TIÊN DUNG và CHỮ ĐỒNG TỬ

Thần Tiên giáng hạ lâm phàm
Tấm gương để lại cho đời soi chung
Công chúa ưng người nghèo xơ
Nên duyên chồng vợ tóc tơ sống đời
Tình yêu đâu kể giàu nghèo
Tơ duyên là bởi do trời mà nên
Nào ai có muốn được đâu
Điều do số mệnh thành đôi ý Trời
Mở màn câu chuyện lạ đời
Tiên Dung, Đồng Tử, ở thời Hùng Vương.

Vào thuở xa xưa vào thời Hùng Duệ Vương đất nước đến thời loạn lạc. Bắc Văn Lang không còn, hơn hai phần Trung Văn Lang đã mất. Chỉ còn Nam Văn Lang và một phần Trung Văn Lang.
– Khi ấy trên cõi Trời Đao Lợi Thiên có cặp Thần Tiên, Nam Tiên Long, Nữ Ngọc Nữ thường qua lại hẹn hò cùng nhau, nguyện sanh xuống chấn nhân gian kết duyên thành vợ thành chồng.
– Ngọc Nữ đầu thai làm con Hùng Duệ Vương đời thứ 18 hạ Hùng Vương, cũng là đời cuối của niên đại Hùng Vương kéo dài nối tiếp 2701 năm. Hùng Duệ Vương lên ngôi Hoàng Đế trị vì thiên hạ thay Cha là Hùng Nghị Vương  từ năm 306 đến năm 258 trước công nguyên. Hùng Duệ Vương có hai người con gái đẹp tuyệt trần. Một người là Tiên Dung, một người là Mị Nương. Tiên Dung công chúa là chị. Mị Nương công chúa là em.
Khi ấy ở Làng Chữ Xá, có vợ chồng Cù Vân ăn ở hiền lành sanh ra một cậu con trai khôi ngô tuấn tú, chính là Tiên Long Kim Đồng lâm phàm.
– Chữ Cù Vân đặt tên cho con là Chữ Đồng Tử. Chữ Đồng Tử lên 10 tuổi thời bà Cù Vân qua đời, hai cha con nương tựa nhau mà sống, nghèo đến nổi không có áo để mà mặc, hai cha con chung nhau một cái khố, hể ai đi đâu thời mặc.
– Một hôm cha Chữ Đồng Tử là Ông Cù Vân bị ốm biết mình sắp chết, liền dặn Chữ Đồng Tử rằng: Khi cha chết con cứ táng trần cho cha còn cái khố con giữ lấy mà dùng.
– Ông Cù Vân chết, Chữ Đồng Tử là người con có hiếu không nở để cha trần truồng, lấy khố mặc cho cha rồi mới đem chôn.
– Cuộc sống quá nghèo chỉ một túp lều nhỏ ở ven sông, ngày ngày Chữ Đồng Tử như con rái lặng hụp dưới nước bắt cá, đổi lấy gạo cho các thuyền qua lại sống qua ngày. Trên đời không ai nghèo như Chữ Đồng Tử cái khố còn không có để mà mặc.
– Nói về Tiên Dung tuy sanh ra trong thế thời loạn lạc nhưng lòng kiên định vững vàng vô cùng. Trong triều đình thường tranh chấp xảy ra. Tiên Dung quá chán cảnh ấy nên sống trong giàu sang Tiên Dung không lấy đó làm tự hào, lúc nào cũng hạ mình phong cách sống như dân thường cả triều đình ai cũng mến yêu.
– Tiên Dung không những đức hạnh nết na hơn người mà còn nhan sắc thời tuyệt trần ai nhìn thấy cũng phải đắm say. Có khối người dạm hỏi toàn là những con nhà danh giá, nhưng Tiên Dung vẫn làm lơ, không nghĩ gì đến chuyện trăm năm. Tuổi tuy đã lớn 19 xuân xanh nhưng không chịu lấy chồng, điều nầy làm cho Hùng Duệ Vương bực mình. Nhưng vì thương con nên chiều theo ý con. Tiên Dung chỉ thích cho người chèo thuyền đi xem sông núi. Vua Hùng chiều ý con cấp cho chiếc thuyền lớn cũng như đầy đủ tiện nghi có cung nữ theo hầu hạ, quân binh bảo hộ Tiên Dung cho người chèo thuyền đi hết nơi nầy đến nơi khác.

Dòng sông nước chảy lờ đờ
Thuyền đi lặng lẽ tháng ngày trên sông
Bốn bề phong cảnh đẹp xinh
Xa xa đồng ruộng lũy tre đàn cò
Lòng riêng ta lại với mình
Chu du sông nước bạn cùng nước non
Bao la trời đất mênh mông
Hòa cùng mây gió núi sông đất trời
Thả hồn chẳng vướng tục trần
Màng chi danh lợi chịu nhiều đắng cay
Chi bằng sông nước đó đây
Trăng soi khắp chốn chim bay đại ngàn
Dòng sông nước chảy lờ đờ
Thuyền đi lặng lẽ tháng ngày trên sông.

Tiên Dung lòng say sưa chu du sông nước nay đây mai đó ngắm cảnh quên đời.

Trời mây nắng gió đưa đường
Thuyền đi nhè nhẹ trên dòng sông lô
Khúc sông tiền định nên duyên
Tiên Dung, Đồng Tử vang danh để đời.

Một hôm Tiên Dung đi thuyền chơi trên sông Lô, thuyền của Tiên Dung đi giữa, còn trước sau là thuyền của binh lính và thuyền thị nữ. Khi đến khúc sông thuộc làng Chữ Xá tiếng mái chèo làm dậy cả mặt nước, thuyền trước thuyền sau khuấy động cả một vùng Chữ Đồng Tử trông thấy hoảng hồn, vội vứt dụng cụ bắt cá vào bụi. Còn mình thời chạy nhanh lên bãi cát, nhanh tay bới cát vùi lấp thân mình không cho ai nhìn thấy, tưởng thế là yên.

Nào ngờ duyên định tiền duyên
Đất trời vầy cuộc nên đôi vợ chồng.

– Tiên Dung ngồi trên thuyền nhìn ngắm cảnh sông nước hai bên bờ bãi cát trông thật đáng yêu, nàng ra lệnh cho thuyền chậm lại, trước mặt nàng là bãi cát có nhiều cây xanh bóng cây tỏa mát. Một cơn gió thoảng qua cành lá đong đưa trông đẹp mắt vô cùng, cảm thấy lòng mình như muốn dừng chân nghỉ nơi đây, liền ra lệnh cho quân binh tấp ghe vào bãi cát.
– Tiên Dung từ trên thuyền bước xuống ngắm nghía một hồi chọn chỗ nghỉ chân, dưới một tàn cây xanh mướt, mắt nàng nhìn thấy nơi đây thật đáng yêu, liền ra lệnh cho thị nữ giăng màn tứ vi để tắm.

Trên bầu trời gió mây che mát
Dưới dòng sông sóng nước êm êm
Lòng Tiên Dung quả tim thôi thúc
Tắm gội mình, sạch bớt bụi dơ
Tòa thiên nhiên, vóc hình trắng nuốt
Tuy xác phàm, chẳng khác gì tiên
Nào hay duyên định tiền duyên
Mối tình thượng giới tái sinh chốn trần
Tiên Dung thỏa thích trong lòng
Xối lia xối lịa chừng nhìn hổi ôi.

– Nói về Chữ Đồng Tử lấp mình trốn dưới cát, bị Tiên Dung xối nước tắm trôi cát ló mặt ra, không thể tránh được nữa liền ngồi dậy trần truồng như nhộng. Tiên Dung trông thấy giật mình, không la lên mà vô cùng trầm tỉnh, không gọi thị nữ mà còn ra lệnh cho thị nữ lùi ra xa.
– Tiên Dung hỏi: Chàng từ đâu tới sao lại chôn mình dưới cát. Chữ Đồng Tử nói thưa: Công nương vì quá nghèo cái khố còn mua không nổi, nói chi quần áo. Thường ngâm mình dưới nước bắt cá đổi lấy bát cơm sống qua ngày. Thấy thuyền quân binh thời sợ nên phải vùi mình lấp cát để trốn ẩn. Nào hay đâu sự việc ra thế nầy.
– Tiên Dung nói: Ta đã nguyện là không lấy chồng chu du sông nước qua ngày. Bầu bạn với đất trời mây gió, Phải chăng Tạo Hóa đã an bày, xuôi khiến Ta đến chốn nầy để rồi gặp chàng trong cảnh ngộ hôm nay tác hợp nên duyên chồng vợ.
– Chàng hãy tắm gội sạch sẽ để thiếp xem nào, Chữ Đồng Tử tắm gội xong trở thành chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú. Tiên Dung nhìn thấy rung động quả tim như đã quen nhau từ bao đời. Tiên Dung lấy quần áo đưa cho mặc. Chữ Đồng Tử trong nháy mắt đã lột xác trở thành một con người khác, chẳng khác gì Tiên Long ở trên trời.
– Tiên Dung đưa Chữ Đồng Tử xuống thuyền, sai thị nữa chuẩn bị tiệc hoa, bái Thiên bái Địa nên duyên vợ chồng. Chữ Đồng Tử nói: Nàng là Công Chúa đài các, còn Ta là chàng trai nghèo xác nghèo xơ. Hơn nữa hôn sự là do Cha Mẹ quyết định.
Tiên Dung nói: Em là dòng dõi Hùng Vương, cũng chính là con cái Nhà Trời con Rồng cháu Tiên. Tiên Đế Quốc Tổ thời dựng nước đâu cấm trai nghèo gái giàu không được yêu nhau. Cũng đâu có buộc con cái có chồng gả vợ theo ý Cha Mẹ, mà là tự nguyện đến với nhau. Cha Mẹ thuận theo duyên nợ mà tác hợp cho đôi lứa.
Thiếp với Chàng là do Trời xe duyên không thể làm trái ý Trời, việc gì mà Chàng từ chối.
– Chữ Đồng Tử nghe Tiên Dung phân tích có lý liền nghe theo. Từ hôm ấy hai người thành vợ thành chồng.
– Hùng Duệ Vương vô cùng tức giận, cho người lấy lại hết thuyền bè cũng như gọi hết binh lính cùng thị nữ người hầu trở về. Tiên Dung chỉ còn lại một mình đi theo Chữ Đồng Tử, chung sống với nhau tìm kế sinh nhai. Tiên Dung bán sạch những châu báu nàng có cùng Chữ Đồng Tử ra sức làm ăn. Tiên Dung lèo lái vượt qua bao cảnh khó khăn làm ăn mỗi ngày mỗi thịnh vượng, dần dần lập thành làng thành xóm, cũng như sắm được thuyền bè.
Chữ Đồng Tử là người rất thông minh nên mọi việc làm ăn thường trôi chảy. Một hôm có người khuyên bảo mở rộng làm ăn tiếp cận dân làm nghề biển, cũng như tìm kiếm những vật lạ đem về trao đổi những thứ khác. Vì thời đó cũng có nhiều thương gia làm giàu bằng con đường nầy. Tiên Dung nghe theo, để Chữ Đồng Tử ra đi bước vào hành trình thương gia.
Bao chuyến đi Chữ Đồng Tử đem về bao lợi phẩm, sự trao đổi mua bán càng thêm tấp nập, làng Xá Chữ từ đó giàu lên.
– Cho đến một hôm Chữ Đồng Tử muốn làm ăn lớn bằng du thuyền ra miền Trung Hải, Trung Văn Lang đã bị quân Triệu chiếm đóng, nhưng sự giao thương giữa Trung Văn Lang, Nam Văn Lang vẫn thường qua lại nhất là trên địa phận về biển.
– Chữ Đồng Tử đi qua một nơi phải nói là phong cảnh tuyệt đẹp, trên núi lại có một cái am nhỏ. Trong lòng như ai mách bảo con phải lên cái am kia. Chữ Đồng Tử liền ghé thuyền leo lên sườn núi thời gặp một nhà sư, vì khi đó Phật Giáo đã ra đời trên hai trăm năm. Chữ Đồng Tử nhìn nhà sư thần thái khác thường hình như trông có vẻ đắc đạo. Nhà Sư ấy tên là Phật Quang.

Nhà Sư đã biết trước Chữ Đồng Tử sẽ đến đây nên ra tiếp đón mời Chữ Đồng Tử vào am. Chữ Đồng Tử là người mộ đạo nên cầu pháp để nghe. Phật Quang thuyết giảng nói: Trần gian chỉ là nơi cõi tạm Thiên Đàng mới thật là chánh quê. Không ai có thể sống mãi nơi trần gian, dù cho đó là người giàu có nhất thiên hạ, cũng như quyền lực nhất trần gian, đều phải chết đi và bỏ lại tất cả. Linh Hồn ra đi với hai bàn tay trắng. Khổ nhọc một đời rốt lại chỉ là trống không. Chi bằng tu hành chứng quả trường sanh trở lại Thiên Đàng Cực Lạc. Chữ Đồng Tử liền tỉnh ngộ bái sư.

