CÔNG CỐC – DÃ TRÀNG

Lợi danh, danh lợi cuộc hề
Khói mây rồi cũng trở về khói mây
Chỉ người hành thiện xưa nay
Nhận nhiều phước báo biết bao đẹp lành.

Khối người nghe tiếng Tôn Sư Thiện Hạnh từ lâu giảng đạo rất hay họ rũ nhau đến để nghe phải nói là rất đông, đủ thành phần giai cấp xã hội.
Nơi hội trường Mỹ Thuận trên bực giáo giảng Tôn Sư Thiện Hạnh nói từng lời chậm rãi rõ từng câu chữ:

Thưa bổn đạo, thưa thiện nhân trí thức, thưa toàn thể con Rồng cháu Tiên.
Trên cõi đời nầy không chỉ con dã tràng làm chuyện công cốc. Mà con người cũng làm những chuyện cuộc hề khói mây. Biết bao nhiêu câu chuyện xưa có mà nay cũng có chuyên làm những chuyện không đâu, cuối cùng không đem lại kết quả được gì chỉ là con số không. Đừng nói đâu xa ngay trong cuộc đời, Biết bao nhiêu cuộc tranh giành nổi lên lập ra nhiều bè phái, đảng phái, đấu đá lẫn nhau, thi nhau mà lừa mà phỉnh.

Bè phái, đảng phái nào cũng nói mình vì nước vì dân. Nhưng không hề đá động gì đến Ông Quốc Tổ. Không hiểu đất nước này ai đã khai dựng lên, không lẽ tự nhiên mà có Dân Tộc Việt Nam, Đất Nước Việt Nam về chiều dài lịch sử thời có Nguồn, có Cội rõ ràng.
Đã là Dân Tộc Việt Nam dù cho đi đến nơi đâu đều có Cội Nguồn là Ông Quốc Tổ luôn mang trong mình người Dân Đại Việt. Huống chi là còn ở trong nước. Những bè phái, đảng phái nào nói mình vì nước vì dân nhưng không tôn thờ Quốc Tổ. Thời những bè phái, đảng phái ấy lấy tư cách gì nói mình vì nước vì dân.
Thậm chí tôn thờ ngoại bang không đếm xỉa gì đến công lao dựng nước, giữ nước mấy nghìn năm xương máu của Ông Cha. Chỉ lo tranh giành đấu đá lẫn nhau thắng là Vua thua cho là Giặc chiến tranh loạn lạc triền miên nồi da nấu thịt tương tàn kéo dài hết thập niên nầy đến thập niên khác.

Điều kỳ lạ ở mỗi chiến trận xảy ra chỉ vì tranh giành đấu đá không phải là chống ngoại xâm, mà là tương tàn đồng loại anh em, dẫn đến hàng triệu người phải bỏ mạng đều là những liệt sĩ được Tổ Quốc ghi công. Bè phái, đảng phái nào cũng làm như thế. Hai bên đối lập nhau những người ngã xuống ở hai bên đều là anh hùng liệt sĩ Tổ Quốc ghi công. Tổ Quốc nào mà ghi công, khi hy sinh không phải vì dân, vì nước, vì chống ngoại xâm, chỉ vì sát phạt nhau giữa bè phái, đảng phái.

Một cuộc hề trên sân khấu trường đời cú lừa ngoạn mục những người thiếu hiểu biết cho đó là sự thật họ hi sinh vì dân, vì nước. Nhưng đến khi cuộc đấu đá kết thúc. Kẻ mạnh trở thành thế lực quan, vua, những tử sĩ trở thành liệt sĩ được Tổ Quốc ghi công, còn tất cả những phe phái, đảng phái đối lập những người hi sinh trở thành những hồn ma phản động. Bởi vì họ tranh giành đấu đá không lại.

Trải qua nhiều triều đại những người được Tổ Quốc ghi công thời được mấy người. Điều này đã chứng minh sự hi sinh cho đảng phái, bè phái, kể cả những bè phái, đảng phái thắng cuộc trở thành vua quan, đều là công cốc dã tràng cuộc hề khói mây. Khi Chế Độ tan rã không còn thời Tổ Quốc ghi công không cánh mà bay mất dạng. Những anh hùng liệt sĩ cũng theo làn khói tan vào hư không, chẳng ai nhắc đến, chẳng ai hỏi thăm gì nữa. Đã là Anh Hùng Tử Sĩ Tổ Quốc ghi công thời đi vào vĩnh viễn. Chế Độ nào lên cũng phải tôn thờ.

Đã đấu tranh vì bè phái đảng phái thời mất đi Chính nghĩa nói đến Chính Nghĩa là phải đi đôi với tôn thờ Nguồn Cội hết lòng vì dân vì nước. Bỏ Cội Nguồn mà trung ư, quên Ông Cha mà hiếu ư, sự Trung Hiếu vì bè phái, đảng phái thành Thần còn chưa được, nói gì thành Thánh. Sự tranh giành đấu đá bè phái đảng dù cho thắng cuộc cũng chỉ là thành công kết tụ chiếc lá. Không ai chống phá cũng đến ngày rơi rụng theo quy luật tự nhiên. Cách mạng mùa kết tụ chiếc lá mà hô muôn năm không phải là ảo tưởng sao.

Nói đến căn bản muôn năm chúng ta có thể nhìn thấy được.
1- Truyền Thống Anh Linh Dựng Nước, Giữ Nước Muôn Năm.
2- Con Rồng cháu Tiên muôn năm.
3- Quốc Tổ Muôn Năm
Muốn có cuộc cách mạng muôn năm thời phải đi vào cuộc cách mạng Anh Linh Truyền Thống Dựng Nước Giữ Nước ra đời. Khơi dậy con Rồng cháu Tiên. Tôn Thờ Quốc Tổ. Không muốn muôn năm cũng đi vào cách mạng muôn năm. Những người hy sinh trong cuộc cách mạng Văn Hóa Cội Nguồn nầy vì Cha Ông, vì non sông Tổ Quốc, vì con cháu Tiên Rồng. Dương nhiên trở thành Anh Linh Tử Sĩ Tổ Quốc Ghi Công muôn năm. Tôn thờ muôn năm. Cả người chết đi lẫn người còn sống đều được hiển vinh muôn năm.

Có mấy ai chết cho Cội Nguồn đâu mà tỏa sáng chữ Trung. Mấy ai chết vì tôn thờ Ông Cha đâu mà tỏa sáng chữ Hiếu. Sống bỏ Nguồn, quên Cội sao gọi là Nhân, không tôn thờ người dựng nước sao gọi là nghĩa. Uống nước không nhớ Nguồn, ăn quả quên người trồng cây sao gọi là Trí. Nên từ xưa tới nay biết bao nhiêu người hi sinh, nhưng sự hi sinh ấy không phải vì Cội Nguồn mà chỉ vì sự đấu đá lẫn nhau giữa bè phái, đảng phái, khó mà tìm ra người thật sự vì non vì nước vì dân. Nếu thật sự vì nước vì dân vì Cội Nguồn không vì đảng phái, bè phái thời trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa rồi. Dân Tộc Việt Nam trở thành Dân Tộc Thần, Thánh. Làm gì có cảnh ngoại xâm dòm ngó hay xâm lược.

Ở đời người ta thường nói người đại gian ác giống như người thiện, miệng nói một đường nhưng hành động một nẻo, thước đo được lòng người thời phải nhìn vào hành động không phải nghe theo lời nói.

Đảng phái bè phái càng gian ác thường che đậy những lời hoa mỹ, lớp võ bao bọc bên ngoài che đậy những hành vi bất chính, nói ra lời nào cũng vì dân vì nước, vì nước, nhưng thật ra Nguồn Cội không coi ra gì. Thánh Thần đều biết nhưng làm ngơ không cần ra tay, vì luật nhân quả sẽ chuyển xoay cách mạng mùa, khói mây rồi cũng trở về khói mây. Đổ công sức bất chính kết cuộc là Dã Tràng Công Cốc hết thảy.

Thưa quý vị một Dân Tộc luôn chạy theo xu thế thời cuộc lạc Cội, lạc Nguồn chia bè, rẽ phái thôn tính lẫn nhau, cái tài đem phục vụ cho tranh bá tranh hùng, thắng là Vua thua là Giặc xem đi xét lại giặc với vua cũng chẳng khác gì nhau, công lao thời nhiều nhưng kết quả thời không có trống rỗng vô nghĩa.Sau đây là câu chuyện của thế lực hùng mạnh

Vào thời mạc pháp có một thế lực tam vô, không Trời Phật, không linh hồn, không nhân quả, chết là hết. Không có cái ác nào mà thế lực tam vô không làm, người phát động dấy lên phong trào tam vô, với sự gian ác tài tình đánh đâu thắng đó cuối cùng xóa sổ các thế lực đối đầu cạnh tranh, được tôn sùng lên làm lãnh tụ.

Một hôm thủ lĩnh nói với đàn em tay chân thuộc hạ rằng: Ta muốn có một thể chế cai trị muôn năm, một nhà nước độc tài kiểu mới, khác với độc tài phong kiến chung sức đóng góp hiến kế cho ta. Thủ Lĩnh Tam Vô nói đi nói lại nhiều lần như thế, nhưng không thấy ai có ý kiến gì. Thủ Lĩnh Tam Vô lại nói: Các chú làm thinh như thế thời không được, vì chúng ta luôn đề cao Dân Chủ, ta tuy lãnh đạo nhưng việc đề ra là do tập thể.
Khi ấy có một người tên là Trí Giả đứng lên thưa rằng: Thưa đại hội, thưa Thủ Lĩnh muốn có một thể chế cai trị muôn năm, một nhà nước độc tài kiểu mới có một con đường đại lộ để đi.

Con đường đại lộ ấy: Trước khi xây lên một thể chế cai trị muôn năm phải khảo sát tình hình thế giới những xu thế văn minh, không khác gì xây nhà cao tầng phải khảo sát địa chất cũng như gia cố nền móng cho chắc, rồi sau mới chọn vật liệu xây dựng đi vào dựng nhà.

Có nghĩa là : Muốn xây dựng lên một thể chế Chính Trị muôn năm, phải xây dựng trên nền tảng muôn năm. Nền tảng muôn năm chính là tôn thờ nguồn Cội Dân Tộc, đi vào Công Bằng Bình Đẳng.
Có nghĩa là : Xây dựng lên một nền Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp minh chính không rời Nguồn Cội, xu thế văn minh thế giới về Quyền con người Nhân Quyền, về Quyền Công Dân. Dân Chủ ai cũng phải sống theo, làm theo, đi theo, thời coi như chúng ta đã xây dựng lên một thể chế cai trị muôn năm.
Chúng ta khi đã có Thể Chế Chính Trị muôn năm tiếp theo là khai lập Chính Quyền muôn năm.
Có nghĩa là : Chọn người tài đức lên lãnh đạo đất nước phải là người có ý tưởng lý tưởng muôn năm.
Có nghĩa là : Chọn người vì non sông Tổ Quốc có trình độ về truyền thống Ông Cha, trung thành với non sông đất nước, người duy nhất được tôn thờ chính là Quốc Tổ. Những người được chọn kế thừa di chí Quốc Tổ xây dựng đất nước mỗi ngày một tốt đẹp hơn. Xây dựng Thể Chế muôn năm, thời phải có con người ý tưởng, lý tưởng muôn năm thời nhất định đất nước chúng ta bền vững muôn năm. Vì đã xây dựng theo hệ thống bền vững. Địa Cuộc bền vững, Nền Móng bền vững. Vật liệu bền vững.
Cả hội trường không mấy ai đồng ý lối phát biểu này kể cả thủ lĩnh.

Có một người tên là Thâm Mưu đứng lên phát biểu: Chúng ta là một Đảng Phái hùng mạnh, bảo vệ Đảng Phái vững chắc là đi vào trường tồn muôn năm đó là chân lý. Chúng ta theo học thuyết ngoại bang nên chúng ta mới được như ngày hôm nay. Các Đảng Phái khác không thể nào sánh kịp, chúng ta trở thành vua, quan cầm quyền đất nước chúng ta phải thờ Ông Tổ của Tam Vô là hợp lý. Đã đi vào cạnh tranh thắng là vua thua là giặc, kẻ chiến thắng phải đi vào Độc Tài, Toàn Trị khác với độc tài, độc trị Phong Kiến Vua Chúa. Độc Tài, Toàn Trị do toàn thể Đảng Phái lãnh đạo thống trị. Văn minh hơn độc tài độc trị Vua , Chúa, cai trị.
Chọn những người trung thành vì Đảng, lý tưởng vì Đảng Thủ Lĩnh Tam Vô sống mãi trong sự nghiệp chúng ta. Chỉ cần ru ngủ được nhân dân đưa cho nhân dân những cái lợi nhỏ như tôm tép. Còn chúng ta thời hưởng những lợi lớn như cá mập, cá voi. Nhà nước chính quyền cùng nhân dân có lợi , thời ai còn nói gì nữa, khôn khéo lãnh đạo tài tình ăn nói, trụ vững mưu lược muôn năm là chuyện bình thường, chân lý trường tồn chỉ gói gọn bấy nhiêu thôi.

Cả hội trường cùng Thủ Lĩnh nghe xong phần đông đều lấy làm thích thú cho là sự hiến kế đỉnh cao.
Thủ Lĩnh Tam Vô nói : Đây mới là con đường mà chúng ta mơ ước. Chúng ta đã độc tài, toàn trị. Đảng lãnh đạo, cao hơn độc tài độc trị Phong Kiến Vua Chúa. Dân mơ danh thời chúng ta cho danh, dân mơ lợi thời chúng ta cho lợi. Những hứa hẹn thật hoành tráng nghe đến là mê mẫn, làm tùy sức ăn tiêu theo nhu cầu muốn gì được nấy. Họa lên một thiên đàng trần gian thời ai nghe mà không theo.

Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong. Biết dựa vào sức dân như thuyền nương theo nước mà chạy. Chân lý là thế cần gì phải đi vào chân lý muôn năm, mới tồn tại muôn năm, kết quả cho chúng ta thấy con đường thứ hai chính là con đường chúng ta đã đi, bằng chứng là chúng ta đi từ thắng lợi nầy đến thắng lợi khác, nói chung là dân làm tất, sự thành công cả ta là dựa vào sức dân là chính với cái tài pháo mồm, pháo miệng của chúng ta, địch thủ nghe đến là sợ, dân nghe đến là mê.

Những viên gạch được chọn là tuyệt đối trung thành với Đảng, không phải là trung thành với non sông Tổ Quốc, núp bóng người dựng nước cần gì phải tôn thờ người dựng nước. kẻ mạnh nhất đương nhiên là nắm quyền mãi mãi không phải muôn năm là gì.
Trí Giả nghe Thủ Lĩnh nói thế chỉ biết thở dài sự hiến kế của mình coi như loại bỏ.

Thủ Lĩnh quyết định đi theo con đường thứ hai do Thâm Mưu hiến kế. Ngôi nhà Tam Vô Đảng Phái vừa xây lên thời có sự rạng nứt không ai tin ai, vì tất cả đạo đức trong Đảng Phái chỉ là bánh vẽ ngôn từ che đậy sự giả dối. Đã là Thể Chế độc tài thời không bao giờ đem lại sự Công Bằng, Bình Đẳng mà chỉ theo thể lệ xin cho mà thôi. Không nói là lừa ăn cả xương lừa, không chừa cái chi.

  • Nói đến cuộc hồng trần là nói đến vô số Định Luật xoay chuyển như Luật Tuần Hoàn, Luật Nhân Quả, Luật Vay Trả, Luật Vô Thường v.v..
    Hết biến động nầy đến biến động khác có thể nói là triền miên, bao cơn bão thi nhau ập đến như cơn bão kinh tế, cơn bão cạnh tranh, cơn bão chính trị, cơn bão xu thế thời cuộc, cơn bão bạo lực của các thế lực hùng mạnh v.v..
    Ngôi nhà xây lên không cần nền móng kiên cố, những vật liêu xây dựng không bền vững dễ mục nát. Lần lần Thể Chế Độc Tài toàn trị sụp đổ tan tành trở thành Công Cốc Dã Tràng, khói mây rồi cũng trở về khói mây.

Tôn Sư Thiện Hạnh thở dài nói:
Trên khắp thế gian nầy từ cổ chí kim chỉ có Quốc Tổ Vua Hùng là bậc Đại Hùng, Đại Lực, Đại Bị, Đại Nhân, Đại Nghĩa, Đại Trí, Đại Đức. Có một không hai muốn xây dựng nhà nước Văn Lang. Trước tiên chọn Địa Cuộc Bền Vững. Xây dựng nền móng Văn Hóa kiên cố vững chắc. Sau đó chọn vật liệu Nhơn Hiền Trí Đức bền vững. xây dựng tạo lập nên ngôi nhà chung Bách Việt Văn Lang vừa Văn Minh vừa hiện đại, giống như lời Trí Giả hiến kế cho Thủ Lĩnh Tam Vô. Nhưng rất tiếc là Thủ Lĩnh Tam Vô không nghe.
Có thể nói những bài học lịch sử đã cho chúng ta nhận định những đúng sai. Lịch sử chính là kim chỉ nam, những thất bại và sự thành công. Nhất là Quốc Tổ đã để lại cho chúng ta những bài học vô giá dẫn đường cho chúng ta đi.
Cả hội trường im lặng lắng nghe những lời vàng ngọc của Tôn Sư Thiện Hạnh khai sáng chân thật trí chứng ngộ lý sự đi vào tạm bợ, đi vào trường tồn muôn năm. Thấy rõ như trong lòng bàn tay của mình vậy.

Câu Chuyện Công Cốc- Dã Tràng Đến Đây Là Hết.

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn