QUAN VIÊN NGOẠI
PHẦN 1


Ngày xửa, ngày xưa có một câu con trai nhà nghèo họ Võ tên là Kim Khôi, cha mất sớm chỉ còn người mẹ. Vì nhà nghèo Kim Khôi không có điều kiện để học hành.
Cách nhà Kim Khôi không xa có thầy Tô Sinh nổi tiếng văn võ song toàn nhất là võ nghệ cao cường. Nguyên thầy Tô Sinh là một vị quan võ triều đình về hưu về quê mở trường dạy văn lẫn võ. Tô Sinh quê ở Diễm Châu, cảnh làng quê nơi đây trù phú đất đai màu mỡ, sông rạch chằng chịt, nguồn nước lúc nào cũng thừa tưới cho những cánh đồng, ngô, lúa, sắn, khoai tốt xanh bát ngát, Lũy tre đường làng quanh co uốn khúc, những hàng cau thẳng tắp trước nhà, làm tăng thêm sự êm ả, thanh bình khói lam lan tỏa sớm chiều, những cây dừa dang tay đánh nhịp như gọi mời những đám mây lang thang bay về những ngọn núi xa xa. Bức tranh quê đẹp như mơ ai đến đây một lần thời không thể nào quên được.
Kim Khôi vốn tánh ham học nhưng vì nhà nghèo, Kim Khôi đành phải lén lút đến trường nhìn xem những môn sinh học văn, học võ được hơn năm.
Cho đến một hôm Kim Khôi ngồi ngoài bờ rào lùm bụi cách xa cửa sổ lén nhìn vào trong lớp ráng nhớ từng chữ, từng câu, cũng như len lén nhìn các môn sinh tập võ. Không may cho Kim Khôi một chiếc xe ngựa từ xa vừa đến cổng ngõ, phát hiện Kim Khôi núp trong bụi vạch lá chăm chú nhìn vào trong trường. Từ trên xe ngựa một cậu con trai ăn mặt sang trọng bước xuống xe nói với tên đánh xe: Ngươi đến bắt thằng nhìn lén học võ, học văn đến đây cho Ta.
Tức thời tên đánh xe chạy tới bụi rậm lôi cổ Kim Khôi đến trước mặt cậu con trai sang trọng. Nói thưa cậu chủ xử lý thế nào. Bổng nghe chát chát mấy cái té lửa, Kim Khôi sợ quá: Xin cậu chủ tha mạng. Cậu con trai giàu sang cũng cùng trang lứa với Kim Khôi 13 tuổi. Nghe tiếng la hét ngoài cổng ngõ bọn môn sinh đệ tử học trò từ trong sân trường ùa ra xem.
Thấy Kim Khôi quỳ xin tha thứ, bằng hỏi: Chuyện gì vậy Cậu Chủ. Cậu Chủ của đám học trò nầy chính là Tô Khảo con của thầy Tô Sinh.
Tô Khảo nói thằng nầy lén học văn, học võ. Kim Khôi sợ quá nói: Xin tha mạng tôi không dám nữa, trong đám học trò có tay Đại Nháo là công tử nhà giàu nhất Diễm Châu không nói không rằng đá lia đá lịa vào Kim Khôi rồi nói đó mới là mở đầu, sau đó hắn lấy hơi ra sức đá tới tắp vào Kim Khôi.
Kim Khôi bị đá lăn cù cù cả bọn môn sinh học trò cười lên thích thú. Tô Khảo nói thôi tha cho nó đi.
Kim Khôi trở về nhà mình mẩy đau nhứt ê ẩm ôm mặt khóc nghĩ buồn cho số phận của mình.
Một hôm Kim Khôi ra đồng bắt ốc thấy một người thương tật đầy mình nằm bất động. Kim Khôi bước đến xem người ấy còn sống hay chết, thời nghe người ấy nói ta khát nước quá. Kim Khôi liền lấy bầu nước đeo bên mình cho Ông Ta uống, không bao lâu thời người ấy tỉnh lại nhìn Kim Khôi không nói gì, người bị thương đầy mình nhìn thấy không xa trên sườn đồi có cái chòi liền đứng lên gượng đi đến đó. Kim Khôi cũng đi theo.
Vào trong cái chòi người bị thương đầy mình lấy trong minh ra một chiếc lọ nhỏ, lấy ra hai viên thuốc nuốt vào bụng, ngồi vận công dần dần hồi phục trở lại.
Người bị thương nhìn Kim Khôi một hồi phát hiện ra căn cốt thượng thừa thời không khỏi kinh ngạc, hàng triệu người may chỉ được một, bằng nghĩ thầm trong bụng âu đây cũng là cơ duyên ông trời sắp xếp cho Ta gặp được cậu bé nầy. Ta chỉ sống được một tháng nữa thôi, để thăm dò Kim Khôi người bị thương hỏi.
Cậu bé tên gì nhà con ở đâu, sao trông con có vẻ nghèo khổ vậy. Kim Khôi liền kể lại gia cảnh của mình cho người bị thương nghe. Kim Khôi nói: Con tuy nghèo nhưng cảm thấy vui, vì hàng ngày ra đồng bắt cua bắt ốc về cho Mẹ ăn, người bị thương nghe Kim Khôi nói thế lấy làm cảm động nói con quả là người có hiếu.
Người bị thương nhìn Kim Khôi rồi hỏi hình như con có học võ thầy của con là ai vậy. Kim Khôi nghe người bị thương hỏi thế liền kể lại câu chuyện đi học lén võ công bị người ta bắt được đánh cho một trận, con không dám đến đó học lén nữa. Người bị thương nói: Con hãy biểu diễn những gì con học được cho ta xem. Kim Khôi liền biểu diễn những đường quyền, những thế võ bài bản như người điêu luyện vài năm, người bị thương không khỏi kinh ngạc nói: Con chỉ xem lén mà học được như thế nầy sao ? Kim Khôi nói: Con chỉ nhìn sơ qua là nhớ ngay. Duy có nội công tâm pháp thời con không biết. Người bị thương khen: Con quả là người kỳ tài có trí nhớ khác thường chỉ nhìn người ta tập luyện mà cũng học ra trò như vậy.
Bằng nói với Kim Khôi: Tiểu tử kia con có muốn học võ không ? Nghe đến học võ Kim Khôi vô cùng mừng rỡ nói: Con rất muốn học. Người bị thương nói: Ta sẽ nhận con làm đồ đệ. Kim Khôi là người rất thông minh bằng quỳ lạy bái sư. Người bị thương không khỏi khen thầm: Đúng là con rồng trong loài người. Người bị thương phất tay một luồng kình lực tuôn ra đở Kim Khôi dậy. Kim Khôi vô cùng kinh hãi tưởng đâu là yêu quái. Người bị thương thấy vậy nói: Con đừng sợ. Sư Phụ không phải là yêu quái đâu mà là Võ Lâm Nhất Quái.
Sư Phụ bị hai thằng học trò làm phản bỏ chất độc vào thức ăn đầu độc giết sư phụ, định cướp lấy võ lâm tuyệt học mà Sư Phụ vô tình tìm thấy nơi thạch động.
Sư Phụ vì trúng độc nên không đánh lại hai tên nghiệt súc ấy. May nhờ Sư Phụ có kinh công tuyệt học, không truyền dạy cho chúng, vì biết chúng sau nầy sẽ tạo phản, nên Sư Phụ mới thoát chết, để tránh khỏi sự truy sát Sư Phụ đã vượt qua hàng trăm dặm mới đến được nơi đây. Kim Khôi nghe Sư Phụ nói thế lấy làm kinh ngạc bằng nói: Trên đời nầy lại có những học trò phản thầy đã là có tội, còn hại cả thầy thời thế nào cũng bị trời tru đất diệt. Võ Lâm Nhất Quái nói: Khi con học thành tài thay thế Sư Phụ trừ khử chúng bớt đi mối họa cho võ lâm. Kim Khôi nghe Sư Phụ nói thế liền vâng dạ.
Nhất Quái sai Kim Khôi vào thị trấn mua lương thực, cũng như loại thuốc cầm cự với chất độc sống được ngày nào hay ngày nấy.
Nói về Mẹ của Khôi là Bà Khôi thấy trời sắp lặng mà Khôi chưa về lấy làm lo lắng đứng ngồi không yên hay bị người ta đánh bà không dám nghĩ nữa.
Mẹ của Khôi định đi tìm Khôi thời thấy Khôi trở về bằng nói: Cái thằng nầy, mầy làm tao phải lo lắng. Khôi nói: Hôm nay con không bắt ốc bắt cua mà đi chăn dê cho một ông chủ, ông chủ trả công cho con cũng khá với số bạc nầy Mẹ ở nhà mua gạo để ăn. Cứ một tháng con trở lại nhà một lần. Bà Khôi nhìn thấy số bạc liền nói: Với số bạc nầy Mẹ chi tiêu ba tháng cũng chưa hết.
Mới mờ sáng Kim Khôi đã có mặt nơi chòi tranh, có lẽ vì không còn thời gian Nhất Quái liền dạy nội công tâm pháp cho Khôi. Khôi học tới đâu nhớ tới đó. Với nội công tâm pháp dù cho học cả tuần cũng không nhớ hết, thế mà Kim Khôi chỉ học có một giờ là thuộc làu không sót một câu một chữ. Có thể nói Nhất Quái truyền tới đâu Kim Khôi nhớ tới đó. Nhất Quái khen thầm: Đúng là bậc kỳ tài. Nhất Quái dốc sức truyền dạy cho Khôi chưa đầy một tháng mà Khôi đã học xong nội công tâm pháp, bộ pháp, kiếm thuật, kinh công. Những võ công cả đời Nhất Quái nghiên cứu cũng như tìm tòi, học hỏi, sáng chế ra. thế mà Kim Khôi chỉ trong vòng thời gian ngắn tiếp thu tất cả.
Nhất Quái hiểu rõ chỉ còn ít thời gian nữa là chất độc tái phát bằng đêm cuốn Bí Kiếp Võ Lâm Tuyệt Học ra truyền dạy cho Kim Khôi. Nhờ sự chỉ dạy của Nhất Quái Kim Khôi mau lãnh hội những võ công tuyệt thế trên đời. Võ Lâm Nhất Quái nói: Thầy chưa có cơ hội tập luyện tuyệt học trong võ lâm bí kiếp. Nhưng Thầy đã nghiên cứu thấu đáo trong võ lâm bí kiếp đã truyền dạy hết cho con. Chỉ còn con chịu khó tu luyện thời không mấy người trên võ lâm là đối thủ của con.
Sau khi thầy mất con đem xác thầy đến một nơi ít người lai vãn, chôn thầy nơi đó. Con hãy mau ngồi xuống để Thầy khai thông kinh mạch huyệt đạo cho con. Con theo tâm pháp thượng thừa trong bí kiếp vận hành chân khí.
Nhất Quái ngồi sau lưng Kim Khôi vận thần công truyền vào người Khôi đã thông huyệt đạo kinh mạch. Còn Khôi theo tâm pháp bí quyết vận hành chân khí, không biết là bao lâu đốc kinh, nhâm kinh thông suốt toàn thân Kim Khôi cảm thấy nhẹ như bay.
Thấy bàn tay Sư Phụ không còn trên lưng mình nữa Kim Khôi quay đầu nhìn lại thời Sư Phụ đã về trời. Kim Khôi vô cùng đau xót ôm Sư Phụ mà khóc một hồi lâu. Khôi nhớ lời Sư Phụ dạy là đem thân xác Sư Phụ đến thâm sơn cùng cốc an tán.
Kim Khôi tháo cái túi Sư Phụ thường mang trong mình ngoài cuốn bí kiếp ra còn có vàng bạc khá nhiều nhất là ba viên minh châu sáng lấp lánh trông đẹp mắt vô cùng. Kim Khôi nghĩ hãy đem số vàng bạc nầy về cho Mẹ rồi trở về đây mang xác Sư Phụ đi an tán. Kim Khôi trở về nhà thấy Mẹ dường như khỏe hẳn lên nhờ vào số bạc Khôi để lại.
Bà Khôi thấy con về thời mừng rỡ nói: Mẹ biết con hôm nay sẽ về vì hết tháng. Mẹ đã mua áo quần cũng như mấy con gà làm thịt cho con ăn. Ăn cơm xong Khôi ở lại với Mẹ một lát rồi nói. Ông chủ sắp đi xa con phải có mặt đi với Ông Chủ. Ông chủ trả cho con số tiền thật lớn, con phải đi xa không biết chừng nào sẽ về Kim Khôi trao cái túi cho Mẹ nói đây là số vàng bạc ông chủ đưa cho con. Bà Khôi nhận lấy cái túi mở ra xem thời không khỏi kinh ngạc la lên, có cả vàng ít lắm cũng vài chục lượng, bà mừng quá nói: Cả đời Mẹ chưa bao giờ có một chỉ nói gì đến một lượng, với số vàng bạc nầy Mẹ con ta sanh sống đầy đủ cả đời, còn dư thừa sau nầy cưới vợ cho con. Kim Khôi nói: Chuyện tương lai còn dài con đi chuyến nầy hơi lâu. Nhà mình ở đây lẻ loi đói rách thời không ai để ý, chỉ hơi thong thả một tí là có người dòm ngó. Mẹ có thể mua nhà trên thị trấn để ở kiếm việc nhẹ làm, như mua bán chạy chợ, đợi con trở về sẽ có tiền bạc nhiều hơn.
Kim Khôi lấy cái rựa trong nhà mang theo từ giả Mẹ trở lại túp lều cũ kỷ cỏng Sư Phụ phi thân vùn vụt lao đi. Kim Khôi vô cùng kinh hãi mỗi lần nhích chân là mỗi lần thân hình Kim Khôi lao đi như tên bắn có lẽ nhờ mấy mươi năm công lực Sư Phụ truyền sang, Kim Khôi vượt qua hố sâu rừng thẳm đi cả ngày lẫn đêm tìm nơi không có chân người đi đến. Tiếng chim kêu vượn hú, sói tru, hổ gầm, Kim Khôi không gì sợ hãi trước mắt Khôi là rừng núi bạt ngàn, có một khu thung lũng hoa quả sum sê, cảnh quan xinh đẹp vô cùng đúng là nơi yên nghĩ muôn thu. Kim Khôi bằng an tán Sư Phụ tại đó.
An Tán Sư Phụ xong đâu vào đấy chặt cây dựng lều ở bên cạnh mộ sư phụ, canh giữ không cho thú rừng đào xới. Kim Khôi đói thời ăn trái cây, khác thời uống nước suối ba năm trôi qua Kim Khôi luôn ở cạnh Sư Phụ, ngày đêm tập luyện võ công. Khôi đã luyện đến chiêu cuối cùng trong Bí Kiếp Võ Lâm Tuyệt Học. Để thử sức mạnh Võ Lâm Tuyệt Học Thái Cực Thần Công Kim Khôi vận bảy thần công lực với chiêu Phá Thạch Khai Thiên đánh vào tảng đá ầm một tiếng kinh thiên động địa tảng đá bể nát. Kim Khôi cũng phải kinh hãi: Thảo nào hai tên học trò muốn chiếm đoạt cho được.
Để thử kiếm thuật đạt đến đâu Kim Khôi chặt một cành cây thay kiếm thi tuyển chiêu Lôi Âm Phong Vũ trong võ lâm tuyệt học chỉ thấy cành cây rít gió nghe đến rợn người biến hóa khôn lường lúc thời như sấm sét, lúc thời như mưa sa bão táp, lúc thời cuồn nộ như sóng gào, Lúc thời êm như dòng nước chảy. Đúng là Võ Lâm Tuyệt Học, ai cũng muốn thuộc về mình. Võ Lâm Nhất Quái nổi tiếng với môn tuyệt học Ưng Trảo Công. Kim Khôi muốn thử môn võ công tuyệt học nầy liền vận thần công chụp vào tảng đá năm luồn chỉ phong xé gió bay ra những tiếng như sét đánh vang lên tảng đá liền thủng năm lỗ lớn. Kim Khôi lại một lần nữa kinh hãi, với võ công nầy Sư Phụ đã làm khiếp đảm giới võ lâm nổi tiếng là Võ Lâm Nhất Quái.
Ba năm rồi còn gì ba năm không trở về nhà Kim Khôi liền đến mộ thầy khấn rằng: Con sẽ trả thù cho Sư Phụ thanh trừ hai tên phản phúc tạo phản trừ hậu họa cho đời. Khôi liền từ biệt Sư Phụ vượt qua bao đèo dốc hố sâu núi rừng trở về Diễm Châu. Khôi giờ đây đã trở thành chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, khôi về đến nhà thấy cây cỏ um tùm thời cũng đã biết Mẹ đã bỏ đi mấy năm. Khôi nhớ lại năm xưa Mẹ lên thị trấn Diễm Châu mua nhà để ở, thị trấn Diễm Châu không thua gì thị xã. Khôi liền lên thị trấn tìm mẹ tìm suốt mấy ngày đi khắp thị trấn nhưng tìm hoài không thấy.
Khôi chợt thấy một người phụ nữ giống Mẹ đi vào một con hẻm Khôi liền chạy theo thời ra người đó là Mẹ của mình. Hai mẹ con gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Bà khôi nhìn Kim Khôi không phải là Khôi nhỏ bé ngày xưa mà là chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú. Bà lấy làm vui sướng. Bà nắm tay Khôi dắt vào một căn nhà nhỏ, trong nhà chẳng có gì ngoài giường chiếu của Bà Khôi.
Khôi nói: Sao Mẹ không mua nhà ngoài đường lớn để ở, mua chi căn nhà chật chội trong hẻm rất khó tìm! Bà Khôi nói: Mẹ để dành tiền cưới vợ cho con nên không dám tiêu xài, hàng ngày xuống chợ mua rau cũ bán lại kiếm sống qua ngày.
Thấy mẹ quá cực khổ Khôi nói: Con sẽ tìm mua căn nhà ngoài đường phố Mẹ muốn buôn bán gì thời mở ra buôn bán làm ăn, có đồng ra đồng vào cho vui, vì tánh Mẹ không chịu ở không. Bà Khôi nó: Mua căn nhà ngoài đường không phải là ít tiền đâu nghe đâu phải mấy chục cây vàng. Khôi nói: Mẹ có biết chỗ nào mua bán châu ngọc lớn không. Bà khôi nói Mẹ có biết một chỗ mua bán vàng bạc, châu ngọc rất lớn Bà liền dẫn Khôi đến chỗ đó. Ông chủ nhìn mẹ con Khôi trông có vẻ nghèo khổ bằng nói: Hai mẹ con tới lộn chỗ rồi.
Khôi liền nói: Không tới lộn chỗ đâu mà là tới bán viên minh châu. Ông chủ cửa hàng vô cùng kinh ngạc hỏi lại đến bán minh châu, thay cho câu trả lời Khôi liền lấy ra một viên minh châu to lớn phát tỏa hào quang. Ông chủ quán đứng nhìn sửng viên minh châu tỏa ánh sáng màu hồng, cả đời ông cũng chưa bao giờ nhìn thấy. Ông nhìn một hồi lâu rồi nói: Cậu bán với giá bao nhiêu. Khôi hỏi lại: Ông chủ mua với giá bao nhiêu ? Được giá thời tôi bán không được giá thời tôi đi chỗ khác. Ông chủ nhìn Khôi ngẫm nghĩ trông có vẻ nhà quê nhưng không phải tay vừa.
Như sợ Khôi đi chỗ khác Ông Chủ tiệm vàng nói: Năm mươi lượng vàng ấy là tôi đã mua giá cao, không còn chỗ nào mua cao hơn tôi đâu. Khôi giật cả mình viên minh châu hồng ngọc có giá đến như vậy sao. Khôi làm bộ nói: Tôi cứ tưởng ông chủ trả giá sáu bảy chục lượng vàng lá ít, đằng nầy ông chủ chỉ nói có năm mươi lượng làm sao tôi bán được. Khôi làm bộ định bỏ đi ông chủ bằng kêu lại nói: Thôi sáu chục lượng vậy. Bà khôi trố mắt đứng nhìn sự mua bán giữa hai bên. Khôi nhận sáu mươi cây vàng bước ra khỏi tiệm, nghe ông chủ lẩm bẩm nói: Với viên minh châu, quả là hiếm quý chắc gì Vua có.
Mẹ con Khôi vừa ra khỏi tiệm một đổi khá xa thời có hai tên lạ mặt theo sau, khi đến chỗ vắng người hai tên lạ mặt lao lên phía trước chặn đầu hai mẹ con Khôi lại nói đưa hết số vàng ra đây thời còn mạng. Khôi nhìn hai tên lạ mặt nói ăn cướp giữa ban ngày không sợ người ta bắt sao. Hai tên lạ mặt rút dao ra nói: Đưa vàng đây. Khôi nói ai sai hai ngươi làm việc nầy hai tên lạ mặt lao tới đâm vào Khôi nói: Ta định không giết người, nhưng số ngươi đã hết, Mẹ Khôi kinh hoảng la lên cướp cướp, hai tên lạ mặt đâm vào Khôi không trúng, đâm mười mấy lần cũng không chạm được chéo áo của Khôi. Lúc nầy người ta đã chạy tới hai tên cướp đã tẩu thoát bỏ đi. Có người hỏi: Có phải hai mẹ con từ tiệm vàng đi ra không? Bà Khôi trả lời: Đúng vậy. Một người đàn ông nói: Thảo nào mà bọn cướp chẳng đánh hơi theo hai mẹ con bà, hai mẹ con bà hết sức cẩn thận đề phòng bọn cướp khi về đến nhà cũng vậy không khéo thời toi mạng như chơi. Bà Khôi nghe người đàn ông nói thế lấy làm sợ hãi.
Quả không sai giữa đêm khuya bọn chúng đến gõ cửa Bà khôi vô cùng sợ hãi, Khôi bằng nói: Để đó cho con. Khôi bằng mở cửa thời thấy ba người trong đó có hai người chặn đường cướp vàng của mình. Khôi nói: Các ngươi nhầm nhà rồi tôi không hề quen biết các ngươi. Người to con mặt hơi đen nói: Đưa vàng đây cho ta thời ta để yên cho hai mẹ con ngươi sống bằng không thời chết cả hai. Khôi nói: Vàng trong người ta ngươi đến đây mà lấy. Tên to con mặt hơi đen nói ta biết ngươi cũng có chút ít võ nghệ những gặp Hắc Beo ta thời ngươi chẳng ra gì cả bằng cầm dao lao tới đâm cho Kim Khôi một dao.
Kim Khôi không cần né tránh gì cả vận Thái Cực Thần Công hất văng tên to con mặt đen bảy tám mét trầy tróc, mặt mày khiếp hoảng la lên ma ma cong giò chạy thục mạng. Kim Khôi nhìn theo bụm miệng cười. Mẹ của Khôi nảy giờ núp trong xó cửa thấy Kim Khôi tài giỏi như vậy mừng thầm.
Khôi mua căn nhà ngoài đường lộ đông đúc dân cư qua lại thuận tiện cho việc buôn bán làm ăn chỉ mất 40 lượng vàng. Khôi sợ Mẹ cực khổ bằng thuê người ở. Mẹ Khôi buôn bán nhỏ có đồng tiền ra đồng tiền vào đời sống ổn định không lo miếng ăn cái mặc nữa.
Một hôm Khôi nhìn thấy một xe ngựa sang trọng chạy qua nhà, Khôi hỏi xe ngựa kia là của ai vậy, Mẹ Khôi nói xe ngựa ấy là của con trai thương gia Tấn Lợi tên là Đại Nháo, ở Diễm Châu nầy ai mà không biết. Không những giàu có mà võ công cao cường đánh bại hơn mười võ sĩ, danh tiếng lừng lẫy. Bao cô gái chết mê chết mệch bộ vó hào hoa của hắn, Khôi nói: Té ra là hắn, Mẹ Khôi nói: Con quen biết hắn sao? Khôi làm thinh không trả lời.
Một hôm Khôi đi trên đường phố thấy một tóp thanh niên khá đông trạc tuổi của Khôi, lời qua tiếng lại của tốp thanh niên, Khôi liền ồ lên một tiếng: Thì ra đây thầy dạy văn khá giỏi có nhiều học trò đổ đạt cao ra làm quan đến chức quan Tri Phủ, Tri Huyện. Tiền học không phải là rẻ mỗi tháng mỗi lượng vàng, chỉ có con nhà giàu có tầm cỡ mới học nổ. Khôi nghe có người tài liền xin vào đó để học. Cũng may là lớp học khóa mới. Khôi học được hai năm đến năm thứ ba cũng là năm cuối của niên khóa. Ở vào năm cuối nhiều nhân tài xin vào để học. Trong số người xin vào học có Tô Khảo, Đại Nháo, Ba Nhí, Bốn Giò, đều là học trò của thầy Tô Sinh. Thầy Tô Sinh cũng có dạy văn nhưng muốn thi đổ trạng thời phải tìm thầy cao hơn nữa.
Kim Khôi giờ đây đã khác không như hồi còn nhỏ trông khôi ngô tuấn tú khác thường, vì có tiền Mẹ Khôi sắm cho Khôi những bộ quần áo đắc giá không thua kém gì con nhà giàu nên không ai dám xem thường Khôi.
Học được mấy tháng Khôi lúc nào cũng tránh né bọn Tô Khảo, Đại Nháo, Ba Nhí, Bốn Giò. Một hôm Khảo nghe chúng bàn tán: Sao tao thấy tên kia quen quen quá không biết là gặp ở đâu? Bốn Giò nói: Tên thằng ấy là Khôi. Tô Khảo nhớ lại năm xưa nói: Không lẽ là hắn. Đại Nháo hỏi hắn nào. Tô Khảo nói: Thằng học lén năm xưa bị tụi mình bắt được đánh cho một trận. Đại Nháo nói không phải đâu tên Khôi trước kia nghèo xơ nghèo xác làm gì đủ tiền vào học ở đây. Một hôm tan lớp Khôi lật đật ra về thời bị một bàn tay nắm lại nói: Hình như bạn muốn né tránh chúng tôi.
Không thể né tránh được Khôi liền cúi đầu nói: Xin các huynh tha lỗi cho vì gia đình có việc. Đại Nháo bốp mạnh một cái Khôi la lên: Đau quá gãy tay mất xin các huynh tha cho. Đại Nháo nói: Thằng nầy không biết võ công. Khi ấy có một người đi đến: Thôi đừng làm khó dễ người ta nữa. Người lên tiếng ấy là một người trung niên.
Tô Khảo nói: Thì ra là Thúc Thúc. Khôi thoát khỏi nanh vuốt của kẻ háo thắng chấp tay thi lễ nói: Cảm ơn đại hiệp. Người ấy nhìn sửng Kim Khôi nói: Quả là một nhân tài hiếm thấy nói xong người ấy bỏ đi. Đại Nháo nhìn theo Khôi nói: Thằng ấy mà làm nên trò trống gì.
Học xong niên khóa Khôi không đi thi mà còn nói với mẹ rằng: Con phải đi xa một chuyến xong con về sống với Mẹ không đi đâu nữa. Bà Khôi hỏi con trở lại làm cho ông chủ nữa phải không ? Khôi làm thinh không trả lời.
Kim Khôi từ giả gia đình nhắm hướng Đài Sơn cỡi ngựa đi cả ngày lẫn đêm chẳng bao lâu thời tới. Cảnh Đài Sơn núi rừng trùng điệp, hai tên phản phúc biết ở nơi nào mà tìm kiếm. Kim Khôi thả ngựa xuống núi còn mình thời băng rừng lội suối đến đi sâu vào Đài Sơn thời bổng nghe tiếng quát chói tai tức thời thấy hai người đầu tóc rối bù, bốn con mắt sáng quắc trông ghê rợn: Thằng nhóc kia ngươi là ai mà dám đến đây. Có lẽ ngươi đã chán sống, thôi thì ta đưa ngươi về âm phủ vậy. Kim Khôi quát: Có phải hai người là hai tên Ác Lai, Ác Báo không ? Hai người nghe xong cười lên ghê rợn thì ra lão già ấy đã chết ngươi có phải là đệ tử của lão già ấy không ? Kim Khôi nói: Phải thời sao không phải thời sao. Nếu phải thời đưa bí kíp ra đây ta tha cho toàn thây. Bằng không…. hừ hừ….Nát như tương. Kim Khôi thò tay trong mình lấy ra quyển bí kíp Võ Lâm Tuyệt Học nói: Hai ngươi tới đây mà lấy.
Ác Lai, Ác Báo nhìn thấy quyển bí kiếp Võ Lâm Tuyệt Học không ai bảo ai lao tới nhanh như chớp chụp vào quyển bí kíp. Kim Khôi nào để cho hai tên Ác Quỉ lấy dễ dàng như vậy với bộ pháp ảo ma né tránh. Ác Lai, Ác Báo chụp hụt nói: Ngươi cũng khá nhưng so với ông già ấy thời ngươi thua xa. Ác Lai, Ác Báo võ công không phải tầm thường lại nhiều năm chiến đấu kinh nghiệm có thừa, né đòn tấn công của Kim Khôi dễ dàng. Ác Lai, Ác Báo đánh ra mỗi người mỗi chưởng chiêu thức vô cùng hiểm hóc. Kim Khôi vận thần công chống trả ầm ầm đùng đùng vang dội núi rừng, Ác Lai không để cho Kim Khôi phản đòn nhanh như chớp trảo công chụp tới. Kim Khôi chưa kịp né tránh thời Ác Báo nhanh như tia chớp đánh ra một chưởng. Kim Khôi bị trúng đòn liểng xiểng, Ác Lai, Ác Báo bồi tiếp mấy chiêu nữa Kim Khôi lúc nầy mới biết hai tên Ác Lai, Ác Báo vô cùng lợi bằng dở võ học tuyệt chiêu ra đối phó. Ác Lai, Ác Báo la lên: Thằng nhải nầy đã học được võ công trong Võ Lâm Tuyệt Học mau nhanh chóng hạ gục nó. Thế là trận đấu khủng khiếp xảy ra chỉ phong chưởng phong gào thét dữ dội cát bay đá chạy ầm ầm đùng đùng đinh tai nhứt óc. Kim Khôi liên tiếp bị trúng chưởng miệng trào máu Ác Lai cũng bị trảo công của Kim Khôi đánh trúng thủng ngực hồn du địa phủ. Chỉ còn Ác Báo mới bị thương nhẹ thấy Kim Khôi đứng dậy không nổi liền lao đến kết liễu sanh mạng của Kim Khôi, Kim Khôi cũng ráng hết sức bình sanh đánh ra một chiêu trong Tuyệt Học Võ Lâm chỉ nghe một tiếng rú hãi hùng nổi lên, Ác Báo ngực thủng liền năm lỗ chết không kịp ngáp. Kim Khôi cũng trúng một chưởng thân hình văng xuống vực thẳm.

Hết phần 1 mời xem tiếp phần 2 Quan Viên Ngoại


PHẦN 2

Nói về Kim Khôi cũng trúng một chưởng thân hình văng xuống vực thẳm.