Chữ Đồng Tử không nghĩ đến việc du thuyền ra biển hành nghề thương buôn nữa, liền ở luôn đó. Nhà Sư liền truyền pháp thuật cho Chữ Đồng Tử. Chữ Đồng Tử Tu Luyện được một năm thời Nhà Sư cho Chữ Đồng Tử xuống núi trao cho một cái Gậy và một cái Nón, nói đây là hai bảo bối khi cần thời dùng đến.

Nói về Tiên Dung, nhớ nhung Chữ Đồng Tử sao chuyến nầy chàng đi lâu quá chưa về ngày đêm lo lắng trong lòng, ngồi trong nhà nhìn theo dòng sông nào thấy thuyền chàng trở lại.

Chàng ở nơi nào chàng ở đâu
Để em đơn lẻ, những u sầu
Mùa đông sắp đến, tim lạnh giá
Giọt mưa lộp độp, những đêm thâu
Hỡi chàng, chàng hỡi, bao thương nhớ
Tháng đợi năm chờ, mắt lõm sâu
Lòng em lo lắng, trông biết mấy
Trông bóng hình chàng nào thấy đâu
Qua rồi những giọt mưa ngâu
Bóng chàng biền biệt biết đâu mà tìm.

Tiên Dung đang âu sầu, thời nghe dân làng vào báo là Chữ Đồng Tử đã trở về. Tiên Dung mừng rơi nước mắt chạy ra đón. Trên chiếc thuyền ngoài Chữ Đồng Tử ra thời trống không chẳng có hàng hóa gì cả. Tiên Dung nào quan tâm đến có hàng hóa hay không chỉ cần Chữ Đồng Tử bình yên trở về là được.
Tiên Dung hỏi: Chàng đi đâu mà lâu thế. Chữ Đồng Tử nói: Anh đã gặp được Sư Thầy truyền cho pháp thuật, nên anh ở nơi am cốc tu luyện nên không mua bán trao đổi hàng hóa gì cả, trở về với chiếc thuyền không. Tiên Dung nghe Chữ Đồng Tử được Sư Thầy truyền cho pháp thuật bằng nói: Chàng đã học được những gì.
– Chữ Đồng Tử liền đem phép mầu truyền cho Tiên Dung cũng như giảng đạo cho Tiên Dung nghe, Chữ Đồng Tử nói chúng ta là người ở cõi thượng thiên sanh xuống chốn nhân gian. Chốn trần gian chỉ là cõi tạm Thiên Đàng mới thật chính quê. Chúng ta mau tu luyện trở về thiên giới. Tiên Dung vốn là người mộ đạo nghe Chữ Đồng Tử truyền dạy chân lý liền tiếp thu được liền. Từ đó Tiên Dung vừa luyện pháp thuật vừa nghe Chữ Đồng Tử thuyết giảng huệ tâm khai mở không bao lâu liền ngộ đạo, biết rõ Niên Đại Hùng Vương sắp kết thúc, Ý Trời đã thế nào ai chống lại được đâu.
– Tiên Dung cùng Chữ Đồng Tử đang luận bàn về chuyện tu hành thời có người đến báo là Hùng Vương sẽ đem quân đến bắt vợ chồng mình, chia cắt vợ chồng đưa Tiên Dung về cung. Chữ Đồng Tử nói: Hai Ta giờ đã có pháp thuật thần thông quân triều đình cũng chẳng làm gì được. Nhưng nếu chống lại quân triều đình thời gây ra tội bất hiếu, thôi thời chúng ta bỏ đi ra khỏi địa phận Vua Cha cai quản. Chúng Ta sẽ chung sống nơi đó Tiên Dung nghe cũng phải liền bỏ xóm làng ra đi. Ra khỏi địa phận phạm vi Vua Cha cai quản, tìm một nơi thanh vắng để ở.

Hai vợ Chồng Chữ Đồng Tử đi đến Nam Hải cách xa làng xóm không có người ở thời trời cũng vừa tối, hai vợ chồng chống gậy xuống đất, và lấy cái nón úp lên đầu gậy mục đích là che sương. Hai người tựa vào nhau mà ngủ.

Thương Nhau mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội vạn đèo cũng qua
Gặp thời kiếp nạn phong ba
Phải đành bỏ xứ tìm nơi an lành
Đôi tim nhịp đập chung lòng
Miễn sao có vợ có chồng là vui
Tựa lưng nằm ngũ qua đêm
Đến khi thức dậy đổi thay cuộc đời
Lầu đài cung điện sáng ngời
Tiểu đồng , thị nữ cả thời quân binh
Phép mầu kỳ lạ vô biên
Gậy Thần chiếc Nón làm nên diệu kỳ.

Nói về hai vợ chồng Chữ Đồng Tử tựa lưng vào nhau mà ngủ, đến quá nửa đêm. Hai vợ chồng thức tỉnh, thời thấy mình ở trong một cung điện lộng lẫy, có đủ thứ giường, sạp, màn tướng không thua gì cung điện nhà vua. Lại có cả Tiểu Đồng, Thị Nữ, và Binh Lính rộn rịp ngoài hành lang.
Sáng hôm sau hai vợ chồng ra ngoài cung điện để xem thời thấy có thành cao bao bọc, có Tướng Sĩ canh gác chẳng khác nào một tòa thành lớn. Từ đó Tiên Dung cùng Chữ Đồng Tử sống bên nhau vô cùng hạnh phúc. Có thể nói Tiên Dung cùng Chữ Đồng Tử đã dựng lên một triều đại mới còn hơn cả Hùng Duệ Vương. Tiếng đồn lan xa đến tai Hùng Duệ Vương.

Hùng Duệ Vương cho là làm phản liền sai quân đến đánh. Quân Văn Lang rầm rầm rộ rộ, khi kéo đến gần cung thành vợ chồng Chữ Đồng Tử ở thời trời cũng vừa tối. Lại nữa sông nước chảy xiết qua không được. Bằng đóng quân tại đó sáng sẽ qua. Đến nửa đêm trời nổi cơn dông sấm sét đầy trời cát bay đá chạy cây cối ngã đổ ầm ầm. Tòa lâu đài bổng dưng biến mất chỉ còn lại bãi đất trống không, ở giữa đầm. Quân binh triều đình sáng ngày không nhìn thấy cung thành đâu nữa vô cùng kinh ngạc. Cho rằng vợ chồng Chữ Đồng Tử đã dời đi nơi khác lấy làm kinh sợ. Nhưng quân Văn Lang nào có biết vợ chồng Chữ Đồng Tử thâu lại bảo bối đồng bay về trời. Nhân dân xa gần thấy điềm lạ cho rằng vợ chồng Chữ Đồng Tử là tiên trời xuống thế, đã bay trở lại về trời lập miếu thờ to lớn ngay trên bãi đất trống.
– Đời sau con cháu Triệu Thuẩn là Triệu Việt Vương đóng quân ở Nam Hải thấy đầm đẹp liền cho quân ở đó, chống lại quân Tây Thục. Tiến đánh tướng lĩnh Tây Thục là Dương Lương. Nhưng chưa kịp đánh thời bị quân Tây Thục là Dương Lương vây đánh vô cùng nguy cấp. Triệu Việt Vương thiết đàn cầu Thần giúp. Bổng thấy một vị Thần cỡi Rồng hạ xuống đưa cho Triệu Việt Vương một cái móng vuốt Rồng và dặn: Ngươi cắm cái móng vuốt nầy lên chốp mũ, đi đến đâu thời quân Tây Lương tan đến đó.
Nói xong Vị Thần cỡi Rồng bay lên trời, người cỡi Rồng bay lên trời không ai khác hơn chính là Tiên Long ở trên Tiên Giới, cũng chính là Chữ Đồng Tử khi còn ở chốn nhân gian.
Triệu Việt Vương nhờ có móng vuốt Rồng cắm lên chớp mũ, sức lực tăng lên bội phần, thanh thế mỗi ngày một lớn, mở rộng miền Nam Hải. Đánh bại tướng Dương Lương Tây Thục. Chém được nhiều tướng nữa, quân Dương Lương tan vỡ.
– Tây Thục Vương chính là Thục Phán mất cánh quân Dương Lương lâm vào thế yếu rút về Tây Nam Văn Lang.
– Triệu Việt Vương thống nhất Trung Văn Lang. Trung Văn Lang từ đó về tay Triệu Việt Vương cũng chính là Triệu Đà, chỉ còn Nam Văn Lang. Hùng Duệ Vương cai quản Nam Văn Lang không được bao lâu, thời nhường cho An Dương Vương Thục Phán. Niên Đại Hùng Vương kết thúc vào năm 258 trước công nguyên.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Tiên Dung và Chữ Đồng Tử đến đây là hết.
————————————————————