CÂU CHUYỆN SOI CĂN

Ngày xửa ngày xưa có một Phú Thương tên là Trưởng Quản giàu có nức tiếng cả vùng, nhưng lại sanh ra ba người con mang một chứng bệnh phải nói là không chữa được. Một người tên là Nong, một người tên là Nia, một người tên là Cót. Nong, Nia, Cót cả ba người con đều ngu si đần độn, học đâu quên đó, chỉ đằng trước quên đằng sau. Ông Trưởng Quản lấy làm rầu rĩ, nhưng bệnh đần độn thời đâu có thuốc chữa. Ông chỉ biết thở dài nhìn ba người con mà lòng đau như cắt. Có người bày Ông cầu Thần, cầu Thánh chỉ bảo may ra Thần, Thánh chỉ cho Ông cách chữa bệnh. Ông liền nghe theo cứ đến ngày rằm ngày mùng một Ông dâng hương hoa trà quả cúng bái cầu Thần Linh chỉ cách cứu chữa cho ba người con Ông.

Ông kiên trì cúng bái cầu Thần, cầu Thánh được ba năm. Cho đến một hôm Trưởng Quản trong lúc ngủ thời thấy một vị Thần hiện đến mách bảo rằng: Muốn cứu chữa được ba người con thời phải tìm gặp Đạo Sĩ soi hồn. Nhưng muốn gặp được vị Đạo Sĩ soi hồn thời rất khó. Nói xong vị Thần biến mất.
Vào thời ấy có một Đạo Sĩ có nhiều phép lạ, nhất là phép soi hồn hiểu rõ tiền kiếp của mỗi người ở dưới chân núi Đà Sơn. Nhưng để gặp được vị Đạo Sĩ soi hồn thời rất khó. Không biết bao nhiêu người đi đều không gặp, có người chờ đợi hàng tháng cũng không gặp đành trở về. Trưởng Quản lặng lội đường xa tìm đến nhiều lần nhưng không cách nào gặp được liền nhớ đến vị Thần mách bảo.Ông lập bàn thờ cầu khẩn thường đêm hầu mong vị Thần mách bảo chỉ cho cách để gặp. Trưởng Quản thành tâm cầu khẩn được ba tháng vị Thần lại hiện đến mách bảo: Ngày mai Ông dẫn ba người con đến gặp vị Đạo Sĩ soi hồn được rồi.

