CÂU CHUYỆN SỐ 69

NGƯỜI CON GÁI THÔNG MINH

Ở vào thời cuối Thượng Hùng Vương, đến thời Hùng Dịch Lang đời thứ 23 lên Ngôi Quốc Vương Từ năm 1342 đến 1276 trước công nguyên. Ở xã Cao Sơn, Huyện Sơn La có cặp vợ chồng thương gia làm ăn giàu có gia đình Ông Nhạ, sinh được một cô con gái xinh đẹp, không những xinh đẹp lại rất thông minh, cô tên là Cẩm Nhung. Vì sự thông minh của cô nên cha cô thường dẫn cô đi theo để cô bày mưu tính kế giúp cha. Ông Nhạ rất tự hào về cô con gái nầy mà trời đã cho Ông.

Một hôm cô theo cha chuyển hàng đến Hải Châu, trong lúc trao đổi buôn bán hàng hóa, cô vô tình quen biết một khách hàng có tài hóa trang thuật dịch dung phải nói không ai sánh nổi. Cô liền nói với Cha cô ở lại Hải Châu theo học thuật hóa trang, cha cô vì không muốn đứa con yêu quý ở lại một mình, ông ở lại Hải Châu chờ cho cô con gái học xong mới trở về Cao Sơn. Do trí thông minh khác người thiên phú của cô chỉ trong vòng một tháng là cô học sạch nghề của bà chủ. Bà chủ vô cùng kinh ngạc trước sự thông minh học một biết mười Cẩm Nhung không ai sánh kịp.

Cẩm Nhung học xong nghề hóa trang lấy làm khoan khoái, như có phép thần thông, cô biến ra nhiều người mỗi người mỗi vẻ khác nhau. Ông Nhạ nhiều lúc không nhìn ra con mình khi Cẩm Nhung đã hóa trang. Cùng lúc ấy có một gia đình nghèo nhưng nổi tiếng là tốt bụng, ai cần gì cũng giúp, có lẽ vì ăn ở có đức nên vợ chồng Phúc Lương sinh được một cậu con trai khôi ngô tuấn tú tên là Phúc An, lớn lên càng chất phác thật thà, nhà Ông Phúc Lương cách nhà Ông Nhạ không xa nên ngày nào Phúc An cũng đi ngang qua nhà Cẩm Nhung. Mỗi lần nhìn thấy Cẩm Nhung thời tim Phúc An rung lên dữ dội, chính Phúc An cũng không hiểu vì sao vậy nữa. Phúc An thường ngẩn ngơ khi nhìn thấy Cẩm Nhung, thầm nghĩ người sao mà đẹp lạ lùng, nết na khôn khéo ai bì được đâu. Ước gì mình lọt mắt xanh coi như được cả mùa xuân đất trời.

Vợ chồng Phúc Lương biết con mình phải lòng Cẩm Nhung nhưng với làm sao tới nổi vì nhà Cẩm Nhung là thương gia giàu có nổi tiếng ở Cao Sơn. Cẩm Nhung tài sắc vẹn toàn được coi như là báu vật gia đình Ông Nhạ. Phúc Lương nhìn con lắc đầu thở dài: Con mơ nhầm chỗ rồi. Thời gian cứ thế trôi qua, Phúc An càng lớn càng khôi ngô tuấn tú, học đâu nhớ đó nhất là có sức mạnh hơn người, tiềm năng bản thân là rất lớn như viên ngọc quý trong bùn, nếu gặp được duyên may Phúc An sẽ trở thành nhân tài hiếm thấy.

Nói về Cẩm Nhung có con mắt tinh đời, từ lâu đã phải lòng Phúc An nhưng giai cấp giàu nghèo quá xa khó mà thành đôi thành cặp được, chỉ biết chờ đấng cao xanh Ông Trời se duyên mà thôi. Dương quang đã lặn về tây, ông mặt trời đi ngủ màn đêm buông phủ khắp non sông, ánh trăng ngà đã lên cao lơ lững trên nền trời, những ngọn núi xa xa như đang mang nỗi u buồn của lớp sương mờ bao phủ.
Xã Cao Sơn như lần chìm trong giấc ngủ, cảnh vật im lìm, bỗng hàng loạt tiếng chó sủa trong đêm phá tan đi sự lắng yên, thay vào đó là những tiếng binh khí chạm nhau đinh tai nhức óc đến rợn người, chuyện gì xảy ra thế, những tiếng quát kèm theo tiếng người ngã gục cướp cướp. Cả xóm không ai là không kinh hãi trong đó có nhà Ông Bà Phúc Lương. Nhất là Phúc An càng kinh hãi hơn nữa không hiểu số mạng gia đình Ông Nhạ ra sao.

Mới sáng sớm dân xã Cao Sơn kéo đến nhà Ông Nhạ chứng kiến cảnh gia đình Ông Nhạ kẻ ăn người ở hơn hai mươi người bị tàn sát chỉ còn sống sót một con ở xấu xí ngơ ngơ ngác ngác như kẻ tâm thần. Ông Nhạ cùng người ăn kẻ ở chết trong tư thế tay vẫn cầm kiếm chống trả lại bọn cướp, chúng đã lấy đi tất cả những gì châu báu của Ông Nhạ. Chúng còn lục soát không bỏ chỗ nào, hình như đang tìm kiếm một vật chi đó. Không biết là chúng đã kiếm ra chưa.

Phúc An lòng đau như cắt lục lạo tìm kiếm thân xác Cẩm Nhung nhưng nào có thấy, nghi là bọn cướp đã bắt đi rồi, bọn chúng là ai ? Gia đình Ông Nhạ có thù hằn gì đến bọn chúng mà chúng kéo đến tàn sát như vậy.  Nghe tiếng quân binh rầm rộ kéo đến Phúc An biết là quân binh của huyện Sơn La đã đến. Quan Huyện khám nghiệm hiện trường thu thập tin tức từ nhân dân, cũng như truy tìm thủ phạm của bọn sát thủ từ đâu đến. Qua một ngày nổ lực, Quan Huyện cho quân binh thu thập tin tức, manh mối lần lần hé lộ, bọn chúng không phải là bọn cướp mà là giang hồ, Thất Sát Ác Ma, thường xuất hiện ở miền tây bắc, khét tiếng hung ác, võ nghệ cao cường, quan binh khó mà truy quét được chúng.  Nhiều câu hỏi được đặt ra, Ông Nhạ có liên quan gì đến bọn chúng, oán thù hay còn bí mật chuyện gì khác, bí mật vẫn nằm trong bí mật, không ai cho câu trả lời xác đáng, vì người nhà Ông Nhạ chẳng còn ai ngoài con ở xấu xí khờ khờ khạo khạo, hỏi gì cũng lắc đầu không biết.

Gia đình Phúc Lương chỉ biết gia đình Ông Nhạ đến Cao Sơn hơn mười năm nay, không ai rõ Ông Nhạ ở quê hương nào đến. Gia đình Phúc Lương mến mộ sự tài giỏi của Ông Nhạ, Phúc Lương nhớ rất rõ Ông Nhạ đến Cao Sơn chỉ có hai cha con với đôi bàn tay trắng thế mà Ông đã trở thành thương gia giàu có kẻ ăn người ở có hơn hai mươi người, nhưng ở đời họa vô đơn chí, phước bất trùng lai, mọi chuyện đã thay đổi, kiếp nạn đã xảy ra, không khỏi thở dài. Thế gian vô thường quả không sai, họa phúc không biết đâu mà nói. Với bản tánh lương thiện thường hay giúp người, gia đình Phúc Lương cùng bà con trong làng chôn cất những người xấu số tử tế. Nhất là Phúc An hết lòng tận tuỵ dọn dẹp nhà cửa lập bàn thờ để thờ, coi gia đình Ông Nhạ cũng như gia đình của mình.

