CON SÁO VÀ NGƯỜI THẦY TU

Ngày xửa, ngày xưa có một con Sáo nói tiếng người rất giỏi cũng như hiểu được ý người. Từ lâu con Sáo quen thân với một thầy tu tên là Sáng. Thầy Sáng thường tụng kinh hết chỗ nầy đến chỗ khác, cho rằng mình đã đạo cao đức trọng. Vì thế ai rước Thầy thường là phải trả giá cao.
Có một hôm Thầy Sáng đi tụng kinh thấy một người tai nạn nằm bên lề đường, Thầy Sáng nhìn rồi bỏ đi luôn không màng ngó gì tới, sau có người biết được nói: Thầy Sáng là người tu hành mà còn thua người thường. Thấy người ta lâm nạn, nhìn rồi bỏ đi. Thầy Sáng nghe người ta nói thế thường biện luận rằng: Theo luật nhân quả kiếp nạn không phải tự nhiên mà có do kiếp trước người ấy gieo ra, dây dưa làm gì không khéo thời mang họa.
Những người kém hiểu biết cho là Thầy Sáng nói có lý, còn những người có lương tâm thời cho rằng: Thầy Sáng đã đánh mất lòng Nhân Thiện. không có lòng thương người, nhìn thấy người lâm nạn bỏ đi không cứu. Nếu không cứu được thời cũng gọi người đến cứu. Đạo Làm Người mà còn chưa tu được lấy đâu ra thành Phật, thành Thánh, thành Tiên.
Một hôm Thầy Sáng nói với con Sáo: Đạo giải thoát là tai không nghe, mắt không thấy, ý không dính mắc chuyện trần. Con Sáo nói: Vì thế Thầy mới bỏ mặt người lâm nạn không cứu, Thầy Sáng nói: Đạo giải thoát là như thế.
Con Sáo nói: Nếu ai cũng như Thầy thấy người lâm nạn nhìn rồi bỏ đi thời cuộc sống con người khác gì loài cầm, thú. Nếu người lâm nạn kia là Thầy. Ai nhìn qua rồi cũng bỏ đi, thời Thầy nghĩ thế nào những người không cứu Thầy mà bỏ đi đó.
Thầy Sáng nói: Không nên ví dụ như thế, làm gì có chuyện đó. Tôi đã đi tụng kinh cho người ta mấy mươi năm đã lên hàng đại đức, phải nói là tới cảnh giới đạo cao đức trọng, làm gì có chuyện lâm nạn.
Sáo nghe xong liền nói: Nếu Thầy thông luật nhân quả thời hay biết mấy. Thầy Sáng nói: Tưởng gì chớ luật Nhân Quả thời Thầy đây quá rành.
Sáo nói: Thầy tu mấy chục năm, nhưng theo Luật Nhân Quả thời Thầy chẳng có chút phước đức nào cả, làm gì có chuyện Đạo Cao Đức Trọng. Thầy Sáng Tự Ái nổi giận nói: Ngươi chỉ là loài chim Sáo thời biết cái gì ngươi sẽ đọa xuống Địa Ngục vì phỉ báng Thầy Tu.
Sáo nói: Theo Luật Nhân Quả Thầy đi tụng kinh cho người đương nhiên là Thầy có phước có đức. Nhưng thầy đòi hỏi trả giá cao cho Thầy. Cái Nhân công sức tụng kinh Thầy gieo ra cái Quả đòi giá cao thầy cũng đã gặt rồi, lấy đâu ra công đức. Ví như người mua cá tiền đưa ra cá trao lại, người bán cũng như người mua chẳng ai nợ ai, cũng chẳng ơn nghĩa gì cả, Thầy Tụng kinh cho người, Thầy đã đòi tiền giá cao rồi, thời còn cái đức đâu nữa mà gặt.
Mấy mươi năm Thầy tụng kinh đâu thời gặt đó, cái công tụng kinh Thầy gieo ra cái quả nhận tiền giá cao coi như là hết, lấy đâu ra Đạo Cao Đức Trọng. Theo Thiên Ý Luật Tạng Vũ Trụ Đức không có thời cầu Trời, cầu Phật, cầu Thánh, cầu Tiên, cầu Thần, cầu Chúa, không linh. Cũng như cuộc sống ở đời thường có tiền thời mua gì cũng được. Không lấy gì mua. Cũng như có Đức thời cầu chi cũng ứng linh, Đức càng cao thời cầu càng ứng linh có thể nói cầu chi đặng nấy.
Nên mới có câu thế gian trọng tiền, Thánh Hiền trọng Đức, người có Đức không sức mà hưởng, người có tiền thời dễ mua sắm, quy luật tự nhiên ở đời là vậy. Thầy có tiền thời Thầy mua gì cũng được, nhưng đối với bề trên Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa Thầy không có đức dù cầu lạy sói đầu cũng không ứng linh. Cũng như mua cá không có tiền làm sao mua được. Cầu Trời, cầu Phật đức không có, có nghĩa là ác đức dù cho cầu hoài hết ngày nầy đến ngày khác, căn số không đổi thay, mà cũng chẳng ứng linh đó cũng là Định Luật không có gì lạ cả.
Theo Định Luật Nhân Quả Cảm Ứng, Đức càng nhiều thời cầu chi cũng linh cầu gì đặng nấy. Tiền càng nhiều thời mua sắm như ý. Cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống hữu vi cũng như vô vi, đâu có gì cao siêu mà khó hiểu.
Thầy tụng kinh mấy mươi năm đáng lý ra phước đức nhiều vô kể. Nhưng vì Thầy tụng đâu thời lấy tiền đó, công bỏ ra thời quả cũng đã nhận rồi. Coi như không có đức mấy, Mấy mươi năm làm đâu ăn đó, lấy đâu ra giàu đạo đức. Đức đã nghèo mà tâm cũng thiếu lòng nhân thiện. Chỉ mang hư danh đạo cao đức trọng. Có tiếng mà không có miếng, chỉ có lớp vỏ không ruột lấy đâu ra quả vị để thành Ông nầy Bà kia.
Sáo lại nói: Đạo giải thoát không phải là Tai không nghe, mắt không thấy, ý không dính mắc chuyện trần. Nếu đó là Thầy đang ngồi thiền, hoặc tịnh tâm thời không nói. Vì ngồi thiền Tai nghe như không nghe, Mắt thấy như không thấy, Ý không không, không dính mắc chuyện trần thời coi như Thầy đã đạt đến Đạo Cao.
Còn Thầy đang trong cảnh giới vận động tiếp xúc với xã hội thời tai Thầy phải thính nghe rõ những điều hay, lẽ trái, nghe rõ sự khổ nạn của con người, ra tay giúp đỡ đi vào cảnh giới tích đức tu nhân. Mắt Thầy phải thấy bao hoàn cảnh nỗi khổ con người, mở lòng từ bi cứu khổ cứu nạn thời cái đức của thầy mới cao, đi vào Đức Trọng ai cũng kính Trọng cái Đức của Thầy. Việc nên làm Thầy không làm, việc không nên làm Thầy lại làm, trí không sáng, trí không sáng thời vẫn còn u minh hay vô minh cũng thế. Tâm còn Vô Minh thời khó mà trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.
Thầy đi vào thiền định, thầy phải hiểu cái lý đạt đến cảnh giới thiền định.
Có nghĩa là Lục Căn trong sạch bất động.
Lục Thức thanh tịnh vắng lặng không dính mắc cảnh trần. Tai nghe như không nghe, mắt thấy như không thấy, ý thanh tịnh không không. Đó là nói lúc Thầy Thiền Định. Nhưng khi thân, tâm, hành động thời người chân tu phải sống theo Lương Tâm tức là hành thiện, không hại đời mà hay cứu người tích góp phước thiện Đây mới chính là đạo giải thoát. Cả Động lẫn Tịnh đạt đến cảnh giới Viên Dung không còn sa đọa vào ba đường ác Đạo, Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh. Thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Đằng nầy lúc tu thiền tai Thầy nghe điều nầy điều nọ, mắt Thầy thấy điều nọ điều kia, ý Thầy nghĩ mông lung, nào là thấy thiên đàng địa phủ, nào là nghe tiếng nói của ma quỉ sai quy luật thiền định. Thế mà Thầy cho đó là chứng đắc, nên mới cho mình là Đạo Cao, Đức Trọng. Ai cầu đến Thầy tụng kinh, Thầy đều lấy giá cao.
Thật ra mà nói Thầy tịnh không ra tịnh vì đi sai quy luật thiền định. Động không ra động. Có nghĩa Thầy không nắm vững khi hành động thời sanh nghiệp quả, nếu đó là nghiệp quả ác thời Thầy phải nhận lấy quả báo tai ương. Đã Thiền Định Tịnh Tâm thời tất cả đi vào vắng lặng thoát ly tất cả, thế mà Thầy để Lục Thức vọng động như con Khỉ, Ý như con Ngựa không cương vướng mắc lung tung. Lấy đâu ra đắc pháp thành quả. Sự tu hành của Thầy sai đường lạc lối hành động không theo quy luật thành Đạo, dù tu đến nghìn kếp nữa cũng không thành.