Qua ngày hôm sau Trưởng Quản nói với vợ: Hôm nay Ông dẫn ba người con đi gặp Đạo Sĩ. Có khi hai ba ngày mới về. Ông dặn dò bà ở nhà phải luôn thắp hương cầu Thần cầu Thánh. Ông dẫn ba người con ra đi không quên mang theo một số vàng, bạc, ngọc ngà, châu báu.
Ông dẫn theo ba người con lặng lội đường xa cuối cùng ông cùng ba người con cũng đến được nơi ở của vị Đạo Sĩ mà trước đây Ông cũng mấy lần tìm đến nhưng không gặp được Đạo Sĩ, trong lòng Ông vô cùng hồi hộp không biết có gặp được hay không. Nhưng Ông rất tin vị Thần mách bảo. Cũng may cho Ông nếu trễ một ngày thời không thể gặp được Đạo Sĩ, vì vị Đạo Sĩ thường chu du không có ở nhà.
Vị Đạo Sĩ là người tu hành đắc Đạo có thể biết trước những gì xảy ra, nên chuẩn bị năm cái ly uống nước để mời khách. Khi bốn cha con Trưởng Quản đến Đạo Sĩ ra đón tận ngoài ngõ nói: Tôi đã biết trước là bốn cha con ông sẽ đến, nên tôi đã chuẩn bị năm cái ly để mời khách. Ông Quản nghe vị Đạo Sĩ nói thế thời kinh hãi biết là đã gặp được Thần Tiên. Trưởng Quản thầm nghĩ quả là lời đồn không sai. Đạo Sĩ không những có tài biết trước, mà còn biết cả tương lai.
Trưởng Quản vì nóng lòng chữa bệnh cho con bằng dâng lễ vật lễ vật cúng dường nào là vàng, bạc, ngọc ngà, châu báu: Cầu Đạo Sĩ soi căn cho ba đứa con tôi, xem chúng nó vì sao lại mang bệnh như vậy.
Đạo Sĩ nói: Ba đứa con Ông trông khỏe mạnh nào có bệnh tật gì mà phải soi căn.
Trưởng Quản nói: Bệnh ba con tôi không có thuốc chữa, không có cái khổ nào hơn là bệnh ngu si đần độn, chỉ được cái ăn còn những chuyện khác thời không ra cái gì. Học đằng trước quên đằng sau, làm đâu quên đó, nói rồi không nhớ, ngông ngông nghênh nghênh như người mất trí, khùng chẳng ra khùng mà dại cũng chẳng ra dại. Không hiểu nguyên căn gì mà ra thế. Ông chỉ người con lớn nói nó tên là Nong, Ông chỉ người con kế nói nó tên là Nia, Ông chỉ người con út nói nó tên là Cót.
Để dễ tiện soi hồn Đạo Sĩ dẫn Nong vào thiền phòng, trong thiền phòng có một tấm kính rất kỳ lạ không phải bằng gương. Đạo Sĩ biểu Nong nhìn vào tấm kính, còn Đạo Sĩ thời nhập thiền soi căn. Đạo Sĩ xả thiền đứng dậy dẫn Nong ra phòng khách, Trưởng Quản nóng lòng muốn được nghe bằng nói: Thưa Đạo Sĩ nó vì sao lại như thế? Đạo Sĩ nói: Người con lớn của Ông kiếp trước có tu hành đáng lý phải được thông minh khi tái sanh trở lại làm người, Nhưng vì thường hay nói rằng: Trời nhỏ hơn Phật, xem thường Trời cũng không khối người nghe theo xem thường Trời, nhiều người còn chửi Trời. Bị Huyền Cơ Thiên Ý xoay chuyển tiêu tan trí lực nên trở thành ngông ngông nghênh nghênh thường như người mất trí. Mãn kiếp trần, tiếp tục tái sanh ra làm người nghèo khổ. Cũng Ngông Ngông nghênh nghênh, ăn bậy nói bạ bị người ta la rầy xem thường, không may mắn như kiếp nầy sanh ra trong cảnh giàu sang hưởng phước là nhờ kiếp trước có tu vậy.
Trưởng Quản nghe xong sợ quá nói: Ngạo mạn với Trời, xem thường Trời, cho Trời nhỏ hơn Phật ỷ mình theo Phật xem Trời không ra gì thời coi như hết cách cứu rồi phải không Đạo Sĩ. Đạo Sĩ nói: Không phải là hết cách mà là phải thành tâm sám hối đọc tụng kinh luân. Trưởng Quản nói: Tôi đã rước không biết bao nhiêu thầy chùa, thầy pháp phải nói là rất cao tay ấn tụng kinh làm đàn mỗi lần như vậy là bảy ngày tốn kém biết bao nhiêu là của, nhưng nào có thấy bớt gì đâu.
Đạo Sĩ nói: Không phải là đọc kinh của Phật, của Chúa mà là đọc kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn. Văn Hóa Cội Nguồn chính là Văn Hóa Thiên Ý, nhờ đọc tụng Văn Hóa Thiên Ý căn bệnh đần độn ngu si dần dần sẽ hết. Đạo Sĩ nói: Bệnh nào thời thuốc nấy mới bớt được. Phạm Thiên Ý phải tụng kinh Thiên Ý mới khỏi.

Lại nữa tất cả Tiểu Linh Hồn Vũ Trụ là do Cha Trời cai quản. Đã ngạo báng Cha Trời, thời chỉ có Cha Trời mới cứu nổi, không có Phật, Chúa nào cứu nổi đâu. Không cần rước thầy đến đọc tụng, người nhà đọc tụng cũng được. Hiệu quả nhất là Nong đọc tụng Văn Hóa Cội Nguồn thời mau hết bệnh đần độn, không còn ngu si ngông ngông nghênh nghênh trở lại thông minh học đâu nhớ đó, không còn cảnh làm đằng trước quên đằng sau.

