CÂU CHUYỆN SỐ 73

CÔNG CHÚA LA NA

PHẦN 1

Ngày xửa, ngày xưa ở nước Pha Ra, ở làng Phù Sa, Huyện Đông Lộ dân chúng rất đông làm ăn khắm khá, trồng cây gì cũng tốt, nuôi con gì cũng mau lớn vì lượng phù sa bồi đắp hàng năm. Có cặp vợ chồng rất nghèo là Ông Bà Mô Ly không bao giờ lấy của ai dù là cây kim sợi chỉ, ăn ở hiền lành, ai cần gì cũng giúp. Dân Làng ai cũng mến thương. Ông Bà Mô Ly sanh được một cậu con trai đặt tên là Ta Di khôi ngô tuấn tú nhất là cặp mắt sáng ngời.

Ta Di lớn lên càng thông minh, nhất là chịu khó, luôn theo cha mẹ làm lụng suốt ngày. Tuy mới bảy tuổi nhưng giỏi giang ít ai bằng. Cha của Ta Di một hôm phát bệnh rồi qua đời, không bao lâu thời người mẹ cũng theo cha mà đi Bỏ lại Ta Di mồ côi mồ cút.

Ta Di tuy không còn cha mẹ nhưng làm ăn rất giỏi, nuôi gà, tỉa ngô, trồng khoai cũng đủ sống, dân làng không ai là không nể phục sự chịu khó của Ta Di. Cũng vào thời ấy làng Phù Sa xảy ra một chuyện kỳ lạ, ba năm liền có làm mà chẳng có ăn. Lúa, ngô toàn là hạt lép, khoai sắn trồng không có củ toàn là rễ nhưng không vì thế mà chết đói vì màu xanh vẫn còn, dân tình khốn khổ vô cùng.

Bỗng một hôm trên bầu trời mây đen ùn ùn kéo đến, trên đám mây đen một con mãng xà to lớn xuất hiện nói với dân làng rằng: Nếu muốn được mùa, cũng như nuôi con gì cũng mau lớn mau đẻ, làm đâu trúng đó làm gì được nấy, không bao lâu sẽ dư ăn dư mặc, thời làm cho ta một cổ miếu, hàng năm dâng cúng cho ta một đứa trẻ nhỏ từ năm tuổi đến 10 tuổi. Bằng không thời như dân làng thấy đó trồng cây toàn là quả lép, trồng khoai sắn toàn là rễ không có củ, dân làng sẽ chết đói cũng như nạn dịch xảy ra chết cả làng.

Dân làng nghe xong thời sợ quá nhưng bỏ làng ra đi thời biết sống ở đâu. Không còn con đường nào khác, dân làng Phù Sa làm cho con Mãng Xà thành tinh một cổ miếu khang trang. Làng Phù Sa họp tất cả dân làng lại để có sự công bằng đi vào bốc xăm, những gia đình có con nhỏ đều phải bốc xăm trong đó chỉ có một cây xăm đề ký hiệu dâng nạp trẻ con cho Mãng Xà, chỉ riêng Ta Di vì mồ côi cha mẹ không đi vào bốc xăm vì tuyệt hậu không còn người nối dõi.

Quả đúng như lời Mãng Xà Trăn Quỷ hứa, cuộc sống làng Phù Sa trở lại như cũ, trồng cây gì cũng tốt hoa quả sum suê, nuôi con gì cũng mau lớn chóng đẻ cuộc sống ấm no trở lại. Đến năm thứ ba không may gia đình Ca Lô bốc trúng ký hiệu nộp con cho mãng xà. Tuy đông con nhưng toàn là gái duy nhất có một bé trai chín tuổi gia đình Ca Lô khóc lóc thảm thiết, đã dâng cúng cho Mãng Xà là ra đi vĩnh viễn không còn trở lại, trở thành tuyệt tự không còn con trai nối dõi tông đường.

Ta Di ở gần nhà Ca Lô nghe khóc kể thảm thiết, động lòng thương xót nghĩ: Mình chỉ có một mình, không người thân. Thôi thì thế mạng cho con họ cũng là một chuyện làm tốt, để cho gia đình họ có con, có cháu nối dõi tông đường, nhất là sum hiệp an vui hạnh phúc.

Đến ngày dâng nạp Ca Lô ôm người con trai bé nhỏ cùng gia đình khóc như mưa. Ta Di bằng dõng dạt nói: Tôi mồ côi không còn ai dù có chết đi cũng không lấy gì làm tiếc không có ai đau lòng vì tôi, cũng không có sự chia ly người thân nào cả, còn em bé kia còn cha còn mẹ, nhiều chị em sum vầy vui vẻ, tôi đi nộp mạng thay cho. Hơn nữa năm nay tôi mười tuổi còn nằm trong diện dâng nạp cho Mãng Xà Tinh được.

Cả làng nghe Ta Di tự nguyện cống hiến đời mình thay thế cho người khác, một việc làm không ai ngờ đến dám hi sinh cuộc đời nạp mình cho Trăn Quỷ, để cho Ca Lô có người nối dõi Tông Đường cũng như an vui hạnh phúc gia đình, cả làng Phù Sa ai cũng khóc ròng nhất là cả gia đình Ca Lô quỳ xuống lạy Ta Di. Những vị trưởng lão trong làng lau chùi nước mắt chạy tới nắm lấy tay Ta Di nói: Không được đâu con, gia đình con chỉ còn lại một mình con, phụng sự hương khói cho cha mẹ.

Ta Di dõng dạt nói: Thưa các trưởng lão khi cha mẹ còn tại thế thường dạy con rằng trần gian chỉ là nơi cõi tạm, vì vậy sống phải có ích cho đời, sống vì người gieo trồng thiện đức, thiện đức sẽ vĩnh viễn theo mình. Con sinh ra trong tình thương yêu của Cha Mẹ cũng như sự bảo bọc của xóm làng. Giờ đến lúc con phải làm một việc mà con phải làm, con cảm thấy vui. Không gì vui hơn là thấy gia đình bác Ca Lô đây hay gia đình khác cũng có được hạnh phúc. Chắc Cha Mẹ con nơi chín suối vui lắm khi thấy con làm một việc hữu ích cho đời, đem lại hạnh phúc cho người. Con quyết định rồi các chú các bác các ông đừng khuyên can nữa.

Cả làng nghe những lời nói Ta Di như những tiếng sấm vang đánh thức lương tâm con người trở về con đường chân thiện, sống vì người quên cả thân mình, hạnh phúc của xóm làng cũng chính là hạnh phúc của mình. Cả làng tôn kính Ta Di như là Thần Thánh làm heo, làm gà thiết đãi Ta Di, vì ngày mai Ta Di sẽ đem thân nạp mạng cho quỷ. Những món gì ngon nhất dân làng cũng đem cho Ta Di ăn.

Lại một ngày trôi qua, ngày nộp mạng cho xà tinh đã đến, mặt trời sắp lặn sau những dãy núi, bầu trời u ám ánh hoàng hôn bao phủ nỗi buồn, cả làng tiễn chân Ta Di đến cổ miếu, nhìn cổ miếu cách đó không xa dân làng vô cùng sợ hãi. Thế mà Ta Di vẫn tỉnh bơ xem thường sự sống chết. Ta Di tiến về phía trước cách xa dân làng, Ta Di quay đầu nhìn lại phất tay như chào vĩnh biệt, dân làng không cầm được nước mắt, có người bật khóc, tiếng khóc nghẹn ngào thật là thảm thiết làm sao. Ta Di đi thẳng đến ngôi cổ miếu ngâm mấy câu thơ :

Ta sẽ theo về với Cha Ông
Tạm biệt trần gian, với chúng dân
Bên kia thế giới, ta nhớ mãi
Nhớ cả quê hương, lẫn núi sông.

Hoàng hôn lịm tắt, bóng đêm dần dần phủ khắp non sông, núi rừng chìm trong tĩnh mịch, ánh trăng vắt vẻo trên ngọn cây, thỉnh thoảng tiếng xào xạc vang lên trong đêm những bước chân trên lá, pha lẫn tiếng côn trùng khắp nơi khắp chốn, tiếng hổ gầm, tiếng sói tru, tiếng cú kêu nghe sao mà ớn, trời tuy không lạnh nhưng cảm thấy rợn gáy nổi da gà. Trên bầu trời mây đen xuất hiện bao trùm rừng núi, cuồng phong nổi lên cát bay đá chạy. Từ trên không một bóng người bay xuống thì ra con Quỷ Mãng Xà đã hiện thành người, mặt mày trông hung dữ, hai con mắt lòi ra với những chiếc nanh dài thoàng nhọn hoắt nhìn thấy mà rợn tóc gáy. Hai con mắt phát ra hai luồn ánh sáng như hai ngọn đèn pha, những người yếu bóng vía nhìn thấy là chết ngất.

Con Quỷ bước vào ngôi cổ miếu nhìn thấy Ta Di ngồi xếp bằng như những vị Phật, uy nghi như những vị Thánh, sắc mặt không hề sợ hãi, con quỷ vô cùng kinh ngạc nghi ngờ không lẽ Thánh Thần nào hóa ra, liền hỏi: Tiểu tử ngươi không sợ sao ?

Ta Di nhìn con quỷ rồi trả lời: Chết ta còn không sợ, thời sợ gì con quỷ nhà ngươi.

Con Xà Quỷ nghe Ta Di nói thế không hề tức giận còn tỏ ra khoái chí nói: Ăn thịt ngươi còn hơn ăn thịt mười em bé khác. Con quỷ liền chụp Ta Di bay lên mây bay về hang động không thấy đáy. Con quỷ vừa hạ chân xuống đáy hang động thấy có một bóng người liền ném Ta Di vào một xó động quát lên dữ dội: Yêu tinh ở xứ nào dám đến chiếm động của ta. Tức thời một cuộc chiến xảy ra khủng khiếp.

Ta Di nhìn thấy Xà Quỷ đấu với một người mặt chim ưng, trận giao chiến vô cùng khốc liệt, người mặt chim ưng hình như yếu thế bay lên khỏi hang động. Mãng Xà Trăn Quỷ rượt đuổi theo.

Ta Di biết thế nào mình cũng bị Trăn Quỷ ăn thịt, nếu sống thời không thể nào ra khỏi hang động không thấy đáy nầy được. Tánh tò mò trẻ con nổi lên, Ta Di lục lạo khắp nơi phát hiện ra một ngách hang động, Ta Di đi ngay vào đấy, sâu bên trong là một căn phòng rộng lớn, Ta Di nhìn thấy một người bị nhốt trong một cái lồng sắt. Ta Di kinh ngạc hỏi: Ông là ai ?

Người trong lồng sắt nói: Ta là Thần Núi của dãy Chu Sơn nầy bị con Trăn Quỷ bắt nhốt mấy trăm năm nay. Pháp thuật Trăn Quỷ cao siêu không biết bao nhiêu vị Thần chết trong tay nó. Đây là cơ hội để giết được nó, không những ngươi cứu được ta mà còn làm chủ một kho báu, trong đó có rất nhiều báu vật mà người đời thèm muốn vô cùng. Con Mãng Xà Quỷ hiện giờ đang chiến đấu với đại bàng tu luyện thành tinh, hai bên giao tranh dữ dội thương tích đầy mình nhưng ta biết hai bên đều bỏ cuộc bất phân thắng bại ai về động nấy. Tiểu tử ngươi hành động nhanh lên, mau tới đây ta chỉ cách tiêu diệt con Trăn Quỷ không những cứu ta cứu được ngươi, còn cứu được dân làng Phù Sa khi con Mãng Xà Quỷ đã bị ngươi tiêu diệt.  Con Trăn Quỷ đang tu luyện Âm Dương Thần Đơn hơn nghìn năm sắp thành rồi chỉ còn hút lấy tinh khí mười đứa trẻ nhỏ nữa là thành mà chính tinh khí trong người ngươi bằng mười đứa trẻ nhỏ. Giết được con tinh quỷ nầy chỉ có ngươi làm nổi mà thôi.

