HẠT GẠO TRÊN SÀNG

Ngày xửa, ngày xưa phải nói là rất xa xưa có một vị Thầy tên là Giác Hoa tinh thông vạn pháp chuyện gì cũng biết đi khắp mọi miền đất nước Nam Sa thu nhận được 12 môn đồ đệ tử đem về Sơn Cốc truyền dạy văn, võ.
Sau bao năm khó nhọc truyền dạy văn võ người nào người nấy đều tài giỏi lại khéo ăn nói thường tranh nhau phụng dưỡng thầy, không ai chịu kém ai về lòng trung thành cũng như lòng nhân hiếu.
Một hôm Giác Hoa nói với môn đồ để tử rằng: Ta đã tu luyện đến cảnh giới không còn bệnh tật gì nữa bách bệnh bất xâm. Quyền năng cái thế, quyền lực vô biên các con có tin như thế không ?
12 môn đồ đệ tử đều thưa rằng: Chúng con tin tuyệt đối lời Thầy nói.
Thầy Giác Hoa hỏi lại: Các môn đồ đệ tử nói có thật không ? Không ai chịu cho mình là không tin tuyệt đối lời Thầy nói bằng thề thốt nầy thề thốt kia, Giác Hoa nói: Thầy thật có phúc không nhìn lầm người.
Nói về Thầy Giác Hoa đi đâu không biết hơn ba ngày khi trở về liền lâm trọng bệnh, bước đầu 12 người đệ tử thi nhau chăm sóc, nhưng bệnh tình của Giác Hoa không thuyên giảm mỗi ngày một nặng, không bao lâu thời sinh ra lở loét, mùi hôi thúi mỗi ngày một thêm nhiều. Văn, Hậu, Duyệt, Lê bàn tán với nhau: Thầy nói, Thầy tu luyện đến cảnh giới không còn bệnh tật gì nữa bách bệnh bất xâm, chẳng qua là Thầy đề cao Thầy mà thôi, bằng chứng là Thầy đang mang bệnh. Đã đau bệnh lại còn sinh ra lở Loét, hôi thúi vô cùng.
Văn nói: Người bình thường cũng chưa đến nổi như thế. Thật ra Thầy đâu có gì đặc biệt cũng mang lấy nghiệp vào thân. Nên mới sinh ra bệnh tình lở loét hôi thúi như vậy, nói thiệt với các huynh có lúc đệ chịu không nổi. Hậu nói: Theo tôi nghĩ Thầy cũng chỉ là người Thầy bình thường mà thôi không như Thầy nói đâu, hơn nữa Thầy cũng đã truyền hết những gì Thầy biết cho chúng ta rồi. Nên sáu tháng nay Thầy đâu có truyền gì nữa, lúc nào Thầy cũng dặn chúng ta chú tâm vào văn ôn, võ luyện đâu còn gì nữa để mà học. Duyệt, Lê nói: Đạo làm đệ tử không lẽ thầy đang đau mà bỏ đi.
Một hôm Thầy Giác Hoa nói với 12 người đệ tử rằng: Tí nữa Thầy quên mất Cha Mẹ các con nhắn với Thầy là gia đình đang có chuyện, nhưng không rõ là chuyện gì các con nếu thấy cần thiết thời về, Cha Mẹ các con đang chờ các con đó. Văn, Hậu, Duyệt, Lê nghĩ đây là cơ hội thoát thân, tránh đi cái cảnh ngày nào cũng phải ngửi mùi hôi thúi. Bằng nói với Giác Hoa: Thầy đã nói như vậy mai con sẽ lên đường trở về. Nói là mai nhưng thật ra về đến thiền phòng Văn, Hậu, Duyệt, Lê, thu dọn lên đường rời xa Sơn Cốc xuống núi.
Qua mười ngày sau Minh, Quân, Dần, Mẹo cũng nghĩ như Văn, Hậu, Duyệt, Lê không còn tin tưởng vào Thầy nữa, Thầy cũng chỉ là người bình thường, bằng nói với Giác Hoa: Chúng con muốn trở về nhà văn ôn võ luyện chờ ngày ứng thí. Giác Hoa nói: Các con sớm lên đường.
Minh, Quân, Dần, Mẹo xuống núi được mấy ngày thời Thầy Giác Hoa qua đời, trước khi qua đời Thầy Giác Hoa nói: Các con đem xác thân thầy chôn ở Nhai Sơn Lãnh cách đây hơn 50 dặm để chôn. Thầy Giác Hoa đã chết giờ chỉ còn Tý, Sửu, Hào, Thịnh.