Cô con ở xấu xí thấy Phúc An tận tình như thế không cầm được giọt nước mắt nói: Anh tốt với gia đình Ông Chủ tôi quá. Phúc An nói: Không biết Cẩm Nhung bây giờ ra sao, còn sống hay đã bị chúng giết, tôi sẽ trả thù cho gia đình Cẩm Nhung dù cho bọn chúng là ai.

Cô con gái xấu xí nắm lấy tay Phúc An trong lòng vô cùng xúc động : Anh nói thiệt chứ ? Phúc An gật đầu. Kể từ đó cô con gái xấu xí thường qua lại nhà Phúc Lương, cô coi Ông Bà Phúc Lương như cha mẹ ruột của mình, Ông Bà Phúc Lương thương cô như con ruột khi biết cô bà con với Ông Nhạ, kêu Ông Nhạ bằng cậu ruột.

Nói về cô con gái xấu xí tên là Hầu Nhi công, dung, ngôn, hạnh, ít người sánh kịp, bà con trong làng ai cũng cảm mến nhất là Ông Bà Phúc Lương phải lòng người con gái xấu xí nầy vì không có điểm nào để chê được, chỉ là hơi xấu mà thôi.

Cho đến một hôm, Phúc An qua nhà Ông Nhạ để thắp nén hương, vô tình nhìn thấy cô con gái xấu xí Hầu Nhi thân pháp nhanh nhẹn, kiếm pháp hoa cả mắt, Phúc An đứng ngây người ra để nhìn tưởng là mình đang trong mơ.
Hầu Nhi dừng kiếm nở nụ cười tươi nói: Anh thấy em múa kiếm đẹp không. Phúc An nói: Không chỉ đẹp mà còn ảo diệu vô cùng, không khác gì một cao thủ võ lâm.

Nói thiệt với anh An, Cậu Nhạ nhà em chính là một đại cao thủ võ lâm, một trong thất Ma khét tiếng giang hồ. Phúc An nghe xong tưởng là mình nghe lầm bằng hỏi lại: Ông Nhạ là đại cao thủ võ lâm. Hầu Nhi gật đầu, cậu em đã bị bọn chúng đầu độc qua một tay buôn trước khi chúng đến, vì bị đầu độc lại có một mình mới bị chúng hạ sát nhanh chóng hầu cướp đi một bản đồ vô giá mà cậu em đã vô tình tìm thấy được. Phúc An nghe xong như chợt hiểu, thì ra là thế. Hầu Nhi nhìn Phúc An rồi nói: Hơn năm nay, em ra sức tập luyện võ công có cơ hội là em trả thù cho cậu cũng như những sinh mạng đã chết dưới tay bọn chúng, nhất định chúng sẽ trở lại không lâu.
Phúc An nói: Em truyền thụ võ công cho anh, anh cùng em trả thù cho gia đình bác Nhạ. Hầu Nhi nghe xong lấy làm cảm động: Cảm ơn anh Phúc An. Không phải là em không truyền thụ võ công cho anh, vì võ công của em quá kém cỏi thời làm thế nào truyền thụ võ công cho anh trở thành cao thủ được. Sáu tên Ma đầu ấy võ công kinh khiếp không nói là không có đối thủ, chỉ cần một tên đệ nhất Ma, quân binh huyện Sơn La cũng chẳng làm chi được huống là sáu tên đại ác Ma. Nhưng không phải là không có cách đánh bại sáu tên ác Ma đó.
Phúc An nghe xong lấy làm mừng: Cách nào muội muội chỉ cho huynh đi. Hầu Nhi bỗng nổi lên tia hy vọng, đôi mắt Hầu Nhi bỗng trở nên sáng quắc. Phúc An nhìn thấy không khỏi kinh hãi.
Hầu Nhi nói: Anh theo em vào đây, Hầu Nhi dẫn Phúc An vào một căn phòng lộng lẫy hương thơm ngào ngạt, chính là phòng của Cẩm Nhung khi xưa. Hầu Nhi lấy ra một chiếc hộp mở ra trong đó có một tấm bản đồ nói: Đây là tấm bản đồ tìm đến kho báu. Cậu em đã tìm kiếm ra kho báu cách đây hơn ba năm, chờ cơ hội cũng như chị Cẩm Nhung học võ công thành tài thời cùng cha khám phá kho báu, sau đó đi đến một nơi khác để ở, tránh tai mắt của bọn hắc bạch giang hồ. Không ngờ sự thể xảy ra kết cuộc thật là bi thảm như huynh đã thấy.