Đến khi tỉnh dậy mới biết mình còn sống là nhờ những day leo chằng chịt cản lại tốc độ rơi, nếu không có dây leo chằng chịt kia thời kể như tan xương nát thịt rồi. Kim Khôi bị thương quá nặng không ngồi dậy nổi. Trong lúc ấy chợt nhớ đến mẹ già: Ta không thể chết được bằng moi óc suy nghĩ có phương pháp nào giữ được mạng sống. Liền nhớ trong trong quyển Bí Kiếp Tuyệt Học Võ Lâm có một phương pháp trị thương rất hữu hiệu. Kim Khôi tức thời vận hành chân khí trị thương, trải qua mấy ngày đêm thần công hồi phục trở lại, vết thương cũng khá đi nhiều. Kim Khôi nhìn thấy những quả chín mộng, bụng đói cồn cào liền hái ăn mùi thơm dìu dịu ngọt lịm thấy trong đan điền một luồn khí nóng bốc lên. Kim Khôi kinh hãi tưởng là trái độc liền vận hành chân khí chống độc nào hay càng vận hành càng khỏe hẳn ra. Vết thương cũng mau chóng khá lành. Kim Khôi vô cùng mừng rỡ đói thời ăn quả chín mộng, vận công trị thương hơn nữa tháng thời khỏi hẳn nội công tăng lên gấp đôi. Đây là cơ hội nghìn năm Kim Khôi ở dưới tuyệt cốc tu luyện thần công được ba tháng, Kim Khôi như một người khác da dẻ hồng hào đẹp không thua gì da con gái. Thần công cái thế hơn xưa gấp năm sáu lần. Quả chín, quả sống cũng đã ăn hết không còn lấy gì nữa để mà ăn, bằng dở kinh công tuyệt học phi thân lên khỏi tuyệt cốc nhìn thấy hai cái xác chính là Ác Lai, Ác Báo.
Kim Khôi quỳ xuống khấn vái: Con đã thanh trừ hai tên Ác Lai, Ác Báo trả thù cho Sư Phụ. Kim Khôi cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ nhàng như đã trút được gánh nặng phi thân xuống núi, tìm mua một con ngựa khác nhắm hướng Diễm Châu trở về.
Mẹ của Khôi thấy Khôi trở về thời mừng lắm nói: Con còn đi nữa hay thôi. Kim Khôi nói: Con ở nhà với Mẹ không đi đâu nữa.
Nói về Diễm Châu có quan Viên Ngoại là anh ruột của Tri Phủ Đại Nhân, một hôm từ Tri Phủ Đại Nhân trở về Diễm Châu. Đi ngang qua đầm lầy có hồ Thủy Quái rộng lớn dân chúng thường hay đánh cá nơi đây nhưng không có chuyện gì xảy ra. Quan Viên Ngoại chuyến đi ngang qua không có gì khi trở về cũng đi ngang qua Hồ Thủy Quái, thời mặt hồ Thủy Quái bổng nhiên nổi sóng tức thời một con Thuồng Luồng bay lên nuốt chửng gia nhân, quan Viện Ngoại rút gươm chiến đấu, nhưng Thuồng Luồng sức mạnh vô biên những nanh vuốt chụp tới kình lực tuôn ra ào ào cát bay đá chạy, quan Viên Ngoại đánh nhau với Thuồng Luồng một hồi. Bổng Thuồng Luồng phun ra một luồng hung khí, quan Viện Ngoại choáng váng cả mặt mày gia nhân khiếp quá la lên cái chết chỉ còn trong đường tơ kẻ tóc.
Trong lúc thập tử nhất sinh, quan Viện Ngoại thấy một bóng người phi nhanh tới quát lên một tiếng long trời lở đất. Với chiêu Ưng Trảo quái chiêu năm luồng chỉ phong xé gió trúng vào Thuồng Luồng. Con Thuồng Luồng bị thương nặng định lặng xuống nước. Chàng thanh niên với Ảo Ma Bộ Pháp nhanh như tia chớp chặn đầu Thuồng Luồng đánh cho một chưởng ầm một tiếng long trời lở đất Thuồng Luồng rú lên một tiếng rồi ngã nhào.
Không bỏ lở cơ hội nghìn năm sợ kim đan tan biến mất khi Thuồng Luồng chết quan Viện Ngoại lao tới mổ bụng Thuồng Luồng lấy kim đan. Khi nhìn lại thời không thấy chàng trai thanh niên đâu nữa. Bọn gia nhân nói: Người ấy đã đi rồi, quan Viện Ngoại nói: Có hỏi danh tánh không? Thưa chủ nhân có ạ người ấy tên là Kim Khôi.
Nói về quan Viên Ngoại có cô con gái sắc nước hương trời tên là Quỳnh Nga hoa dung nguyệt thẹn, cá lặng, nhạn sa, đổ nước nghiêng thành, đức hạnh vẹn toàn cầm kỳ, thi, họa ít ai hơn. Quan Viên Ngoại ra sức truyền dạy võ công nhờ tánh thông minh hơn người Quỳnh Nga học đâu nhớ đó, lại chịu khó luyện tập tuy tuổi 17 nhưng khó người đánh bại.
Quỳnh Nga đang luyện tập võ công nghe Cha gọi, liền đến gặp Cha nói: Cha gọi con có chuyện gì ạ?
Quan Viện Ngoại nói: Trong cái họa có cái phúc, trong cái rủi có cái may. Cha đã lấy được kim đơn nghìn năm tu luyện của con Thuồng Luồng một loại kim đơn vô cùng quý hiếM, chỉ nghe kể chứ chưa nhìn thấy bao giờ. Không ngờ hôm nay nó lại ở trong tay của Cha, nếu để lâu quá nó sẽ tan biến mất. Viên Ngoại nói: Người uống được kim đơn nầy cho đến già vẫn còn xinh đẹp, nội công tăng lên gấp mười lần. Tuy hiện giờ võ công của con cũng khó có người đối thủ. Nhưng nếu con uống được kim đơn thuồng luồng thời như Cha cũng không phải là đối thủ của con. Duy chỉ một người Cha không dám nói là con có hơn được hay không đó là ân nhân đã cứu mạng Cha, người nầy tuy còn trẻ nhưng võ công cái thế.
Quỳnh Nga chăm chú lắng nghe nhưng không rõ Kim Khôi là ai. Quỳnh Nga cầm viên kim đơn nuốt ngay vào bụng, quan Viện Ngoại nói con mau về phòng ngồi vận công đều hòa chân khí.
Quỳnh Nga nghe theo lời Cha trở về phòng thấy trong người nóng rang một luồng chân khí nóng như lửa đốt từ đan điền tỏa lên khắp châu thân. Quỳnh Nga theo bí quyết vận hành chân khí không bao lâu thời luồng khí nóng không còn nữa vươn vai đứng dậy thấy thân hình nhẹ bổng như muốn bay lên khỏi mặt đất. Quỳnh Nga lấy làm kinh hãi cho sự diệu dụng của kim đơn. Quỳnh Nga liền chạy ra sau vườn hét lên một tiếng múa Long Vân chưởng pháp kình lực tuôn ra kinh khiếp đánh bật gốc cây ngã đổ cái ầm. Quỳnh Nga rút kiếm với tuyệt chiêu Long Vân Kiếm Pháp chém vào thân cây ba nhát thân cây bằng cái mình đứt làm ba khúc. Thân hình Quỳnh Nga bay vút lên không lượn một vòng rồi đáp xuống không tiếng động. Quan Viên Ngoại vô cùng mừng rỡ nói: Con đã trở thành đại cạo thủ ít người địch nổi. Quỳnh Nga mỉm cười nói: Bằng chàng thanh niên ấy chưa ạ ! Quan Viện Ngoại làm thinh không nói.
Quỳnh Nga là người năng động không chịu ở không, hết chuyện nầy đến chuyện kia, nhất là truyền võ công cho hai tỳ nữ. Quỳnh Nga nhìn hai tỳ nữ một người tên Đào, một người tên Mận người nào cũng võ công cao cường Quỳnh Nga lấy làm mừng không phụ công mình truyền dạy.
Một hôm Quỳnh Nga nghĩ đến người học võ cần có vũ khí phòng thân Quỳnh Nga, Mận và Đào chưa có nếu có cũng chỉ là kiếm thường nghe đồn ngoài phố chủ tiệm Thanh Hoàng có hai thanh cổ kiếM cùng hai tỳ nữ cùng đi ra phố đến đó để mua.
Nói về Kim Khôi trở về nhà trong lòng cảm thấy vui vẻ vì đã làm được một chuyện lành. Nghĩ mình không có kiếm bằng đi ra phố tìm cửa hàng bán kiếm để mua, vô tình thấy một xe ngựa sang trọng dừng trước cửa hàng bán kiếm. Sự trùng hợp Kim Khôi cũng đến mua kiếm. Từ trên chiếc xe ngựa một người con gái xinh đẹp tuyệt trần, phải nói không khác gì hằng nga giáng thế, hai người con gái theo sau cũng khá xinh đẹp. Kim Khôi đứng nhìn sững sốt quên cả đi mua kiếm. Người con gái ấy nhìn Kim Khôi nở nụ cười, nụ cười xinh đẹp làm sao. Kim Khôi như kẻ mất hồn say sưa đứng nhìn, thấy Kim Khôi như kẻ mất hồn người con gái lịch sự hỏi: Công tử cũng đến đây mua kiếm phải không ?
Hình như chủ cửa hàng cũng nhận ra người con gái xinh đẹp ấy chấp tay nói cửa hàng tôi hân hạnh được tiểu thơ Quan Viên Ngoại ghé thăm. Kim Khôi nghe bà chủ cửa hàng gọi người con gái xinh đẹp là Tiểu Thơ Quan Viên Ngoại thời trầm tỉnh trở lại. Người con gái xinh đẹp ấy nói: Nghe nói chủ cửa hàng có thanh cổ kiếm không biết là có thật không? Chủ cửa hàng nói đó là hàng hiếm không chỉ có một cây mà đến hai cây. Kim Khôi như lấy lại bình tỉnh nhanh miệng nói: Cho tôi xem thử. Chủ tiệm nói hai cổ kiếm ấy là một thanh kiếm rồng, một thanh kiếm phụng. Hai thanh kiếm đều có giá như nhau. Kim Khôi nhanh miệng nói: Giá một thanh kiếm là bao nhiêu ? Chủ tiệm kiếm nói: Bảy chục lượng vàng một cây. Kim Khôi nói: Vàng thời tôi không mang theo chỉ mang theo hai viên bảo châu. Kim Khôi liền lấy hai viên bảo châu một viên tỏa ánh sáng màu đỏ, còn viên kia tỏa ánh sáng màu xanh lấp lánh. Không những bà chủ tiệm, mà cả người con gái xinh đẹp cũng kinh ngạc. Người con gái xinh đẹp nhìn hai viên bảo châu tỏa ánh sáng nói một viên là Huyết Long bảo Châu, một viên là Bích Linh Lục Châu, còn một viên nữa là Hồng Quang Minh Châu. Công Tử đã sở hữu được hai viên đã là hi hữu lắm rồi, chỉ cần sở hữu được một viên trong ba viên cũng đã giàu to rồi. Giá trị một viên cũng đến hai trăm lượng vàng, Kim Khôi nghe nói lấy làm kinh dị không ngờ viên minh châu có giá kinh khủng như vậy bằng nói: Chỉ cần một viên mua được hai thanh kiếm. Người con gái xinh đẹp nói: Không chỉ mua được hai thanh kiếm cổ mà còn phải đưa thêm sáu mươi lượng vàng nữa kìa. Chủ tiệm nói: Nếu công tử chịu đổi một viên minh châu Lấy hai thanh kiếm cổ thời tôi đổi, còn đưa thêm vàng thời tôi không đổi. Kim Khôi bằng đưa viên minh châu cho chủ tiệm. Người con gái xinh đẹp nói: Khoan đã chủ tiệm cho coi hai thanh kiếm cổ.
Bà chủ nói: Không ai qua mặt được tiểu thơ đâu bằng lấy hai thanh kiếm cổ trao cho Kim Khôi. Kim Khôi chưa kịp lấy người con gái xinh đẹp nói: Để tôi xem cái đã. Bà chủ tiệm liền trao cho người con gái xinh đẹp: Mời tiểu thư xem. Người con gái xinh đẹp xem xong liền gật đầu: Quả là kiếm tốt nhưng với cái giá bảy mươi lượng vàng thời hơi đắt. Kim Khôi trao viên minh châu cho chủ tiệm lễ phép nói: Nhờ tiểu thơ tôi mua được kiếm, với tôi một người một thanh kiếm cũng đủ rồi tôi xin biếu tiểu thơ thanh phụng kiếm. Người con gái xinh đẹp không khách sáo gì cả liền nhận ngay, nhìn Kim Khôi rồi nói: Danh tánh công tử là chi tiện bề xưng hô cho khỏi thất lễ. Kim Khôi nói: Tại hạ tên là Kim Khôi. Người con gái nghe hai chữ Kim Khôi thời không khỏi kinh ngạc sao lại có sự trùng hợp đến thế. Cha thường nhắc đến cái tên Kim Khôi. Sự ở đời tên trùng tên là chuyện bình thường. Kim Khôi cái tên Cha thường nhắc đến là người có võ công tuyệt thế, chắc không phải là Kim Khôi trông nho sinh như người mình gặp đây. Người con gái xinh đẹp như muốn hỏi Kim Khôi gì đó, nhưng rồi không hỏi nữa chỉ giới thiệu về mình. Thiếp tên là Quỳnh Nga, còn hai người nầy một người là Mận, một người là Đào, cảm ơn Khôi Huynh đã tặng kiếm. Nói xong người con gái xinh đẹp lên xe đi mất Kim Khôi nhìn theo cho đến khi mất hút mới trở về nhà.
Kim Khôi trở về nhà bóng hình Quỳnh Nga cứ hiện mãi trong đầu: Nói rồi quên rồi tâm hồn như để ở đâu. Mẹ Khôi thấy thế liền hỏi con có tâm sự gì lúc nào cũng ngẩn ngơ, ngơ ngẩn vậy không lẽ vừa lòng cô ả nào rồi. Kim Khôi nói: Mẹ có biết Quỳnh Nga không. Bà Khôi kinh ngạc: Quỳnh Nga nào ý con muốn nói Quỳnh Nga con Quan Viên Ngoại. Gia thế ấy không ai với tới đâu. Hơn nữa Mẹ nghe nói Quỳnh Nga tiểu thơ xinh đẹp tuyệt trần khối người quỳ lạy được làm rễ Quan Viên Ngoại. Bà Khôi hỏi con gặp Quỳnh Nga rồi sao làm sao con gặp được, người ta là cành vàng lá ngọc thôi đường mơ tưởng nữa con. Nhà mình cũng có của thiếu gì con gái đẹp Mẹ sẽ lựa cho một cô làm vợ.
Nói về Quan Viên Ngoại muốn tìm một con rể xứng đáng bằng ra thông báo thi tài kén rể ai là người thắng được Công Tử Quỳnh Châu thời người đó sẽ thành con rể không những được vợ đẹp còn hưởng cả gia tài giàu có nhất Diễm Châu. Cáo thị được dáng ra khắp nơi, khối chàng thanh niên trai trẻ đến khuôn viên Viên Ngoại hầu mong làm được vợ đẹp lại giàu có. Không những các chàng trai trẻ có võ công cao ở Diễm Châu mà còn các Phủ Thành tỉnh châu khác cũng đến phải nói là rất đông. Với nội dung thi kinh công, chưởng pháp, và kiếm thuật.
Nơi Khuôn Viên Viên Ngoại đã dựng lên một khán đài, trên khán đài có một tảng đá khá lớn, cách khán đài vài chục mét trồng năm trụ cột cao mỗi trụ cao 15 mét trên đầu trụ cột có treo một quả cầu, người ta cũng đón được rằng ai nhặt lấy được quả cầu thời người ấy thắng chỉ trông nhờ vào kinh công mà thôi. Còn tảng đá khá lớn kia không biết để làm gì. Trước khi vào thi ba môn chính thời phải đánh thắng Mận và Đào. Đã mười ngày trôi qua không ai đánh thắng được Mận, Đào, nói gì đến thi ba môn chính thức.
Đến ngày thứ 11 từ dưới khán đài phi thân lên một chàng trai hơi béo mập người ấy không ai khác hơn chính là Đại Nháo. Đại Nháo có một lần trông thấy Quỳnh Nga thời như mất hồn mất vía quyết đến đây để thi tài hầu mong làm con rể nhà Viên Ngoại.
Mận và Đào nhìn Đại Nháo thầm nghĩ trong bụng: Đây có phải là Đại Nháo hạ gục mười võ sĩ nổi tiếng Diễm Châu không tiếng tăm lừng lẫy. Bằng hỏi: Công tử là Đại Nháo. Đại Nháo nói: Chính là tại hạ. Mận và Đào nói: Hai tôi nghe tiếng đã lâu. Đại Nháo với bản tính háu gái hai con mắt chăm chăm nhìn Mận và Đào trong lòng thầm nghĩ hai cô nầy cũng khá đẹp ta nhẹ tay một tí kẻo làm bị thương.
Mận và Đào thấy hai con mắt hau háu của Đại Nháo chăm chăm nhìn mình thời muốn cho mấy bạt tai. Không cần đợi lâu Mận và Đào liền tấn công Đại Nháo. Đại Nháo tỏ vẻ xem thường xa chiêu chống đỡ không ngờ Mận và Đào biến chiêu nhanh chóng đánh vào chỗ khác Đại Nháo tránh không kịp trúng liền mấy chiêu. Đại Nháo quá xấu hổ tánh hung dữ nổi lên quát tháo ầm ĩ: Xem nầy. Những cú đấm mạnh như trời giáng đánh vào Mận, Đào, Mận, Đào né tránh tài tình ra đòn đánh Đại Nháo không kịp thở. Chưa đầy ba mươi chiêu bị Đào, Mận hạ gục. Ở dưới kháng đài nhiều người la lớn nói: Xuống đi xuống đi cho người khác lên. Đại Nháo bị đánh ê chề lủi thủi xuống kháng đài.
Cùng lúc ấy dưới khán đài một người phi thân nhảy lên, người ấy không ai khác hơn chính là Tô Khảo con trai của thầy Tô Sinh. Mận và Đào cũng đã nghe tiếng Tô Khảo từ lâu. Thấy thân thủ Tô Khảo khá lanh lẹ biết đã gặp đối thủ, không dám coi thường Tô Khảo. Tô Khảo võ nghệ cao cường một mình đấu với Mận Đào vẫn ung dung nhiều khi có phần thắng thế. Tô Khảo quát lên một tiếng: Trúng nầy. Đào trúng một chiêu, Mận trúng một đòn may là không bị thương. Thế là Tô Khảo thắng cuộc. Từ dưới khán đài một người phi thân nhảy lên tuổi trạc hai bốn, hai lăm vai đeo trường kiếm không khác gì đại cao thủ võ lâm, chấp tay nói tại hạ tên là Vũ Kiếm ở dưới khán đài nhiều người ồ lên thì ra là Vũ Kiếm ở Tuyên Châu lừng danh thiên hạ không ngờ lại còn trẻ như thế.
Quả là danh bất hư truyền qua mười chiêu Vũ Kiếm đánh bại Mận và Đào. Thế là hai người được vào vòng hai thi đấu với Công Tử Quỳnh Châu. Dưới khán đài lại một người độ tuổi hai bốn hai lăm phi thân lên khán đài thân pháp nhẹ tựa lông hồng chấp tay nói tại hạ là Tiêu Phong. Dưới khán đài nhiều tiếng ồ lên thì ra là Tiêu Phong đại hiệp lừng danh. Tiểu Đào, Tiểu Mận không phải là đối thủ chỉ trong vòng năm chiêu là bị Tiêu Phong đánh bại. Thế là ba người lọt vào vòng hai. Dưới khán đài có cả mấy mươi chàng trai cùng khán giả đến xem có đến hàng trăm nhưng không ai lên thi đấu nữa.
Nói về Kim Khôi đang lưỡng lự không biết có lên thi đấu hay không thời có một người đứng sau lưng nói: Khôi Huynh không lên thi đấu sao? Kim Khôi quay lại nhìn người nói ấy, thời không khỏi kinh ngạc vì người đứng sau lưng mình là chàng thanh niên mảnh mai đẹp trai còn hơn cả con gái, Kim Khôi nói: Không phải là tôi không thi đấu mà chờ xem còn ai thi đấu không. Chàng thanh niên ấy nói: Không còn người nào nữa đâu lên đi? Kim Khôi liền đi đến khán đài người thanh niên mảnh mai nhìn theo nở nụ cười tươi: Có thế chứ, nói xong thời đi đâu mất.
Nói về Kim Khôi nhảy lên khán đài Để tỷ võ, Tiểu Đào Tiểu Mận nở nụ cười: Người mà tiểu thơ chờ đợi cũng đã đến. Nhất là Tô Khảo thời quá bất ngờ nhìn Kim Khôi không chớp mắt miệng lẩm bẩm: Té ra là mầy thằng học lén võ công.
Khi ấy ngồi bên Viên Ngoại là một chàng thanh niên mảnh mai người đã hối thúc Kim Khôi lên khán đài nói những gì với Viên Ngoại không ai nghe rõ chỉ thấy Viên Ngoại gật đầu.
Tiểu Đào, Tiểu Mận nói: Hai tiểu nữ tôi không phải là đối thủ công tử đáng lý không cần thi đấu, nhưng vì điều lệ bắt buộc. Tiểu Đào, Tiểu Mận phải thi đấu với Công Tử, Công Tử ra tay đi. Kim khôi liền ra tay với những thế võ nhập môn Tô Khảo nhìn thấy cười nhạt: Chỉ có thế mà cũng lên thi đấu. Tiểu Đào, Tiểu Mận ra chiêu chống đỡ. Kim Khôi đánh ra toàn là những thế võ học lén nhưng kỳ ảo khôn lường, biến hóa vô biên. Tiểu Đào, Tiểu Mận chống đỡ muốn hụt hơi. Tô Khảo càng nhìn Kim Khôi ra chiêu không khỏi biến sắc, còn tài giỏi hơn cả cha mình. Hình như Kim Khôi không muốn hạ gục Tiểu Đào Tiểu Mận mà cố ý truyền thụ kinh nghiệm trong giao chiến. Tiểu Đào, Tiểu Mận càng đánh càng hay hai bên kéo dài cả trăm hiệp. Tiểu Đào, Tiểu Mận dừng tay nói: Hai tiểu nữ chịu thua. Thế là thêm một người nữa lọt vào vòng hai. Quan Viên Ngoại đứng lên nói vòng hai là vòng thi triển kinh công. Trên năm đầu trụ có năm quả cầu ba tiếng trống nổi lên thời cùng nhau xuất phát người nào lấy xuống trước coi như người đó thắng.
Nếu công tử Quỳnh Châu thắng thời tự chọn người vào thi đấu vòng ba tức là thi chưởng lực nội công. Dưới khán giả nghe nói đến công tử Quỳnh Châu thời ai cũng muốn nhìn cho biết mặt, người ngồi bên Viên Ngoại bằng nhảy sang khán đài tự giới thiệu về mình nói: Mình là anh của Quỳnh Nga. Muốn kết duyên với Quỳnh Nga thời phải thắng được Quỳnh Châu nầy. Kim Khôi nhìn Công Tử Quỳnh Châu thời không khỏi giật mình té ra người thúc mình lên khán đài là anh của Quỳnh Nga.
Dưới khán đài khán giả nhìn những quả cầu cao chót vót 15 mét không phải dễ phi thân tới chỉ có cách trèo lên mà thôi. Ba tiếng trống vừa dứt năm người đồng loạt xuất phát. Tô Khảo nhanh chóng lao tới phi thân lên trụ cột nhanh chóng trèo lên, Vũ Kiếm, Tiêu Phong còn nhanh hơn nữa lao tới phi thân lên mười mét nhanh chóng lao lên đầu trụ cột lấy quả cầu. Trong khi ấy người ta thấy bóng hồng, bóng xanh với kinh công kỳ diệu từ khán đài như hai con chim đại bàng bay thẳng lên ngọn đầu trụ nhặt lấy quả cầu. Nói về Kim Khôi thấy Quỳnh Châu phi thân thẳng đến đỉnh đầu trụ, thời kinh ngạc không chịu thua kém. Vô Lâm Nhất Quái từng là nổi tiếng với môn kinh công tuy Kim Khôi phát xuất sau nhưng lao nhanh tới trước chụp lấy quả cầu thời bị một luồn kình phong đánh bật quả cầu lên cao. Kim Khôi bằng quát lên một tiếng bay theo bắt lấy, khán giả ai nấy cũng trằm trồ khen ngợi: hảo kinh công, hảo kinh công. Kim Khôi lấy được quả cầu bay trở lại khán đài không cần phải hạ chân xuống đất. Tiểu Đào, Tiểu Mận vui mừng nói: Chúc mừng Khôi công tử. Quan Viên Ngoại không khỏi thốt lên: Thưởng đẳng kinh công. Tô Khảo lấy quả cầu sau nhất, trở về nơi xuất phát cũng sau nhất. Người lấy quả cầu đứng thứ nhì, trở về vạch xuất phát chính là công tử Quỳnh Châu, người thứ ba là Tiêu Phong, người thứ tư là Vũ Kiếm, người sau cùng là Tô Khảo. Đến lúc nầy Tô Khảo mới biết câu nói của người xưa cao nhơn tất hữu cao nhơn trị, núi nầy cao núi khác còn cao hơn. Điều bất ngờ hơn hết người có kinh công cao nhất là người mà ngày xưa đã từng quỳ dưới chân mình. Tô Khảo âm thầm lặng lẽ trở xuống khán đài nghe những tiếng xầm xì ca tụng Kim Khôi.
Vũ Kiếm, Tiêu Phong chấp tay hướng về Kim Khôi nói: Hành tẩu giang hồ cũng lâu nhưng chưa bao giờ nghe thấy loại kinh công thượng đẳng nầy. Phải nói trên đời không có người thứ hai. Kim Khôi thi lễ nói: Hai huynh quá khen.
Viện ngoại nói: Kim Khôi đã lọt vào vòng ba thi chưởng pháp thần công, mỗi người đánh vào tảng đá một chưởng để xem kết quả ai thắng ai thua.
Quỳnh Châu nói với Kim Khôi: Đừng xem đệ mảnh mai mà xem thường hãy dùng hết sức bình sanh mà thi đấu. Công tử Quỳnh Châu nói xong vận 12 thần công lực hét lên một tiếng đôi bàn tay thon nhỏ như con gái múa lên múa xuống giống như rồng bay, có người thốt lên Long Vân Thần Chưởng nổi tiếng Quan Viên Ngoại. Quỳnh Châu đánh vào tảng đá một chưởng chỉ nghe một tiếng chát đinh tai, tảng đá liền in sâu bàn tay của Quỳnh Nga ai nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạc vía. Quỳnh Nga nghĩ thầm: Lần nầy Khôi Huynh có lẽ phải chịu thua vì ngay cả Cha của mình Quan Viên Ngoại cũng không thành tựu võ công được như thế, dưới khán đài ai cũng nghĩ như vậy cả. Tiêu Phong cũng như Vũ Kiếm còn ở trên khán đài cũng lấy làm kinh khiếp cho thần công cái thế của Quỳnh Châu.
Ai nấy cũng hồi hộp xem trận đấu có một không hai nầy. Kim Khôi lùi ra xa tảng đá vận Thái Cực Thần Công đánh ra chiêu Khai Thiên Phá Thạch, chưởng phong vừa đánh ra cuồng phong gào thét đến rợn người. Tiêu Phong, Vũ Kiếm vô cùng kinh hãi Tiểu Mận, Tiểu Đào khiếp vía một tiếng ầm rung chuyển đất trời, tảng đá đã nát ra thành nhiều mảnh. Quan Viên Ngoại cũng phải đứng dậy trố mắt ra nhìn như không tin vào đôi mắt của mình, tuy biết rằng mình đã nhìn thấy Kim Khôi hạ gục Thuồng Luồng.
Quỳnh Châu biến sắc nhìn Kim Khôi khủng khiếp thật, không còn sự tán thưởng ca ngợi mà là kinh hồn khiếp sợ. Quan Viên Ngoại tuyên bố: Kim Khôi đã lọt vào vòng tư, nếu có thua cũng trở thành con rể vì đã thắng hai. Công Tử Quỳnh Châu nói với Kim Khôi: Long Vân Kiếm Pháp gia truyền nổi tiếng mấy đời chưa có người đánh bại, Khôi Huynh đã thắng hai có cần thi đấu nữa không?
Dưới khán đài nhiều người nói: Sao lại không đấu để mở rộng tầm mắt xem Long Vân Kiếm Pháp tuyệt đỉnh như thế nào cơ hội nghìn năm bỏ qua sao được. Kim Khôi nói: Đã đặt ra những chặn đường thời phải đi cho hết. Quỳnh Châu nói với Tiểu Đào: Vào lấy thanh Phụng Kiếm đem đây cho Ta. Nghe nói đến thanh Phụng Kiếm. Kim Khôi liền nhớ đến Quỳnh Nga. Tiểu Đào trao kiếm cho Quỳnh Châu, Quỳnh Châu nhìn Kim Khôi nói: Huynh hết sức cẩn thận. Quỳnh Châu liền ra chiêu thân hình uyển chuyển kiếm và người như rồng bay phụng múa, khán giả như nín thở với chiêu rồng giỡn trong mây, ánh kiếm lé lên chém tới kình phong xé gió kinh hồn. Kim Khôi không dám xem thường liền ra đòn chống đỡ với chiêu Sấm Sét Tuyệt Kỷ vang lên nhiều tiếng nổ hóa giải chiêu Rồng Giỡn Trong Mây, khán giả như muốn đứng tim thấy Quỳnh Châu kiếm người như con chim phụng với chiêu tuyệt học Phụng Hoàng Tung Cánh ánh kiếm từ dưới bay lên từ trên chém xuống vô cùng lợi hại. Kim Khôi với bộ pháp kỳ lạ thân hình Kim Khôi biến đi đâu mất chỉ nghe cuồng phong gào thét cát bay đá chạy kinh người Viên Ngoại không ngồi được nữa đứng dậy nói: Đây là chiêu Lôi Âm Tuyệt Học, võ lâm chỉ nghe nói mà chưa bao giờ nhìn thấy. Quỳnh Châu kinh hãi chuyển biến chiêu pháp ánh kiếm biến hóa thành thiên kiếM vạn đao bao bọc quanh người như tường đồng vách sắt chống trả lại chiêu Lôi Âm Tuyệt Học. Từ trong cuồng phong bão lốc, kiếm quang như dòng nước chảy xiết, như sóng dậy ba đào cuốn phăng Quỳnh Châu, Quỳnh Châu khiếp quá mồ hôi chảy ra như tắm không còn biết đâu mà chống đỡ. Tiêu Phong, Vũ Kiếm cũng bạc vía kinh hồn. Bổng kiếm quang dừng lại chiếc mủ đội trên đầu cải nam trang đã bị kiếm phong của Kim Khôi cuốn phăng đâu mất, làng tóc mây óng ả bay theo gió thì ra Quỳnh Châu chính là Quỳnh Nga cải nam trang. Kim Khôi đứng ngớ người ra Quỳnh Nga nguýt một cái phi thân trở vào nhà đâu mất. Viễn cảnh xảy ra trước mắt như một giấc mơ.
Nói về Quỳnh Nga trở vào nhà sau đó thời trở ra ai nấy cũng nhìn say sưa một dung nhan tuyệt trần tạo hóa khéo vầy nên vóc. Quan Viên Ngoại nắm lấy tay con gái gởi lời cảm ơn đến những người tham dự, quan Viên Ngoại gả Quỳnh Nga cho Kim Khôi, vợ chồng Kim Khôi chung sống với nhau thật hạnh phúc. Quỳnh Nga sanh được bốn người con hai trai, hai gái có gả đi có rước về, sau nầy sinh con đàn cháu đống. Vậy mới biết vận mệnh con người đều có phần số, nhất là không gì qua Cha Mẹ có đức con cháu không sức mà hưởng.

Câu Chuyện Quan Viên Ngoại đến đây là hết

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn