SỰ TRUYỀN NGÔI
TRÊN THƯỢNG GIỚI

Ngày xửa, ngày xưa, ở trên tầng trời thứ ba Dạ Ma Thiên, có vô lượng cõi nước trời, trong đó có cõi nước Cao Thiên. Chư Thiên rất đông cõi nước giàu sang đất nước toàn bằng bảy báu. Vàng, bạc, kim cương, trân châu, pha lê, hổ phách, xà cừ. Cung vàng điện ngọc khắp chốn, kỳ quan, bảo tháp khắp nơi, đường sá dọc ngang lát toàn châu báu, ao hồ rộng lớn, sen báu tỏa sáng, trên bờ ao sen tàng lọng uy nghi, cõi trời đất báu nơi đâu cũng tỏa hào quang rợp trời rợp đất. Muôn màu muôn sắc xinh đẹp lạ lùng.
– Vua Trời Cao Thiên có đến cả trăm người con, người nào cũng tài cao đức độ thần thông trí tuệ như nhau. Đứa nào cũng muốn làm vua trời có cõi nước riêng, cả trăm người con biết truyền ngôi cho ai. Lại nữa ở trên cõi trời tuổi thọ rất cao sống quá lâu. Vua Trời Cao Thiên vì đáp ứng sự mơ ước làm Vua Trời của các con. Bằng chỉ cách để trở thành Vua Trời.
– Một hôm Vua Trời Cao Thiên kêu hết những người con đến. Cao Thiên nói: Cha còn sống rất lâu lại chỉ có một cõi nước trời. Không thể nhường ngôi cho các con được vì có cả trăm đứa con. Nhưng các con thời muốn có cõi nước trời riêng để cai quản cui chơi tùy ý. Cha có một cách nầy nếu các con làm được các con sẽ trở thành Vua Trời như Cha. Nhiều khi hơn Cha nữa là khác. Một trăm người con nghe Cha nói thế lấy làm mừng nói: Chúng con sẽ làm gì để trở thành Vua Trời, xin Cha chỉ dạy cho chúng con.
– Vua Trời Cao Thiên nói muốn làm giàu thời phải lặng hụp nơi biển sâu tìm ngọc. Vào rừng thiên nước độc đễ đãi vàng. Muốn làm Vua Trời thời phải tận độ dìu dắt nhân sinh. Xưa Cha cũng từ trên trời sanh xuống chốn nhân gian lặng lội trong bể trần ra sức tận độ nhân loại con người về trời, nên Cha mới trở thành Vua Trời. Các con đi theo con đường của Cha đã đi.
Các con muốn trở thành Vua Trời các con phải xuống biển trần, ra sức chống lại gió bát phong, lặng hụp trong cõi vô thường, nơi chốn phàm trần. Nơi phàm trần mỗi Linh Hồn nhân loại con người là mỗi viên ngọc Mâu Ni vô cùng quý hiếm, nhưng không vì thế mà dễ có, phải chịu trăm cay nghìn đắng, mới độ được một người, rồi từ một người nầy sẽ độ Ông Bà Cha Mẹ, nhiều đời nhiều kiếp siêu sanh thiên giới các con đã có một nước trời nhỏ ngỏ, nhưng nếu các con độ được từ năm người trở lên thời các con có cõi nước trời rộng lớn như Cha hiện tại.
Nói thời dễ nhưng đi vào tận độ người trần gian thời rất khó, phải nói là cực kỳ khó không mấy ai làm nổi. Vì chốn trần gian là nơi bể khổ, gió bát phong không ngừng thổi, phải nói là thi nhau thổi.
Gió Bát Phong như con dao hai lưỡi con người nhờ con dao mà làm nên bao đại sự. Nhưng cũng chính con dao ấy làm hại con người.
Gió Bát Phong là gì: Lợi, Suy, Chê, Khen, Ca Tụng, Phỉ Báng, Khổ, Lạc. Ở trên các cõi trời gió bát phong luôn đem lại những gì tốt đẹp cho cuộc sống. Ví Dụ như những gì có Lợi đem lại hữu ích cho con người thời làm không có lợi thời thôi không làm thiệt hại đến ai, làm lợi cho cuộc sống, như vậy chữ Lợi sử dụng đúng mục đích thời đem lại hiệu quả rất cao. Còn nơi trần gian cũng một chữ Lợi mà thi nhau làm hại con người, làm hại cuộc sống. Trăm mưu nghìn kế để có được chữ lợi. Không chừa một thủ đoạn nào gieo ra trăm nghìn tai họa bám lấy không tha. Tai ương chuyển xoay thi nhau ập tới. Đôi khi phải trả giá bằng sanh mạng của mình. Chữ Lợi chính là con dao hai lưỡi sử dụng đúng mục đích thời Lợi, sử dụng sai mục đích chữ Lợi trở thành chữ Hại.
Ở trên các cõi trời sự Suy Vong, là chuyện bình thường luôn đánh thức chư thiên hiểu biết về Suy Vong, nếu không giữ được sự chân thiện của mình sanh tâm hành ác thời nhất định sa đọa xuống chốn nhân gian. Nhờ hiểu rõ sự Suy Vong chính là hành ác làm giảm phước đức nên chư thiên ít khi sa vào con đường ác. Còn nơi trần gian sự Suy Vong là tiêu tan cơ nghiệp thậm chí đi đến diệt vong. Nổi lo sợ Suy Vong luôn ám ảnh mãi con người. nên ráng mà cố giữ dẫn đến làm bao nhiêu điều ác, hầu cứu vãn sự Suy Vong. Nói chung nghĩ đến chữ Suy dù là suy vong hay suy nhược đều lo sợ. Như vậy cũng một chữ Suy làm cho chư thiên thức tỉnh luôn biết giữ mình không sa vào con đường tổn đức tổn phước. Nơi trần gian cũng vì một chữ Suy mà gây ra không biết bao nhiêu tội lỗi hầu tránh né chúng, nhưng nào có được.
Ở trên các cõi trời cũng có sự Chê Bai nhưng chê bai những người hành động trái ngược lại đạo đức vì có sự Chê Bai như vậy nên chư thiên luôn hướng thiện sống theo đạo đức. Còn nơi trần gian sự chê bai nhiều khi không đúng chỗ. Ví dụ như người ta tôn thờ Tổ Tiên Ông Bà mà cũng chê bai. Sống vì người không vì mình cũng không ít người cho là ngu chê bai chỉ trích. Nếu người không minh mẫn sáng suốt bị người ta chê bai đi đến bỏ Tổ Tiên, Ông Bà cũng như chỉ biết mình không cần biết đến ai nữa. Như vậy sự chê bai như con dao hai lưỡi, nhờ sự Chê Bai mà trở nên con người tốt, như các chư thiên ở trên trời. Còn nơi trần gian Sự Chê Bai không đúng cách, thờ Ông Bà Tổ Tiên mà cũng chê bai. Sống vì nhân loại mà cũng cho là ngu. Ca ngợi anh linh truyền thống mà cho là dại, sự Chê Bai ấy không có giá trị về mặt Chê Bai, Chê Bai không đúng cách thế mà khối người nghe theo.
Ở trên các cõi trời cũng có sự Khen Ngợi. Những người có công làm cho chư thiên an vui. Cõi trời hưng thịnh, Tu hành đạt đến đỉnh cao. Khen Ngợi là sự động viên khích lệ vươn cao hơn nữa.
Còn nơi trần gian Anh Em chém giết nhau mà cũng Khen Ngợi là tài giỏi, làm cho nhân loại con người khốn khổ mà cũng Khen là tài hay. Sự Khen Ngợi nầy động viên nhân loại con người lao vào hành ác hơn nữa. Như vậy cũng một chữ Khen, Khen để cho tốt đời đẹp đạo như trên các cõi trời. Khen động viện đi vào hành ác hơn nữa, Khen cũng chính là con dao hai lưỡi, Khen đi đến cực lạc, Khen đi đến cực khổ.
Ở trên các cõi trời cũng có sự Ca Ngợi Táng Tụng ca ngợi bề trên, táng tụng công đức những vị Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa đóng góp nhiều công sức cho Thiên Đàng Cực Lạc.
Còn nơi trần gian Ca Ngợi Táng Tụng những tên trùm gian manh lập bè lập phái để mà tranh bá tranh hùng dẫn đến máu đổ đầu rơi.
Trên các cõi trời cũng có sự Hủy Báng, phỉ báng nếu làm hại người khác, vì sợ sự Hủy Báng, Phỉ Báng chỉ trích nên chư Thiên luôn sống hòa thuận trong tình thương yêu. Vì không ai muốn trở thành đối tượng để cho chư thiên Phỉ Báng, Hủy Báng.
Còn nơi trần gian sự Hủy Báng, Phỉ Báng là đối lập nhau không cùng chí hướng, không cùng quan điểm. Dẫn đến xung đột lẫn nhau chiến tranh vì đó xảy ra.
Trên các cõi trời cũng có khổ là luôn giữ cho Tâm Thiện Lành, phước đức an trụ lâu dài, cũng như người trần gian phải làm thời mới có ăn. Không làm thời đói nhăn răng chịu nghèo. Nói đến khổ Thiên Đàng Trần Gian đều có, nhưng khổ thiên đàng là mọi người cùng nhau đem lại sự cực lạc.
Còn khổ trần gian là Bể Khổ nghịch cảnh, éo le, buồn khổ, khổ chồng lên khổ, họa chồng lên họa, nên nói đến Khổ là ai nấy cũng sợ hãi. Không như trên các cõi Thiên Đàng càng gian khổ thời càng đi đến Cực Lạc.
Nói đến Vui Sướng thời trần gian thiên đàng đều có Vui Sướng trên thiên đàng là vui sướng trong cảnh giới Cực Lạc. Đồng vui đồng hưởng lạc.
Còn vui sướng nơi trần gian, cái vui đem đến cho mình là để lại bao cái khổ cho người khác. Sự giàu có của Quan trên bao nỗi khổ của người dân.
Nói tóm lại: Bát Phong 1, Lợi. 2, Suy. 3, Chê. 4, Khen. 5, Phỉ Báng. 6, Táng Tụng. 7, Khổ. 8, Vui. Như một Định Luật Tự Nhiên. Trên các cõi trời nhờ Bát Phong đưa xã hội Thiên Đàng đến cảnh giới Cực Lạc. Còn nơi trần gian cũng chỉ là Bát Phong làm cho Tâm đi vào sa đọa. Nên nói người nào nơi trần gian Bát Phong thổi đến Tâm không động ấy là cao nhân trí huệ như hải. Liền ra khỏi thế tục đi vào cảnh giới tự tại.
Vua Trời Cao Thiên nói các con trên cõi trời nhờ Bát Phong nên các con không sa đọa vào con đường Bất Thiện luôn sống trong Chân Thiện. Lại muốn gì được nấy, vui chơi thỏa mái chưa có một lần sống trong nghịch cảnh. Nhưng khi xuống trần gặp không biết bao nhiêu là nghịch cảnh, buộc các con sanh ra nhiều mánh khóe, mưu mô xảo quyệt, dối trá, nếu không làm thế thời các con thua thiệt đủ mọi điều. Càng phấn đấu vì cuộc sống các con liền bị cuống hút vào sanh tử, tử sanh. Bị Bát Phong xoay chuyển hết mong trở lại thiên giới. Độ người chưa được thời mình cũng mang đọa luôn. Ví như người lặng xuống biển sâu tìm ngọc, ngọc chưa mò được thời bị chết chìm trong lòng đại dương.
Trăm người con nghe thế lấy làm kinh hãi, im hơi lặng tiếng. Vì biết xuống biển trần, lặng hụp trong cõi Vô Thường, nghịch cảnh đối đầu, trăm cái khổ nghìn cái sầu, họa tai thi nhau kéo đến. Chưa kể yêu ma quấy phá, làm gì đủ trí chống chọi nghịch cảnh, đối đầu trăm cái khổ, vượt qua nghìn cái sầu, chịu đựng đầy rẫy bệnh tật, sống trong cảnh giới bạo lực bao trùm, chưa kể bát phong xoay chuyển. Vì sự Khen, Chê, Thành, Bại, Hơn, Thua, đành phải đương đầu sa chân vào ác đạo, sa đọa vào luân hồi, hết mong trở lại thiên giới, nên không muốn làm làm Vua nước trời nữa vì quá khó khăn.
– Vua Trời Cao Thiên nhìn thấy còn ba người con là quyết muốn trở thành Vua Trời bằng nói: Nếu các con quyết chí trở thành Vua Trời thời các con phải chịu lặng hụp xuống biển trần, nơi có nhiều ngọc Mâu Ni. Tức là Linh Hồn con người, những Linh Hồn vô chủ. Các con độ được những Linh Hồn vô chủ ấy các con sẽ có cõi nước trời. Độ được nhiều nhân thế thời thiên chúng càng đông. Có nhiều cõi nước Phật, nước Thánh, thiên chúng chư thiên đông vô số vô biên, không phải tự nhiên mà được như vậy. Mà phải phát đại nguyện cứu khổ nhân loại không vì mục đích nào khác nữa, cũng như nguyện cầu Cha Trời, Mẹ Trời phù hộ che chở cho.
– Ba người con nghe Cha giảng giải liền giác ngộ nói: Chúng con nguyện đầu thai xuống biển trần lặng hụp trong vô thường tìm những viên ngọc Mâu Ni vô chủ ra sức cứu khổ cũng như truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn thành lập quốc độ trên thiên giới.
Cao Thiên nói nếu ba con quyết như vậy, thời hãy cầu nguyện lên Cha Trời, Mẹ Trời phù hộ che chở cho các con. Nếu độ được Linh Hồn nhân loại thời càng tốt, bằng không độ được cũng trở về cõi trời. Nơi biển trần chính là biển khổ chốn nhân gian ngoài cảnh giới Vô Thường xoay chuyển, còn phải chịu cảnh giới bát phong vùi dập. Nếu không đủ sức Nhẫn, Nhịn, Nhục thời coi như bị bát phong xoay chuyển vào con đường Ác Đạo. không mong gì trở lại thiên đàng. Hãy trừ khử thập tam ma khi chúng xâm nhập vào tâm.
– Thập tam Ma là: Yêu, Ghét, Giận, Hờn, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái Ố, Lợi, Suy, Khen, Chê. Mở rộng lòng từ bi, lòng chẳng nhiễm trần, đi ngược lại dòng đời các con mới thành chánh quả. Có nghĩa là độ được người giữ được mình không bị Yêu, Ghét, Giận, Hờn, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái Ố, Lợi, Suy, Khen, Chê. Tâm như hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Ở vào giai đoạn gần cuối thời mạc pháp có Đức Chí Tôn lâm phàm xuống thế chuyển đại pháp luân, nói ra Kinh, Thơ, Thiên Ý Cha Trời. Đây là điều hi hữu hàng triệu năm mới có một lần, các con ra phò Thiên Ý, dùng Thiên Ý mà tận độ nhân loài về trời.
– Ba người con trở về Thiên Cung nơi ở của mình. Người con thứ nhất tên là Thiên Quân nguyện rằng: Nguyện cầu Cha Trời, Mẹ Trời ban cho con nhiều quyền lực để con độ nhân loại về trời.
Người con thứ hai tên là Thiên Đế nguyện rằng: Nguyện cầu Cha Trời, Mẹ Trời ban cho con sự giàu sang muốn chi được nấy, để con giúp cho đời, thoát khỏi sự đói nghèo, để họ có điều kiện tu luyện về trời.
Người con thứ ba tên là Thiên Vương phát nguyện rằng: Nguyện cầu Cha Mẹ Trời ban cho con Trí Huệ thấy rõ Tà, Chánh, Siêu, Đọa, cũng như thâm nhập Thiên Ý để con độ nhân loại về trời.
Ba người con Cao Thiên xuất hồn rời khỏi kim thân thể xác bay xuống trần gian đầu thai làm người phàm tục.
Đầu thai vào gia đình Họ Cao. Ông Bà Họ Cao đặt tên cho con đúng cái tên ở trên trời do Thần Linh mách bảo. Thằng lớn tên là Quân, thằng kế tên là Đế, thằng út tên là Vương. Ông Bà Họ Cao ăn ở thiện lành chỉ là gia đình nông dân nghèo khổ. Vì đầu thai mang xác trần nên Cao Thiên Quân, Cao Thiên Đế, Cao Thiên Vương quên hết kiếp trước của mình là con của Vua Trời. Chỉ biết mình sanh ra và lớn lên trong gia đình Họ Cao nghèo khổ hoàn cảnh thiếu thốn, còn nhỏ thời mò cua bắt ốc, khi lớn lên để có cái ăn cái mặc ra sức làm lụng suốt ngày, nhưng được cái là thông minh học đâu nhớ đó, người nông dân Họ Cao thấy con cái đứa nào đứa nấy thông minh khác thường bằng bán đi đất đai nuôi con ăn học.
Có lẽ do nguyện lực cầu nguyện trước khi đầu thai lâm phàm xuống thế. Thiên Quân nguyện cầu Cha Trời, Mẹ Trời ban cho nhiều quyền lực Thiên Quân thi đậu làm quan, càng về sau càng thăng chức làm đến bực Thừa Tướng quyền lực chỉ dưới một người. Thiên Quân ra sức vì dân vì nước làm cho dân giàu nước mạnh danh tiếng vang lừng. Khi mãn kiếp trần liền Hiển Thánh trở về trời nhập vào kim thân hóa thành kim cương hào quang rực rỡ, chư thiên nhìn thấy ai nấy cũng đều chấp tay cung kính ca ngợi không hết lời. Cao Thiên hiện đến khen rằng nơi chốn trần gian con hết lòng vì dân vì nước nên mới đặng phước báo như thế giờ đây con trở thành Đại Thiên Vương thống lãnh chư thiên an vui tự tại.
Nói về Thiên Đế thông minh không thua gì Thiên Quân thi đâu đổ đó. Vì do nguyện lực cầu Cha Mẹ trời ban cho sự sang giàu Thiên Đế nhờ học hành đổ đạt cao, ưng con nhà đại gia tỉ phú trở thành nhà kinh doanh làm ăn tiền vô như nước, giàu có muốn chi được nấy. Thiên Đế trích ra một phần lợi nhuận, làm từ thiện giúp cho những gia đình nghèo khó vượt qua khó khăn chỉ có thế, không độ được người nào. Đến khi mãn kiếp trần Linh Hồn trở về trời, Kim Thân vẫn y nguyên nhưng hào quang rực rỡ hơn trước ai nhìn thấy cũng khen, so với Thiên Quân Không bằng nhưng hơn những anh em khác. Vì Thiên Đế xuống trần đi vào con đường hưởng phúc, sự tiến hóa Linh Hồn qua sự tu luyện không được là bao.
Nói về Thiên Vương không khác gì Thiên Quân. Thiên Đế học giỏi không ai bằng thi đâu đậu đó, nhưng không làm quan, làm thường dân sớm giác ngộ đi theo con đường đạo đức thấy rõ Tà, Chánh, Phước, Họa, Siêu, Đọa, biết rõ trần gian chỉ là nơi giả tạm, ngày đêm tu học Văn Hóa Cội Nguồn, thuyết giáo truyền kinh tận độ nhân loại con người danh vang bốn bể thiên hạ theo về trùng trùng. Khi mãn kiếp trần trở về trời nhập vào kim thân, tức thời hào quang sáng chóa muôn sắc nghìn màu hiện ra vô số cung vàng điện ngọc, kỳ quan bảo tháp.
Thiên Vương bay về phương đông tầng trời thứ ba thành lập cõi nước trời Thiên Vương không thua kém gì cõi nước Cao Thiên không nói là rực rỡ hơn. Vua Trời Cao Thiên đến chúc mừng Thiên Vương, con đã thành Vua Trời tất cả là do con tự tạo lấy. Không ai có thể tranh giành với con được. Chỉ cần một kiếp xuống trần mà con đã làm nên kỳ tích không ai làm được. Cái giá mà con phải trả cho sự thành công nầy, phải nói là không thể nghĩ bàn. Cao Thiên chúc mừng xong thời trở về cõi nước của mình.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Sự Truyền Ngôi, trên thiên giới đến đây là hết.
————————————————————