Tý, Sửu, Hào, Thịnh, bàn tán với nhau tìm ra giải pháp gọn nhẹ tốt nhất. Tý nói Thầy giờ đây chỉ là cái xác thúi chôn chỗ nào mà chẳng được, cần gì phải chôn trên Nhai Sơn Lãnh xa xôi, chôn Thầy ở đây rồi về. Vì đây tới Nhai Sơn Lãnh quá xa đường đi toàn là rừng núi, lại thân xác Thầy hôi thúi. Không khéo lây nhiễm bệnh cho chúng ta, bỏ mạng không chừng.
Hào, Thịnh, không bằng lòng nói: Thầy đã dặn như thế sao chúng ta không làm theo. Sửu nói: Thấy giờ đây chỉ là cái xác vô tri Đệ tán đồng ý kiến của Huynh Tý, hai bên cải qua cải lại. Tý, Sửu, nói: Lòng trung thành của hai huynh chẳng ích chi không nói là ngu nữa là khác. Nói xong thời bỏ đi không một lời từ giả. Giờ còn lại chỉ hai người Hào và Thịnh, hai người quấn Thầy lại rồi bốc thăm ai trúng chữ Cõng, thồi Cõng thầy đi, qua ngày sau thời thay thế Thịnh bốc trúng chữ cõng, cõng Thầy đi được hơn một ngày Nhai Sơn Lãnh thời còn quá xa hơn nữa trời sắp tối, xác thầy lại hôi thúi tiếng hổ gầm vang dội núi rừng. Ánh hoàng hôn lịm tắt, bóng đêm phủ xuống, sương lạnh mịt mù núi rừng chìm trong u tối. Thịnh vì cõng thầy cả ngày mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Đến khi tỉnh dậy thời trời đã sáng thời hỡi ôi không còn thấy Hào đâu nữa chắc có lẽ Hào đã bỏ đi rồi. Thịnh buồn rầu mới đi được hai phần đường giờ chỉ còn lại một mình, đường rừng quanh co rậm rạp chẳng có bóng người, hổ, beo, cáo, sói rình mò, xé xác.
Thịnh nhìn xác của Thầy hầu như quên cả hôi thúi nổi lên bao niềm xúc động, không quên ơn công dạy bảo. Thịnh quyết định dù cho cọp sói ăn thịt cũng phải làm tròn bổn phận học trò, ra thân đền đáp chút công ơn. Dù có bị lây nhiễm bệnh tật Thịnh quyết không làm trái lời thầy dạy. Bằng cõng thầy lên lưng mùi hôi thối nồng nặc. Nhưng Thịnh không lấy đó mà bỏ Thầy chỉ biết chú tâm làm theo lời dạy của Thầy mà thôi.
Cuối cùng Thịnh cũng đến được Nhai Sơn Lãnh chỉ còn vượt qua hố sâu thung lũng là đến nơi. Thịnh ngồi khóc: Làm sao cõng thầy qua hố sâu thung lũng cho được. Bổng nghe sau lưng có tiếng ngâm thơ một giọng ngân nga nổi lên:

Hạt gạo trên sàng chính là đây
Tâm như nhật nguyệt sáng lắm thay
12 đệ tử còn được một
Đệ tử chân truyền chính là đây.

Giác Hoa ngâm thơ xong rồi nói: Con để Thầy xuống Thịnh lấy làm kinh hãi nói thầy sống lại sao? Giác Hoa nói: Thầy chưa tới số làm sao mà chết được. Đó là phép thử lòng đệ tử mà thôi. Thịnh như chợt hiểu thì ra là thế.
Giác Hoa nắm lấy tay Thịnh bay lên Nhai Sơn Lãnh Thịnh vô cùng kinh hãi, đến lúc nầy Thịnh mới biết sự phụ thần thông, quảng đại như những gì sư phụ nói.
Nhìn Nhai Sơn Lãnh cảnh quan đẹp như bồng lai tiên cảnh Thịnh đã nhận ra nơi đây mới chính là nơi sư phụ ở. Thảo nào lâu lâu sư phụ ra đi năm mười ngày rồi trở về Sơn Cốc. Sơn Cốc chỉ là nơi sư phụ dùng để đào tạo môn đồ đệ tử mà thôi.
Thịnh được Giác Hoa sư phụ truyền thụ võ công tuyệt học, cũng như pháp thuật thần thông. Thịnh tu luyện được ba năm có thể nói là Văn, Võ xuất chúng.