Hầu Nhi nói: kho báu cách đây khá xa, hơn trăm dặm về hướng tây, có nghĩa là đi về hướng tây hơn trăm dặm đến dãy núi cao, nơi ấy có một thung lũng rộng lớn. Khi ấy mới giở bản đồ ra mà tìm kiếm kho báu. Hầu Nhi đưa bản đồ cho Phúc An, em trao cái nầy cho anh tùy anh làm gì thời làm, cũng vì tấm bản đồ nầy mà cậu em mất mạng, bọn Ma, Quỷ đánh hơi giỏi lắm, chuyện kho báu bản đồ phải nói là tuyệt mật không nói cho ai nghe. Chỉ nói cho một mình em biết thôi. Thế mà bọn ác Ma cũng đánh hơi được.

Phúc An nhận lấy tấm da bản đồ rồi đi đến một quyết định: Anh phải ra đi tìm kho báu một thời gian không biết là bao lâu. Hầu Nhi nhìn Phúc An tràn đầy tia hy vọng.

Nói về Phúc An trở về nhà hối thúc cha mẹ làm mấy chiếc bánh mang theo ăn trên đường. Ông Bà Phúc Lương hỏi gì Phúc An cũng không nói chỉ nói là đi một chuyến xa có việc. Ông Bà Phúc Lương có hỏi Hầu Nhi, Hầu Nhi nói: Có lẽ anh Phúc An đi học nghề gì đó tìm tương lai cho mình. Ông Bà Phúc Lương nói: Nó cũng đã lớn rồi đi tìm tương lai cho mình là phải.

Từ mờ sáng tinh sương, trên con đường ngoằn ngoèo người ta nhìn thấy một đôi son trẻ trai thời vai mang búa, tay cầm rựa, gái thời xấu xí tay xách đồ ăn, hai người nắm tay nhau như không muốn rời nhau, từng bước đi chậm chạp Hầu Nhi nói: Anh hết sức thận trọng em ở nhà chăm lo hai bác, em trông anh trở lại từng ngày từng giờ, trả được mối thù cũng như tìm kiếm chị Cẩm Nhung. Nghe nói đến Cẩm Nhung đôi mắt Phúc An vụt sáng lên, lòng quyết tâm tìm ra kho báu. Dù tiễn chân xa mấy rồi cũng chia tay Hầu Nhi nhìn theo bóng dáng người thanh niên đầy dũng cảm xa dần rồi mất hút.

Hai năm trôi qua kể từ ngày Phúc An ra đi, người con gái xấu xí tên là Hầu Nhi trở về là Cẩm Nhung làm con gái Ông Nhạ. Ai nấy cũng lấy làm kinh ngạc nhưng hiểu ra cô con gái Ông Nhạ Cẩm Nhung biết thuật hóa trang mới thoát chết trong cuộc tàn sát hơn bốn năm về trước, nổi tiếng là người con gái xinh đẹp thông minh, cô tiếp tục sự nghiệp buôn bán kinh doanh theo con đường của cha, nên nhà cửa cô lúc nào cũng có kẻ mua bán tấp nập. Ông Phúc Lương trở thành quản gia cho Cẩm Nhung. Cẩm nhung coi Ông Bà Phúc Lương như cha mẹ ruột của mình. Cẩm Nhung làm ăn mỗi ngày một giàu tiếng tăm lừng lẫy.