Đạo sĩ lại dẫn Nia vào thiền phòng cũng làm y như trước, biểu Nia chú tâm nhìn vào tấm kính Đạo Sĩ nhập thiền một lát rồi xả thiền đứng dậy dẫn Nia ra phòng khách. Trưởng Quản đứng dậy nói: Thưa Đạo Sĩ căn bệnh của Nia giống như anh nó không?

Đạo Sĩ nói: Kiếp trước của Nia là một người thầy tu, Phỉ báng Văn Hóa Cội Nguồn, nhất là đốt kinh Văn Hóa Cội Nguồn, đáng lý thọ 80 tuổi mới mãn kiếp trần nhưng vì đốt kinh Văn Hóa Cội Nguồn tai họa ập đến chưa đầy 40 tuổi bỏ mạng vì tai nạn giao thông. Linh Hồn bị giam vào ngục bốn mươi năm chịu nhiều sự hành hình khốn khổ nơi Địa Phủ, nhờ kiếp trước có tu nên được đầu thai được làm người trở lại, nhưng Linh Hồn phải chịu cảnh ngu si, tàn tàn mách mách hay sừng sộ gây gổ, lúc nào cũng sợ hãi nhất là nhìn thấy xe. Cũng chỉ có Trời mới cứu nổi Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cũng bó tay. Chỉ có Văn Hóa Thiên Ý Cội Nguồn mới chữa khỏi. Bằng cách biên chép, đọc tụng ấn in ca ngợi lời dạy của Cha Trời thời dần dần hết bệnh trở lại thông minh.

Đạo Sĩ lại dẫn Cót vào thiền phòng cũng như hai người trước chú tâm nhìn vào tấm kính Đạo Sĩ thời nhập thiền tìm nguyên nhân căn bệnh. Đạo Sĩ dẫn Cót ra phòng khách. Đạo Sĩ nói: Kiếp trước của Cót cũng là một thầy tu khuyên bổn đạo không nên đọc Văn Hóa Cội Nguồn, vì Văn Hóa Cội Nguồn là Văn Hóa Tà Đạo. Trời liền thâu mất trí khôn, để lại trí ngu ăn bậy nói bạ bị người ta đánh chết. Cơ may chuyển kiếp đầu thai làm người, nhưng trí khôn không còn thành ra trở thành ngu si đần độn.

Nói tóm lại : Ba người con của Ông kiếp trước phỉ báng Thiên Ý nên kiếp nầy phải chịu căn bệnh ngu si đần độn, làm đằng trước quên đằng sau, ngông ngông nghênh nghênh tàn tàn mách mách điên không ra điên, khùng không ra khùng. Bệnh nào thuốc nấy. Phạm Thiên Ý, thời có Thiên Ý mới chữa khỏi. Ba người con của Ông phải luôn đọc tụng Văn Hóa Cội Nguồn dần dần sẽ khỏi bệnh trở lại thành người bình thường, có khi còn khai mở trí huệ nữa là khác.
Trưởng Quản dẫn ba người con trở về nhà kẻ lại cho vợ nghe. Vợ Chồng Trưởng Quản lập bàn thờ Thiên, đọc tụng kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn cho ba người con nghe. Lại khuyên ba người con đọc tụng, dần dần ba người con hết bệnh trở lại người bình thường nhứt là Nong thông minh khác thường hiểu rõ kinh ý lời Trời dạy. Gia Đình Trưởng Quản thấy Kinh Văn Hóa Cội Nguồn thậm thâm vi diệu không thể nghĩ bàn nên lúc nào cũng khuyên mọi người đọc tụng kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn để được lợi ích, nhất là gặt hái bao điều may mắn đem đến.

Câu Chuyện Soi Căn đến đây là hết.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn