TẠ VÀ TẤN

Ngày xưa ở làng Cây Gạo, Xã Hòa Ân, Huyện Đầm Lầy,Có hai người chuyên hành nghề không mấy lương thiện không nói là bất chính, một người tên là Tấn, một người tên là Tạ.

Tạ mở sở hụi, sau nầy thêm cái nghề cho vay nặng lãi, còn Tấn thời mở sòng bài bạc, còn làm thêm nghề phục vụ gái tơ, kể cả xì ke ma túy. Hai người chuyên làm nghề phi pháp thế mà chính quyền địa phương không đá động gì đến, có lẽ ăn tiền đút lót trám họng rồi.

Tạ và Tấn làm cho không biết bao nhiêu gia đình phải tan gia bại sản, nhà cửa tan nát. Một hôm Tạ chủ sở hụi thấy tiền sở hụi lên đến bạc tỉ, liền cướp sạch những sở hụi đóng góp của bà con, rồi dẫn gia đình tới một nơi khác để ở thế là Tạ giàu to. Tạ lấy tên khác mở ra sở hụi mới với mưu mô xảo trá bước đầu Tạ làm cho bà con tin, khi thấy số tiền lên đến bạc tỉ Tạ cướp sạch chuyển đến nơi khác ở đổi tên thay họ, cứ thế Tạ đã thành công ba bốn lần. Tạ nghĩ cứ mỗi lần dời đi là mỗi lần khó khăn nhất là Cha Mẹ già cùng ba con nhỏ. Tạ tìm đến một nơi có thể nói là lý tưởng dân cư đông đúc, buôn bán sầm uất với cái nghề cho vay nặng lãi cũng đã giàu rồi. Tuy hành nghề bất chính nhưng Tạ có hiếu có nghĩa đối với Cha Mẹ ở đời ít người được như vậy. Ba người con của Tạ mỗi ngày mỗi lớn học hành không ra gì cả, nhưng tài ăn chơi thời rất giỏi thuộc tầm cỡ đàn anh, sự ăn xài tiêu pha, nhưng chỉ một người làm ra, ba người chơi bời tiêu pha của kho cũng hết. Tạ nói mãi với ba người con không được vô cùng chán nản, đúng với câu của phi nghĩa khó giàu lâu, làm ăn chân chính giàu lên mới bền. Tạ liền đi chùa sám hối, nghe thầy giảng luật Nhân Quả gieo gì gặt nấy, không mấy ai thoát khỏi dù cho là phật, Thánh, Tiên. Tạ không dám làm ác nữa quay sang làm phúc làm lành, không bao lâu thời qua đời sau một cơn tai nạn giao thông.

