THƯƠNG THAY

Bội ơn bạc nghĩa, với Hùng Vương
Bơ vơ lạc lỏng, thấy mà thương
Lặn hụp triền miên, trong tội lỗi
Tai họa khắp cùng, những vấn vươn
Chẳng trung chẳng hiếu, lòng thay đổi
Nơi chốn ngục hình, nát như tương
Cũng lạ làm sao Cội Nguồn bỏ
Để rồi nhận lãnh mãi tai ương

——————————————-

Văn Hóa Cội Nguồn