Nói về bọn làm ăn thương trường có công tử thương gia Đồ Sơn tên là Trục Lợi không những háo sắc mà còn là nham hiểm, cạnh tranh làm ăn với Cẩm Nhung nhưng cạnh tranh không lại, nhiều lúc muốn hãm hại Cẩm Nhung, nhưng thấy Cẩm Nhung quá xinh đẹp nên chưa hạ sát. Có lẽ không còn nhịn được nữa, chúng chờ cho chuyến hàng Cẩm Nhung đi qua địa bàn vắng vẻ, Trục Lợi liền cho người ra tay. Trên mười xe chở hàng đang đi, bỗng từ trong khu rừng mấy mươi tên bịt mặt xuất hiện bao vây chận đoàn xe lại. Tên bịt mặt cầm đầu quát: Kêu cô chủ các ngươi ra đây cho ta hỏi chuyện. Cẩm Nhung từ trên xe bước xuống hỏi: Các người là người nơi nào định cướp hàng của ta hả. Tên cầm đầu lăm le thanh đao nói: Không những cướp hàng mà còn thưởng thức cành hoa xinh đẹp. Cẩm Nhung nghe xong không nói không rằng chỉ cười lạnh lùng. Tên cầm đầu ra lệnh bắt lấy cô ả cho ta, tức thời hai tên bịt mặt lao tới ra tay bắt Cẩm Nhung. Tả hữu Cẩm Nhung có hai vệ sĩ nữ võ công cao cường chặn đánh với hai tên bịt mặt, thế là cuộc giao tranh xảy ra, bên Cẩm Nhung bị thương hết mấy người.

Cẩm Nhung không thể chần chừ được nữa liền thét lên một tiếng với thân pháp như quỷ ma, Cẩm Nhung hạ gục liền mười mấy tên, bọn người bịt mặt kinh hồn bạt vía, tên cầm đầu bịt mặt thất sắc la lớn: Ảo Ma Thất Sát. Cẩm Nhung thét lớn: Ta chính là con của Thất Sát Ác Ma một trong đại Ma đầu lừng danh khét tiếng, tên cầm đầu sợ quá đái ra quần quỳ lạy: Xin tiểu thơ tha mạng. Cẩm Nhung phất tay một cái điểm huyệt tên cầm đầu, lột khăn che mặt rồi nói: Thật không ngờ một thương gia nổi tiếng Đồ Sơn lại đi cướp của giết người, đáng lý ra ta sẽ giết sạch các người trừ đi hậu họa cho dân. Nhưng vì nước có phép nước, ta giao các ngươi lên quan huyện vậy, và bồi thường thiệt hại những gì ngươi gây tổn thất cho ta.

Từ đó Cẩm Nhung nổi tiếng như cồn, không có thế lực cạnh tranh nào dám động đến cô nữa. Nói về Phúc An ngày đi đêm nghỉ, không bao lâu vượt qua hơn trăm dặm, nhìn thấy trước mắt là những dãy núi cao. Phúc An vượt suối trèo non đi hơn nửa ngày nữa đến dãy núi cao nhất nơi đây, núi non trùng điệp có những hố sâu không thấy đáy. Bỗng nghe tiếng hổ gầm dữ dội, một con hổ lớn xuất hiện từ xa tiến lần đến chỗ Phúc An, Phúc An vô cùng kinh hãi, một tay nắm chặt cái rựa, một tay nắm chặt cán búa, thủ thế đi xà lui không may lọt xuống hố sâu không thấy đáy. Đến khi tỉnh dậy thấy mình mẩy đau nhức vô cùng, dây leo chằng chịt, nhìn lên miệng hố thấy sâu hun hút, nhìn xuống vẫn không thấy đáy. Phúc An vô cùng kinh hãi đời mình có lẽ kết thúc nơi đây vì mình mẩy nhúc nhích không được, bị chấn thương thời phải. Trong lúc tuyệt vọng, Phúc An nghe mùi thơm thoang thoảng cách Phúc An không xa, chỉ cần giơ tay ra là tới quả linh chi ngàn năm đã chín, duyên kỳ ngộ hi hữu trên đời, trong đại họa thường sanh ra gặp đại phúc. Phúc ăn liền hái quả linh chi đưa lên miệng để ăn. Kỳ lạ thay quả linh chi liền tan biến thành nước thơm ngát trôi luôn xuống bụng, một luồn sinh khí kỳ lạ từ đan điền cuồn cuộn bốc lên làm nóng rang cả người, nóng quá chịu không nổi Phúc An lại thiếp đi lần nữa. Đến khi tỉnh dậy, Phúc An thấy trong mình nhẹ bổng khoan khoái đến lạ thường. Phúc an liền hiểu rõ sự diệu dụng của quả linh chi.

Điều kỳ lạ ở đây không những Phúc An thấy mình không hề bị tổn thương nào cả, hai con mắt nhìn thấy tới đáy của hố sâu chỉ còn vài chục sải tay là tới đáy. Phúc An nghĩ số mình bỏ mạng ở nơi đây mới gặp cảnh nầy. Như chợt nhớ đến tấm bản đồ, xem xong Phúc An vô cùng kinh ngạc, vì nhận ra cảnh giới trong bản đồ khi bước chân đến đây, cửa vào U Minh Tuyệt Cốc chính là hố sâu thăm thẳm nầy, quả là bí mật vô cùng bí mật, không ai có thể ngờ tới.  Tánh tò mò muốn tìm hiểu về U Linh Tuyệt Cốc với sự thèm khát của giới giang hồ tranh giành chém giết lẫn nhau cũng vì tấm bản đồ nầy, có lẽ nơi U Linh Tuyệt Cốc có nhiều báu vật quý hiếm trên đời. Với tánh thông minh trời cho cũng như căn cốt nội thân trời phú hơn người. Nếu luyện võ thời mau thành tài, ít người sánh kịp. Phúc An đi đến một quyết định là khám phá U Linh Tuyệt Cốc, bằng rút những sợi dây chằng chịt người thường không thể nào làm nổi. Nhưng nhờ ăn được quả linh chi ngàn năm sức mạnh tăng lên gấp chín mười lần, với đôi bàn tay không Phúc An bứt những sợi dây nối lại với nhau thả xuống hố sâu rồi tuột xuống. Khi chạm chân xuống đáy U Linh Tuyệt Cốc, Phúc An không khỏi kinh ngạc vì dưới đáy U Linh Tuyệt Cốc một khoảng không gian rộng lớn có rất nhiều hang động kỳ bí vô cùng, hình như có bàn tay con người làm nên những sự kỳ bí đó.

Phúc An nhìn thấy cái rựa cũng như cái búa của mình đã rơi xuống đáy cốc. Phúc An vô cùng mừng rỡ nhặt lấy tâm thần định tỉnh vì đã có vũ khí trong tay. Phúc An lúc bây giờ lỗ tai rất thính nghe tiếng phì phèo cách đó không xa một con mãng xà to lớn lao nhanh ra tấn công nuốt chửng Phúc An. Phúc An nhờ căn cốt bản thân sức mạnh hơn người lại may mắn ăn được quả linh chi nghìn năm, một cú chém phải lên đến vài tạ, có thể hạ gục một con voi to lớn. Phúc An chém ngay một rựa vào đầu con mãng xà, đầu con mãng xà không hề hấn gì, Phúc An vô cùng kinh hãi, con mãng xà lao nhanh đớp Phúc An một cái chí tử, cơ may Phúc An né tránh kịp nếu không thì toi mạng rồi, cuộc chiến mỗi lúc một thêm gay cấn, con mãng xà nhanh nhẹn khôn tả với đao kiếm thường khó mà hạ gục mãng xà được. Lớp da con mãng xà thật kỳ lạ, búa rựa chém không đứt. Chỉ còn một chỗ là chưa chém trúng đó là dưới cổ họng con mãng xà, Phúc An thấy con mãng xà rất sợ chém trúng chỗ đó, nó luôn né tránh che đậy thật khéo léo. Thì ra con mãng xà nầy tu luyện hàng nghìn năm sắp trở thành yêu tinh, quỷ dữ, nếu gặp người nào khác thời con mãng xà nầy nuốt vào bụng rồi.