Lại nói về Tấn, làm ăn giàu như thổi sòng bài sòng bạc càng ngày càng hưng thịnh, có đàn em giang hồ xiết nợ, nhiều người cũng đã bỏ mạng vì không trả nổi. Quan quyền địa phương vì đã ăn tiền đút lót nên bỏ mặt làm ngơ. Cộng với nghề mại dâm ông trùm gái tơ, xì ke ma túy. Tấn đi sâu vào con đường tội lỗi chất chồng như núi, Xưa nay Tấn làm gì được nấy là nhờ hồng phúc Ông Cha để lại, phúc đức đâu phải tự nhiên mà có, có gieo ra thời mới gặt vào. Tấn chưa gieo phúc đức ngày nào chỉ làm toàn là chuyện ác. Phúc hết thời họa cũng tới, bọn đàn em lai rai làm phản thường đụng độ nhau. Cho đến một hôm bị một tên đàn em tên là Quả tạo phản bắn chết Tấn cướp lấy gia tài của Tấn, kể cả những người vợ còn trẻ xinh đẹp cũng thuộc về Quả. Kết quả của Tấn chỉ là con số không, lại nhận lãnh mấy viên đạn quằn quại trên vũng máu chết thảm thê. Tấn mang theo nghiệp ác đầy mình liền sa đọa xuống tầng Địa Phủ thứ 7. Linh Hồn Tấn nhìn đâu cũng thấy ghê sợ cảnh chém giết xảy ra không lúc nào dừng, tiếng gào thét đau đớn bị phanh thây xẻ thịt. Tấn sợ quá nhưng làm sao tránh khỏi, bầy quỉ đánh hơi ra Tấn liền lao tới xé xác ăn tươi nuốt sống, Tấn ra sức chống trả nhưng nào có lại bị lũ quỉ xé xác ăn thịt. Linh Hồn của Tấn liền tan biến, đến khi hoàn hồn tỉnh dậy thấy mình bị quỉ trói chân trói tay mổ bụng, moi gan, rút gân đau đớn kêu la thảm thiết đau đớn quá chết đi linh hồn tan biến không còn, đến khi hoàn hồn tỉnh dậy thời thấy mình đang bị lửa bao vây. Tấn vô cùng kinh hãi kêu la cầu cứu, nhưng nào có thấy ai biển lửa từ từ siết lại hơi nóng ngùn ngụt lửa phủ tới đốt cháy Tấn. Tấn đau đớn chịu không nổi rồi chết đi Linh Hồn lại tan biến, đến khi hoàn hồn tỉnh lại thấy mình đang lặng hụp dưới nước đen ngòm, bầy rắn lao tới chúng thi nhau cắn xé thịt da của Tấn, Tấn đau đớn quá thét gào rồi chết đi Linh Hồn Tấn liền tan biến. Đến khi hoàn hồn trở lại thời thấy mình đang nằm trong băng tuyết hơi lạnh thấu xương. Lạnh nứt thịt da đau đớn quá rên la, hai con quỉ nghe tiếng rên la bằng lao tới trói chặt Tấn lại chặt mổ bụng lấy gan. Lấy tim, lấy phèo, lấy phổi Tấn đau đớn thét lên rồi không biết gì nữa, đến khi tỉnh dậy thời thấy mình bị trói vào một trụ đồng. Hai con quỉ cưa xẻ từ trên đầu cưa xuống tới chân máu chảy lênh láng. Tấn đau đớn tột cùng rồi ngất đi không biết gì nữa, đến khi tỉnh dậy thời thấy mình bị quỉ liệng vào cối xay, xay nát nhừ Tấn đau đớn gào thét thê thảm rồi không biết gì nữa. Đến khi hoàn hồn tỉnh dậy thấy cảnh tượng hãi hùng chưa kịp chạy trốn thời thấy hai con quỉ cầm đao chạy tới nói: Thằng nầy khi còn ở dương gian ác lắm. Bằng chém xối xả vào Linh Hồn của Tấn thịt nát xương tan cứ như thế chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Có lẽ ác nghiệp quá sâu dày hết cảnh hành hình nầy đến cảnh hành hình khác. Tấn vừa hoàn hồn trở lại sợ quỉ hành hình bằng chạy trốn vào một hố đen. Linh Hồn Tấn vừa lao vào hố đen thời không biết gì nữa bị huyền cơ luân chuyển đến tầng Địa Phủ thứ 8, khi tỉnh lại thời thấy mình đang ở gần hốc đá nghe tiếng đâm chém khắp cùng Tấn sợ quá định chun vào hốc đá nhưng nào có kịp một con quỉ lao tới tóm cổ đâm cho một nhát đem Tấn đến chảo dầu đang sôi sùng sục. Tấn thấy thế gào thét kinh hãi nhưng con quỉ nào có tha ném Tấn vào chảo dầu, Tấn đau quá thét lên rồi không biết gì nữa tan biến trong chảo dầu. Khi tỉnh lại Tấn thấy mình đang ở một nơi hoang vu nghe tiếng chim ưng cùng khắp Tấn vô cùng kinh hãi không biết mình đang ở đâu thời thấy bầy chim ưng bay đến con nào con nấy to lớn chúng thi nhau mổ vào Tấn rứt từng miếng thịt đau đớn quá Tấn ngất đi rồi không biết gì nữa. Cứ như thế chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần, hết chim ưng xé xác ăn thịt, thời tới rắn, sói ăn thịt, Linh Hồn Tấn vừa Hoàn Hồn tỉnh lại thấy mình trên bãi đất trống, sợ chim ưng, rắn, sói ăn thịt, bằng lao mình đến hốc đá tối đen trốn. Kỳ lạ thay Linh Hồn Tấn vừa lao vào hốc đá tối đen thời không còn biết gì nữa, Linh Hồn Tấn đã luân chuyển đến tầng Địa Phủ thứ 9 đến khi tỉnh dậy thấy mình đang ở một nơi âm u lạnh lẻo. Tấn nghe tiếng đao, kiếm rít lên rợn người chưa hiểu là chuyện gì thời thấy đao, kiếm từ xa bay đến đâm chém xối xả vào Linh Hồn Tấn, Tấn sợ quá gào thét thê thảm. Tấm bị đao kiếm hành hình bằm nát như tương Tấn liền chết đi Linh Hồn tan biến vào hư không, khi hoàn hồn sống dạy nghe tiếng tên bay rợn người Tấn vô cùng kinh hãi Tấn nhìn quanh bốn phía nhưng không có nơi nào ẩn núp còn đang hoang mang, sợ hãi thời hàng trăm mũi tên bay tới thi nhau cắm phập vào Linh Hồn của Tấn. Tấn gào thét đau đớn thời không còn biết gì nữa, khi tỉnh dậy thấy mình không còn là Tấn mà hóa thành Ngạ Quỉ bụng to như núi cổ nhỏ như kim, ăn không được đói khạc ra lửa, đau đớn vô biên chết đi sống lại không biết là bao nhiêu lần, ác nghiệp tự hiện ra rồi tự xử lấy. Cứ như thế chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần Tấn đau đớn vô cùng nhất là thân Ngạ Quỉ đói quá bốc lửa đốt thân mình ra tro, trước khi chết Ngạ Quỉ Tấn thấy màu xanh mờ nhạt hiện ra liền ẫn mình vào đó. Tức thời Linh Hồn luân chuyển đầu thai. Khi tỉnh dậy thấy mình là một con heo người ta nuôi cho mau lớn rồi đem xẻ thịt. Cứ như thế mỗi lần chết đi luân chuyển đầu thai thành thập súc. Chó, Mèo, Heo, Bò, Trâu, Dê, Lừa, Ngựa, Gà, vịt, trả nợ cho con người. Làm ma Heo, ma Mèo, ma Chó, ma Bò, ma Trâu, ma Gà ma Vịt, ma ngựa, ma Dê, trải qua hàng trăm nghìn kiếp.

Nói về Tạ bị tai nạn giao thông chết đi Linh Hồn không bị sa đọa xuống các tầng Địa Phủ, ở lại nhân gian làm Ma. Sống nơi Âm Cảnh dưới sự cai quản Nhà Nước Tâm Linh Văn Lang. Một hôm Ma Tạ nghe nói hôm nay có vị quan cấp cao trong Nhà Nước Tâm Linh Văn Lang, về Bổn Xứ giảng đạo cho các vong hồn Ma hiểu về Đạo Làm người cho các Ma nghe. Các vị Thần Bổn Xứ dẫn các vong hồn ở nhiều Bổn Xứ đến nghe. Vị Quan Văn thuộc hàng cấp cao trung ương nhìn các vong hồn nói. Sở dĩ các vong hồn chưa đầu thai làm người được. Là vì chưa đủ đức tánh để được làm người. Đức tánh làm người rất nhiều nhưng căn bản thời có mười đức tánh:

1, là có Nhân, 2- là có Nghĩa, 3- là biết Lễ, 4- là có Trí, 5- là có Tín, 6- là có Trung, 7- là có Hiếu, 8- là biết Hòa Thuận, 9- là biết Liêm Sĩ, 10- là lòng Quản Đại, Bao Dung.

Trong mười đức tánh nầy chỉ cần được năm thời đủ nhân duyên đầu thai làm người trở lại làm người. Không cần theo thứ tự. Còn như chỉ được một hai Đức Tánh làm người phải chịu làm Ma đến hàng nghìn năm cũng chưa được đầu thai làm người trở lại. Nếu làm ác đánh mất tánh làm người phải chịu luân hồi đầu thai trở lại loài Cầm Thú. Nếu đi vào đại ác phải chịu sa đọa xuống các tầng Địa Phủ chịu nhiều sự hành hình đau đớn. Vì vậy làm Ma Âm Cảnh cũng phải biết tu hành. Tự giải thoát Linh Hồn của mình ra khỏi tam đồ khổ luân hồi Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh. Linh Hồn Ma Tạ liền quỳ xuống: Thưa đại nhân kẻ Dương Gian, người Âm Cảnh không nói chuyện với nhau được làm sao mà khuyên người Dương Gian làm lành tu hành theo Đạo Làm Người. Nhân Luân Hiếu Nghĩa, còn ở nơi Âm Cảnh rất khó tu hành vì chỉ là Hồn Ma. Không có thân xác tiểu thiên vũ trụ nên Linh Hồn tiến hóa rất chậm, không như người ở Dương Gian. Có thể nói ở trần gian Linh Hồn mang xác thân tiểu thiên vũ trụ tu một ngày bằng dưới Âm Cảnh tu cả năm. Thật khó cho những Linh Hồn Ma tu giải thoát.

Vị Quan cấp cao trong Nhà Nước Tâm Linh Văn Lang nói: Linh Hồn Ông đã có tấm lòng quản đại, vì những Linh Hồn Ma mà hỏi ta như vậy. Ta sẽ vì Ông mà nói: Linh Hồn Ma có thể mượn xác trần ở những Linh Hồn khờ khạo mang nhiều Âm Chất Nặng Về Âm Khí. Nhập vào xác nầy mà dạy đạo con người. Như ta thấy nhiều Hồn Ma nhập xác con người mượn danh Ông nầy Bà nọ, người trần tục nào có biết nên nghe theo làm theo. Nhờ người trần tục nghe theo làm theo tu nhân tích đức, người trần hưởng bảy Hồn Ma nhập vào người dạy dạo hưởng được ba, nên mau đầu thai làm người trở lại. Hoặc siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc sống an vui hạnh phúc.

Vị Quan nói: Ta thấy ngươi đã thành tựu năm đức tánh cơ bản Đạo Làm người, không bao lâu ngươi sẽ đầu thai trở lại làm người, nhưng phỉ chịu sự nghèo khổ vì kiếp trước khi còn sống nơi Dương Gian ngươi đã làm nhiều chuyện thất đức. Vị Quan Cao Cấp Nhà Nước Tâm Linh Văn Lang giảng Đạo xong thời trở về Trung Ương Nhà Nước Tâm Linh Văn Lang. Những vị Ma nghe lời dạy Vị Quan Cao Cấp Nhà Nước Tâm Linh Văn Lang. Tu hành làm lành mau thành chính quả nên thường hay xuống điển, cũng như nhập xác người truyền dạy Đạo đức cho con người. Đã có mặt phải, thời cũng có mặt trái. Có những Hồn Ma vì ham sự cúng dường đồ ăn thức uống, nên nhập xác người trần giả ra Ông nầy, Bà nọ, không truyền dạy Đạo Đức Chân Chính mười đại Đức Tánh chủ lực của Lương Tâm, lôi kéo người trần đi vào ác đạo làm chuyện phản ngược lại Đạo Đức Lương Tâm, tức là đi vào Bất Nhân, Bất Nghĩa, Bất Trung, Bất Hiếu, Bất Trí, Bất Tín, Vô Lễ với Cội Nguồn. Chia bè rẽ phái, không có Lòng Bao Dung, Độ Lượng. Xúi dục cúng dường cho nhiều để hưởng thụ. Những Hồn Ma nầy khó mà thành chính quả không còn tính người tức là đánh mất Lương Tâm phải bị sa đọa xuống các Tầng Địa Phủ.

Nói Tóm Lại: Làm người mà mất đi tánh người, những Đức Tánh Lương Tâm căn bản. Khi mãn kiếp người thời phải chịu luân hồi trở lại súc sanh, hoặc làm Ma, hoặc làm quỉ, hoặc sa đọa xuống các tầng Địa Phủ.

Còn những người đã thành Nhơn Đạo, Đạo Làm Người thành tựu, mười Đại Đức Tánh của Lương Tâm. 1- là có Nhân, 2- là có Nghĩa, 3- là có Lễ, 4- là có Trí, 5- là có Tín, 6- là có Trung, 7- là có Hiếu, 8- là có Hòa có Thuận, 9- là biết Liêm biết Sĩ, 10- là có tấm lòng Quản Đại Bao Dung. Nhơn Đạo đã thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cũng chính là đây. Nếu biết hướng dẫn nhân loại con người trở về Cội Nguồn tôn thờ Tổ Tiên, Cha Trời, Mẹ Trời, ba ngôi tối cao vũ trụ, cũng như tu theo Đạo Làm Người, Nhơn Luân Hiếu Nghĩa, thời trở thành Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Thần Tổ, Chúa Tổ, cũng như làm Vua làm Chúa các cõi nước Trời, tầng Trời an vui tự tại.

***

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Tạ và Tấn đến đây là hết

.———————————————————–