PHƯỚC HỌA DO MÌNH

Ngày xưa có một người làm quan tên là Nhạo, làm đủ thứ điều ác vợ ông Ngạo là Bà Hậu khuyên can không nên làm nhiều chuyện thất đức. Ông Nhạo không nghe mà còn rầy la Bà Hậu: Thiệt thà như Bà hạt muối cũng không có ăn nói gì đến cơm với cá. Từ khi Ông Nhạo làm quan đến giờ nào là tham nhũng, tham ô, nào là móc ngoặc tay trong, tay ngoài, nào là lạm dụng chức quyền ký chú không nằm trong chủ trương chính sách, ăn tiền chạy chọt đút lót, tiền quà cáp, tiền biếu thi nhau lũ lược chảy vào túi bầy bầy, lại hay bài bác những người hành thiện, cho những người hành thiện là một lũ ngu. 20 năm làm đủ chuyện ác nhưng nào có sao đâu.
– Một hôm Ông nhìn Bà Hậu rồi nói: Tu như bà thời được cái gì thằng Dậu nó theo Bà thời coi như đời nó chấm hết. Bà coi con Liên, thằng Quan, thằng Quản đi theo chí hướng của tôi đứa nào đứa nấy thi nhau hốt của.
– Xưa theo Phật coi bộ chưa đã, nay Bà lại tin theo Văn Hóa Cội Nguồn suốt ngày mê say đọc tụng kinh thơ, tổ chỉ làm khổ thân Bà thôi. Bà Hậu nghe chồng bài xích Văn Hóa Cội Nguồn thời sợ hãi nói: Tôi xin Ông, Ông đừng có xúc phạm đến Văn Hóa Cội Nguồn vì Văn Hóa Cội Nguồn chính là Văn Hóa Thiên Ý. Ông bài xích Phật thời Phật không làm gì được Ông, còn bài xích Văn Hóa Cội Nguồn thời lại là một chuyện khác tai họa ập xuống thình lình không ai cứu nổi.
Ông Nhạo cười châm biếm nói tôi xúc phạm đó thời ai làm gì được tôi. Bà Hậu nói với chức quan của Ông chưa phải là Vua, dù cho Vua quyền lực to lớn đến đâu mà xem thường phỉ báng Văn Hóa Cội Nguồn thời không sao tránh khỏi tai họa.
Văn Hóa Cội Nguồn chính là Văn Hóa Thiên Ý Cha Trời. do Anh Linh Huệ Mạng Quốc Tổ thừa hành nói ra, phạm vào Văn Hóa Cội Nguồn là phạm vào Thiên Ý, phước đức mau hết, Quốc Tổ quở phạt, Hồn Thiên Dân Tộc nhà nước tâm linh Văn Lang giáng họa. Thần, Thánh chẳng để yên cho Ông. Ông Nhạo chồng Bà hậu nghe Bà Hậu nói thế thấy trong người hơi ớn lạnh. Nhưng ngoài mặt vẫn làm cứng nói: Tôi không sợ.
– Qua mấy bửa sau Ông Nhạo đang đi trong nhà bổng nổi lên choáng váng quay đòng đòng đánh đầu xuống nền nhà cái rầm, lăng đùng ra bất tỉnh. Thời ôi thôi tê liệt nửa thân người, nằm hết bệnh viện nầy đến bệnh viện kia chẳng hề thuyên giảm. Trong nháy mắt quyền lực tan theo mây khói chẳng còn, chẳng thấy con ma nào đến thăm, trước đây thời chúng nó quỳ lạy từ ngoài sân vào nhà. Mình chưa nói gì chúng thi nhau đưa phong bì mà đút lót. Đến bây giờ mới biết tiền vô như nước đâu không thấy. Mà chỉ thấy ăn uống đái ĩa đều nhờ Bà Hậu và thằng Dậu luôn bên cạnh không nề khổ nhọc hết lòng chăm sóc. Còn Liên, Quan, Quản, tới nhìn Cha hỏi qua loa rồi bỏ đi nói là đang bận việc.
– Ông Nhạo lúc nầy mới suy nghĩ nhớ lại những gì Bà Hậu nói càng nghĩ càng thêm sợ. Còn khỏe mạnh thời cậy quyền, cậy chức, dưới con mắt xem ai chẳng ra gì, kể cả Thánh Thần cũng xem thường nốt. Đến khi ngã bệnh quyền thế biến mất bất lực nằm một chỗ, con ruồi cũng đuổi không nổi, đến lúc nầy mới biết chức danh quyền lực chỉ là hư ảo. Chỉ cần đột quỵ là nó biến mất không còn. Ông Nhạo lẩm bẩm: Thế là hết, đời đã tàn, đến lúc nầy tiền vô túi bầy bầy đâu không thấy mà thấy tiền ra như nước lũ, một mũi thuốc chích tiền triệu, đến vài triệu.
Ông Nhạo tuy hai tay cử động được, như ăn phải nhờ người ta đút. Miệng nói lơ lớ Ông nói con gà người ta tưởng là Ông nói con vịt. Quan và Quản lại đến thăm Ông nhìn thấy không có Bà Hậu, chỉ có Dậu, bằng hỏi: Mẹ đi đâu rồi Dậu. Dậu thật thà nói: Mẹ đi đến đền thờ cầu nguyện xin Trời Phật, Hồn Thiên Dân Tộc phù hộ cũng như tha tội phỉ báng của Cha.
Quan, Quản, nghe xong nói Mẹ lúc nào cũng làm những chuyện không đâu. Ở vào thời đại ngày nay chứng bệnh đột quỵ là chuyện thường, Phật, Trời nào làm chuyện đó cầu xin vô ích. Ông Nhạo nghe Quan và Quản nói thế trong lòng lấy làm kinh hãi miệng lơ lớ nói: Hai con không nên đụng tới Văn Hóa Cội Nguồn. Quan và Quản tưởng Cha dặn rằng là không tin Văn Hóa Cội Nguồn. Bằng nói Cha yên trí đi Cội Nguồn là cái gì mà con phải tin theo. Ông Nhạo nghe Quan, và Quản nói thế liền tái mặt sợ hãi miệng nói lơ lớ tiếng được tiếng mất.
Lúc ấy Bà Hậu cũng đã về nhìn thấy mặt mày Ông Thâm tái, miệng lơ lớ nói bà không biết Ổng nói gì. Quan và Quản nói: Cha khuyên chúng con không nên tin theo Văn Hóa Cội Nguồn. Bà Hậu nghe xong thời sững sờ nhìn Ông Nhạo lắc đầu rồi nói, Ông nói với các con như vậy sao ? Ông Nhạo lắc đầu như nói rằng mình không nói thế mà là nói khác.
– Quan và Quản nói: Mẹ lúc nào cũng tin sự linh thiên của ông nầy bà nọ còn chúng con thời không tin những chuyện ấy chỉ tin theo những gì mình làm, sống mà không có mưu mô thời tiền của lấy đâu vô mà tiêu xài ăn sung, mặc sướng.
Bà Hậu nghe Quan, Quản nói thế thời la rầy: Im cái miệng lại cho tao nhờ, hai đứa mầy có thấy Cha mầy không nghiệp cũng từ miệng mà ra, họa cũng từ miệng mà vào. Gieo nhân nào thời gặt quả nấy. Nhạo báng Ông Cha, Ác khẩu sanh ra thời bình yên làm sao được.
Ông Nhạo giờ đây đã tin nhân quả cũng như tin sự linh thiên của Văn Hóa Cội Nguồn, nhưng đã muộn màng vì tai họa đã ập đến. Ông ráng ra sức lơ lớ nói với Quan và Quản: Không nên xem thường Văn Hóa Cội Nguồn tai họa sẽ ập đến hãy tin lời Mẹ con nói.
Nhưng miệng Ông không theo ý Ông lơ lớ nó:  Các con hãy ném mấy quyển kinh thơ vào sọt rác. Bà Hậu nghe xong thời mặc mày tái mét la rầy Ông Nhạo. Ông đã nằm liệt giường mà còn chưa tỉnh ngộ sao ? Quan và Quản nói: Mẹ thấy chưa Cha nào có tin, con phải học theo lòng kiên định của Cha dù nằm liệt giường cũng vậy mà thôi.
– Ông Nhạo nghe Quan, và Quản nói thế lòng hoang mang sợ hãi vô cùng cứ lắc đầu thở dài.
Dậu là người tinh ý biết là lời nói của Cha có vấn đề liền đưa cây viết cho Cha, Cha muốn nói gì thời viết ra đây. Ông ra ni biểu đỡ mình ngồi dậy Ông viết liền một hơi đưa cho Bà Hậu. Ông nói rằng: Không hiểu vì sao tôi muốn nói con gà, nhưng khi nói ra là con vịt. Tôi khuyên Quan và Quản không nên phỉ báng Văn Hóa Cội Nguồn, nhưng miệng lại nói ra là không tin Cội Nguồn. Nên chúng nó mới hiểu lầm lời nói của tôi. Quan và Quản trong lúc Ông Nhạo đang viết thời đã ra khỏi phòng viện lý do là có công việc gấp. Bà Hậu chỉ biết thở dài ra là thế Trời đã khớp họng, ý muốn nói cái nầy nhưng miệng lại nói ra cái kia. Có lẽ nằm viện đã ớn Ông Nhạo đòi về nhà.
– Ông Nhạo về nhà chưa lâu, Bà Hậu đang chăm sóc cho chồng nghe điện thoại reo. Bà Hậu bắt điện thoại: A Lô nghe đây. Mẹ đó hả, tiếng nói của Liên, thằng Quan bị tai nạn rồi đã chuyển vào bệnh viện sống chết chưa rõ. Bà Hậu tái mặt hốt hoảng: Trời ơi là trời. Ông Nhạo mở mắt ra hỏi chuyện gì vậy. Bà Hậu hớt ha hớt hãi nói: Thằng Quan bị tai nạn rồi chưa biết sống chết ra sao. Tiếng điện thoại lại reo Bà Hậu hồi hộp hỏi: Nó sao rồi, bên kia đầu điện thoại Liên nói Quan đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng xét nghiệm máu bị dương tính HIV bị si đa rồi. Bà Hậu rụng rời tay chân như muốn quỵ xuống. Ông Nhạo lúc đó cũng nghe như muốn ngừng thở thều thào nói: Tai họa ập đến rồi.
– Ông Nhạo giờ đây vô cùng thấm thía hồi nào sừng sộ ra oai như con hổ, giờ đây con ruồi bâu vào mặt đuổi cũng không nổi còn thua cả con ruồi. Quan bị tai nạn, lòi ra mang bệnh HIV coi như đi tiêu cuộc đời. Bệnh Ông càng thêm nặng, lòng đau như xé thấm thía cho cuộc sống ở đời không như mình nghĩ muốn làm gì thời làm. Hậu quả đến rồi dù ăn năn cũng không còn kịp.
điện thoại lại reo lên, Bà Hậu như không muốn nghe, nhưng điện thoại reo mãi không nghe cũng không được, đánh bắt máy lên: A Lô A Lô. Bên kia đầu giây không phải là tiếng nói của Liên mà là một người khác. Bà Hậu hỏi: Ai vậy. Tôi là Cảnh Sát An Ninh, Quản đã bị bắt vì tội làm thất thoát tiền của Nhà Nước. Bà Hậu hốt hoảng la lên: Trời ơi là trời, tai họa nầy chưa hết, tai họa khác lại ập đến trời ơi là trời. Ông Nhạo tưởng đâu là thằng Quan có vấn đề, bằng hỏi chuyện gì vậy.
– Bà Hậu nói: Thằng Quản bị bắt rồi cái tội làm thất thoát tiền nhà nước. Bà như muốn quỵ xuống. Ông Nhạo miệng thờ lơ lớ không biết nói gì nước mắt chảy ròng ròng. Bổng nghe tiếng chân vội vàng chạy vào nhà thì ra là Dậu mặt mày tái mét không còn chút máu hớt ha hớt hãi nói: Công An đã bao vây nhà mình. Không biết có chuyện gì mà Công An kéo đến nhà bao vây như vậy.
Bà Hậu còn đang ngơ ngác thời đồng chí Công An bước vào nhà đọc lệnh khám xét nhà, lục lạo một hồi lôi ra một đống giấy tờ, liên quan đến nhiều vụ lạm dụng chức quyền ký nhiều giấy tờ liên quan đến làm ăn phi pháp, dính líu đến vàng, bạc, đô la. Đồng chí Công An đọc lệnh bắt khẩn cấp, nhưng thấy Ông Nhạo nằm bất động trên giường liền cho hai đồng chí Công An hầu hạ moi ra nhiều tội trạng Xử luôn một thể.
– Gia đình bổng chốc trở nên tan nát, đứa thời lây lất, đứa thời vào nhà tù. Đám cưới con Liên bên đàng trai đã hủy bỏ. Họa chồng lên họa, tai chồng lên tai. Rằng đời được có mấy ai. Gieo ác gặt phúc có đâu ở đời. Gieo ác gặt họa sự thường, Bài xích Văn Hóa Cội Nguồn tránh đâu cho khỏi trùng trùng họa tai.
– Gia đình Ông Nhạo trong phút chốc tiêu tan tất cả Ông buồn rầu nếu sống thời cũng vào tù Ông nghẹn ngào bức xúc quá mạnh vốn đã đột quỵ liền trút hơi thở lìa đời.
Ông Nhạo chết chưa đầy năm mươi ngày, thời có lệnh tịch thu gia sản. Bà chị cả là Liên tinh thần suy sụp, nhiều lần đòi tự tử Bà Hậu khuyên can Liên mới tỉnh tâm mà sống.
Ngôi biệt thự to lớn đâu còn Liên liền thuê nơi ở trọ. Quan ra viện điên điên, khùng khùng. Quản ngồi trong tù thấm thía việc giàu sang bất chính, làm nhiều điều ác đức bổng chốc hóa thành mây khói trắng tay.
– Bà Hậu cùng Dậu vào tù ghé thăm, Bà nhìn Quản rồi nói: Con nên ăn năn sám hối, khinh thường Văn Hóa Cha Ông, trở thành người Bất Trung, Bất Nghĩa, Bất Nhân, phước đức tiêu tan. Hồn Thiên Dân Tộc, Khí Thiên sông núi chuyển xoay giáng họa. Không tai nạn nầy thời cũng tai nạn khác, đâu phải chết là hết hồn sa đọa âm ti khốn khổ gấp vạn lần tù chốn nhân gian. Nếu con còn bướng bỉnh không tin Văn Hóa Cội Nguồn thời làm thinh chỉ cần nghĩ bậy là họa chồng lên họa. Quản ương bướng nói: Ở tù rồi còn họa gì nữa. Dậu nghe xong nói: Anh còn chưa tỉnh thời khó mà được bình yên. Quả đúng như lời Dậu nói Quản bị bọn tù đánh sít chết, bị bọn tù hành hạ tối ngày bắt đi dọn cầu tiêu, dội nước đái. Suốt ngày sống trong sự hôi thúi. Bà Hậu cùng Dậu không đến thăm nữa nên cuộc sống của Quản vô cùng thiếu thốn. Muốn ăn năn sám hối nhưng tất cả đều muộn cả rồi đôi lúc ngồi một mình tủi buồn rơi lệ.
– Nói về Bà Hậu cùng Dậu tìm một nơi ở khác không còn ở trong thành phố. Ra ngoài thành phố mua mấy sào đất rẽ thúi do ông chủ kẹt tiền bán đổ bán tháo. Bà Hậu nghĩ có sự may mắn nầy là do Hồn Thiên Dân Tộc phù trì, Cha Trời ban phước chỉ lối, muôn cái may đem đến, nghìn cái lợi bất ngờ, không bao lâu thời nhà nước mở đường ngang qua khu vườn Bà Hậu, đất lên giá vùn vụt một lô đất năm mét ngang cũng được vài tỉ. Bà Hậu bán bớt một lô mua bán kinh doanh làm ăn, nhờ quý nhơn giúp đở Bà Hậu giàu lên thấy rõ cửa hàng bảng hiệu thuộc loại tầm Cỡ khách ra khách vào xe cộ tấp nập. Chỉ một hai năm Bà xây một ngôi nhà ba tầng mô đênh đời mới, sang trọng còn hơn ngôi nhà trước đây Bà ở. Dậu mở công ty chế biến Mì Quảng công nhân có đến mấy trăm.
– Đơn xin làm việc càng lúc càng tăng, một hôm Dậu coi đơn xin việc thấy có tên Liên nghề nghiệp tuổi đều trùng hợp với chị của mình, liền nghi ngờ là chị của mình. Dậu nhận Liên vào làm nhưng không ra mặt. Đứng trên lầu quan sát người đến làm việc chính là Liên. Qua mấy bữa sau thấy người xin việc lái xe cho công ty có tên Quản. Dậu nhận vào làm cũng nhận ra đó là anh Quản có lẽ đã ra tù.
– Nói về Liên làm việc cho công ty Thịnh Phúc, Liên vốn là người có tài nhưng không gặp thời, cái tài cũng đành bỏ xó với cái tài hai bằng đại học kỹ sư hóa, cữ Nhân Kinh Tế. Liên phát minh ra nhiều phương thứ mới làm cho công ty ngày càng làm ăn phơi phới, vì thế mà lương Liên tăng lên vùn vụt. Tháng lãnh gần trăm triệu đứng đầu trong công ty.
– Nói về Quản vô cùng chịu khó chạy xe cho công ty không quản ngày đêm không đòi hỏi gì, không đòi tăng lương. Làm ở công ty Thịnh Phúc hơn một năm nhưng chưa lần nào Liên và Quản thấy mặt Ông Chủ. Ông Chủ Thịnh Phúc đi đến bằng xe con nên không thể nào nhìn mặt được.
– Một hôm Dậu từ công ty về hai mẹ con ăn cơm vui vẻ, Bà Hậu nói: Thành phố mở rộng thêm quận mới, nhà mình loạt vào trung tâm một lô năm mét thời điểm bữa nay không phải là năm ba tỉ mà là mười tỉ chưa chắc đã bán. Vườn mình còn tới mấy sào đất cái giàu không tưởng chỉ trong vòng có mấy năm. Nghĩ mà xót xa cho các anh chị các con không biết bây giờ lưu lạc nơi đâu. Mẹ có vào trại giam, nhưng trại giam cho biết Quản đã ra tù hơn một năm rồi, không biết giờ nầy nó sống ra làm sao. Còn thằng Quan nữa không biết sống chết ở đâu. Đáng thương cho con Liên tài năng nào phải kém thua ai một thời làm mưa làm gió, bao nhiêu càng trai chạy theo sốt vó, xui thời bề thế gia đình suy sụp bị chồng bỏ không cưới, thân gái bơ vơ không biết có chồng khác chưa.
– Dậu nghe Mẹ nói thế thời cười: Anh Ba Quan thời con không biết ở đâu, còn Chị Liên, Anh Quản thời con tìm thấy rồi. Để khi nào con đưa Chị Liên cùng Anh Quản về nhà, nhưng Anh Quản, Chị Liên không tin Văn Hóa Cội Nguồn sợ đưa anh chị về gây thêm buồn phiền, nên con chưa đưa anh chị về nhà đấy thôi, Để con thăm dò thử xem sao, sau đó mới tính.
– Nói về Liên phấn đấu không ngừng nghỉ, thiếu điều leo lên ghế phó giám đốc. Tan sở Liên vội vã về nhà ghé vào một quán bình dân, bữa cơm vô cùng đạm bạc. Liên ăn xong thời vội về nhà. Một chiếc xe con theo sau Liên vào một con hẻm xe con vào không được. Dậu liền tấp ở ngoài đường, cũng may nơi đây vỉa hè đường khá rộng. Dậu đi theo Liên vào một quán trọ giá rất rẻ. Dậu không cầm được giọt nước mắt. Đã từng là quan của một cấp cao ăn trên ngồi trước ở nhà lầu cao cấp, áo quần mặt không hết còn có cả xe con riêng cho mình thế mà giờ đây không thê nổi nhà ngon để ở. Nhìn kiểu ăn mặc cũng như ăn uống đạm bạc của Chị Liên cũng biết Chị Liên để dành tiền mua một căn nhà để ở. Dậu thở dài quay trở ra lên xe trở về nhà. Thời thấy một xe đang chạy phía trước chính là xe công ty của mình. Dậu theo sau xe Quản chạy vào con hẻm lớn dừng lại một căn nhà nhỏ xụp xệ, thời thấy một người con gái từ trong nhà chạy ra hình như là vợ của Quản nói với Quản: Bà chủ nói nếu còn nợ tiền nhà thời bà chủ lấy lại. Dậu nghe thấy những lời ấy chua xót vô cùng quay xe trở ra.
– Qua ngày hôm sau chờ cho Liên đi làm Dậu liền đến nhà Liên. Chào Bà Chủ chị Liên thuê phòng trọ ở đây phải không ạ. Bà Chủ Nhà nhìn Dậu một hồi thấy Dậu ăn mặc lịch sự liền nói: Phải cô Liên thuê phòng trọ ở đây. Dậu nói: Tôi là em của Chị Liên từ dưới quê lên Chị Liên thuê nhà ở đây lâu chưa. Bà Chủ nói hơn hai năm rồi Bà Chủ nghe Dậu giới thiệu mình là em của Liên thời mời vào nhà. Dậu vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Bà Chủ thờ Cha Trời Lạc Long Quân và Mẹ Âu Cơ. Bà Chủ nhìn thấy Dậu nhìn mãi Cha Trời Lạc Long Quân và Mẹ Trời Âu Cơ liền nói: Thờ hai đấng Cội Nguồn nầy linh lắm. Cô Liên chỉ cho tôi thờ đấy. Quả đúng như lời Cô Liên nói từ ngày tôi thờ Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Trời Âu Cơ. Làm đâu được đó tính đâu được đó. Cô Liên cũng thường nói với tôi Cô luông tưởng niệm Cha Trời Mẹ Trời nên cô xin được chỗ làm phải nói là như ý. Lương Cô Liên nay rất cao không bao lâu nữa Cô mua nhà để ở. Dậu nghe Bà Chủ nói vô cùng mừng rỡ trước khi ra về Dậu nói: Nhờ Bà Chủ nói với Chị Liên là có người em tên Dậu đến thăm.
– Dậu lái xe đến con hẻm chạy vào ngôi nhà xụp xệ ngừng xe lại, Từ trong nhà một người con gái chạy ra Dậu đã biết trước người con gái chính là vợ của Anh Quản. bằng chấp tay thi lễ nói: Em là Dậu em của Anh Quản từ quê lên thăm. Người con gái kinh ngạc nhìn Dậu nói: Anh Quản nói có người em tên Dậu rất nghèo có khi nào Ông lầm nhà không ? Dậu nói: Không lầm đâu người con gái mời Dậu vào nhà chút út ngôi đây tôi đi mua ly nước. Dậu nói: Nước gì uống cũng được cần gì phải mua. Nhìn lên bàn thờ thấy có bức ảnh người Cha Ông Nhạo. Trên bàn thờ Ông Nhạo có mấy quyển kinh thơ. Dậu tò mà xem thử thời ra đây toàn là Kinh Thơ Văn Hóa Cội Nguồn. Dậu kinh ngạc Anh Quản cũng xem Kinh Thơ nầy sao ? Người con gái nói Anh Quản siêng coi Kinh Thơ Văn Hóa Cội Nguồn lắm. Dậu hỏi: Anh Quản coi Kinh Thơ Văn Hóa Cội Nguồn bao lâu rồi?  Người con gái nói: Cũng đã hơn một năm. Dậu ngồi chơi một lát rồi ra về.
– Một hôm Dậu cho người mời Liên cũng như Quản đến văn phòng giám đốc. Hai người không biết có chuyện gì không lẽ bị đuổi việc nên lo lắng vô cùng nhất là Liên đang ở mức lương cao. Liên và Quản bước vào phòng giám đốc có một người chờ sẵn. Liên, Quản tưởng đâu là Ông Chủ khúm núm thưa: Ông Chủ gọi chúng tôi có chuyện gì sai bảo. Người ấy nói: Tôi không phải Ông Chủ đâu Ông Chủ đang về nhà chở Mẹ Ông Chủ đến, mời hai người ngồi.
Quản và Liên ngồi chưa lâu thời thấy một chiếc xe con từ ngoài cổng chạy vào công ty. Từ trên xe con hai người bước xuống Liên và Quản như không tin ở mắt mình Mẹ và em Dậu. Người trong phòng nói: Ông Chủ và Mẹ Ông Chủ đã đến. Liên và Quản tưởng đâu mình nghe lầm hỏi lại: Ông Chủ, và Mẹ của Ông Chủ! Người trong phòng nói hai người làm ở công ty nầy hơn năm rồi mà không biết sao. Người trong phòng nói: Hai người theo tôi đến gặp Tổng Giám Đốc Ông Chủ. Người trong phòng dẫn Liên và Quản đến một văn phòng dành riêng cho Tổng Giám Đốc an nghỉ mà thôi. Vừa bước vào văn phòng Liên nhìn thấy người đàn bà khi nảy bước xuống xe liền chạy tới ôm khóc ròng, Bà Hậu ôm lấy con cũng khóc. Dậu và Quản ôm nhau cũng vậy nước mắt tuôn rơi lã chả. Bà Hậu nói: Các con đã tin Cội Nguồn nên Cha Trời, Mẹ Trời mới cho gia đình mình đoàn tụ. Anh Linh Quốc Tổ phù hộ, Hồn Thiên Sông Núi phù trì nên mới được như ngày nay.
– Nằm ở ngã tư đại lộ Hùng Vương Liên và Quản nhìn thấy một ngôi nhà lầu ba tầng rộng lớn xây dựng theo kiểu vừa Ta vừa Tây trông lộng lẫy nguy nga xinh đẹp. Bề thế còn hơn ngôi nhà năm xưa của Cha Mẹ. Chiếc xe con chạy vào cổng, người ăn kẻ ở ra đón Liên bước xuống xe nhìn ngôi nhà không khỏi trằm trồ, ai thiết kế ngôi nhà nầy không phải tay vừa. Bà Hậu nhìn Dậu nói: Chính nó đấy. Con quên rồi sao Dậu là kiến trúc sư, khi con đang làm cho công ty La Sa. Công Ty lớn nhất thành phố.
– Bữa cơm thân mật đoàn tụ gia đình, Bà Hậu nói ước chi có thằng Quan thời vui biết mấy. Quản nói anh Ba Quan đã qua đời sau những ngày dầm mưa dãi nắng lang thang. Cốt tro tàn con đem về thờ chung bàn thờ với Cha. Bà Hậu nghe xong không cầm được giọt nước mắt.
– Bà Hậu nhìn Dậu nói: Năm cổ phần trong công ty của Mẹ một cổ phần tới mười tỉ Mẹ cho Liên một cổ phần, Quản một cổ phần. Liên và Quản quá bất ngờ với cổ phần to lớn nầy. Dậu nói: Anh em Ta gắng sức làm ăn mở rộng công ty.
Công ty Thịnh Phúc thêm hai giám đốc mới là Giám Đốc Bà Chủ Liên, Giám Đốc Ông Chủ Quản.
– Liên hôm nay khác Liên hôm trước đi chiếc xe đắc giá mới cáu, ăn mặc sang trọng trông xinh đẹp mặn mà hơn cách đây bảy năm về trước. Quản cũng thế dời gia đình về ở chung với Mẹ. Liên cũng vậy. Vợ Quản sanh được cháu trai dễ thương. Công ty từ đó làm ăn lớn nhanh như đưa mở rộng công ty cùng khắp.
– Trong buổi họp mặt liên doanh nhiều công ty khá, Dậu có biết một công ty ông ta tên Việt, ngày xưa đeo đuổi mãi chị Liên, đến khi nghe Liên sắp có chồng Ông Việt vô cùng đau khổ, nhưng sau đó thời nghe Liên bị từ hôn. Việt cố tìm Liên nhưng không biết ở đâu chỉ ở vậy tuổi đã 35 mà chưa có vợ.
– Cuộc họp liên doanh liên kết công ty do Liên giải trình những mặt lợi mặt hại của đôi bên, nhất là thống nhất giá cả, cũng như sự cung cầu ra thị trường tránh đi những cạnh tranh không đáng có dễ đi đến phá sản.
– Chiếc áo đen ôm sát thân mình, phải nói là gợi cảm vô cùng, nổi bật làng da trắng nuốt trông Liên như một nàng tiên. Liên Thuyết giải lưu loát, phân tích sâu sắc, mặt lợi mặt hại đều rõ ràng. Không dài dòng nhưng cô đọng then chốt. Làm thán phục nhiều công ty. Riêng giám đốc công ty Hưng Việt ngây ngất nhìn mãi Liên. Liên bắt gặp đôi mắt say mê mình như ngày nào trong lòng dấy lên một niềm vui, lẫn xúc động.
– Liên cũng nhìn thấy trong số người đến tham dự có cả người phụ bạc mình năm xưa. Người ấy thấy Liên nhìn mình, liền cúi mặt như luyến tiếc vì đã bỏ rơi một báu vật vô giá trên đời.
– Giám đốc Hưng Việt lên tặng hoa cho Liên. Liên đón nhận như đón nhận một tình yêu mới, mà Dậu đã sắp xếp cho hai người gặp nhau.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Phước Họa Do Mình đến đây là hết.
—————————————————
Hết Quyển 3 xem tiếp Quyển Tư
CAO ĐỨC THẮNG