ĐỜI CHA ĂN MẶN
ĐỜI CON KHÁC NƯỚC
ĐỜI CHA ĂN Ở CÓ ĐỨC
ĐỜI CON KHÔNG SỨC MÀ ĂN

Ngày xửa ngày xưa có hai anh em cùng cha cùng mẹ, người anh tên là Tận, người em tên là Dụng. Hai anh em mỗi người mỗi tánh khác nhau, người anh chuyện ác nào cũng làm đâm thuê giết mướn, buôn gian bán lận, chuyên ngồi trên đầu trên cổ người ta, lưu manh xảo trá không ai bằng.
Người em thời khác xa thường hay làm lành giúp đỡ người nầy người kia, không làm hại một ai sống đời lương thiện.

Ở vào thời kỳ ấy đất nước chia làm hai phe, một bên là Bì Da, một bên là Thớ Thịt. Cảnh Nồi Da xáo Thịt hai bên tàn sát chém giết lẫn nhau. Anh em nhà Tận, Dụng, sống bên Thế Lực Bì Da, Tận anh của Dụng vốn là tay gian ác thường gây ra nhiều đều phạm pháp bị Thế Lực Bì Da truy bắt. Tận trốn chạy dẫn theo em là Dụng gia nhập quân Thớ Thịt.

Với bản tánh xảo trá gian manh hung ác Tận giết chết nhiều binh lính bên Thế Lực Bì Da, Tận lên chức như bay. Còn Dụng thời lại khác không muốn sát hại binh lính Thế Lực Bì Da, vì nghĩ rằng Thế Lực Bì Da, Thế Lực Thớ Thịt cũng từ một nhà mà ra, kẻ theo bên kia người theo bên nọ chia bè chia phái, Tranh giành chém giết kẻ Nam, người Bắc thôn tính lẫn nhau. Người Dân Nam, Bắc đều là nạn nhân của cuộc chiến, không đi lính bên nầy, thời cũng phải đi bên kia, trốn cũng không được vì trong thế bắt buộc phải đi. Dụng hiểu rõ binh lính chỉ là nạn nhân nên không nở ra tay giết anh em cùng Cội cùng Nguồn dòng máu Tiên Rồng. Nên Dụng xin qua lao động sản xuất suốt mấy mươi năm không lập được công lao thành tích to lớn gì, chẳng có một cái huy chương để đeo, mãi vẫn là anh công nhân, tiền bạc chẳng dư gì đủ sống qua ngày đôi lúc cũng gặp khó khăn.
Nhưng Tận thời lại khác, hạ gục đồng loại anh em bên Bì Da kẻ gì cả trăm. Thành tích nhiều không đếm xể. Huy chương lủng lẳng đeo cả đùm từ trên ngực xuống tới hán.

Ở vào thời mạc pháp càng làm ác thời càng được việc, càng âm hiểm càng thành công, Thế Lực Thớ Thịt là thế lực Âm hiểm hợp với cực Âm. Nói chung là hợp với huyền cơ Tạo Hóa chuyển đến thời mạc pháp Âm thịnh Dương suy. ở đời ai cũng biết, trộm, cướp lợi, thế về đêm. Hiểm ác lợi thế về thời Mạc Pháp. Nên Thế Lực Thớ Thịt đã hiểm ác lại thích hành động bóng đêm, nên đánh đâu thắng đó, làm chi đặng nấy. Đây cũng là mưu sự hợp thiên hợp với chu kỳ Mạc Pháp dễ lầm tưởng là mình tài ba, thật ra chẳng qua gặp vận thời đem đến thành công mà thôi.

Đã đi vào cuộc chiến tranh chém giết lẫn nhau. Ở vào thời Mạc Pháp, Âm thịnh Dương suy càng ác càng hiệu quả Thế Lực Bì Da cái Ác còn non trẻ, sự thâm hiểm còn ở cảnh giới cháu chắt của Thế Lực Thớ Thịt, đành phải thua cuộc ra đi.
Thế Lực Thớ Thịt nghiễm nhiên trở thành lãnh đạo đất nước, chuyển sang giai đoạn mới. Giai đoạn nhận lãnh quả báo những gì mình đã gieo ra. Trong Thế Lực Thớ Thịt kẻ làm nên ăn ra, người đi vào tàn rụi. Nhìn vào cuộc sống hai anh em Tận và Dụng cùng một Chế Độ mà hai người hai cảnh giới khác nhau.

Nói về Tận anh của Dụng do lập nhiều chiến công lên hàng tướng, tá, muốn gì có nấy nhà lầu xe hơi. Nhưng đường con cái đứa khờ, đứa tàn, đứa mách. Người ta thường nói Ông Trời có mắt gieo ác gặt họa chính là đây. Tiệt đường hậu lai đi ra khỏi nhà thời thôi, về nhà nhìn bầy con hư hỏng không ra trò trống gì. Tận không khỏi than van nhưng biết trách vào đâu không hiểu vì sao mà ra nông nổi như thế, có người hiểu Tận biết Tận vốn tâm địa độc ác, bằng nói bụng làm dạ chịu than vãn nỗi gì. Tận nghe xong nổi điên nói: Tôi làm gì mà bụng làm dạ chịu.

Nói về Dụng tuy không có gì là khá đồng lương nấn ná cũng tạm sống qua ngày. Có lẽ do bản tánh hiền lành, đường con cái sanh ra đứa nào đứa nấy trai hay gái đều thông minh, đổ đạt công danh cử nhân, đại học. Con gái lớn có chồng làm đến Bộ Trưởng, giàu sang ngất ngưởng tận đỉnh cung mây. Con gái kế chẳng kém thua ai, đi vào cảnh giới bán mua làm nên ăn ra tiền tỉ. Con trai thứ ba thời leo lên tận đỉnh công danh, nhà lầu tầm cỡ hai ba cái, xe hơi đắc giá sáu bảy chiếc, cơ sở làm ăn khắp chỗ, làm ăn chẳng thấy lỗ cái lời như nước vỡ bờ vàng bạc chảy vào nhà xối xả, tiền bạc đếm không nổi phải đếm bằng máy. Với địa vị Tổng Giám Đốc điều hành công ty mẹ công ty con, không những trong nước mà còn ngoài nước.

Mỗi lần vào dịp gia đình cúng giỗ anh em nhà Tận, Dụng, gặp nhau Dụng mặt mày lúc nào cũng sáng rỡ, còn Tận mặt mày luôn ủ rũ. Dụng nhìn Tận rồi nói em bao giờ cũng thua anh, nhất là về bằng khen, những tấm huy chương, treo bên bàn thờ kín chỗ. nội nhìn không cũng thấy no, người yếu bóng vía nhìn thấy thời xây xẩm mặt mày, Tận nghe xong làm thinh chẳng nói gì.
Ông chú họ thấy anh em Tận và Dụng ngồi nói chuyện cũng vui, bằng xen vào nói: Ở đời Luật Gì cũng có chỗ hở để né tránh. Nhưng Luật Nhân Quả báo ứng, thời không ai có thể né tránh được dù cho một mảy lông cũng không lọt đã gieo thời phải nhận, đã vay thời phải trả.
Theo Luật báo ứng, đời Cha ăn mặn đời con khác nước, đời Cha ăn ở có đức, đời con không sức mà ăn.
Ông Chú Họ, liền kể: Ở kề nhà Chú có một người phụ nữ tên Ngao ăn chay trường, phải nói là rất nghèo nhưng ai cũng thương vì Bà Ngao thường hay giúp người. Sống bằng nghề làm đậu hủ đem ra chợ bán kiếm sống qua ngày dư chút ít thời nuôi con ăn học. Xung quanh nhà bà Ngao toàn là những tay có máu mặt giàu có nên rất coi thường bà. Biết thân phận nghèo Bà Ngao sống lủi thủi.
Những gia đình ở xung quanh nhà bà, đời Cha thời làm ăn ra phết, nhưng đến đời con toàn là ăn chơi trác tán chẳng ra đình đám gì, may lắm cũng chỉ đi làm thuê cho người ta.
Còn con Bà Ngao vào thành phố có lẽ nhờ Âm Đức của bà học hành đổ đạt cao, khi ra trường không cần chạy chọt xin việc làm. Cũng làm chỗ được như ý, nay hai đứa con Bà Ngao tự mở công ty riêng không bao lâu trở thành tỉ phú. Mỗi lần hai đứa con Bà Ngao trở về thăm nhà, những gia đình xung quanh đều cúi mặt không dám ngó, vì thua kém quá xa. Trước đây ba hoa bao nhiêu thời giờ đây miệng câm như hến, đi theo xách dép người ta không cho nói gì lên mặt. Đúng với câu cười người hôm trước hôm sau người cười. Chê người ta nghèo nào hay đâu bể dâu thay đổi. Con cái Bà Ngao giàu nhanh như thổi, còn con cái nhà mình thời hư hỏng thậm chí còn đi ăn giựt người ta. Đúng với câu:

Khen ai thiện đức khéo tu
Đời sau con cháu võng dù nghênh ngang
Dẫu rằng để của bằng non
Không bằng để đức cho con ở đời
Đời Cha ăn mặn, đời con khác nước lạ gì
Tấm gương để lại cho đời soi chung.

Ông Tận ngồi lắng nghe mà thấm thía khi hiểu ra thời cũng đã quá muộn ai lai ác báo nào có đâu sai. Nhìn ba người con đứa thời khùng khùng, điên điên, mách mách, đứa thời xì ke ma tuý đang cai nghiện, đứa thời bài bạc thiếu nợ đến bạc tỉ khổ cho đến chết hết đời mình còn liên lụy đến đời con, đời cháu, Tận nhìn Dụng rồi nói: Phải chi ba đứa con tôi chỉ cần được một phần mười của ba đứa con Chú Ba Dụng thời vui biết mấy. Nói xong Tận thở dài ngao ngán.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Đời Cha Ăn Mặn, Đời Con Khác Nước. Đời Cha Ăn Ở Có Đức, Đời Con Không Sức Mà Ăn đến đây là hết.