng sợ hãi và không bao giờ đến Làng nầy nữa.

Con vẫn để cho dân Làng đem con dâng cúng cho yêu tinh. Sau nầy dân chúng Làng Phù Sa sẽ đi theo con hết. Con trở thành chúa Làng Vua một vùng rộng lớn. Cơ Trời niên hạn kéo dài nắng hạn đã hết, mưa thuận gió hòa dân chúng sẽ sống trong yên bình no cơm ấm áo. Nói xong vị Thần phất tay một cái tức thời hai lòng bàn tay của Khá có hình quả tim, trong quả tim có hình thập giá. Có năm nút từ trên xuống dưới. Nút thứ năm có nền vuông, tròn.

Chỉ một mình Gia Khá nhìn thấy không ai có thể nhìn thấy, Gia Khá nhìn thấy Thiên Ấn trong lòng hai bàn tay thời không còn lo sợ khóc lóc nữa mà tươi cười vui vẻ. Ông Bà Tân Gia Bá lấy làm lạ, cả Xóm cũng kinh ngạc không kém. Không lẽ Gia Khá không sợ Yêu Tinh ăn thịt sao mới đây khóc lóc cả đêm lẫn ngày.

Ánh nắng chiều dần dần lịm tắt hoàng hôn buông xuống, màn đêm bao phủ khắp đất trời, nơi đâu cũng thấy một màu đen, chớp mắt giờ Dậu cũng sắp đến. Những ngọn đuốc sáng bừng soi bóng Khá đang ngồi cúi mặt ai nhìn thấy cũng đứt ruột có người không cầm được giọt nước mắt, xung quanh Khá nào là bò, heo , dê, gà, vịt đã quay chín bốc mùi thơm phức mùi gia vị. Ai nhìn thấy không thèm mới lạ.
Dân chúng không ai dám thò đầu ra để nhìn. Vì sợ Yêu Tinh bắt mất, giờ Dậu đã tới, trên bầu trời mây đen cuồn cuộn, một trận gió nổi lên làm cho đèn đuốc tắt ngúm bóng Yêu Tinh chập chờn. Trên không chúa Yêu Tinh bay xuống nhìn vào con mồi lè lưỡi liếm mép, nanh vuốt dài thoàng thấy mà ghê. hai con mắt như hai ngọn đèn pha Chúa Yêu Tinh dơ tay chụp bắt Gia Khá. Gia Khá lấy hết can đảm sè hai lòng bàn tay về Chúa Quỷ Yêu Tinh tức thời hai đạo hào quang từ Thiên Ấn phóng ra vang lên những tiếng sấm Chúa Yêu Tinh sợ quá biến mất, lũ yêu tinh vừa nhìn thấy Thiên Ấn thời đau nhức như kim đâm vô cùng kinh hãi chịu không nổi bỏ chạy biến mất.

Khá lấy làm khoái chí, bụng lại đói cồn cào nghe mùi thịt nướng từ xưa tới nay mấy khi được ăn. Nhìn bê quay, heo quay, dê quay, gà, vịt quay, vẫn còn bốc hơi Khá không bỏ lở cơ hội ăn một ruột. Nào thịt bò, thịt heo, thịt dê, thịt gà, thịt vịt no nê. Khá đánh một giấc cho tới sáng.
Chừng nghe tiếng ồn ào Khá mở mắt ra thấy Cha Mẹ bà con lối xóm vây quanh nhìn Khá chăm chăm. Khá bật ngồi dậy Ông Bà Tân Gia Bá mừng quá thì ra con chưa chết. Bà con Làng xóm ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Khá nói bà con hãy yên tâm lũ yêu tinh không dám đến đây nữa đâu. Từ đây về sau mưa thuận gió hòa. Không còn sợ nắng hạn nữa. Khá dơ hai bàn tay ra nói bà con Làng xóm có thấy gì không. Trong lòng bàn tay có Thiên Ấn đấy. Không những Yêu Tinh mà Ma Quỉ nhìn thấy cũng bỏ chạy. Nhưng nào ai có thấy Thiên Ấn gì đâu chỉ thấy hai lòng bàn tay không của Gia Khá. Dân Làng chỉ biết Yêu Tinh Quỷ Dữ không ăn thịt được Khá mà còn bỏ chạy. Cho Khá là con Trời nên Quỷ, Ma, Yêu Tinh mới không ăn thịt được. Liền suy tôn Khá lên làm chúa Làng.

Khá ra lệnh cho dân chúng chia phần bê quay, heo quay, dê quay, gà quay, vịt quay cho mỗi gia đình. Khá họa Thiên Ấn treo trước cổng Làng từ đó cả Quỉ lẫn Ma cũng như Yêu Tinh không dám tới quấy phá dân làng nữa. Làng Phù Sa yên ổn bình yên no cơm ấm áo dân số phát triển rất nhanh, các Làng xa gần theo về sau nầy trở thành Bộ Lạc Da Ba hùng mạnh.
***************

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Thiên Ấn đến đây là hết.