Ta Di liền bước tới lồng sắt, Thân Núi Chu Sơn lấy trong mình ra một thanh kiếm nhỏ trao cho Ta Di nói: Đây là Thần Kiếm chém sắt như chém bùn. Chỉ cần ngươi niệm chú thời thanh kiếm sẽ lớn ra như ý. Ngươi mau chui qua khe hở bí mật nầy, nơi ấy chính là nơi tu luyện Âm Dương Thần Đơn, tìm thấy Thần Đơn là ngươi nuốt ngay vào bụng. Ngươi sẽ có công lực hàng nghìn năm tu luyện, ngươi sẽ hạ gục được nó. Nhất là khi con Mãng Xà quỷ còn đang bị thương.

Theo lời chỉ dẫn Thần Núi Chu Sơn, Ta Di lách mình chui qua một khe vách đến một đường hầm ăn sâu tới một căn phòng nơi có phát ra ánh sáng, Ta Di nhìn thấy một viên Thần Đơn to như quả trứng gà, từ Thần Đơn phát ra muôn đạo hào quang trông đẹp mắt vô cùng. Ta Di bước nhanh đến nhặt lấy Thần Đơn bỏ ngay vào miệng, viên Thần Đơn tan ra rồi trôi xuống bụng hết thảy. Ta Di thấy trong người nóng lên như lửa vô cùng, kinh hãi chưa biết phải làm sao thời nghe tiếng nói vọng tới bày cho cách thu nạp chân khí, vận hành thần đơn lưu chuyển khắp châu thân. Âm Dương Thần Đơn vận chuyển đến đâu thời huyệt đạo kinh mạch đều thông suốt đến đó, thân hình nhẹ bổng như muốn bay lên. Tiếng nói Thần Núi Chu Sơn lại vang lên: Tiểu tử ngươi mau trở về chỗ cũ nằm im co ro trong xó, con Mãng Xà Tinh Quỷ sắp trở về rồi.

Ta Di nhanh chóng trở lại đường cũ ra khỏi ngách động tới nơi xó động nằm im thiêm thiếp. Con Mãng Xà Tinh Quỷ bay xuống động trên người dính đầy máu. Việc đầu tiên nó nhìn Ta Di còn ở đó không, nó thấy Ta Di ngồi co ro sợ thiêm thiếp trong xó. Nó liền yên tâm hiện thành một con Mãng Xà to lớn cuộn mình vận công chữa thương. Ta Di thấy từ con Mãng Xà một lớp sương mờ tuôn ra bao phủ tức thời bên tai tiếng nói vo ve như con muỗi: Hành động ngay đi, đâm Thần Kiếm vào ngay cổ của nó đâm càng nhiều càng tốt.

Ta Di vốn là người dũng cảm không biết sợ là gì. Ta Di lấy kiếm ra niệm chú tức thời kiếm Thần lớn dài ra bằng thanh kiếm người đời thường sử dụng. Lao nhanh tới đâm lia lịa vào cổ con Mãng Xà Tinh Quỷ. Quá bất ngờ con Mãng Xà Quỷ trúng liền mười nhát kiếm, máu tuôn xối xả. Con Mãng Xà gào thét dữ dội phun ra luồn yêu khí giết chết Ta Di nào hay Ta Di không hề hấn gì còn quát lên một tiếng long trời lở đất, thanh kiếm thần trong tay vung lên chém tới. Con Mãng Xà Tinh Quỷ liền hiện ra một con quỷ những móng vuốt chụp tới xé xác Ta Di, nào hay kiếm Thần vô cùng sắc bén cộng thêm hàng nghìn năm công lực Âm Dương Thần đơn con Quỷ bị chém đứt làm ba khúc hiện nguyên hình là con Mãng Xà đứt làm ba khúc. Cùng lúc ấy một tiếng nổ vang lên khung lồng sắt tan biến đâu mất. Thần Núi Chu Sơn từ trong ngách động đi ra lạy tạ ơn cứu mạng. Ta Di bằng trả kiếm Thần lại cho Thần núi. Thần Núi Chu Sơn nói: Ơn cứu mạng không có gì để đền đáp, nay Chu Sơn Thần Núi Ta kính tặng ân nhân cây Thần kiếm làm hộ thân cũng như ân nhân dùng nó để giúp đời cứu người.

Thần Núi Chu Sơn nói xong liền biến mất. Ta Di đến lúc nầy mới sực nhớ là mình còn ở dưới đáy động làm sao mà lên cho được. Nhưng Thần Núi cũng đã đi rồi biết làm sao đây. Ta Di biết mình không thể nào ra khỏi đây được nhưng nhờ uống được Âm Dương Thần Đơn nên không thấy đói khát chi cả, quan sát hang động thấy có nhiều ngốc ngách tức thời ra sức khám phá nhưng không thấy gì khác lạ, ngoài vách đá bốc mùi âm u hơi lạnh tràn ra tạo thành dòng nước chảy róc rách, Ta Di đi trở ra chỗ con Xà Tinh Quỷ chết nhìn lên vách đá có một chỗ nhìn khác lạ bằng lấy tay chùi đi lộ ra dòng chữ U Linh Ma Động. Ta Di bấy giờ đôi mắt rất sáng nhìn thấy một dấu bàn tay lờ mờ, Ta Di liền lấy bàn tay của mình ấn mạnh vào chỗ đó liền nghe tiếng rè rè một ngách động từ từ mở ra. Ta Di lấy làm kinh ngạc: Chắc con Quỷ Mãng Xà cũng không biết chỗ nầy. Ta Di liền đi vào đó, đi hơn mười mấy bước thời đến một mật thất rộng lớn có một phiến đá bằng phẳng sáng bóng, hơi lạnh bốc ra kinh người ngoài ra không còn gì nữa, Ta Di định quay ra chợt nhìn thấy trên vách đá có bàn tay, Ta Di liền đặt bàn tay mình lên đó nhấn mạnh một cái tức thời nghe tiếng rè rè xảy ra cánh cửa đá vừa mở bên trong sáng rỡ bước vào thời thấy những viên minh châu to lớn kỳ lạ phát tỏa ánh sáng làm cho mật thất nhìn đâu cũng thấy rõ ràng. Trên bàn đá có một bộ xương có lẽ người nầy viên tịch rất lâu.

Ta Di quỳ lạy khấn vái rằng: Con tên là Ta Di với bậc tiền bối có tiền duyên nên con mới đến được đây. Nếu con được Tiền Bối chỉ dạy thời con gọi Tiền Bối là Sư Phụ. Lạy xong Ta Di liền thấy bộ xương lay động rồi đổ nhào dưới bộ xương khô có một cái hộp bằng vàng lún sâu dưới kệ đá. Ta Di bằng lấy chiếc hộp rồi mở ra, trong đó có một cuốn bí kiếp cùng một tấm da. Có dòng chữ nói rằng: Vô cực bí pháp thần công là môn tuyệt học võ lâm chí tôn, người luyện được võ công nầy phải là người có căn cốt thượng đẳng, phải mất 50 năm mới đạt đến đỉnh cao mười hai thần công lực. Nếu ngồi trên thạch băng luyện công phải mất 20 năm mới thành. Cuốn bí kiếp võ công chia làm ba phần: Nội Công Bí Pháp, Vô Cực Kiếm Pháp, Phi Hành Bộ Pháp. Ta Di nghĩ: 20 năm thời 20 năm, mình đâu còn ai thôi thì chuyên tâm tu học để quên đi tất cả. Ta Di nghĩ đến lấy gì ăn để sống liền nhớ đến con Mãng Xà Tinh Quỷ đã tu luyện hàng nghìn năm, ăn thịt Tinh Quỷ tu luyện võ công thời còn gì bằng. bằng xẻ thịt Tinh Quỷ lấy da, còn thịt thời bỏ vào phòng lạnh, khi nào thấy đói thời dùng thịt Trăn Quỷ.
Thời gian thắm thoát trôi qua tu luyện Thần Công thời ngồi trên băng đá, luyện chiêu pháp thời ra ngoài đáy hang động U Minh. Không biết là đã bao lâu Ta Di trở thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú,  võ công cũng đã học hết không còn gì để lưu luyến ở lại nơi đây. Dưới đáy U Minh có một loại dây leo bò trên vách đá thân nhỏ như cây kim nhưng người thường khó mà bứt cho đứt, dây leo nầy đã mười lần nở hoa, Ta Di nghĩ không lẽ đã mười năm trôi qua rồi sao.

Áo quần xưa kia không còn mặc được nghĩ đến da Trăn Tinh Quỷ vô cùng quý hiếm đao kiếm thường khó mà chặt đứt Ta Di từ nhỏ được cha mẹ dạy cho cắt vải may đồ. Da Trăn Quỷ rất mỏng mềm mại đến kỳ lạ nhưng đao kiếm thường khó mà cắt đứt, Ta Di lấy thanh kiếm nhỏ cắt da Trăn Tinh Quỷ ra nhiều bộ phận khâu vá thành bộ quần áo vừa vặn trông thật khéo léo không khác gì tay thợ chuyên nghiệp. Ta Di khâu một túi xách chọn lấy những viên minh châu to lớn phát tỏa hào quang lấp lánh trông đẹp mắt vô cùng, những thỏi vàng sáng chói bấy nhiêu đó cũng thành giàu có trên đời. Ta Đi vào lạy Vô Cực Tổ Sư, ấn bàn tay vào vách đá đóng cửa mật thất lại rồi trở ra nơi đáy động, ấn bàn tay đóng luôn cửa ngách động trở lại như cũ.
Đứng dưới đáy động Ta Di nhìn lên thăm thẳm không thấy miệng hang nhưng nhờ học được kinh công cái thế Ta Di phi thân vun vút bay lên lấy chân đạp vào vách đá, cứ thế tiếp tục phi thân vun vút bay lên không bao lâu thời tới miệng hang. Ta Di phi thân bay lên một tảng đá cao nhìn núi rừng trùng điệp, một cơn gió thoảng lá vàng rơi đầy mặt đất, nhìn lại thân mình không còn như đứa trẻ ngày xưa, giờ đây cũng đã mười chín tuổi. Nhìn lá vàng trải đầy mặt đất cảm xúc trong lòng liền ngâm mấy câu thơ:

Bao mùa lá rụng, lá vàng rơi
Thu đến thu đi, thu lại sang
Thân người cũng đã, nhiều thay đổi
Mới đó giờ đây, trở thành chàng
Lối gió đường mây, chung hơi thở
Khói lên nắng xuống, đất thênh thang
Bốn bể là nhà, đâu cũng thế
Thường dân cũng được, nệ gì quan.

Ta Di không biết nơi đây là đâu, chỉ nghe Thần Núi nói có lẽ dãy núi nầy chính là dãy núi Chu Sơn. Không hiểu quê mình cách đây bao xa đi về hướng nào. Ta Di phi thân một ngày đêm thời tới đồng bằng. Ta Di đi vào một xóm làng phải nói là trù phú màu xanh tăm tắp, lúa ngô cùng khắp, khoai sắn đầy nươn,g cảnh ấm no không khác gì quê làng Phù Sa, Ta Di liền ngâm mấy câu thơ:

Ngắm cảnh nơi đây nhớ quê nhà
Cũng đồng cũng ruộng, rộng bao la
Lúa ngô, khoai, sắn, xanh tươi tốt
Bầy cò trắng lả, vụt bay qua
Tay cày tay cuốc, bao trai gái
Tiếng hát trên đồi, những ngân nga
Một miền thôn dã, đầy ấm cúng
Bao cô thôn nữ, tựa như hoa.

Ta Di ngâm xong liền nghe thấy tiếng vỗ tay khen ngợi không dứt từ phía sau nổi lên: Huynh làm thơ hay quá. Ta Di quay đầu nhìn lại thấy một người thanh niên hào hoa phong nhã Ta Di thi lễ nói chào công tử.
Người thanh niên hào hoa đáp lễ nói: Tôi tên là Ca Ra ở thị trấn Cô Lô gần đây. Hai người làm quen với nhau có lẽ tâm đầu ý hợp nên coi nhau như bạn, không bao lâu thời tới thị trấn dân chúng đông đúc, người mua kẻ bán tấp nập. Ca Ra nói: Ở thị trấn nầy có một quán ăn nổi tiếng món gì cũng có chỉ sợ không có tiền. Ta Di nghe nói bụng dạ cồn cào vì chín mười năm nay chưa có bữa ăn nào cho ra phết bằng nói: Huynh dẫn tôi đến quán đó đi vì tôi là người phương xa không rành nơi nầy.  Ca Ra liền dẫn Ta Di đến, quán ăn bề thế sang trọng người đông có đến cả trăm người. Ta Di, Ca Ra vừa ngồi xuống bàn, người phục vụ hỏi dùng món gì. Ta Di nói: Món nào đắt nhất vài ba món dọn lên đây, Ca Ra kinh hãi nói chỉ cần một món cũng vài chục lượng bạc kêu nhiều món như vậy chỉ tính cho chủ quán bằng vàng mà thôi. Ta Di nói: Không hề gì huynh cứ thoải mái mà dùng cùng tôi.

Những người khách ngồi gần bàn Ta Di nghe Ta Di nói như thế quay sang nhìn. Họ thấy Ta Di ăn mặc kỳ lạ, chỉ là một bộ quần áo da trăn, người trên núi mới xuống đồng bằng có lẽ kiến thức ẩm thực còn kém mới kêu những món ăn thượng hạng hàng ngoại nhập của nhiều nước lấy vàng đâu mà trả.

Những nhà giàu có, chỉ dùng một món mà còn hít hà ăn cho biết. Người ta nhìn thấy trên bàn Ta Di nào là Phile bò Kobe, cua nhện hoàng đế, bánh cupcake phượng hoàng, trứng cá muối hoàng đế. Ca Ra nhìn thấy những món trên bàn toàn là món ăn thượng đẳng chỉ nghe nói chưa bao giờ nhìn thấy nói gì đến ăn. Ca Ra nhìn Ta Di nói: Có vàng trả không huynh. Ta Di nói: yên trí đi ăn hết kêu nữa.
Ca Ra tưởng mình nghe lầm bằng hỏi lại: Ăn hết kêu nữa sao ? Những người trong quán ồ lên kinh ngạc chàng thanh niên kia là hoàng tử chắc, ai nấy đều trầm trồ, có người nói với bộ dạng kia không phải là hoàng tử, hay trưởng giả giàu có gì đâu, mà là một tên người rừng không biết trời cao đất rộng là gì mới dám kêu những món ăn đắt nhất thế giới, hãy chờ xem bà chủ quán cột trói tên nầy, chuyện vui sắp xảy ra, nghèo đến nổi không có vải mặt, mặt da trăn mà thôi.

Có người nói: Không phải bộ đồ da trăn kia tầm thường đâu, nội nhìn thấy ánh sáng lấp lánh ít lắm cũng vài chục lượng vàng đấy, bà chủ quán cũng đánh giá được bộ đồ da trăn kia mới dọn cho khách những món ăn thượng đẳng đắt nhất thế giới. Người ta nhìn thấy Ta Di cùng Ca Ra ăn hết sạch. Ca Ra có lẽ đã no còn Ta Di thời ăn chưa đã bằng kêu thêm mấy món nữa cũng toàn là đắt tiền. Trong quán có một vị công tử nổi tiếng là giàu có nhất tỉnh Ma Ghi lâu lâu ghé qua dùng một món, nay thấy Ta Di kêu một lần năm bảy món, món nào cũng đắt nhất thế giới thời cay con mắt đứng dậy đi đến bàn của Ta Di nói: Ngươi ở xứ nào mà phách lối như vậy tiêu xài còn hơn cả Ông Hoàng ngươi có điên không ? Biết là có chuyện Ca Ra nói: Huynh trả tiền rồi đi. Ta Di nói: Ăn chưa đã mà huynh để tôi ăn xong rồi trả tiền cũng chưa muộn. Ta Di không đếm xỉa gì đến tên công tử nhà giàu, tên công tử nhà giàu liền gây chuyện gọi gia nhân đến nói cho tên nầy một bài học vì dám coi thường bổn công tử. Nhìn tên gia nhân ai cũng biết là một người có võ công cao cường, tên gia nhân không nói không rằng đấm vào mặt Ta Di, Ca Ra thấy Ta Di cắm cúi ăn không đở cú đấm, bằng ra tay đở thế nói: Xin lỗi các hạ chúng tôi là người không có lỗi, vô cớ đánh chúng tôi như thế là phạm pháp.
Tên gia nhân không phải tay vừa liền ra đòn nhanh như chớp tấn công vào thượng, trung, hạ đối phương, tay phải rút đao chém một nhát Ca Ra né tránh thanh đao quá đà chém trúng Ta Di ai nấy cũng kinh hãi tưởng Ta Di toi mạng, nào hay Ta Di vẫn tỉnh bơ, lớp áo da trăn không hề hấn gì cả. Ta Di phủi vào chỗ mới chém như phủi bụi mới đính, ai nấy đều ồ lên: Chiếc áo báu vật. Chàng công tử giàu có không dám gây sự nữa trở về chỗ ngồi tìm kế cướp đoạt cho được chiếc áo báu vật kia.

Bỗng tiếng ngựa reo vang một vị quan bước vào quán dán nhiều bản cáo thị, ai nầy đều xúm lại đọc thì ra công chúa La Na nổi tiếng thông minh, xinh đẹp như tiên nga giáng trần đã bị đại bàng bắt mất đi rồi. Ai cứu được công chúa. Tuổi lớn thời thưởng mười nghìn lạng vàng. Tuổi dưới ba mươi thời trở thành phò mã. Ca Ra liền gở lấy một bản, tên nhà giàu cũng gở lấy một bản. Ta Di ăn xong nói với người phục vụ dẫn ta đến gặp bà chủ. Ta Di nói với Ca Ra: Huynh đã gở bản cáo thị thời biết huynh võ học cao cường đường tương lai rộng mở, chúng ta chia tay nơi đây hẹn ngày tái ngộ. Ta Di đi theo tên phục vụ đến gặp bà chủ. Bà chủ quán khá xinh đẹp tuổi năm mươi nhìn sơ qua cũng biết bà chủ là người có nội công thâm hậu, xung quanh bà chủ toàn là những cao thủ võ lâm.

Ta Di chấp tay thi lễ nói: Tôi đến gặp bà chủ tính tiền, những món ăn đắt nhất thế giới, Tôi cũng đã nghe qua. Bà chủ nói: Bù qua sớt lại dị chi mười lượng vàng. Ta Di nói tưởng đâu nhiều hơn nữa té ra chỉ bấy nhiêu, bà chủ nghe Ta Di nói thế thời vô cùng kinh ngạc hỏi: Có đủ vàng để trả sao ? Ta Di bằng lấy ra một thỏi vàng hai mươi bốn lượng sáng chóa. Bà chủ kinh ngạc đây là vàng mười vô cùng quý hiếm chỉ có đức vua mới có. Thường thời người ta dùng vàng 9, vàng 8 mà thôi.

Bà chủ nhìn bộ quần áo da trăn sáng bóng nói: Công tử bán cho tôi bộ áo quần da trăn công tử đang mặc với giá bao nhiêu tôi cũng mua. Ta Di nói chơi: Nghìn lượng vàng bà chủ cũng mua sao, bà chủ quán làm thinh không trả lời, bằng nói: Báu vật thời cất giấu đi để cho người ta nhìn thấy thời tai họa không sao tránh khỏi. Bà chủ nói xong thối lại mười bốn lượng vàng số 9, còn đưa thêm 10 lượng bạc vì giá trị vàng mười hơn vàng 9. Ta Di nhận vàng bạc rồi đi ra khi ấy có nhiều cặp mắt dòm ngó, sẵn có vàng, có bạc Ta Di mua ngay một con ngựa định trở về quê, nhưng đầu óc thời nghĩ đến bản cáo thị kia.

Ta Di phi ngựa vô định không biết là mình sẽ đi đâu về quê hay tìm đến kinh đô gặp đức vua xin đi cứu công chúa. Ta Di đi ngang qua một cánh rừng thời nhiều tiếng quát nổi lên. Tên nhà giàu dẫn theo nhiều thuộc hạ, người nào người nấy to con khỏe mạnh võ nghệ cao cường. Lại thêm nhiều vó ngựa cũng đến năm người bịt mặt toàn là cao thủ võ lâm. Tên nhà giàu nhìn ra những người mới đến nói: Thì ra bà chủ cũng tham gia. Nhưng báu vật kia khó mà nhường được. Tên cầm đầu năm người bịt mặt nói: Ta chỉ cần bộ đồ da trăn kia mà thôi. Vàng bạc thời để cho các ngươi.
Ta Di nghe xong liền nói: Thiên đàng tốt đẹp các ngươi không muốn lên, địa ngục không lối các ngươi tự tìm xuống. Ta Di nhìn năm người bịt mặt rồi nói: Các ngươi chưa đáng tội chết nên Ta chỉ khuyên các ngươi từ bỏ ý định cướp của giết người, về nói lại với Bà Chủ hãy làm ăn chân chính tích đức về sau.
Tên trùm mặt quát: Lột bộ đồ nạp cho ta, thời bảo toàn mạng sống. Tên nhà giàu không thể tranh giành bộ đồ da trăn với những tên trùm mặt, bằng nói: Để túi xách kia lại đây may ra còn sống để ăn cơm.

Ta Di nhìn trời than rằng: Âu cũng là bọn họ tìm đến tai họa nào phải tại con ông trời tha thứ cho con. Tên giàu có như muốn phỏng tay trên bằng ra lệnh cho thuộc hạ tấn công Ta Di bằng những đường đao loang loáng thật kinh người Ta Di lách mình tránh thoát những đường đao lợi hại, năm tên bịt mặt sợ tay giàu có phỏng tay trên bằng múa kiếm xông vào chém Ta Di tới tấp. Ta Di né tránh tài tình hơn mười người ra tay mà không đụng được chéo áo, nói gì đáng trúng Ta Di.

Ta Di thấy bọn nầy càng ra tay càng hiểm độc quát lên một tiếng: Nằm hết xuống cho ta, tức thời mười luồn chỉ phong bay ra điểm huyệt tất cả bọn chúng. Đến lúc nầy những người định giết người cướp của mới biết là đã gặp cao nhân, nhưng tất cả đều đã muộn, võ công, nội công của họ đã bị phá hủy không còn sức lực yếu hơn cả người thường. Tên giàu có quỳ lạy xin tha mạng, Ta Di lạnh lùng bún ra một luồng chỉ phong phá hủy hết võ công, nội công trở thành người tàn phế. Ta Di phi ngựa đi ngâm lên mấy dòng thơ rằng:

Thiên đàng có lối không đi
Địa ngục không lối thi nhau chen vào
Ở đời cuộc sống ở đời
Gieo ác gặt họa xưa thời như nay
Còn mạng đã là cái may
Nếu không thức tỉnh họa xây trùng trùng
Trên đầu luôn có Ông Trời
Thiện ác họa phúc hai đường khác nhau .

Bọn giết người cướp của tất cả đều trở thành tàn phế, suốt đời không còn tu luyện được võ công nhìn theo Ta Di mà khiếp hồn khiếp vía. Ta Di nghe người ta đồn làng nghề Tân Tạo nhiều tay nghề may vá khéo léo. Ta Di tìm đến nhờ một tay nghề thông thạo tên là Ri Ni, tay nghề giỏi nhất ở làng nghề Tân Tạo. Ta Di gặp bà Ri Ni nói: bà bán cho tôi một bộ đồ thay cho bộ áo nầy. Bộ áo da trăn nầy sửa chữa khâu may lại, Ri Ni nói: Tôi nhìn thấy thời đã phát sợ rồi, cũng may nhà tôi có loại chỉ ngoại nhập, bền chắc lắm, ít ai dùng tới vì quá đắc một lạng chỉ một lạng vàng. Ta Di nghe nói mừng lắm liền ở tạm nơi đây vài ngày khi nào khâu may xong bộ quần áo thời đi.
Chủ nhà Ri Ni thấy bộ áo da trăn mềm mại như vải lụa thật kinh ngạc, vừa kỳ lạ lần đầu tiên bà mới thấy trong đời, bà dùng dao rạch không được, dùng kéo cắt không dứt, da rất mỏng nhưng kim đâm không thủng đành bó tay, nói với Ta Di: Tôi không thể khâu may được cho công tử. Ta Di hỏi lý do Bà Chủ nói: Rạch không được, cắt không đứt, kim đâm không thủng. Ta Di như chợt hiểu ra liền nói: Tôi có thể giúp bà làm chuyện đó. Bà Ri Ni liền lấy số đo thật chính xác gạch vào tấm da trăn, Ta Di dùng thanh kiếm nhỏ cắt theo làn gạch rồi dùng kim đâm thủng từng lỗ nhỏ theo lời chỉ bảo của Ri Ni nhưng kim nào cũng bị gãy. Cuối cùng Bà Ri Ni đem bộ kim gia truyền đưa cho Ta Di. Ta Di vận vô cực thần công mới đâm thủng. Nhìn bàn tay khéo léo Bà Ri Ni nói: Công tử cũng là tay nghề may vá. Ta Di gật đầu .
Ở lại được ba hôm thời khâu may xong bộ quần áo da trăn trông thật là xinh đẹp. Ta Di bận vào làm tăng thêm vẻ khôi ngô tuấn tú. Ta Di vô cùng mừng rỡ nói: Công, chỉ, bao nhiêu? Bà Ri Ni nói: Công tử đưa cho tôi mười lượng bạc, một lượng vàng là đủ tổng số chi phí cả bộ quần áo, tiền công may, tiền ăn ở ba ngày. Ta Di lấy ra năm lượng vàng, đưa cho bà Ri Ni nói: Đây là phần trả công cũng như phần thưởng, bà Ri Ni vô cùng kinh ngạc lẫn vui mừng.
Ta Di ra khỏi làng nghề chưa biết phải đi đâu, không quên mặc thêm bộ quần áo mới mua che khuất bộ áo da trăn tới một ngã ba thời nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập thì ra là một tốp quân binh, đi trước tốp quân binh là ba chàng kị sĩ nai nịt gọn gàng vai mang trường kiếm, oai phong lẫm liệt, hình như họ từ kinh thành đến đây thời phải. Ta Di nhìn ra trong số ba người ấy có Ca Ra. Ca Ra khá khôi ngô tuấn tú nhưng đôi mắt vô cùng xảo quyệt vừa nhìn thấy Ta Di, Ca Ra liền dừng ngựa cười nói: Té ra là huynh nếu chưa có chuyện gì làm thời tháp tùng cùng ba chúng tôi một chuyến. Hai người kia nhìn Ta Di không khác gì nho sinh thời xem thường. Ta Di nói: Ca Ra huynh từ kinh thành đến có phải không ? Nhìn Huynh được trang bị giáp mão cũng như quân binh đi giúp sức thời biết vua tin cậy Huynh đến mức độ nào. Ca Ra nhìn hai người đi cùng mình nói: Hai huynh đây không kém gì tôi đâu, võ nghệ cao cường xưa nay chưa gặp đối thủ. Ca Ra chỉ người áo trắng nói: Huynh đây là một hiệp sĩ lừng danh tên là Nhĩ Hòa, còn đây Ca Ra chỉ người áo xanh đây là Đê Lê với biệt danh là Bất Bại. Ta Di cúi đầu: Chào hai người xin hân hạnh được làm quen. Ta Di nói: Tôi không có diễm phúc như ba huynh. Nhưng tôi cũng muốn xem đại bàng yêu tinh ra sao mà lợi hại như vậy.

Ca Ra nhìn kỷ thấy bộ quần áo da trăn ẩn sau lớp áo vải tơ tằm đắc tiền liền nghĩ ngay đến Ta Di không phải là hạng tầm thường, đủ sức trả tiền những món ăn ngon, nên không bị bà chủ quán lấy đi, Ca Ra như có vẻ thèm thuồng bộ quần áo da trăn hiếm quý có một không hai trên đời.

Ta Di tháp tùng cùng ba người, trên dọc đường Ca Ra kể về công chúa. Ca Ra nói công chúa La Na xinh đẹp vô cùng phải nói đẹp như thiên tiên giáng trần. Đức Vua coi công chúa hơn cả giang san của mình. Nghe đâu công chúa La Na cùng các tỳ nữ đang dạo vườn hoa, thình lình một con đại bàng xuất hiện bay xuống bắt công chúa đi mất. Khối người đi tìm công chúa, nhưng không mấy ai trở về đều đã bị đại bàng giết chết ăn thịt. Có lẽ những người ấy chưa đủ tài để giết chết con đại bàng ấy, nên đã bị bỏ mạng nơi sơn lâm cùng cốc.

Nói về bốn người Ta Di, Ca Ra, Đê Lê, Nhĩ Hòa ngày đi đêm nghỉ băng rừng lội suối bất chợt nhìn thấy một tốp thợ săn, Nhĩ Hòa phóng ngựa tới hỏi: Các bác, các chú có biết nơi nào có yêu tinh không? Một người thợ săn nói: Cách đây 50 dặm có một ngọn núi to lớn yêu tinh thường xuất hiện không ai dám tới đó, gần đây có rất nhiều anh hùng hảo hán tìm đến đó nói là cứu công chúa có đi mà không thấy về, hơn cả tháng nay không thấy ai nữa. Người thợ săn nói tiếp: Bốn chàng trai trẻ nên trở về đi, trên đời có mấy ai tiêu diệt được yêu tinh quỷ dữ, bốn người mừng quá nói: Cảm ơn bác thợ săn đã chỉ cho, nói xong bốn người phi ngựa nước đại lao đi, quân binh phi ngựa theo sau, bác thợ săn nhìn theo lắc đầu miệng lẩm bẩm: Thật tội nghiệp cho bốn chàng trai trẻ cũng như tốp quân binh kia nạp mạng cho yêu tinh.

Bốn chàng trai phi ngựa nước đại, quân binh phi ngựa theo sau đi không bao lâu thời tới một ngọn núi to lớn, đồi rừng cây cối rậm rạp yếu bóng vía thời đã thấy sợ rồi nói gì yêu tinh quanh quẩn nơi đây bốn chàng trai để ngựa lại dặn dò quân binh coi chừng, rồi dùng thuật kinh công vượt qua ghềnh thác, sườn dốc cheo leo, hố sâu thăm thẳm, cuối cùng rồi cũng nhìn thấy cửa hang động cách đó không xa, bốn chàng trai vô cùng hồi hộp. Thật kinh người, nơi đây những bộ xương trắng hếu những chiếc sọ rải rác khắp nơi, trời đang nắng nóng nhưng thấy lạnh cả người, lúc ấy trời cũng đã xế chiều.

Bốn người nhìn nhau chưa ai dám đến gần hang động. Ta Di là người không biết sợ là gì tánh khí tò mò nói: Chúng ta đến cửa hang vào trong động đi. Ta Di nói đi nói lại nhiều lần nhưng không thấy ba người kia nói gì bằng nói: Thôi để tôi vào đó xem sao. Ba người không ai còn dám xem thường Ta Di vì thấy Ta Di kinh công vượt trội hơn họ. Ta Di đi đến hang động nhìn xuống sâu như cái giếng bảy tám mét có một đường hầm ăn thông sâu vào núi. Ba người còn lại cách đó không xa, thấy Ta Di nhảy xuống hang động, không ai nói ai, nhanh chân đến cửa hang.

Nói về Ta Di nhảy xuống đáy cửa hang, đi sâu vào hang động đi một đoạn thấy có một gian phòng rộng lớn có một con đại bàng đang ngủ bên cạnh. Gian phòng đại bàng có một gian phòng nữa. Ta Di nghi là công chúa đang bị nhốt trong đó bằng vận thần công tối đa với bộ pháp Ảo Ảnh Vô Cực Ảo Ma Ta Di lướt qua đại bàng, lao nhanh vào gian phòng thấy một người sắc nước hương trời xinh đẹp tuyệt trần không bút mục nào diễn tả cho hết. Ta Di biết ngay là công chúa đang ngồi co ro rầu rỉ. Công chúa La Na đang rầu rỉ thời thấy một bóng người xuất hiện công chúa mừng quá định la lên cứu tôi với. Ta Di nhanh tay bụm miệng công chúa lại ra hiệu biểu im. Công chúa nhìn kỷ người trước mặt là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, công chúa nhìn mãi Ta Di mà quên đi mình bị nhốt nơi đây. Công chúa liền mở dây chuyền mặt quả tim đang đeo nơi cổ trao cho Ta Di nói: Đây là quả tim của thiếp đã trao cho chàng.

Ta Di nhận dây chuyền đeo ngay vào cổ, công chúa mừng rỡ reo lên: Chàng tốt bụng quá. Tiếng reo lên của công chúa đã đánh thức đại bàng yêu tinh dậy. Ta Di thất kinh vội bồng công chúa lao nhanh ra khỏi phòng, tức thời một tiếng quát như sấm nổ: Để công chúa lại đó chạy đâu cho thoát, một luồn kình phong ập đến, Ta Di vận vô cực thần công chống trả ầm ầm đùng đùng tưởng chừng như muốn sập cái động. Sợ công chúa ngấp xỉu, Ta Di lao nhanh ra cửa động liền thấy ba người đã lao vô.

Nói về ba chàng trai ở trên cửa động nhìn xuống Ca Ra. Nhĩ Hòa, Đê Lê nghe tiếng ầm ầm đùng đùng thời biết là Ta Di cùng đại bàng đang đánh nhau, ba người nhảy xuống hang động lao nhanh vào trong động Ta Di nhìn thấy liền trao công chúa cho ba người nói: Mau đưa công chúa ra khỏi động. Còn tôi thời chặn đại bàng yêu tinh lại.

Ca Ra nhanh chóng nhận lấy công chúa phi thân ra khỏi hang động. Nhĩ Hòa, Đê Lê phi thân theo ra khỏi hang động bỏ lại một mình Ta Di chiến đấu với đại bàng, không người nào tiếp sức Ta Di, công chúa thấy thế ức quá thét lên một tiếng rồi câm luôn.

Nói về ba chàng trai đưa công chúa ra khỏi động để công chúa xuống, sáu cặp mắt sững sờ trước nhan sắc thiên kiều bá mị, sắc nước hương trời, chim sa cá lặn thời chết mê chết mệt thi nhau mà ngắm mà nhìn. Công Chúa tuy không nói được nhưng cặp mắt phụng chăm chăm nhìn hang động từ trong hang động tiếng ầm ầm vang dội hào quang chơm chớp công chúa kéo tay hết người nầy đến người kia chỉ vào hang động ấp a ấp úng nói không ra tiếng, ánh mắt công chúa như nói lên rằng: Các ngươi mau vào trong ấy cứu chàng. Công chúa thấy ba chàng trai không người nào muốn cứu chàng trai mà nàng yêu mến.

Ca Ra nói chúng ta hãy diệt con đại bàng yêu tinh nầy đi, hai người kia hỏi diệt bằng cách nào, Ca Ra cười thâm hiểm nói: Lấp cửa hang lại là đại bàng chết luôn trong đó. Công chúa nghe nói thế liền thét lên một tiếng rồi ngất lịm luôn.
Ba chàng trai nội lực rất cao hè nhau khuân vác những tảng đá lớn lấp đất đầy miệng hang sâu hơn cái giếng con kiến không thể chui qua được. Khi gần lấp xong miệng hang, ánh kiếm chớp lên Nhĩ Hòa, Đê Lê trúng mỗi người mỗi kiếm. Nhĩ Hòa, Đê Lê thét lên kinh hãi chỉ tay nói: Ngươi… ngươi… Ca Ra nổi lên tiếng cười ghê rợn, ánh kiếm lại chớp lên hai tiếng rú thảm thiết sau đó thời im bặt hồn lìa khỏi xác về bên kia thế giới.

Còn lại một mình Ca Ra nhìn công chúa tỏ vẻ thèm thuồng. Ca Ra nghĩ: Công chúa trước sau gì cũng thuộc về ta cần chi vội. Ca Ra là một tay cáo già chờ cho trong động im tiếng ầm ầm rung rinh mặt đất hoặc Ta Đi chết hoặc đại bàng chết, hoặc cả hai lưỡng bại câu thương rồi cả hai cùng chết vì không cách nào ra khỏi hang động được.  Từ hoàng hôn Ca Ra chờ cho tới hơn nửa đêm tiếng giao tranh không còn, để cho chắc ăn, Ca Ra chờ cho tới sáng nơi cửa hang động không nghe tiếng động gì nữa, Ca Ra nghĩ là đã chết hết rồi bằng bồng công chúa còn hôn mê bất tỉnh phi thân xuống núi nơi chỗ để ngựa. Ra lệnh cho quân binh đưa công chúa về kinh thành, vì đã chuẩn bị sẵn nên quân binh đưa công chúa xuống núi không lấy gì làm khó, những quân binh được Đức Vua sai đi toàn là những tay cao thủ võ công cao cường. Khi đưa công chúa xuống tới đồng bằng thời công chúa cũng đã tỉnh lại. Ca Ra vô cùng mừng rỡ nói công chúa đã tỉnh hãy mua ngay một chiếc xe kiệu lộng lẫy đưa công chúa về kinh đô.  Ca Ra cho một quân binh phi ngựa về kinh đô báo tin cho đức Vua cùng hoàng hậu.
* * *
Hết Phần 1 xem tiếp phần 2
Công Chúa La Na

**********

PHẦN 2 

Nói về Ta Di cùng đại bàng yêu tinh đánh nhau bất phân thắng bại. Ta Di cũng đã nhìn ra đại bàng yêu tinh nầy cách đây mười năm đã từng đánh với Xà Quỷ. Võ nghệ đại bàng vô cùng cao cường, đôi cánh quạt ra những luồng kình phong khiếp đảm, đôi chân vô cùng lợi hại, những móng vuốt chụp tới nhanh như tia chới thủng cả đá thật là ghê rợn. Với sức mạnh ngàn năm nhờ nuốt được Âm Dương Thần đơn, Vô Cực Thần Công trở nên vô cùng lợi hại, chưởng chỉ Ta Di đánh ra tới tấp ầm ầm đùng đùng không ngớt, Đại bàng hóa ra lửa thiêu sống Ta Di, nhờ lớp vô cực thần công bao bọc nên lửa yêu tinh không làm gì được, bất ngờ một tia sáng chớp lên thanh kiếm nhỏ lao đến trúng ngay vào ức đại bàng. Ta Di liền niệm chú hô biến tức thời thanh kiếm vụt lớn lên tạo ra tiếng sấm nổ, đại bàng bị nổ tung banh xác.

Diệt xong đại bàng yêu tinh, Ta Di vội đi tìm công chúa, phi thân ra cửa động thời hỡi ơi cửa hang đã bị lấp kín. Ta Di chưa biết phải làm sao thời nghe tiếng nói vọng đến: Xin công tử hãy cứu chúng tôi. Ta Di lấy làm kinh ngạc ai thế. Ta Di trở vào hang động nơi giao tranh với đại bàng yêu tinh thời phát hiện ra một đường hầm, Ta Di đi vào đấy thời thấy ba người trần truồng chỉ mặt khố, bị cột trói nhốt trong một lồng sắt tuổi trạc độ ba mươi.

Ta Di hỏi: Các người là ai? Những người trong lồng sắt nói: Ba chúng tôi là ba dũng sĩ trong lúc đấu võ bị đại bàng bắt về đây nhốt trong lồng sắt nầy. Những dây xiềng xích nầy vô cùng kỳ lạ chúng tôi bứt không đứt, những thanh sắt kia cũng vô cùng kỳ lạ không bẻ cong được chúng, chúng tôi bị nhốt ở đây hơn một năm, ba người tự giới thiệu, Người to con nhất nói: Tôi tên là Phê Lê, kế đến người có cánh tay dài nói: Tôi tên là Viên Kỳ, người nhỏ con hơn hết nói: Tôi tên là Đại Lợi. Ta Di nhìn ba người thấy người nào nội công cũng thâm hậu đôi mắt sáng ngời thời biết ba người nầy là những nhân tài trên đời. Ta Di lấy thanh kiếm nhỏ ra niệm chú hô lớn tức thời thanh kiếm lớn lên như thanh kiếm thường dùng hào quang tỏa sáng, Ta Di vung thanh kiếm thần lên chém vào lồng sắt tức thời lồng sắt đứt tiện, Ta Di liền chém vào dây xiềng xích, ba người liền được cứu thoát cùng nhau quỳ lạy Ta Di. Cả ba cùng nói: Mạng chúng tôi được công tử cứu sống, chúng tôi nguyện theo công tử làm người hầu.

Ta Di nói: Không được đâu, Ba người đồng thanh nói: Nếu công tử không chịu nhận chúng tôi làm người hầu thời chúng tôi nguyện chết ở đây, cực chẳng đã Ta Di mới nhận ba người, ba người lạy tạ rồi đứng dậy. Ta Di nói: Cửa hang đã bị lấp kín không thể nào ra được ba người nói trong phòng nầy hình như có lỗ thông ra ngoài, thỉnh thoảng nghe có luồng gió lạ, thế là ba người tìm kỷ thời thấy có một lỗ nhỏ gió từ lỗ nầy thổi vào có lẽ là lỗ thông hơi của hang động nhưng lỗ nhỏ quá con chuột thời chui qua lọt còn con người thời chịu thua.

Ta Di nói: Các ngươi đứng sát vách bên kia vận công chịu đựng để ta đánh vài chưởng xem thử. Nói xong Ta Di liền vận Vô Cực Thần Công hết bình sanh, tay trái thần chỉ, tay phải thần chưởng đánh vào lỗ thông hơi, tức thời cuồng phong nổi lên kinh khiếp tiếng ầm ầm long trời lở đất tức thời vách đá bị chưởng phong đánh sụp đổ hiện ra một đường hầm, ba người Pha Lê, Viên Kỳ, Đại Lợi vô cùng kinh hãi nhưng sau đó mừng rỡ reo lên: Chúng ta thoát rồi. Bốn người cùng nhau đi vô đường hầm, đi một đổi xa thấy xương người rải rác khắp nơi, có lẽ đường hầm nầy là nơi đại bàng bắt người về ăn thịt, đi được một khúc hầm nữa thời nghe tiếng gió rì rào thổi vào hang động mát lạnh cả người, vừa ra tới miệng hang động thời ánh trăng chiếu vào thì ra đây cũng là ngách hang động thứ hai. Vì trời còn tối bốn người liền ngủ một giấc cho đến sáng, khi thức dậy đứng trên nhìn xuống là một thung lũng vách đá cheo leo dựng đứng, bên kia là sườn núi sương mù bao phủ, lúc bây giờ trên bầu trời trong veo những đám mây lơ lững không biết trôi về đâu, cơn gió núi mát lạnh Ta Di nói: Chúng ta tìm đường xuống núi.

Đây nói về Ca Ra cùng quân binh hộ tống công chúa trở về kinh thành, vừa tới kinh thành trước sự reo hò của dân chúng nhất là Đức Vua cùng Hoàng Hậu, quan triều thần ra khỏi kinh thành đón công chúa. Đức Vua nắm lấy tay con gái nói: Ca Ra quả là một chàng trai kỳ tài, Cha sẽ cho cử hành hôn lễ sớm, công chúa nhìn Cha Mẹ rơi nước mắt ấm a ấm ớ nói không ra lời. Hoàng Hậu Mẹ của công chúa kinh hãi nói: Công chúa đã bị câm. Ca Ra nói: Không sao đâu sẽ được chữa khỏi Đức Vua tin tưởng ở Ca Ra .

Nói về công chúa trở về cung suốt ngày ru rú trong phòng không muốn ăn uống gì cả, bao nhiêu thầy thuốc tài giỏi được mời đến chữa trị cho công chúa nhưng không chữa trị được bệnh câm. Hoàng Hậu vô cùng lo lắng hỏi gì công chúa cứ lắc đầu. Nhất là công chúa không muốn gặp mặt Ca Ra. Hoàng Hậu cùng Đức Vua lấy làm lạ người cứu mình mà không muốn gặp mặt, vì mỗi lần Ca Ra muốn gặp thời công chúa từ chối không cho gặp.

Ca Ra là tay thâm hiểm mưu mẹo nghĩ công chúa câm cũng tốt, gạo đã nấu thành cơm thời mọi việc đều xong tất. Bằng tâu với Đức Vua rằng bệnh câm công chúa khó mà chữa khỏi vì công chúa bị con đại bàng yêu tinh làm cho sợ hãi quá hóa thành câm, khi nào hết sợ công chúa sẽ nói được. Ca Ra quỳ lạy nói: Xin Đức Vua giữ lời hứa tác hợp cho hai chúng con.

Đức Vua ngẫm nghĩ công chúa biết chừng nào cho hết câm thôi thì theo đúng lời hứa như trong bản cáo thị Đức Vua nói ba ngày nữa ta sẽ gã công chúa cho con. Tức thời ra lệnh cho các quan triều thần thông báo cả nước cũng như chuẩn bị cho cuộc hôn nhân nầy.  Công chúa nghe vua Cha ra cáo thị như thế ngất xỉu lên ngất xỉu xuống, các hầu nữ lo lắng vô cùng, bỗng một hầu nữ chạy vào đưa sợi dây chuyền mặt quả tim cho công chúa. Công chúa vừa nhìn thấy thời ré lên khóc òa ôm lấy sợi dây chuyền vào lòng ngực nói: Mau hãy dẫn người nầy vào gặp ta. Công chúa la lên: Mau đi mau đi, chậm trễ thời chàng sẽ đi mất. Con hầu nữ ba chân bốn cẳng hối thúc tên vệ quan mau dẫn ta đến gặp người nầy, tên vệ quan không biết chuyện gì phi ngựa nước đại đến nơi tiểu quán tìm gặp người đưa cho mình sợi dây chuyền.

Nói về Ta Di cùng ba người tìm đường xuống núi. Ta Di hú lên một tiếng sảng khoái cùng ba người vượt khỏi thung lũng vượt suối băng rừng xuống đồng bằng. Xa xa là một thị trấn, Ta Di nói: Ba ngươi ở lại đây Ta đi mua ba bộ đồ cho các ngươi để bận không ai dòm ngó, ba người vâng dạ. Ta Di liền phi thân chớp mắt đã mất dạng, không bao lâu Ta Đi trở lại với ba bộ đồ khá đắt tiền với thông thạo nghề may vá, Ta Di mua ba bộ đồ vừa vặn cho ba mẫu người một cách tài tình. Ba người vừa mặc áo xong như ba người khác đúng là người sang đẹp vì lụa trở thành ba vị trung niên khá sang trọng. Pha Lê, Viên Kỳ, Đại Lợi ca ngợi không hết lời. Vào thị trấn Ta Di mua bốn con ngựa, khi sờ đụng dây chuyền, Ta Di liền nhớ đến công chúa, bằng nói với ba người : Ta đến kinh thành thôi. Vừa đến kinh thành Ta Di tìm đến một quán trọ khách sạn Ni Na bình dân thuê hai căn phòng sát bên, rồi cùng ba người ra phòng khách kêu những món ăn ngon vì mấy ngày qua ăn sơ sài để sống.

Nơi quán trọ bình dân Ni Na lúc nào cũng đông khách, câu chuyện được bàn tán xôn xao là còn ba ngày nữa công chúa La Na kết duyên cùng Ca Ra. Ta Di nghe choáng váng cả mặt mày, thầm nghĩ cũng phải thôi, với thân phận nghèo chẳng có tiếng tăm gì cũng như địa vị xã hội. Thôi tạm ở lại nơi đây chờ công chúa kết hôn xong sẽ lên đường tìm đến một nơi rất xa để ở. Ta Di muốn trả lại dây chuyền cho công chúa nhưng làm cách nào trả lại được, như chợt nghĩ ra phải rồi ta đến gần cửa thành tìm quán ăn gần đó thế nào cũng gặp người trong cung. Trước khi đi Ta Di đưa túi xách đựng vàng bạc, ngọc ngà, châu báu cho ba người dặn trông coi cẩn thận. Ta có chút việc cần làm. Ta Di đến một đại quán ở gần cửa thành vào ấy thuê phòng ở chờ đợi hai ngày may sao thấy một người vệ quan vào quán Ta Di không bỏ lỡ cơ hội, thân thiện làm quen kêu thêm mấy món ăn ngon thiết đãi. Vị vệ quan nhìn thấy Ta Di khôi ngô tuấn tú ăn nói lịch sự, liền cảm mến ngay: Không giấu giếm điều gì ta là vệ quan ở gần cung công chúa, Ta Di nghe nói mừng rỡ liền cởi dây chuyền trên cổ ra nói: Vật nầy tôi tặng công chúa trước khi lấy chồng, tên vệ quan kinh ngạc nói thì ra công tử quen biết công chúa, thần thật thất lễ.

Tên vệ quan nhận sợi dây chuyền đi vào ngọ môn. Ta Di thấy lòng đau như cắt thôi rồi không bao giờ gặp lại công chúa nữa. Ta Di thẩn thờ quên cả thời gian ngồi một mình vừa buồn, vừa tủi. Không lẽ ngồi hoài ở đây, vừa bước ra khỏi quán định về nơi quán trọ khách sạn Ni Na chờ công chúa thành thân xong là lên đường. Thời thấy tên vệ quan phi ngựa trở lại mang theo một hầu nữ vừa nhìn thấy Ta Di tên vệ quan chỉ tay nói: Người ấy kia kìa. Hầu nữ vừa xuống ngựa liền chạy tới nắm lấy tay Ta Di nói: Đi theo hầu nữ đến gặp một người. Ta Di nói: Đến gặp ai ? Hầu nữ tươi cười nói: Gặp ai nữa công tử biết rồi còn hỏi. Ta Di ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, đi theo hầu nữ đi vào cung thành không bao lâu thời đến cung điện, cảnh quan nơi đây đẹp vô cùng. Từ nơi cung điện công chúa La Na ăn mặc rực rỡ chạy ùa ra nói: Chàng đã đến, chàng đã đến. Công chúa ôm Ta Di chặt cứng như sợ Ta Di biến mất. Khi ấy mẹ công chúa hoàng hậu Pha Ra cũng đến chứng kiến cảnh công chúa ôm một chàng trai, hoàng hậu Pha Ra ngớ cả người: Chuyện gì nữa đây.
Công chúa nhìn thấy mẹ liền chạy tới nắm lấy tay mẹ nói: Người nầy mới thật sự là người cứu con, giết chết đại bàng yêu tinh. Hoàng Hậu kinh ngạc: Con nói thật sao. Công chúa liền kể sơ qua câu chuyện. Hoàng Hậu hình như cũng đã rõ. Ta Di bước đến trước mặt Hoàng Hậu lễ lạy thưa rằng: Con là Ta Di xin ra mắt Hoàng Hậu Gia Gia. Hoàng Hậu Pha Ra phất tay biểu đứng dậy. Hoàng Hậu nhìn kỷ Ta Di thấy Ta Di khôi ngô tuấn tú mặt mày sáng láng, khí chất phi phàm quả là trang hảo hán trên đời khó kiếm, hơn hẳn Ca Ra xa. Hoàng Hậu nói: Hai đứa theo ta đến gặp phụ vương.

Nói về Vua Pha Ra nghe công chúa nói được rồi lấy làm mừng, chuẩn bị thân hành đến cung công chúa thời thấy hoàng hậu cùng công chúa đến, dẫn theo một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Vừa gặp Cha công chúa liền quỳ lạy nói: Hài nhi làm phụ vương lo lắng mãi. Vua Pha Ra tươi cười nói: Cha mừng quá con đã nói được rồi, công chúa liền nói với Phụ Vương: Thưa Cha người nầy mới thật là người giết chết đại bàng cứu con, người kia chỉ là tiếp ứng cứu con mà thôi. Công chúa kể lại hết đầu đuôi không bỏ sót một chi tiết nào. Đức Vua nghe xong trầm ngâm suy nghĩ: Việc nầy giải quyết sao đây. Mình đã hứa với Ca Ra là gả công chúa cho Ca Ra trước triều thần bá quan văn võ, chỉ còn ngày mai là đi vào thành hôn. Đức Vua Pha Ra nhìn Ta Di thấy Ta Di hơn hẳn Ca Ra thời mừng lắm nhưng giải quyết sao đây. Công chúa thấy Cha làm thinh nói thêm rằng: Con chỉ ưng người cứu con thôi. Đức Vua là người thông minh gần một tháng trôi qua công chúa không muốn gặp mặt Ca Ra là câu chuyện ẩn khúc nầy đây.

Để thăm dò ý kiến các quan triều thần nhà vua nhìn Ta Di rồi nói rằng: Chàng trai trẻ hãy ở lại trong cung ngày mai trước triều sẽ có câu trả lời ai là người sẽ trở thành phò mã. Công chúa vô cùng mừng rỡ cầm sợi dây chuyền trao cho Ta Di nói chàng không nên trả sợi dây chuyền mặt quả tim lại cho thiếp, vì nó thuộc về sở hữu của chàng, Ta Di nhận lại sợi dây chuyền nói rằng: Nguyện nghe theo lời công chúa gìn giữ trọn đời. Công chúa lấy làm mừng: Có thế chứ, công chúa sai hầu nữ dọn phòng cho Ta Di ở.

Ta Di một đêm không chợp mắt vì gặp lại được công chúa nhất là tấm lòng kiên trung của công chúa, đây mới chính là báu vật vô giá chốn nhân gian, không gì hơn lòng chung thủy cũng như sự kiên trung của công chúa. Dù đổi cả giang san Ta Di cũng không đổi. Công Chúa gặp được Ta Di không muốn xa rời, hai người hàn huyên tâm sự, Ta Di kể lại cuộc đời của mình cho công chúa nghe, công chúa càng nghe càng kinh ngạc xen vào nói: Thì ra chàng là em bé ở Làng Phù Sa đã nổi tiếng cách đây hơn mười năm, hiện Làng Phù Sa lập miếu thờ em bé ấy, đến nỗi Vua Cha cùng Hoàng Hậu mỗi khi nghe kể về em bé Làng Phù Sa cũng không cầm được nước mắt nói: Trên đời sao có người anh hùng nhân đức đến như vậy. Cả hai hàn huyên tâm sự cho đến sáng. Đêm đã tàn nhường cho một ngày mới ra đời, ánh bình minh rực hồng khắp cả non sông.

Mặt trời đã lên cao nơi triều thần bá quan văn võ có mặt đầy đủ, cũng là ngày vô cùng quan trọng, công chúa nên duyên với Ca Ra. Ca Ra hôm nay ăn mặc thật sang trọng xứng tầm là một phò mã. Ca Ra lạy Đức Vua cùng Hoàng Hậu xong quay sang công chúa Ca Ra nói: Chúc mừng công chúa đã nói được có lẽ yêu thuật của đại bàng yêu tinh đã được hóa giải. Công chúa bỉm môi rồi nói: Thưa Phụ Vương cho phép con nói vài lời với Ca Ra. Đức Vua nói con cứ tự do muốn nói những gì con muốn nói.

Công chúa nói: Ca Ra ngươi lấy cái gì chứng minh là đã cứu ta thoát khỏi nanh vuốt đại bàng, cũng như lấy tư cách gì làm chồng của Ta.

Ca Ra nói: Thứ nhất là có quân binh làm chứng Ca Ra tôi đã cứu Công Chúa, thứ hai đã đưa công chúa về đến kinh thành, thứ ba là Ca Ra tôi làm đúng những gì cáo thị do Đức Vua truyền ra, bằng chứng là Đức Vua đã ban ra chiếu chỉ kết hôn giữa tôi và công chúa.

Đức Vua Pha Ra, cùng triều thần không thể chối cải hay biện bác gì được đành im lặng. Công chúa nói: Ta chứng kiến ngươi lấp miệng hang giết chết Ta Di, cùng hai người bạn cùng đồng hành với ngươi, ngươi quả là người nham hiểm độc ác.

Ca Ra nghe xong bình tĩnh trả lời rằng: Nếu không lấp miệng hang thời làm sao mà giết được đại bàng, bằng chứng hơn cả tháng nay đại bàng không hề xuất hiện. Còn nói tôi ác độc giết chết hai người cùng đi là sai. Thử hỏi có một mình công chúa làm sao gả hết cho ba người, vì ba người đều có công cứu công chúa, đã là cạnh tranh thời phải có người thất bại, người thắng cuộc sau cùng mới là người tài giỏi sao công chúa lại nói Ca Ra tôi ác độc. Đức Vua Pha Ra phải thầm ngợi khen chàng trai văn võ song toàn, đầy thủ đoạn nham hiểm nầy.

Công chúa nói: Ngươi nói ngươi cứu được ta thoát khỏi đại bàng thời đưa ra vật chứng. Ca Ra nói làm gì có vật chứng mà đưa ra, chỉ có nhân chứng mà thôi. Công chúa liền nói: Người có vật chứng ta trao không phải là ngươi mà là một người khác.

Công chúa nói: Dẫn người đó vào đây Đức Vua cùng Hoàng Hậu thời biết rồi, chỉ có bá quan văn võ triều thần là chưa biết. Còn biết thêm một chuyện khác nữa Ta Di chính là em bé nổi tiếng cả nước ở Làng Phù Sa Đức Vua và Hoàng Hậu mừng lắm tìm cách loại Ca Ra gả công chúa cho Ta Di, còn các quan triều thần thời ngơ ngác không hiểu nếp tẻ gì cả câu chuyện ly kỳ xảy ra. Các quan triều thần thấy một hầu nữ dẫn một chàng trai khôi ngô tuấn tú bận bộ quần áo da trăn lấp lánh toát lên vẻ kỳ lạ vừa kỳ bí, vừa làm cho người ta sợ hãi. Đức Vua và Hoàng Hậu cũng lấy làm kinh ngạc nhìn bộ áo da trăn sáng ngời lấp lánh khác thường với những bộ áo da trăn khác. Ca Ra vừa nhìn thấy thời sắc mặt tái xanh tái ngắt. Nhưng sau đó thời lấy lại bình tĩnh chào nói: Thì ra là Ta Di Huynh.
Ta Di lạy Đức Vua, Hoàng Hậu xong thời đứng qua một bên. Ca Ra nhìn Ta Di nói: Huynh có vật chứng công chúa trao cho đâu lấy ra cho cả Đức Vua, Hoàng Hậu cũng như triều thần coi. Ta Di tánh thông minh trời phú liền nói: Vật minh chứng không phải là Ca Ra huynh xác nhận được, mà phải là Đức Vua cùng Hoàng Hậu xác nhận vật đó chính là vật của công chúa mới có hiệu lực. Đức Vua Hoàng Hậu nghe lời nói ấy thầm khen trong bụng đúng là thiên tài. Công Chúa nghĩ Chàng không muốn mình đứng ra xác nhận vật ấy là của mình. Người chứng nhận vật ấy phải là người thứ ba, người mà trao kỷ vật ấy cho công chúa. Đúng là trời đã chọn cho mình một phu quân xứng đáng, đối thủ khó mà bắt bẻ cho được.

Triều thần nhìn thấy Ta Di mở sợi dây chuyền đang đeo trên cổ dâng lên cho Đức Vua cùng Hoàng Hậu. Đức Vua xem xong trao cho Hoàng Hậu. Hoàng Hậu cầm sợi dây chuyền mặt quả tim đưa lên nói: Khi công chúa lên chín tuổi thời chính tay Ta cùng Đức Vua trao cho công chúa dây chuyền nầy. Hoàng Hậu hỏi: Công chúa chàng trai kia sao lại có sợi dây chuyền của con. Công chúa thưa rằng: Thưa Cha Mẹ chính tay con đã trao sợi dây chuyền nầy cho Ta Di khi Ta Di cứu con thoát khỏi đại bàng. Ca Ra chỉ là người gián tiếp không phải là người trực tiếp cứu con. Cả triều thần đều ồ lên kinh ngạc, việc nầy giải quyết sao đây.

Một người có công trực tiếp cứu công chúa, một người có công gián tiếp cứu công chúa đưa về đến kinh thành đúng những gì chiếu chỉ Đức Vua truyền phán là người nào cứu công chúa đưa về kinh thành thời gả cho người đó.
Đức Vua chưa biết phải giải quyết ra sao, thời công chúa đứng lên dõng dạt nói: Các quan triều thần có biết Ta Di là người thế nào không? Chính là em bé Ta Di ở làng Phù Sa nổi tiếng khắp cả nước. Người Phù Sa nghĩ là Ta Di đã bị xà tinh ăn thịt rồi, nhưng đâu có ngờ Ta Di đã giết chết Xà Tinh cứu thoát những trẻ em không còn sự cống nạp nữa. Các quan triều đình ai cũng biết chuyện nầy liền ca ngợi không hết lời. Ca Ra thấy triều thần sùng kính Ta Di thời hiểu rõ phần bất lợi thuộc về mình. Có một vị quan nói: chiếc áo Kỳ Nhân đang mặc kia có phải là da của Xà Tinh không ? Công chúa nói thay: Đúng vậy, đao kiếm thường đâm không thủng, cắt không đứt được đâu. Có một vị võ tướng không tin nói: Làm gì có chuyện đó, em bé mới có chín tuổi làm gì có chuyện giết được xà tinh, lột da xà tinh may thành áo.

Ca Ra thấy đây là cơ hội giết Ta Di bằng nói: Ta Di huynh có dám để cho vị tướng kia thử áo da xà tinh quỷ chém không đứt đâm không thủng không ? Mở rộng tầm mắt các quan triều thần ở đây.

Công chúa nghe Ca Ra nói vậy định chửi cho vài câu: Ngươi tính định mượn dao giết người hả. Đức Vua Hoàng Hậu cũng hiểu rõ thâm ý của Ca Ra. Công chúa nói: Thử thì thử nhưng phải cởi ra. Ca Ra nói da xà tinh quỷ tu luyện hàng nghìn năm làm gì đao kiếm đâm thủng chém đứt mà phải cởi ra.

Lúc ấy có một vị tể tướng đứng lên thưa với Đức Vua rằng: Thưa Đức Vua nhân tài rất quý, huống chi là người đã cứu công chúa. Câu chuyện đem thân mình thế mạng cho người khác là chuyện khó tin rồi không mấy ai làm nổi, lại mới chín tuổi giết chết Xà Tinh Quỷ lấy da may quần áo là chuyện ngoài sức tượng tượng của con người. Công chúa gả cho ai còn chưa ngã ngũ giờ thêm chuyện nầy nữa chưa biết chuyện gì xảy ra. Thần đề nghị hiện nay đất nước ta có bọn cướp phải nói là rất mạnh thường hoạt động các tỉnh biên giới, không biết bao nhiêu tướng lĩnh các tỉnh huyện đã bỏ mạng. Chi bằng để Ta Di cùng Ca Ra so tài, ai diệt được lũ cướp thời người đó thắng cuộc. Hôn nhân công chúa có thể theo đó mà nên duyên. Còn bộ áo da trăn kia thực hư ra sao thời làm một hình nộm cũng được. Công chúa nhìn Ta Di như hội ý Đức Vua cùng Hoàng Hậu chờ nghe sự trả lời của Ta Di.

Ta Di nói: Dẹp giặc phiến loạn là nhiệm vụ của toàn dân, không riêng gì Ta Di, nhưng nếu được phân công thời Ta Di hết lòng mà dẹp giặc. Còn muốn thử chiếc áo không cần phải làm hình nộm cứ đâm chém thẳng vào người của tôi, vàng thiệt không sơ chi lửa. Ta Di nhìn vị tướng nói: Không tin thời cứ ra tay, Ca Ra liền thúc vị tướng, cả triều thần muốn xem kết quả phá tan đi sự nghi ngờ.

Vị Tướng ấy nổi tiếng là người có sức mạnh phi thường cầm trường thương hơn tạ, công chúa lo lắng nói chuyện nầy có ổn không. Ta Di nói: Công chúa hãy tin vào tôi. Vị Tướng có biệt danh là Phá Núi, Phá Núi cầm trường thương chém ngang qua hông nếu đứt áo cũng chỉ bị thương chứ không mất mạng. Thấy chiếc áo không hề hấn gì, bằng đâm một thương nếu có thủng cũng không mất mạng, nào hay đâu chiếc áo da không hề bị thủng vô cùng kinh ngạc dừng thương nói: Đúng là chiếc áo bảo vật trên đời.

Ca Ra nói: Võ tướng chỉ làm trò hề chưa thật sự, Vị tướng cả giận nói: Nếu không tin công tử thử xem. Ca Ra nói: Ta Di có dám để ta thử không Ta Di gật đầu. Ca Ra bằng rút kiếm ra tiếng kiếm ngân lên làm ai cũng phải giật mình. Đức Vua nhìn thấy kinh hãi định ra lệnh dừng, nhưng nào có kịp ánh kiếm chớp lên chém vào người Ta Di. Ta Di hiểu rõ âm mưu Ca Ra muốn giết chết mình liền vận Vô Cực Thần Công bảo vệ lớp áo, ánh kiếm nhanh như tia chớp đâm chém liền ba nhát thấy Ta Di vẫn trơ trơ, lớp áo da không hề hấn gì cả. Đức Vua Hoàng Hậu thở phào nhẹ nhõm. Công Chúa mừng quá chạy tới nắm lấy tay Ta Đi nói: Bộ áo da thần kỳ.

Đến lúc nầy cả triều đình không ai là không ngưỡng mộ. Ca Ra luôn thất bại dù mưu mô xảo quyệt hơn người. Ca Ra chỉ còn hi vọng là dẹp được bọn phiến loạn cướp bóc biên cương.

Đức Vua theo sự đề đạt hiến kế của Tể Tướng cấp cho Ta Di, Ca Ra mỗi người năm nghìn quân binh tinh nhuệ thiện chiến đến biên cương tiêu diệt quân phiến loạn, ai tiêu diệt được quân phản loạn thời người ấy làm phò mã. Nói về dân chúng nội ngoại thành nhìn thấy hai cánh quân binh rầm rộ dẹp giặc phản loạn biên cương dân chúng động viên reo hò cổ vũ nhất là trằm trồ hai vị tướng trẻ. Cánh quân của Ta Di vừa đi ra nội thành thời thấy có một vị tướng oai phong lẩm liệt xin cho gặp Ta Di, Ta Di nhận ra người ấy bằng xuống ngựa thi lễ nói: Tướng quân gặp tôi có chuyện gì. Vị tướng quân thi lễ nói: Phá Núi tướng quân tôi nguyện theo giúp sức tướng công Tử trừ phiến loạn biên cương chuộc cái tội thất kính. Ta Di nghe nói mừng lắm liền phong cho Phá Núi thống lãnh quân binh cùng với Phê Lê tướng quân chỉ huy đội quân cánh tả. Đội quân cánh hữu do Viên Kỳ và Đại Lợi chỉ huy. Cánh quân Ta Di ngày đi đêm nghỉ không bao lâu thời gần tới biên cương chỉ còn 50 dặm nữa là tới. Liền cho quân binh dừng lại dựng lều nghỉ ngơi. Ta Di bàn với bốn tướng: Chúng ta ở đây tập luyện chiến trận vì đất nước bình yên năm, sáu chục năm nay tinh thần chiến đấu cũng như võ nghệ chưa được thao luyện cho mấy. Phá Núi càng khâm phục cho tài tính trước liệu sau của Ta Di. Ta Di cho người đi thám thính quân phiến loạn, cũng như cho người vào quận huyện mua heo, gà, vịt, trâu, bò khao đãi quân binh trong lúc tập luyện, không đá động gì đến tiêu diệt quân phiến loạn.

Nói về Ca Ra dẫn quân binh rầm rộ ra đi hối thúc quân binh cho mau tới biên cương, quân binh vô cùng mỏi mệt, lại thêm không có tướng tài nào theo giúp sức chỉ có những tướng tá thường phục vụ trong quân binh mà thôi. Những vị tướng tài nầy vô cùng kiêu căng, ngạo mạn cho sự tài giỏi của mình không coi quân phiến loạn vào đâu. Thường nói với Ca Ra: Tướng quân yên tâm mấy thằng ăn cướp mà làm nên trò trống gì. Ca Ra nói: Nếu không làm nên trò trống gì thời đâu có nhiều tướng tá các tỉnh biên cương phải bỏ mạng. Các tướng lĩnh tỏ vẻ xem thường nói: Tướng tá địa phương là những tướng tá chăn bò chăn trâu ấy mà.
Cánh quân của Ca Ra chỉ còn cách biên giới vài dặm thời hạ trại cho quân binh dừng nghỉ lấy lại sức sau chuyến đi đường dài hơn nghìn dặm. Ca Ra cho quân binh thăm dò quân phiến loạn cũng như thăm dò cánh quân của Ta Di. Quân dọ thám về báo cánh quân Ta Di đã hạ trại cách đây 20 dặm. Ca Ra nghe báo như thế có lẽ trời đã giúp ta, Ta Di chỉ giỏi võ công còn điều binh khiển tướng thời quá kém cõi, hạ trại cách xa quân phiến loạn như thế làm sao nắm bắt tình hình của địch. Ca Ra cho quân binh nghỉ được hơn mười ngày thời có người về báo cánh quân của Ta Di chỉ lo ăn uống, múa tay, múa chân cho giãn xương cốt đóng quân tại chỗ không di chuyển. Ca Ra nói: Trời đã giúp ta ngày mai ra quân tiêu diệt quân phiến loạn lấy đầu thủ lĩnh coi như ta đã thành công. Ta Di không còn cơ hội để trở thành phò mã.

Nói về Ca Ra điều binh khiển tướng tiến quân tốc hành đánh thẳng vào hang ổ quân phản loạn, thực lực quân phản loạn bao nhiêu thời chưa nắm được ước độ năm, sáu nghìn quân.

Nói về quân phiến loạn chuẩn bị tư thế chiến đấu hơn mấy ngày nay, thủ lĩnh quân phiến loạn là Hổn Ma, con Báo Đốm thành tinh. Tả tướng quân Hổn Ma là Hồ Quỉ, con chồn thành tinh, Hữu tướng quân là Ác Sát tướng quân, con sói thành tinh. Không những võ nghệ cao cường mà còn có pháp thuật thần thông. Hổn Ma thủ lĩnh dẫn theo ba nghìn quân phiến loạn đối đầu với quân Ca Ra.
Ca Ra nhìn thấy quân phiến loạn ít hơn quân mình lấy làm yên tâm. Để làm tăng sĩ khí quân binh, Ca Ra sai một vị tướng có tên là Tạ Đôn nổi tiếng có sức mạnh hơn người tay cầm song chùy nặng hơn hai tạ được lệnh dẫn theo 500 quân binh mở màn giao chiến. Hổn Ma liền sai Hồ Quỉ dẫn 500 lâu la sáp trận, hai bên giao chiến dữ dội. Hồ Quỉ đánh không lại Tạ Đôn liền bỏ chạy, Tạ Đôn rượt theo Hồ Quỉ liền chỉ tay vào Tạ Đôn niệm chú tức thời Tạ Đôn ngã nhào xuống ngựa, Hồ Quỉ vớt một đao Tạ Đôn hồn du địa phủ. Lâu la quân phiến loạn thắng thế phản công như vũ bão chém xối xả vào quân Ca Ra lớp chết lớp bị thương vô số. Ca Ra kinh hãi liền thúc ngựa lao tới chém bọn lâu la chết như rạ. Hồ Quỉ biết đánh không lại liền phất cờ đánh trống rút lui. Ca Ra phi ngựa đuổi theo chém Hồ Quỉ. Hồ Quỉ chỉ tay niệm chú chỉ thẳng vào Ca Ra, Ca Ra đã thủ thế vận thần công chống trả phi ngựa lao tới chém cho Hồ Quỉ một kiếm. Hồ Quỉ kinh hồn bạt vía ẩn mình trốn thoát.
Quân lâu la bị quân Ca Ra chém thôi là chém. Hổn Ma quát lên một tiếng phi ngựa ra giao chiến với Ca Ra kẻ tám lạng, người nửa cân đánh nhau rền trời rền đất, bên quân phiến loạn Ác Sát quát tháo ầm ỉ chém liền hai tướng, quân Ca Ra tuy mất tướng. Nhưng nhờ quân đông, quân phiến loạn lâu la chưa làm gì nổi. Trận thế vẫn nghiêng về quân Ca Ra. Ca Ra tuy võ nghệ cao cường một mình đánh với Hổn Ma, bất phân thắng bại. Hồ Quỉ nhập cuộc hai người đánh một, đánh Ca Ra dồn dập. Ca Ra có bề yếu thế, cùng lúc ấy Ác Sát chém liền hai tướng nữa, quân Ca Ra như rắn mất đầu đi vào hỗn loạn. Quân lâu la phấn chí chém thôi là chém, quân Ca Ra thây phơi chật đất. Ca Ra một mình đấu với Hổn Ma, Hồ Quỉ lâm vào cảnh yếu thế, lại thêm Ác Sát lao vào sáp chiến. Ca Ra một mình đấu với ba yêu tinh không cách gì chống đỡ nổi bị Hổn Ma chém cho một nhát hồn du địa phủ, năm nghìn quân binh chết hết hai phần còn một phần thời bỏ chạy bị lâu la rượt theo truy sát tản lạc khắp nơi.

Nói về Ta Di hay tin Ca Ra thất trận bỏ mạng nơi sa trường quân binh tản lạc khắp nơi không khỏi thở dài bằng cho quân binh tìm kiếm. Không bao lâu thời tìm được hết những người tản lạc còn sống sót hơn nghìn người. Những người sống sót quyết trả thù liền nhập theo quân binh Ta Di. Quân Binh Ta Di luyện tập hơn một tháng mà Ta Di vẫn chưa tiến quân, lòng quân háo hức chiến đấu, khí thế tăng lên hừng hực.

Nói về Ta Di bất ngờ điều động quân binh trong đêm. Trời vừa sáng bất ngờ đánh vào hang ổ quân phản loạn. quân phản loạn chủ quan cho rằng mới vừa tiêu diệt quân Ca Ra không còn quân binh nào nữa để tấn công liền ăn uống no say lại không đề phòng quân Ta Di ập tới thình lình trở tay không kịp quân Ta Di chém quân phản loạn như chém chuối.

Hồ Quỉ chỉ tay hò hét chống tả thời nghe một tiếng quát to như sấm, Phá Núi phóng ngựa lao tới chém một thương như trời giáng, Hồ Quỉ võ nghệ cao cường né tránh kịp, múa đao chém tới Phá Núi hai bên đánh nhau long trời lở đất, lại một tiếng quát như sấm nổ vang lên Phê Lê phi ngựa tới chém một đao như trời giáng Hồ Quỉ biết mình đánh không lại hai võ tướng liền niệm chú chỉ một cái vào Phê Lê. Phê Lê không lạ gì với lũ yêu tinh liền phi thân né tránh, nhanh như chớp chém vào Hồ Quỉ một đao Hồ Quỉ né tránh không kịp trúng một đao rồi đời hiện nguyên hình là một con chồn ba đuôi to lớn. Phê Lê chặt lấy đầu ra lệnh cho quân binh bỏ vào bao. Cánh tả quân Ta Di thắng thế ào ào xông tới chém bọn lâu la phiến loạn chết như rạ.

Nói về Viên kỳ, Đại Lợi đánh vào phía hữu quân phản loạn, quân phản loạn chống đỡ không nổi vỡ trận bị quân cánh hữu Ta Di chém thôi là chém. Bỗng nghe tiếng quát Ác Sát xuất hiện chém quân Ta Di như chém chuối, Viên Kỳ thấy vậy phi ngựa tới chận đánh Ác Sát hai bên giao tranh ác liệt Ác Sát định dùng phép giết chết Viên Kỳ, Đại Lợi lạ gì với bọn yêu tinh nhanh như chớp phi ngựa tới chém cho một đao. Ác Sát múa đao chống đỡ rét rét ầm ầm long trời lở đất. Đại Lợi chém quá mạnh Ác Sát loạn choạng muốn té ngã, không bỏ lỡ cơ hội Viên Kỳ từ trên lưng ngựa phi thân lao tới chém cho một đạo Ác Sát tránh không kịp toi mạng rồi đời hiện nguyên hình là con sói to lớn, Quân binh lao tới cắt lấy đầu chờ ngày đem về dâng lên vua.

Nói về Ta Di dẫn quân binh đánh vào chính giữa gặp ngay Hổn Ma hai bên sáp chiến cát bay đá chạy, quân Ta Di khí thế dậy non đánh bọn lâu la tơi tả. Hổn Ma xông vào chém quân Ta Di, Ta Di quát lên một tiếng phi ngựa tới chém Hổn Ma một đao như trời giáng, Hổn Ma chống đỡ ầm ầm đùng đùng. Hổn Ma kinh hồn: Không ngờ đối thủ sức mạnh kinh khiếp như thế, mới đấu nhau vài hiệp biết mình đánh không lại bằng hóa ra tấm lưới chụp xuống Ta Di. Ta Di nhanh chóng lấy thần kiếm ra niệm chú thanh kiếm to lớn hào quang tỏa sáng vận Vô Cực Thần Công chém vào tấm lưới, tấm lưới liền bị chém đứt tan biến mất. Hổn Ma kinh hãi định chạy trốn nhưng nào có kịp với Ảo Ma Bộ Pháp nhanh như chớp, Hổn Ma bị kiếm thần chém rụng đầu hiện nguyên hình là một con Báo Đốm to lớn.

Quân phiến loạn như rắn mất đầu bị quân Ta Di xơi sạch. Quân phiến loạn coi như bị xóa sổ. Ta Di vào tận hang ổ thu lượm chiến lợi phẩm vàng bạc, châu báu nhiều vô số chúng đã cướp lấy của dân. Bò, gà, trâu, heo có đến hàng trăm con. Ta Di mở tiệc ăn mừng thắng trận.

Nói về công chúa ngày đêm cầu khẩn trời đất phù hộ cho Ta Di được thắng trận bình an trở về. Đức Vua cũng như Công Chúa cho người cập nhật thông tin hàng ngày nắm rõ tình hình của hai cánh quân. Đức Vua thường nói với triều thần: Ta Di không những võ công cái thế, mà còn mưu trí như thần không thể nào lường được, lại có bộ quần áo chém không đứt đâm không thủng báu vật vô giá trên đời nhất định dẹp tan quân phiến loạn qua cách điều binh khiển tướng. Bằng cách hạ trại cách xa quân phiến loạn không cho quân phiến loạn phát hiện, luyện quân binh trước khi chiến đấu.

Ca Ra thời không làm như thế tiến quân thần tốc làm cho quân binh mất sức, lại nóng lòng muốn giành thắng lợi về mình. Không tập luyện quân binh thuần thục trước khi ra trận khó mà giành thắng cuộc trong lần thi tài nầy. Không khéo bị mất mạng. Trẫm đã cho người theo dõi mấy năm nay. Cầm đầu quân phiến loạn không phải con người thường, mà là yêu tinh võ nghệ thần thông pháp thuật cao cường chỉ có Ta Di mới diệt được bằng chứng là Xà Tinh và Đại Bàng đã bị Ta Di giết chết, cả triều thần ai nấy cũng nghĩ như thế, hơn nữa cũng đã mến mộ Ta Di cầu mong Ta Di thắng trận trở về. Quả đúng như lời Đức Vua nói thông tin từ chiến trận đưa về Ca Ra đã bại trận bỏ mạng nơi sa trường, chôn vùi bốn nghìn quân, cả triều thần hoang mang đi tiêu bốn nghìn quân, chỉ còn lại hơn nghìn quân tản lạc. Ta Di đã cho quân binh tìm kiếm.

Công chúa nói: Thưa Phụ Vương cần viện binh thêm không? Đức Vua nói: Quân cần tinh nhuệ không cần số nhiều, Ta Di đang thao luyện quân binh, cũng như nâng cao lòng sĩ khí chiến đấu, khi nào hợp tình hợp lý thời Ta Di sẽ ra quân thần tốc, quân phiến loạn trở tay không kịp bị Ta Di quét sạch không còn. Triều thần đang họp thời có thông tin tình hình chiến sự biên giới quân phiến loạn bị xóa sổ với lối đánh kỳ lạ thần tốc của Ta Di. Cả triều thần đều vui mừng. Không mấy chốc tin thắng trận quân phiến loạn bị xóa sổ lưu truyền khắp cả nước.

Nói về Ta Di dẹp tan quân phiến loạn thu quân trở về kinh thành, đoàn quân đi đến đâu dân chúng reo hò đến đó ca ngợi không hết lời. Đoàn quân vừa về tới kinh thành đích thân Đức Vua Hoàng Hậu công chúa, cùng triều thần ra khỏi cung thành tiếp đón đoàn quân. Dân chúng reo hò ca ngợi không dứt có người ca hát:

Ta Di Ta Di
Anh Hùng Pha Ra
Trừ yêu diệt Ma
Thắng trận trở về
Khí thế ngút trời
Phiến loạn rồi đời
Đất nước yên bình
Ta Di đệ nhất anh hùng
Danh bay vạn cõi lẫy lừng càn khôn.

Công chúa La Na mặt mày phấn khởi nét hoa rạng rỡ vừa nhìn thấy Ta Di thời vui sướng reo lên: Chàng đã trở về. Ta Di tuy thắng trận trở về nhưng lúc nào cũng bình dị luôn luôn khiêm tốn đức độ cao vời, những ai tiếp cận đều nhớ mãi không quên. Ta Di giục ngựa tới trước, xuống ngựa quỳ lạy Đức Vua Hoàng Hậu, khiêm cung lễ phép triều thần ai cũng khen ngợi ca tụng.
– Nói về Ta Di cùng công chúa nên nghĩa vợ chồng Ta Di trở thành Phò Mã chung sống hạnh phúc, sanh được ba người con: hai trai một gái. Phá Núi được thăng chức từ tướng lên đại tướng, Phê Lê, Viên Kỳ, Đại Lợi, đều được phong tướng lấy vợ xinh đẹp sống yên vui hạnh phúc, con cái đầy nhà.  Đức Vua Pha Ra về già nhường ngôi cho Ta Di. Đất nước Pha Ra càng về sau càng hùng mạnh thái bình thịnh trị âu ca.
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Công Chúa La Na Đến Đây Là Hết.
———————————————————