ĐỨC VUA SA LA

Ngày xửa, ngày xưa có một đất nước Sa La luôn bị các nước xâm lược, dẫn đến đói nghèo lạc hậu, khốn khổ triền miên.
Vua Sa La không biết làm cách nào chống trả quân xâm lược, cũng như giải thoát sự nghèo đói. Các quan cận thần liền tâu rằng: Tâu Quốc Vương Bệ Hạ, Quốc Vương Bệ Hạ nên lập đàn cầu nhân tài may ra mới cứu được đất nước chúng ta.
Vua Sa La liền làm theo bằng lập đàn cầu nhân tài, kể cả Thần, Thánh, tháng nào cũng cầu khẩn.
Cho đến một hôm từ trên không hạ xuống một người nói Ta là Đức Chúa. Vua Sa La mừng quá liền thỉnh mời vào cung điện tiếp đãi thật trọng hậu. Tiếp đãi xong rồi Đức Vua hỏi: Đức Chúa có những tài gì ? Đức Chúa nói: Ta có thể chữa cho người câm biết nói, người mù sáng mắt, người điếc nghe lại, bệnh trong lục phủ, ngũ tạng ta đều chữa khỏi, với biệt tài trừ ma diệt quỉ, đằng vân giá vũ đi mây về gió thời ít ai sánh kịp Ta.
Vua Sa La nói: Đức Chúa quả thật có nhiều phép lạ không ai có thể hơn được. Xin Đức Chúa chữa bệnh ngu, căn bệnh chạy theo ngoại bang Quan, Quân, Dân của Trẫm để cho Quan, Quân, Dân của Trẫm hết ngu trở lại thông minh, tự đứng vững trên đôi chân truyền thống nước nhà, cùng nhau phát huy nội lực sẵn có của Dân Tộc mình, thời may ra đất nước mới bình yên được, cũng như đẩy lùi quân xâm lược, sánh vai với các nước làng giềng. Đức Chúa nghe xong rồi nói: Thưa Bệ Hạ. Sự yêu cầu của Bệ Hạ, Đức Chúa Tôi không đủ khả năng để chữa nổi căn bệnh ngu chạy theo ngoại bang xin xỏ nầy, xin xỏ kia, mất tánh tự chủ độc lập, đói nghèo là chuyện nhỏ, nô lệ mới là chuyện lớn căn bệnh ngu nầy khó chữa vô cùng may ra chỉ có Thiên Thần Vũ Trụ, chữa khỏi bệnh ngu nầy mà thôi. Đức Chúa nói xong bay lên không trung biến mất.
Vua Sa La nghe Đức Chúa giới thiệu chỉ có Thiên Thần Vũ Trụ mới chữa được căn bệnh ngu si, nhất là căn bệnh đánh mất lòng tự chủ độc lập chỉ biết hướng ngoại tôn thờ ngoại bang, thời lấy làm mừng ra sức cầu khẩn Thiên Thần Vũ Trụ, nhờ sự cầu khẩn kiên trì động đến Thiên Thần Vũ Trụ. Vua Sa La đang cầu khẩn thời có một người từ trên không đáp xuống nói: Ta là Thiên Thần Vũ Trụ.
Vua Sa La lấy làm mừng lắm thỉnh mời Thiên Thần Vũ Trụ vào cung điện tiếp đãi đủ món ngon vật lạ thuộc hàng cao cấp hiếm quý, tiếp đãi xong Vua Sa La nói: Thưa Thiên Thần Vũ Trụ, Thiên Thần Vũ Trụ có những tài gì ? Thiên Thần nói: Ta có thể làm cho ban ngày trở thành ban đêm, như lấy tay che khuất mặt trời, dời non lấp biển, làm mưa làm gió, đi xuyên tường, ngồi trên lửa. Vua Sa La nghe Thiên Thần Vũ Trụ nói thế thời kinh hãi vái lạy rồi nói:
Thưa Thiên Thần Vũ Trụ : Quân, Dân, Thần Tướng, của Trẫm mắc chứng bệnh ngu, căn bệnh chạy theo ngoại bang làm cho đất nước không yên, chia bè rẽ phái đấu đá lẫn nhau, sanh ra nghèo đói, bọn ngoại xâm thấy thế coi thường, lấn lần đất đai xâm lấn biên cương. Xin Thiên Thần Vũ Trụ chữa căn bệnh ngu đã ăn sâu vào tủy não, Quân, Dân, Thần Tướng, của Trẫm. Trẫm vô cùng biết ơn.
Thiên Thần Vũ Trụ nghe xong rồi nói căn bệnh ngu nầy mới nghe thời không có gì, nhưng thật ra một thứ bệnh phải nói là vô cùng khó chữa. Thần có thể làm cho nhân loại khiếp sợ vì thần thông pháp thuật của Thần. Nhưng với căn bệnh ngu nầy thời Thần không thể nào chữa khỏi được có thể nói ngoài tầm tay. May ra chỉ có các vị Thiên Tiên mới chữa khỏi. Nói xong Thiên Thần Vũ Trụ biến mất.
Vua Sa La không nản chí tiếp tục khẩn cầu lên các vị Thiên Tiên, không bao lâu thời thấy một người từ trên không bay xuống nói: Ta là Thiên Tiên trên trời thấy Đức Vua thành tâm cầu khẩn nên Ta mới đến đây. Vua Sa La nghe nói Thiên Tiên trên trời thời mừng lắm liền mời vào cung điện tiếp đãi long trọng, nào là đờn ca sáo thổi, nào là cung phi mỹ nữ hát múa, món ngon vật lạ đủ thứ, chẳng thiếu món chi. Tiếp đãi xong Vua Sa La nói: Thiên Tiên có những tài gì? Thiên Tiên nói: Ta có rất nhiều bảo bối. Vị Thiên Tiên lấy ra một bầu hồ lô nói: Bầu hồ lô nầy có thể hút sạch nước biển. Cũng có thể làm cho trái đất ngập chìm trong biển nước. Vị Thiên Tiên lấy ra một túi vải nói: Với bảo bối đảy càn khôn nầy Ta có thể hút hết nhân loại, chim muôn, vạn thú vào túi mà cũng chưa đầy. Vị Thiên Tiên lại lấy ra một cái quạt nói: Đây là quạt càn khôn, chỉ cần quạt một cái là sạt núi, quạt hai cái là cây cỏ chẳng còn bị cuồng phong cuốn đi sạch bách, Vị Thiên Tiên liền lấy ra một gậy Thần rồi nói Ta chỉ cần dộng đầu gậy nầy xuống đất ba cái tức thời lầu đài cung điện hiện ra, có cả quân canh lính giác. Vua Sa La lấy làm kinh khiếp bằng nói: Quả là Thiên Tiên có khác thần thông pháp thuật vô biên. Vua Sa La liền thưa rằng: Thưa Thiên Tiên. Thiên Tiên hãy làm cho Quan, Quân, Dân của Trẫm hết chứng bị ngu. Nhất là bệnh quên Cội quên Nguồn. Cha Ông thời bỏ, ngoại bang thời mơ thời tưởng chạy theo. Kẻ thời chạy theo nước nầy người thời chạy theo nước kia. Ngu đến nỗi chỉ biết tôn thờ ngoại bang mà quên mất Ông Cha có công dựng nước giữ nước, Truyền Thống Anh Linh thời ngó lơ không nghĩ tới, chỉ lo chạy theo xu thế tôn thờ tà thuyết ngoại bang, làm cho đất nước tan hoang nghèo đói lạc hậu, thấy giặc ngoại xâm thời sợ cũng do chứng bệnh ngu mà ra, xin Thiên Tiên trị liệu giùm cho đất nước Sa La mang ơn mãi mãi.
Vị Thiên Tiên nghe xong rồi nói: Với chứng bệnh ngu nầy thời Thiên Tiên tôi đành phải bó tay không cách gì cứu chữa được. May ra chỉ có hàng Đại Thánh mới chữa khỏi được. Nói xong vị Thiên Tiên biến mất.
Vua Sa La không nản chí tiếp tục lập đàn tế lễ khẩn cầu lên các vị Đại Thánh không bao lâu thời thấy một người từ trên trời hiện xuống nói: Ta là Đà La Đại Thánh. Đức Vua Sa La nghe nói Đà La Đại Thánh thời lấy làm mừng rỡ liền mời Đa La Đại Thánh vào cung điện tiếp đãi tận tâm nào là món ngon vật lạ, nào là đàn sáo, ca múa tán dương Đại Thánh. Tiếp đãi xong Đức Vua Sa La liền nói: Đà La Đại Thánh có tài gì ? Đà La Đại Thánh nói: Ta có thể làm cho muôn dân sống trong trật tự, làm cho quỉ, ma khiếp sợ, làm cho thiên hạ hướng về một mối lập nên đất nước như không, dân yếu Ta có thể làm cho dân mạnh. Đức Vua nghe xong lấy làm mừng cái tài của Đà La Đại Thánh không ai hơn được. Căn bệnh ngu của Quan, Quân, Dân Chúng có thể chữa được rồi thật là may mắn cho đất nước Sa La. Đà La Đại Thánh nghe đến bệnh ngu thời lắc đầu. Thứ bệnh nầy khó chữa lắm may ra Phật mới chữa được. Còn Đà La Đại Thánh Ta thời chịu thua nói xong thời biến mất.
Đức Vua Sa La bằng lập đàn cầu Phật, cầu ngày cầu đêm, đang cầu thời Đức Phật hiện ra nói: Ta là Phật Hà Sa. Đức Vua Sa La lấy làm mừng lắm, liền thỉnh Đức Phật vào cung điện tiếp đãi vô cùng trọng hậu Đồ ăn thức uống đủ món chế biến cầu kỳ, trái cây đủ màu trăm loại, ngũ cốc quý hiếm trăm thứ, hoa tươi trăm bó thơm ngát. Tiếp đãi xong Đức Vua Sa La liền nói: Đức Phật có những tài gì. Đức Phật nói: Tài gì Ta cũng có, biết quá khứ, hiện tại, vị lai, như ở trước mắt, thấy rõ tam thiên đại thiên thế giới như trong lòng bàn tay, tai nghe khắp vũ trụ, biết tất cả các thứ tiếng dù cho đó là tiếng của cầm, thú, bò sát, sâu bọ. Ta có thể chỉ cho con người đi đến giải thoát sanh tử đi đến trường sanh an vui tự tại. Đức Sa La nghe phật Hà Sa nói thế lấy làm mừng lắm. Bằng nói: Xin Đức Phật chữa trị bệnh ngu. Quan, Quân, Dân của Trẫm khai mở tâm trí huệ, tự mình đứng vững trên đôi chân của mình không còn chạy theo ngoại bang. Phát huy nội lực, tiến đến dân giàu nước mạnh, theo kịp các nước văn minh, không còn lệ thuộc ngoại bang, cũng như đánh đuổi ngoại xâm, giữ vững độc lập muôn năm trường tồn bất diệt, rạng danh dân tộc Sa La.
Đức Phật nghe xong rồi nói: Cái Tánh Ngu Si đã là khó chữa, huống chi nó đã ăn sâu nhiều đời nhiều kiếp. Phật Ta đành chịu thua. Nhưng Ta có thể chỉ cho Vua một người, người ấy đã sanh xuống nhân gian chỉ là người nông dân bình thường. Chính là Đức Chí Tôn đầu thai làm theo Thiên Ý Cha Trời. Đức Vua hãy đến thôn Bất Tử, núi Cô Độc, Xã Minh Sáng mà cầu người ấy. Nói xong Đức Phật biến mất.
Nói về thôn Bất Tử, núi Cô Độc, Xã Minh Sáng có một người nông dân sống giản dị bình thường. Thiên Hạ mơ sống giàu sang, còn ông ấy thời sống nghèo nàn cũng được. Người ta thích đua đòi ăn mặc sung sướng, còn ông thời suốt ngày năm tháng với bộ quần áo rẻ tiền. Người ta thời thích những đặc sản cao lương mỹ vị, nem rồng chả phụng. Còn ông ấy chỉ thích tương rau qua ngày. Vua Sa La tìm đến nhìn thấy rồi định bỏ đi vì sự giản dị của ông ấy. Nhưng không lẽ Phật lại chỉ sai bằng quay trở lại vào gặp người nông dân rồi hỏi: Người có phải là Đức Chí Tôn đầu thai xuống chốn nhân gian không ? Người nông dân không trả lời ngâm bài thơ nông dân.

Người, nón, cuốc, thường kết bộ ba
Thi nhau lo chuyện, nước non nhà
Đất rộng sông dài, ngang dọc bước
Mưa gào nắng gắt, vẫn xông pha
Đạp sóng trùng dương, dời biển cả
Chuyển cao lấp trũng, đất bằng ra
Nước có nước không, thường như ý
Vung tay rừng mọc phủ hà sa
Dưới bùn sen nở, nào ai biết
Ngu hèn tài trí, khéo nhìn ra
Kỳ nhân thế sự, thường là thế
Nông dân đâu thể, chẳng tài ba.

Đức Vua Sa La nghe xong bài thơ liền quỳ xuống nói: Xin Đức Chí Tôn cứu nước Sa La.
Người nông dân liền mời Đức Vua đứng dậy rồi nói: Đức Vua không nên quỳ như thế Tạo Hóa sinh ra đều bình đẳng, và cũng đã ban cho con người những Quyền về Quyền con người không ai khác ai, ai cũng như ai biết tôn trọng nhau là đúng luật. Đã là Đức Vua người nắm giữ Công Lý ban hành Công Lý không nên hạ mình như thế. Chân mệnh Thiên Tử chính là con Trời thừa hành di chí của Trời làm theo Thiên Ý của Trời cứu dân độ thế. Con người sinh ra ai cũng có phần hồn, phần xác. Phần thể xác dưỡng nuôi bằng vật chất, phần Linh Hồn thời dưỡng nuôi bằng Văn Hóa.
Một Dân Tộc dù giàu có cho mấy mà thiếu đi Văn Hóa Chính Nghĩa thời tai hại vô cùng. Không nói là dẫn đến ngu si. Một đất nước nghèo đến đâu mà có Văn Hóa Cội Nguồn Chính Nghĩa, thời đất nước ấy trở nên dân giàu nước mạnh, không có đất nước nào địch nổi.
Ta có bảy bộ kinh thơ chữa trị căn bệnh ngu đã ăn sâu trong linh hồn vô lượng kiếp. Nhà Vua đem về truyền dạy cho hàng Vương, Quan, Quân, Dân, cùng nhau ra sức tu học thời căn bệnh ngu si biến mất không còn, ai nấy cũng trở nên thông minh, trở thành Dân Tộc Thần Thánh. Bất Chiến Tự Nhiên Thành, quân thù không cần đánh tự lui.
Việc truyền bá nầy không những trị hết căn bệnh ngu si Vương, Quan, Tướng Tá, Dân Chúng mà còn tiến tới dân giàu nước mạnh độc lập lâu dài. Nhờ truyền Thiên Ý Đức Vua thêm phước phần to lớn. Khi mãn kiếp trần trở về trời làm vua cõi trời cai quản Thiên Chúng an vui tự tại. Đức Vua Sa La bừng tỉnh ngộ không phải có thần thông quảng đại, phép tắc vô biên mà chữa được căn bệnh ngu si của nhân loại. Mà phải có Văn Hóa Cội Nguồn Văn Hóa Thiên Ý mới chữa khỏi căn bệnh ngu si mà thôi, trong ba căn bệnh Tham Lam, Sân Hận, Ngu Si, thời bệnh Ngu Si là anh cả hai căn bệnh kia. Căn Bệnh Ngu Si mà chữa khỏi, thời hai căn bệnh kia cũng tự biến mất.
Đức Vua trở về cung ra lệnh cho các Vương, Quan, Tướng Tá, truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn khắp cả nước. Dân Sa La đọc tới đâu thời bệnh ngu tiêu tan đến đó càng đọc càng sáng càng thông minh, tiến tới cảnh dân giàu nước mạnh trở thành dân tộc Thần Thánh vang lừng thế giới, quân thù không cần đánh tự lui. Thái bình thịnh trị độc lập âu ca.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Đức Vua Sa La đến đây là hết .
———————————————————-