TRẦN GIAN CÕI TẠM THIÊN ĐÀNG CHÍNH QUÊ

TRẦN GIAN CÕI TẠM
THIÊN ĐÀNG CHÍNH QUÊ

Thưa các bạn nói đến trần gian cõi tạm, cũng không ít người biết được điều nầy. Họ còn biết khi Linh Hồn đến cõi trần gian không mang gì đến, thời khi mãn kiếp trần gian Linh Hồn cũng chẳng mang gì theo. Dù cho vàng chất đầy kho, tiền chất như núi. Công danh địa vị cũng không còn. Tất cả đều bỏ lại nơi chốn trần gian.
Họ còn biết chỉ có ác nghiệp, thiện nghiệp là mang theo mình để rồi nhận lấy vui, hay khổ, siêu hay đọa. Lên Thiên Đàng, hay xuống Địa Phủ. Đó là những người có trí huệ cao không còn sa đắm trong dục vọng danh lợi, thường hay làm lành tu nhân tích đức về sau. Mà còn thấy rõ trần gian không chỉ là cõi tạm, mà con là trường thi Tạo Hóa sàng lọc những Linh Hồn, tiến hóa đến chân thiện không còn cái ác trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, siêu sanh về các cõi thiên đàng cực lạc quê hương của con người sống an vui hạnh phúc.

Còn phần đông tâm trí u tối không rõ được trần gian là nơi cõi tạm, họ ra sức thi nhau tranh Tài đoạt lợi, không mấy ai thi nhau tranh Đức. Vì tranh tài đoạt lợi mới có cảnh chém giết lẫn nhau, không có thủ đoạn độc ác nào mà không làm, tai họa vì thế thi nhau kéo đến, làm cho cuộc sống không yên. Cửa Địa Phủ mở ra cửa Thiên Đàng khép lại, nào phải Ông Trời làm hại chính mình làm hại cho chính mình. Mãn kiếp trần Linh Hồn liền sa đọa xuống các tầng Địa Phủ.

Ngày xửa, ngày xưa có một thương nhân vô cùng giàu có không thua kém gì Vua Chúa, Vua có tam cung, lục điện. Thời vị thương gia cũng có đến vài chục bà lớn, trăm bà nhỏ.

Một hôm biết mình sắp chết liền cho người kêu hết mấy trăm người con hơn trăm bà vợ lại. Rồi nói rằng: Đến giờ phút nầy ta mới hiểu trần gian là cõi tạm, Khi Linh Hồn đến cõi trần gian ta không mang gì đến, sắp ra đi ta cũng chẳng mang gì theo, tất cả sự nghiệp công danh, người thân Ta đều bỏ lại, đúng là nơi trần gian tất cả chỉ là giả tạm trong sự vay mượn, cả thân xác của ta.

Những gì vay mượn đều phải trả lâu hay mau chỉ là thời gian mà thôi. Linh Hồn ra đi rồi vay mượn xác thân mới, đi vào kiếp sống mới. Dù ở Thiên Đàng, Trần Gian, Âm Cảnh, hay sa đọa xuống các Tầng Địa Phủ. Để có thân hình mới dù là vay mượn bằng cách nào cũng là vay mượn, vay mượn bằng Thai Sanh, vay mượn bằng Thấp Sanh, vay mượn bằng Hóa Sanh, vay mượn bằng Noãn Sanh. Đã vay mượn thời phải trả dù cho thọ triệu năm hoặc vài triệu năm cũng phải trả. Chỉ có Linh Hồn và sự chân thiện thuộc về Ta mới đi vào vĩnh viễn.

Giờ ta mới hiểu những thứ quý nhất của Linh Hồn không phải là danh lợi tiền tài, nhà cao cửa rộng, vàng bạc châu báu của cải vật chất. Mà là sự chân thiện của con người. Mỗi đức tánh chân thiện còn quý hơn cả châu báu, ngọc ngà, kim cương. Cũng may là ta đã tích góp thiện lành, cũng như chuẩn bị hành trang Văn Hóa Kinh Giáo mang theo cái giàu vĩnh viễn theo Linh Hồn.

Các Bà, các Con nên nhớ của cải vật chất chỉ là ngoại thân, cho đến cái thân còn phải vay mượn của Tạo Hóa, thời đâu có cái gì là của ta đâu. Nay ta mới hiểu bố thí Pháp mới là bố thí cao nhất, vì thế sự làm lành không gì hơn là truyền kinh giáo Thiên Ý Cha Trời sẽ được phước báo vô tận, vô biên.
Ta sắp ra đi và bỏ lại tất cả, dù cho đó là người thân nhất của ta. Quê hương con người không phải là nơi trần gian cõi tạm. mà là Thiên Đàng Cực Lạc quê hương. Kìa ánh sáng vàng hồng đã xuất hiện, Ta trở lại Thiên Bang. Nói xong vị thương gia liền nhắm mắt lìa trần, để lại bao thương tiếc cho người ở lại cũng như sự thức tỉnh cho người đời hiểu Trần Gian cõi tạm Thiên Đàng Chính Quê.

Câu Chuyện Trần Gian Cõi Tạm Thiên Đàng Chính Quê đến đây là hết.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s