CÔNG CHÚA TIÊN NGA

Ngày xửa, ngày xưa có một ông Vua Ô Kê nhân từ hiền đức thương dân hết mực, nhìn Hoàng Hậu Ê Ly mang thai luôn mơ ước nếu sinh được con trai thời uy nghi như Thần Tiên giáng thế, nếu sinh là gái thời đẹp như Tiên Nga.
– Sự mơ ước ấy đã trở thành sự thật Hoàng Hậu Ê Ly sinh ra một vì Công Chúa xinh đẹp như ước mơ của Đức Vua. Vua Ô Kê đặc tên cho con là Tiên Nga. Tiên Nga càng lớn càng xinh đẹp, không những xinh đẹp tuyệt trần lại còn thông minh khác thường văn hay chữ tốt, cầm, kỳ, thi, họa, không ai sánh bằng, công, dung, ngôn, hạnh, không ai sánh kịp. Tấm lòng thương người vang dội nước Ô Kê. Vua và Hoàng Hậu yêu quý Công Chúa Tiên Nga còn hơn cả mạng sống của mình.
– Sắc đẹp, tài, đức, vẹn toàn vang danh khắp chốn vang dội núi rừng đến tai Ác Lai phù thủy, mụ liền tìm đến cung vua hóa thành một người tướng số, vai mang xách châu báu, xin gặp Đức Vua Ô Kê và Hoàng Hậu Ê Ly. Đức Vua và Hoàng Hậu liền cho người mời vào hỏi chuyện quá khứ, hiện tại, vi lai. Mụ phù thủy Ác Lai trổ tài nói đâu trúng phóc đó, Vua và Hoàng Hậu tin rấm rót, khen không hết lời.
Hoàng Hậu nói: Ta có cô Công Chúa tuổi cập kê tương lai không biết ra làm sao, Ác Lai phù thủy nói: Chuyện đó thời quá dễ chỉ cần dẫn Công Chúa đến đây xem qua thời biết tương lai. Hoàng Hậu liền cho người mời Công Chúa đến.
Thầy tướng số Ác Lai phù thủy vừa nhìn thấy Công Chúa thời không khỏi giật mình: Người gì mà đẹp quá vậy ? Quả là lời đồn không sai, bằng muốn cướp lấp xác thân Công Chúa Mụ Phù Thủy Ác Lai tính mưu tính kế bằng nói: Tôi đã xem rồi, những gì tôi nói ra Công Chúa không được nghe, vì Công Chúa nghe sẽ xảy ra nhiều tai họa. Vua và Hoàng Hậu cho Công Chúa lui, khi Công Chúa đi rồi thầy tướng số Ác Lai phù thủy nói: Công Chúa không phải là người đâu trên đầu có yêu khí có thể là yêu tinh đầu thai nhờ thần thông biến hóa mới xinh đẹp như vậy.
Không tin Hoàng Hậu đeo chiếc vòng nầy vào tay Công Chúa, nếu Công Chúa không hiện lại nguyên hình, thời không phải là yêu tinh. Nói xong thầy tướng số Ác Lai phù thủy lấy ra một chiếc vòng ngọc xinh đẹp tỏa ánh sáng lung linh trao cho Hoàng Hậu. Với nụ cười bí hiểm nói: Nếu Công Chúa hiện nguyên hình là yêu tinh đừng làm hại Công Chúa mà làm cho Công Chúa một ngôi nhà trên rừng sâu nơi không có người đến để cho Công Chúa ở đó.
Một hôm Công Chúa đang ngồi vẽ tranh, thời Hoàng Hậu Ê Ly vào phòng nói với Tiên Nga: Con hãy đeo chiếc vòng nầy vào tay. Tiên Nga nói: Con xưa nay không thích đeo vòng tay. Hoàng Hậu càng sinh nghi không lẽ nó là yêu tinh thật nên sợ đeo vòng vào tay. Hoàng Hậu liền cầm tay con gái đeo chiếc vòng vào tay Tiên Nga. Tức thời Tiên Nga rú lên một tiếng hiện thành một cô gái xấu xí nhìn thấy là ghê tởm. Hoàng Hậu khiếp kinh hãi hùng ngất xỉu hồi lâu mới tỉnh. Khi tỉnh lại nhìn cô gái xấu xí hỏi chiếc vòng trên tay của cô đâu. Cô gái xấu xí nhìn Hoàng Hậu khóc nức nở: Con không biết. Hoàng Hậu ra khỏi phòng Công Chúa nói với Đức Vua nhất định là yêu quái đầu thai rồi, Đức Vua cũng lấy làm kinh sợ, nhưng vì quá thương con nên không nở giết đi. Nhớ lại lời người xem tướng bằng đưa Công Chúa đến một nơi thật xa trên rừng làm nhà trên ấy cho Công Chúa ở.
– Công Chúa trước khi bị quân lính đưa đi nhìn Cha Mẹ nước mắt chảy ròng ròng. Đức Vua Hoàng Hậu bỏ đi. Công Chúa liền ngâm mấy dòng thơ:

Con biết nói sao, do bởi chiếc vòng
Biến con gớm ghiếc, đau lòng mẹ cha
Con nào có phải yêu tinh
Mà con của mẹ cưu mang sinh thành
Nay rời xa, cung vàng điện ngọc
Vào rừng sâu, đày đọa thân hình
Sống đời cô độc một mình
Heo mây gió núi gập ghềnh gian nan
Cầu cho cha mẹ bình an
Sống lâu hạnh phúc ngập tràn niềm vui.

Đức Vua, Hoàng Hậu nghe Công Chúa đọc thơ lòng đau như cắt, tiếng quân binh xa lần mất hút, Đức Vua nhìn Hoàng Hậu chỉ biết thở dài.
Nói về Tiên Nga giờ đây chỉ còn lại một nơi núi rừng không một bóng người, ngồi trong ngôi nhà được quân binh dựng lên cách xa cung thành hàng mấy mươi dặm. Tiên Nga lủi thủi một mình trong cô quạnh sống cùng cây rừng gió núi, ngày nghe khỉ hú tối nghe cọp gầm. Lương thực ăn hết cạn lần cuối cùng rồi cũng hết.
Công Chúa vốn tay yếu chân mềm ngồi cô đơn một mình chờ trông có người đem lương thực đến, như chờ mãi chờ mãi mà không thấy bụng đói như cồn mà chẳng lấy gì ăn. Bổng đâu đàn chim bay đến nơ những quả chín thả trước mặt Công Chúa. Công Chúa lượm lên ăn, ngày lại ngày qua đã hơn một tháng bổng trước mặt Công Chúa một người hiện đến chính là mụ Ác Lai phù thủy. Công Chúa liền nhận ra nói: Té ra là ngươi. Mụ phù thủy Ác Lai nói: Ngươi quả có con mắt hơn người nên mới nhận ra Ta là thầy tướng số đã vào cung.
Công Chúa lặng thinh không nói gì. Mụ phù thủy Ác Lai nói với Tiên Nga: Cũng tại ngươi quá xinh đẹp, đẹp đến nổi ai cũng muốn có được ngươi. Đẹp quá cũng là một cái họa. Nếu trong vòng ba năm không có người đến cứu, thời sắc đẹp của ngươi sẽ thuộc về Ta. Còn linh hồn ngươi sẽ bị ta nhốt vào lồng phép vĩnh viễn.
Người cứu được ngươi phải là chàng trai anh dũng vượt qua bao thử thách gian nan lại hết lòng yêu ngươi. Thời chiếc vòng kia sẽ nổ tung pháp thuật của ta bị lòng chân thật của chàng trai hóa giải. Ta sẽ chết ngươi trở lại xinh đẹp như xưa. Nhưng điều nầy không bao giờ xảy ra không ai dại gì vượt qua bao gian nan thử thách để đến với người con gái xấu xí đến phát kinh, ngươi sẽ cô đơn sầu khổ những tháng ngày trong khu rừng nầy đến khi sắc đẹp của ngươi bị Ta chiếm lấy. Nói xong thời mụ phù thủy biến mất. Công Chúa bây giờ đã rõ tất cả sự mưu mô Ác độc của mụ phù thủy.
Công Chúa thầm nguyện cầu Trời, cầu Mẹ Đất che chở cho qua tai kiếp, từ đó Tiên Nga Công Chúa lủi thủi một mình sống trong rừng sâu, làm bạn với đàn chim lạ.
– Lại nói về một vùng quê hẻo lánh có cặp vợ chồng Ông Bà Nhân chỉ sống bằng nghề đốn củi đổi lấy gạo ăn, nhưng vô cùng tốt bụng ai cũng mến thương. Sanh được một cậu con trai tên là Kiên Trung. Kiên Trung càng lớn càng khôi ngô tuấn tú khỏe mạnh hơn người, nhưng vì nhà quá nghèo khó mà kiếm được vợ.
Có một hôm Kiên Trung cùng Cha lên rừng đốn củi liền nghe tiếng kêu cứu Kiên Trung liền chạy tới thời thấy một con chim đang dính bẫy không thể nào thoát được, Kiên Trung nhìn xung quanh không có ai bằng hỏi con chim: Ngươi biết nói tiếng người. Con chim gật đầu, Kiên Trung liền giải cứu. gở cái bẫy cho con chim thoát ra. Nào hay con chim không bay đi nói với Kiên Trung rằng: Ta không có gì để đền ơn, thôi thì ta kể một mẫu chuyện rất hay cho ân nhân nghe. Kiên Trung lấy làm kinh ngạc hỏi lại: Con chim như ngươi mà cũng biết kể chuyện hay sao đúng là chuyện lạ trên đời. Thôi chim kể đi Ta sẽ ngồi lắng nghe.
Con chim kể rằng Vua Ô Kê có một người Công Chúa vô cùng xinh đẹp tên là Tiên Nga, vì quá đẹp nên mụ phù thủy Ác Lai muốn chiếm đoạt sắc đẹp ấy. Biến Công Chúa thành một người xấu xí ai nhìn thấy cũng ghê tởm Vua Ô Kê và Hoàng Hậu Ê Ly tưởng Công Chúa là yêu tinh đầu thai.
Bằng đày vào rừng sâu sống một mình đêm thời nghe tiếng cọp gầm, ngày thời nghe vượn hú, tháng ngày làm bạn với gió núi cây rừng, thật tội nghiệp cho Công Chúa Tiên Nga tháng ngày sống trong cô đơn, không một bóng người lai vãn, may nhờ đàn chim chu cấp trái cây nên Công Chúa mới sống được tới ngày hôm nay.
Công Chúa nghĩ mình quá xấu xí dù cho ra khỏi khu rừng xuống đồng bằng thời ai ai cũng xa lánh, nói gì đến có chồng ai mà ưng. Thôi thì ở mãi trong rừng sâu cho đến ngày ra đi từ giả cõi trần, Công Chúa ở trong khu rừng đến nay gần được ba năm rồi theo lời nguyền của mụ phù thủy nếu trong vòng ba năm không có người đến cứu thời coi như Công Chúa không còn trên đời, vì thân xác Công Chúa trở thành thân xác của Mụ Phù Thuỷ Ác Lai. Lại nữa đàn chim sẽ không đến vì sắp đi xa tìm nguồn thức ăn, Công Chúa tay yếu chân mền làm sao kiếm được thức ăn. Không may bị cọp sói xơi mất, thật là tội nghiệp.
Kiên Trung càng nghe càng ứa nước mắt, liền hỏi con chim: Công Chúa hiện giờ ở đâu? Con chim nói từ đây đến đó rất xa, đường đi toàn là rừng núi. Kiên Trung cương quyết nói: Tôi quyết đi tìm Công Chúa. Con Chim nghe Kiên Trung nói thế liền chỉ đường cho Kiên Trung.
Kiên Trung trở về nhà kể lại câu chuyện Công Chúa lâm nạn rồi nói: Thưa Cha Mẹ gia đình mình nghèo làm gì có tiền cưới vợ, chi bằng con đi vào rừng sâu dẫn Công Chúa về đây chung sống với gia đình mình. Theo con nghĩ xấu tốt cũng là con người, biết bao nhiêu người xinh đẹp nhưng lòng lại rất xấu.
Cha Mẹ Kiên Trung nghe con nói thế thời lấy làm xót xa, vì nhà quá nghèo khó mà cưới được vợ cho nó. Nên nó đành phải đi tìm người con gái xấu xí kia.
Kiên Trung khăn gói lên đường đi được một ngày thời gặp một người đi ngược chiều từ xa đi đến hỏi ra mới biết người ấy tên Lúa. Kiên Trung hỏi: Ông bạn có biết khu rừng âm u không? Người ấy nói tôi từ khu rừng ấy trở về thật ra chẳng có gì như người ta đồn chỉ có một người con gái phải nói là quá xấu, xấu còn hơn quỉ dạ xoa tôi thà lấy ma còn hơn lấy người con gái ấy. Người tên Lúa nói: Về đi ông bạn không đem lại kết quả gì đâu.
Kiên Trung nói: Cảm ơn ông bạn đã cho tôi biết thêm những gì tôi cần biết. Kiên Trung không trở về mà còn đi tiếp, đi một đổi đường khá xa liền gặp một người thanh niên đang ngồi nghĩ hỏi ra mới biết người thanh niên ấy tên Ngô. Kiên Trung liền hỏi: Thưa anh Ngô khu rừng âm u còn xa không ? Người thanh niên tên Ngô nói: Còn rất xa tôi từ chỗ ấy đến đây thật không sao tưởng tượng được tôi đã mất công tìm đến khu rừng âm u nghe nói người con gái ấy rất xấu tôi tưởng rằng có thể ưng được nào hay đâu vừa nhìn thấy tôi đã bỏ đi không nhìn lại, nói xong người ấy bỏ đi.
Kiên Trung nhìn theo có chiều suy nghĩ. Nhưng nhớ lại câu chuyện con chim kể thời vô cùng xúc động liền tiếp tục lên đường tìm đến khu rừng âm u. Đi được một đổi khá xa thời thấy một người đi ngược chiều từ xa đi tới, hỏi ra mới biết người thanh niên ấy tên Khoai. Kiên Trung hỏi: Thưa anh Khoai khu rừng âm u còn xa không ? người ấy nói: Không còn xa nữa đâu đi hơn nữa ngày nữa là tới. Tôi đã đến nơi ấy rồi vừa nhìn thấy cô ta là tôi chạy té khói. Xấu ơi là xấu làm sao mà lấy làm vợ được, trông chẳng khác nào quỉ sứ yêu tinh, người ấy nói xong thời bỏ đi.
Kiên Trung gặp ba người, người nào người nấy đều khuyên mình trở lại phí sức bỏ công vô ích cho chuyện không đâu đôi khi còn mất mạng, đôi lúc Kiên Trung muốn bỏ cuộc. Nhưng nhớ đến lời con chim kể Kiên Trung quyết lòng không bỏ cuộc chịu đói chịu khát vượt qua không biết bao nhiêu là đồi rừng may thay trước mặt nhìn thấy một cái quán nhỏ bên đường bằng ghé vào nghỉ mệt.
Tiền đâu mà ăn mà uống chỉ lấy nắm xôi cất trong mình ra ăn cho đỡ đói. Vô tình nghe người ta bàn tán người bận áo đen nói thật tội nghiệp cho ba chàng trai tìm chưa thấy Công Chúa xấu xí thời bị cọp xơi mất một mạng. Hai chàng trai còn lại chạy té khói quên sống, quên chết thế mà quỷ chẳng tha, ma lại bắt vặn cổ chết thê chết thảm bỏ xác nơi rừng hoang, cha mẹ ở nhà chờ trông không thấy con trở về buồn rầu thương nhớ lắm. Công Chúa chỉ là cái hư danh vì Vua Ô Kê đã bỏ cô từ lâu, đâu còn là Công Chúa nữa, thật ra mà nói người con gái kia giờ đây chỉ là một người con gái xấu xí gần ba năm ăn đói, ăn khát nghèo xơ nghèo xác chẳng có một đồng trong túi ngon lành gì mà ba chàng trai kia đánh đổi sanh mạng ngu ơi là ngu, ngu hết chỗ nói.
Chết bỏ mạng không đáng cha mẹ ở nhà trông đợi đau xót biết bao. Kiên Trung nghe những lời ấy không khỏi thối chí muốn quay trở về. Nhưng nghĩ đến lời kể của con chim Công Chúa sẽ chết lần chết mòn trong rừng nếu không có người đến cứu. Thân là Công Chúa mà phải chịu nhiều đau thương như vậy. Kiên Trung như hồi sanh nghị lực quyết cứu Công Chúa cho bằng được vụt đứng lên nhắm hướng rừng âm u đi tới, hoàng hôn buông xuống mặt trời sắp lặng, bóng ma quỉ chập chờn thấy mà phát khiếp Kiên Trung là người can đảm nhưng cũng phải nổi da gà.
Bóng đêm bao trùm tiếng hổ gầm rung chuyển, tiếng thở phì phèo của loài rắn dữ. Kiên Trung trèo lên cây một đêm không ngủ thân thể vô cùng mệt mỏi. Mặt trời đã lên cao Kiên Trung tiếp tục lên đường bổng nghe tiếng la ré kêu cứu. Kiên Trung liền chạy đến nhìn thấy một con rắn rượt theo một người con gái Kiên Trung liền dùng gậy đập chết.
Cô gái với làng da trắng nuốt trông thật là xinh đẹp ôm mặt khóc, kể rằng: Tôi là con Phú Hộ đang đi chơi bị cơn lốc cuốn bay đến đây tôi đang tìm đường trở về nhà thời bị con rắn nầy rượt theo để nuốt. May nhờ chàng cứu mạng thiếp mới còn. Thiếp đã nguyện ai cứu thiếp, thiếp sẽ ưng người đó, cha Thiếp giàu có chỉ có một mình Thiếp là con một. Kiên Trung nghĩ được làm chồng cô gái nầy thời còn gì bằng chuột sa hủ nếp một sức mà hưởng thụ. Cô gái tưởng Kiên Trung sẽ lấy mình làm vợ bằng chạy tới nắm lấy tay hai ta đi thôi. Kiên Trung hỏi: Đi đâu ? Người con gái nói: Đi về nhà Thiếp chớ còn đi đâu nữa. Kiên Trung nhìn cô gái xinh đẹp thời nghĩ rằng khối chàng trai quỳ lạy dưới chân, còn người con gái xấu xí kia thời không ai nhìn ngó tới, làm gì có sự may mắn như người con gái xinh đẹp nầy.
Bằng nói: Cô đi về nhà đi để cha mẹ Cô trông đợi. Người con gái xinh đẹp bực mình nói: Xinh đẹp như ta mà không ưng lại đi tìm người con gái xấu xí quả là tâm thần. Nói xong người con gái xinh đẹp bỏ đi. Kiên Trung vô cùng kinh ngạc không hiểu vì sao cô gái ấy biết mình đi tìm người con gái xấu xí. Kiên Trung một mình lủi thủi nhắm hướng rừng xanh âm u đi đến, trên đường đi Kiên Trung phớt lờ tất cả tai như không nghe, mắt như không thấy, ý chuyên nhất là tìm gặp người con gái xấu xí. Bổng trời nổi cơn dông sấm sét ầm ầm mây đen cuồn cuộn, mưa như trút Kiên Trung ướt như con chuột lột tả tơi như đàn chim gãy cánh. Nhưng chân vẫn cứ bước sức mạnh tình thương đã hóa giải bao phép thuật của mụ phù thủy.
Kiên Trung nhìn thấy căn nhà cũ kĩ một người con gái tựa cửa, như chờ đợi một bóng hình xa xa. Và Công Chúa Tiên Nga đã nhìn thấy một chàng trai từ xa đi tới, tim Công Chúa rộn lên, như cây khô lâu ngày đâm chồi ra lá. Công Chúa liền chạy ra đón chàng trai như đón người thân từ xa đến. Nhưng Công Chúa liền khựng lại vô cùng xấu hổ. Công Chúa cúi mặt xuống đất, định quay trở lại vào nhà. Bổng Công Chúa nghe tiếng nói ngọt ngào từ chàng trai xa lạ: Công Chúa đừng vội trở vào nhà. Tôi vượt đường xa đến đây không phải là đến để xem mặt Công Chúa. Mà là đến đây để cầu hôn, tôi không chê sự xấu xí, càng xấu xí, tôi lại càng yêu thương. Công Chúa nghe chàng trai nói thế nước mắt ràng rụa. Chàng Trai không quan tâm đến khuôn mặt xấu xí của Công Chúa liền bước tới lau nước mắt cho Công Chúa, nắm lấy tay Công Chúa, thấy tay Công Chúa mềm mại vô cùng bàn tay tuyệt đẹp, da trắng mịn như trứng gà bóc, da Công Chúa trắng như tuyết, thân hình mảnh mai đẹp lạ lùng, cầm lòng không được chàng trai hôn lên bộ mặt xấu xí. Tức thời một tiếng nổ vang lên, Công Chúa hiện lại nguyên hình. Chiếc vòng gãy ra từng khúc, mụ phù thủy hiện ra gào thét, cuối cùng tráo máu họng ngã lăn ra chết tươi. Bầy chim sa xuống mổ vào mắt mụ phù thủy, rồi bay đi mất dạng. Cọp, sói kéo đến chúng tranh nhau xé xác Mụ Phù Thủy nuốt sạch vào bụng không còn cái xương.
Chàng trai chính là Kiên Trung, quá bất ngờ trước sự việc xảy ra nhìn sửng Công Chúa Tiên Nga. Miệng lẩm bẩm ta đang nằm mơ đây chăng. Công Chúa Tiên Nga mỉm cười nói: Không nằm mơ đâu hai ta đang nắm lấy tay nhau đây mà. Thế là hai người trở thành vợ chồng chung sống với nhau trong túp lều cũ kĩ.
Công Chúa ở nhà, còn Kiên Trung thời đi săn bắn hái lượm hai người chung sống với nhau thật là hạnh phúc, được ba tháng Kiên Trung nhớ đến cha mẹ ở nhà, liền nói với Tiên Nga: Anh đưa em về quê anh để sống. Tiên Nga nói: Chàng đâu thời thiếp đó cuộc đời em gian khổ đã quen.
Hai người chuẩn bị lên đường thời nghe tiếng quân binh rầm rộ kéo đến. Đức Vua Ô Kê cùng Hoàng Hậu Ê Ly nhìn thấy Tiên Nga vẫn còn sống xinh đẹp như xưa thời mừng lắm. Chạy tới nói: Cha, Mẹ đã hiểu lầm về con tất cả là tại cái vòng, Cha đã thông suốt mẫu Hậu cũng vậy, hãy tha thứ cho Cha và Mẹ.
Công Chúa bật khóc nói: Con biết Phụ Vương và Mẫu Hậu hiểu lầm, là do tên mụ phù thủy giả làm thầy tướng số kia. Mụ đã bị Trời xử tử. Công Chúa kể lại tất cả những âm mưu của mụ phù thủy cũng như cái chết của mụ cọp sói xé xác đàn chim mổ mắt.
– Công Chúa Tiên Nga nắm lấy tay Kiên Trung đến trước mặt Cha và Mẹ nói: Người nầy đã cứu con thoát khỏi bàn tay của mụ phù thủy.
– Đức Vua Ô Kê cùng Hoàng Hậu Ê Ly nhìn thấy Kiên Trung tướng mạo khôi ngô tuấn tú thời lấy làm vừa lòng. Đức Vua Ô Kê đưa vợ chồng Kiên Trung về cung được mấy hôm thời phong làm Phò Mã, chính thức làm con rể Vua Ô Kê.
– Nói về Ông Bà Nhân Cha Mẹ Kiên Trung vô cùng lo lắng Kiên Trung ra đi đến nay gần hai năm mà chưa thấy trở về không biết chuyện gì đã xảy ra, ngày đêm cầu khẩn đất trời phù hộ cho Kiên Trung.
– Cho đến một hôm Ông Bà Nhân Cha, Mẹ Kiên Trung thấy nhiều binh lính cũng như xe kiệu vô cùng sang trọng, chạy thẳng vào nhà mình thời khiếp hãi không biết chuyện gì xảy ra.
– Binh lính xe kiệu đã vào đến sân, từ trên chiếc kiệu bước xuống một người con gái vô cùng xinh đẹp như Tiên Nga giáng trần tay bồng em bé. Người con gái xinh đẹp trao em bé cho thị nữ, rồi quỳ lạy nói: Con là con dâu của Cha, Mẹ, vợ của anh Kiên Trung, con đến trễ để cho Cha, Mẹ khổ. Ông Bà Nhân Cha Mẹ Kiên Trung nói: Tiểu thơ đã nhầm nhà rồi. Con tôi tên là Kiên Trung làm gì có người vợ xinh đẹp như vậy. Như nhớ lại chuyện xưa ồ lên một tiếng thì ra đây là Công Chúa Tiên Nga. Công Chúa nói: Chính là con. Ông Bà Nhân Cha Mẹ Kiên Trung nhìn đứa bé nói: Nó giống Kiên Trung quá liền hỏi: Kiên Trung đâu sao không đi với con để con đi một mình. Công Chúa Tiên Nga nói: Thưa Cha, Mẹ, anh Kiên Trung hiện giờ đang ở biên cương thống lãnh quân binh dẹp loạn, con thay mặt chồng con đến đây đón rước Cha, Mẹ về cung.
– Xóm làng hay tin kéo đến rất đông chật trong chật ngoài, Công Chúa đem vàng bạc phân phát cho dân ai nấy cũng vui mừng nhất là trằm trồ mãi sự xinh đẹp của Công Chúa. Ông Bà Nhân lên xe phất tay chào bà con lối xóm theo Công Chúa trở về cung, dân làng nhìn theo cho đến khi mất hút có người nói ăn ở có đức không sức mà hưởng.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Công Chúa Tiên Nga đến đây là hết.
—————————————————————-