Một hôm Giác Hoa nói: Triều đình đang mở khoa thi tuyển chọn hiền tài con mau xuống núi đến trường an dự thi. Đất nước cũng đang lâm nguy vì giặc Hung Nô đang xâm lấn.
Quốc Thịnh từ biệt sư phụ đằng vân, giá vũ bay đến Trường An, ghi tên vào danh sách dự thi. Thấy có tên Dần, Mẹo, Tý, Sửu, Hào, Văn, Hậu, Duyệt, Lê, Minh, Quân. Đến ngày dự thi anh em gặp lại nhau tay bắt mặt mừng. Hào nói với Thịnh mấy năm nay lúc nào Đệ cũng thấy hổ thẹn, lương tâm luôn kén rức vì sao mình lại làm như thế, bỏ huynh ở lại một mình giữa rừng hoang với xác thân sư phụ, đệ nghĩ mình không còn xứng đáng là học trò của Thầy nữa, nên đệ không xưng mình là đệ tử Giác Hoa.
Chỉ có Huynh là xứng đáng là đệ tử Giác Hoa mà thôi.
Hào nói: Thịnh Huynh đi đâu ba năm nay biệt tăm biệt tích. Trong mười hai huynh đệ anh em. Đệ kính trọng nhất chính là Thịnh Huynh. Huynh đã chôn thầy ở Nhai Sơn Lãnh chớ. Quốc Thịnh nói: Thầy có chết đâu mà chôn.
Văn, Hậu, Duyệt, Lê, Minh, Quân, Dần, Mẹo, Tý, Sửu, Hào, nghe Thịnh nói Thầy không chết thời vô cùng kinh ngạc trố mắt ra mà nhìn Quốc Thịnh tưởng mình nghe lầm bằng hỏi lại: Thầy không chết thiệt sao? Thịnh nói: Đúng thế nơi ở chính thức của Thầy chính là Nhai Sơn Lãnh, còn chỗ Sơn Cốc anh em huynh đệ chúng ta học chỉ là nơi phụ không phải nơi chính của thầy ở.
Quốc Thịnh bằng kể lại tất cả những gì đã trải qua, Quốc Thịnh nói: Ba năm nay đệ không xuống núi là vì Đệ ở lại Nhai Sơn Lãnh tiếp tục tu học. Dần, Mẹo, Tý, Sửu, Hào. Văn, Hậu, Duyệt, Lê, Minh, Quân, vô cùng hổ thẹn cho tấm lòng không trung chính của mình đã bỏ Thầy ra đi, khi Thầy đang đau ốm bệnh nặng. Nhất là Hào vô cùng hối tiếc vì bỏ qua một cơ may mà mình đã đi gần đến đích.
Trống trường đã vang cuộc thi cũng đã bắt đầu thí sinh có đến hàng chục môn Văn thi trước, môn võ thi sau kết thúc cuộc thi Quốc Thịnh cả văn lẫn võ dẫn đầu vào ngôi vị Trạng Nguyên, cùng với hai người nữa một người là Phong, ngôi vị Bảng Nhãn, một người là Hào ở vị Thám Hoa. Còn Dần, Mẹo, Tý, Sửu, Văn, Hậu, Duyệt, Lê, Minh, Quân, phải chờ đến kỳ thi sau lấy làm tiếc cho sự thiếu hiểu biết của mình, đã gặp được minh sư là chuyện hi hữu trong đời, ví cái tâm không được chân chính lại tưởng mình là hay, nhưng thật ra rất ngu si.
Quốc Thịnh thống lãnh đại quân thảo trừ giặc Hung Nô, vốn tài trí hơn người lại có pháp thuật thần thông chưa đầy một tháng quân Hung Nô bị đại quân Quốc Thịnh xóa sổ.
Nhà Vua Nam Sa gả Công Chúa Mỹ Tiên cho Quốc Thịnh, Quốc Thịnh trở thành phò mã sống trong giàu sang an vui hạnh phúc. Lữ Hào được bổ nhiệm về làm quan tri huyện Gia Trung. Lấy được người vợ xinh đẹp sống an vui hạnh phúc. Vậy mới biết lòng Trung Chính, Nhân Hiếu bao giờ cũng gặt hái những kết quả tốt đẹp. Lòng bất chính Bất Nhân, Bất Nghĩa ,thường chẳng gặt hái được gì mà lại để tiếng đời nhân thế cười chê.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Hạt Gạo Trên Sàng đến đây là hết.