Đã đi vào tu Tâm tích đức thời không đòi hỏi giá cao như vậy, mà tạo duyên lành khắp mọi nơi, không cầu phúc lành thời phúc lành cũng tự đến.
Nếu được sanh làm người trở lại nhờ gieo phúc thiện khắp nơi, Thầy sẽ được thiên hạ hướng về, không thành Vua cũng thành giàu cái giàu tự đến.
Nay Thầy nhờ vào lời dạy của Phật mà hưởng lộc. Nhờ khí trời nuôi dưỡng sanh mạng Thầy mới được bình yên. Trả ơn cho Trời là cứu nhân độ thế. Trả ơn cho Phật là giúp người trong lúc hoạn nạn khó khăn.
Thầy tụng kinh cho người thời đòi giá cao, thấy người lâm nạn thời không cứu. Đúng là ăn lộc Trời nuôi tánh Ma, hưởng lộc Phật nuôi tánh quỉ. Tánh Ma là tánh ham danh háo lợi. Tánh quỉ là tánh vô tâm thấy người lâm nạn không cứu. Tu như thế thời làm sao giải thoát. Nếu không ăn năn sám hối… Cửa Trời, cửa Phật khép kín, cửa Ma, cửa Quỉ mở ra. Người xuống Địa Ngục không phải là con Sáo tôi mà là thầy. Thầy có cái tên là Sáng nhưng thật ra tối tăm không Sáng chút nào
Chim Sáo nói xong liền bay đi mất. Thầy Sáng ngơ ngác chỉ là con chim mà còn hiểu được đạo lý. Còn mình là con người chẳng hiểu gì cả lầm đường lạc lối tâm liền tỉnh ngộ.
Thầy Sáng từ đó tụng kinh không màng đòi hỏi. Ai cúng dường bao nhiêu cũng được. Lại hay giúp người không cầu trả ơn phi ân bất cầu báo. Không bao lâu nổi danh như sấm dân chúng ca ngợi không hết lời, Thầy mơ ước gặp lại con Sáo.
Một hôm Thầy Sáng đi tụng kinh Thầy thấy con Sáo bị thương nằm trong xó bụi bằng đưa về chăm sóc hết sức tận tình mỗi khi có miếng ăn ngon đều dành phần cho Sáo.
Một hôm Sáo nói: Thầy đã thành chánh quả rồi, Thầy Sáng khiêm nhường nói: Làm gì có chuyện đó, biết rằng Thầy Sáng trước kia không phải là Thầy Sáng hôm nay, việc thành chánh quả là do người thế tôn vinh, tự xưng chỉ là hư danh mà thôi.
Sáo nói: Thầy đã thành Phật, thành Thánh, thành Tiên, thành Thần, thành Chúa, gọi Phật cũng được, gọi Thánh cũng xong. Giờ đây Thầy không cầu về trời, Thầy cũng được về trời. Thầy sống theo Lương Tâm của Thầy, Phật chính là Lương Tâm, Lương Tâm chính là Phật. Phật ở trong lòng Phật, Phật ở đâu nữa mà tìm. Thầy đã hiểu những Định Luật Thiên Ý Tạo Hóa. Tâm Thầy là Tiên nên ai cũng nhìn thấy được vẻ đẹp Linh Hồn của thầy. Sáo tôi cũng đã mãn kiếp trần Sáo tôi đi trước Thầy một bước. Nói xong Sáo liền ngã lăn ra chết.
Thầy Sáng rơi nước mắt tẩm liệm con Sáo rồi đêm chôn.
Đêm hôm ấy Thầy Sáng vừa nhắm mắt thời thấy một vị Đại Thánh hào quang sáng chóa, nói với Thầy Sáng rằng: Ta chính là con Sáo.
Ta vốn là Đại Thiên Vương vì phạm luật thiên, nên bị huyền cơ xoay chuyển đày Ta xuống chốn nhân gian làm thân con Sáo.
Ta nhờ nghe Văn Hóa Cội Nguồn trí huệ khai sáng, thường tìm đến Thầy để bầu bạn. Thấy Thầy đi sai đường lạc lối, Ta mới cảnh tỉnh Thầy mà thôi. Nói xong vị Thiên Vương Đại Thánh biến mất.
– Thầy Sáng từ đó tìm đọc kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn trí tuệ tỏa sáng bừng bừng hội ngộ chân lý Chánh Đẳng, Chánh Giác. Ra sức độ người mãn trần về trời trở thành vị Thiên Vương, làm vua một cõi nước trời.
***
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Con Sáo và Người Thầy Tu đến đây là hết.
————————————————–