CÂU CHUYỆN
ĐẠI BÀNG

Ngày xửa ngày xưa vào thời hồng hoang ở vào kiếp tăng, khi tuổi thọ loài người trung bình 100 tuổi thọ 120 tuổi, yểu thọ thọ 80 tuổi. Khi ấy loài Đại Bàng tuổi thọ rất cao còn hơn tuổi thọ con người lại mau lớn trở thành chúa tể bầu trời làm chủ trên không, thậm chí còn xơi cả loài Cầm, Thú, Bò Sát, dưới đất. Loài nào nhìn thấy Đại Bàng cũng phải khiếp sợ.
Còn ở dưới đất loài rắn bò sát độc hại vô cùng tuổi thọ rất cao lại vô cùng mau lớn, loài vật nào cũng bị loài rắn nuốt vào bụng.
Ở vào thời Hồng Hoang tiền sử những con vật to lớn chính là nhất Điểu, nhì Xà, tam Ngư, tứ Tượng. Đại Bàng thời nay tuy nhỏ bé thế mà vô cùng lợi hại, huống chi là to lớn. Loài Rắn cũng thế chúng độc ác vô cùng ăn thịt cả đồng loại.
Muôn loài động vật bị hai loài nầy ăn thịt tàn sát hầu như muốn tuyệt chủng bằng kiện thấu lên trời làm sao hạn chế sự hung hiểm hai loài nầy, huyền cơ Thiên Ý liền chuyển xoay làm cho lớp vỏ xơ cứng, hạn chế sự mau lớn, cũng như rút ngắn tuổi thọ, từ đó Đại Bàng, cũng như loài Rắn lâu lớn tuổi thọ lại ngắn muôn loài cầm, thú, bò sát mới được tồn tại sống yên.
Cho đến một hôm, loài Rắn vô tình nghe được câu chuyện loài Phụng Hoàng nói chuyện với nhau: Loài Rắn muốn sống lâu thời phải thay bỏ lớp da bên ngoài nhiều khi một năm phải thay hai ba lần, ít nhất là một lần loài Rắn mới khỏi bị đau đớn lại được sống lâu. Nên về sau có câu Rắn già Rắn thay vỏ, người già người bỏ hồm săng. Rắn lột vỏ bỏ da nào chết sống nhăn, nhưng phải kín đáo thời mới tránh họa tai. Loài Rắn nghe xong vô cùng mừng rỡ tìm nơi kín đáo lột da sống đời, nhưng vì phạm Thiên Ý nên Trời thâu bớt nọc độc của loài Rắn không còn cực độc như trước kia. Còn loài Rắn nào không thay vỏ thời vô cùng lâu lớn còn giữ nguyên cực độc cắn trúng là hết thuốc chữa. Loài Rắn nhờ thay vỏ sống thoải mái không sợ già chết sống ung dung tự tại.

Loài Đại Bàng phát hiện loài Rắn có những thay đổi bổng nhiên sống lâu không như trước đây lăn lộn đau đớn rồi chết, liền tìm kiếm loài Phụng Hoàng để hỏi: Loài Rắn làm gì để được sống lâu như vậy ?

Loài Phụng Hoàng nói: Ta làm sao biết được, bí mật Tạo Hóa chỉ cần hở môi thời coi như phạm Luật Thiên. Chi bằng ngươi tìm đến Đức Chí Tôn mà hỏi. May ra Chí Tôn nói cho ngươi biết.
Đại Bàng nghe Phụng Hoàng nói thế liên bay lên trung thiên giới tìm gặp Đức Chí Tôn, nhưng vũ trụ bao la biết tìm gặp Đức Chí Tôn ở đâu. Đại Bàng đang lo lắng thời Đức Chí Tôn hiện ra hỏi: Đại Bàng tìm gặp ta để làm gì ?
Đại Bàng mừng quá lễ lạy rồi thưa hỏi: Bạch Đức Chí Tôn loài Rắn làm gì để được sống lâu như vậy, còn Đại Bàng tôi bị lớp vỏ xơ cứng bó chặt không những lâu lớn mà còn lên cơn đau rồi chết, tuổi thọ chưa bằng phân nửa ngày xưa.
Chí Tôn nói: Huyền cơ Thiên Ý đã hạn chế sức lớn cũng như tuổi thọ của loài Đại Bàng ngươi. Nếu không hạn chế như thế thời loài Đại Bàng ngươi không những mau lớn, tuổi thọ rất cao, lại sanh sản thần tốc mỗi lứa vài chục con. Muôn loài cầm, thú, bò sát, thậm chí cả con người sẽ bị loài Đại Bàng ngươi ăn thịt hết dẫn đến tuyệt chủng.
Đại Bàng nghe Chí Tôn nói thế thời theo năn nỉ mãi nói: Loài Rắn tuổi thọ trước đây rất ngắn không hiểu vì sao lại trở nên sống lâu như vậy. Loài Rắn phải nói là vô cùng độc hại lại sanh sản mỗi lứa cũng nhiều nào có hạn chế chi đâu Đại Bàng tôi không những tuổi thọ ngắn lại đẻ mỗi lứa chỉ có hai con cùng lắm là ba con, sự công bằng của Trời ở đâu đối với loài Đại Bàng tôi như vậy. Không như loài Rắn kia.
Chí Tôn cười nói: Loài Đại Bàng ngươi tinh khôn hơn loài Rắn nhiều không bao giờ ăn thịt đồng loại, còn loài Rắn thời ăn thịt đồng loại, chúng tự ăn nuốt lẫn nhau nếu đẻ ít thời loài Rắn không còn tồn tại nữa.
Loài Đại Bàng nhà ngươi đã làm chúa tể bầu trời đương nhiên phải có cái giá để mà trả. Nhất là hạn chế sinh đẻ, một lứa chỉ đẻ một hoặc hai con mà thôi, không còn đẻ như gà như vịt, một năm hai ba lứa. Sự ước muốn nào cũng phải có cái giá phải trả. Đại Bàng nói: Miễn là sống lâu không cần to lớn cũng được dù cho trả giá thế nào loài Đại Bàng cũng bằng lòng hết thảy.
Chí Tôn nói: Để được sống lâu thời loài Đại Bàng ngươi giống như loài Rắn kia lột bỏ lớp vỏ xơ cứng bên ngoài đi vào trường thọ lâu hơn. Đại Bàng ngươi cũng vậy phải tự mình lột bỏ lớp vỏ xơ cứng bên ngoài như thay lông, lột bỏ móng vuốt, lột bỏ cái mỏ cong sắc nhọn xơ cứng của ngươi, trước khi làm việc đó loài Đại Bàng ngươi phải tìm một nơi kín đáo, nếu đụng chỗ nào cũng thay lớp vỏ không kín đáo sẽ bị các loài khác ăn thịt, nói xong Đức Chí Tôn liền ngâm bài kệ rằng:

Rắn sống lâu, vì Rắn biết thay vỏ
Đại Bàng muốn sống lâu, thời lột bỏ lớp vỏ xơ cứng của mình.
Rắn nghe Phụng Hoàng tâm tình.
Trước khi lột vỏ chịu nhiều sự đau
Ẩn mình trốn kỷ mới xong
Nếu không như thế hết mong sống còn.

Đức Chí Tôn ngâm kệ xong liền biến mất, Đại Bàng bay trở về trần gian rình xem loài Rắn lột da. Loài Rắn phát hiện chửi cha Đại Bàng. Đại Bàng tức giận vô cùng, hể mà gặp Rắn tức thời nuốt xơi. Đại Bàng từ đó trước khi thay lớp vỏ xơ cứng bên ngoài liền tìm nơi ẩn mình, tự mình lột bỏ lớp vỏ xơ cứng đau đớn vô cùng, mọc ra lớp vỏ non trẻ tiếp tục sống, cũng từ đó Đại Bàng đẻ rất ít chỉ một hoặc hai con, quyền lực của loài Đại Bàng mất đi phân nửa, không còn lợi hại như trước kia.

Khi Đại Bàng lột vỏ xơ cứng bỏ đi, tiếp tục tồn tại, thời loài ve đang sống bám trên cành cây nhìn thấy Đại Bàng chịu đói chịu khát để cho thân hình ốm bớt, rồi lột bỏ lớp vỏ xơ cứng bên ngoài, đi vào cuộc đời mới.

Loài Ve cũng bắt chước nhịn đói, nhịn khát thịt xương chuyển hóa teo nhỏ, liền thoát ra khỏi lớp vỏ xơ cứng. Ve sầu lột xác sống lâu. Rắn độc thay da, Đại Bàng lột vỏ, Ve Sầu lột xác. Đây là bài học cho các Thể Chế xơ cứng. Chế Độ lỗi thời, muốn tồn tại, phải Thay Da, Lột Vỏ, Lột Xác đi vào tồn tại.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Đại Bàng đến đây là hết.