Phúc An là người rất thông minh, vừa đánh vừa dụng mưu kế lừa đòn đánh đông lại chém đằng tây, con mãng xà bất ngờ trúng ngay một búa vào yếu huyệt huyết hầu giẫy dụa rồi chết. Biết linh xà nầy tu luyện lâu năm có ngọc, Phúc An liền mổ bụng khi con mãng xà còn sống lấy được viên ngọc mãng xà, Phúc An nuốt ngay viên ngọc vào bụng sau nầy trở thành bách độc bất xâm. Thần lực lại tăng lên gấp bội.

Phúc An diệt xong con xà tinh, nuốt được kim đơn cảm thấy trong người nhẹ như bay. Phúc An bắt đầu khám phá sự bí mật nơi U Linh Tuyệt Cốc, trước mặt Phúc An là một hang động, Phúc An liền đi nhanh vào đó thấy có một mật thất mùi hương thoang thoảng, Phúc An nhìn thấy một khe đá từng giọt nước nhỏ xuống đọng thành vũng hương thơm từ vũng nước nầy thoang thoảng lan ra, trên vách đá có khắc mấy dòng chữ U Linh Long Mạch chỉ cần uống được nước nầy hàng ngày thời không cần ăn uống gì nữa dù sống ở đây cả trăm năm, Phúc An lấy làm mừng rỡ thốt lên mạng ta được cứu sống rồi.

Phúc An đi trở ra nhìn con mãng xà thầm nghĩ có lẽ con mãng xà thường dùng nước U Linh Long Mạch nên mới luyện được mình đồng da sắt như thế. Phúc An đi nhanh vào hang động thứ hai thấy có cánh cửa đá khép kín, trên cánh cửa có một vòng tròn, Phúc An xoay nhẹ vòng tròn cánh cửa đá mở ra Phúc An lóa cả mắt bởi những ánh sáng ngọc ngà, châu báu, những vật báu quý hiếm trên đời. Chỉ cần một viên đại minh châu cũng đã giàu rồi huống chi là ngọc ngà châu báu cả kho, có thể nói còn hơn cả vua chúa. Trên kệ đá có một thanh bảo kiếm cổ kính. Phúc An cầm lấy rút kiếm ra tức thời hơi lạnh thấu xương ánh sáng màu xanh, những chữ nhỏ li ti Lục Mạch Thần Kiếm.

Phúc An mang Lục Mạch Thần Kiếm đi ra khỏi mật thất tiếp tục khám phá U Linh Tuyệt Cốc, Phúc An quan sát chỉ có ba hang động mà thôi, đi sâu vào hang động thứ ba cuối cùng, hang động là một mật thất, Phúc An xoay nhẹ vòng tròn cánh cửa mật thất mở ra thời thấy một bộ xương hài cốt, trước mặt là một chiếc hộp không biết đựng gì trong đó. Phúc An bước tới quỳ lạy khấn rằng: Con tên là Phúc An mười lăm tuổi quê quán ở Cao Sơn, Huyện Sơn La may mắn gặp được chủ nhân tổ sư U Linh Tuyệt Cốc, xin tổ sư linh thiêng chỉ dạy cho, nói xong Phúc An quỳ xuống lạy ba lạy, lạy đến lạy thứ ba thạch thất chuyển động, tên hai bên vách đá bắn ra như mưa Phúc An nhờ khấu đầu lễ lạy nên không trúng mũi tên nào. Nếu người nào có lòng tham lam vớ lấy chiếc hộp thất lễ với bộ xương khô thời coi như đã đi vào toi mạng, vì những mũi tên được tạo ra bằng chất kịch độc không có thuốc chữa.

Phúc An vô cùng khiếp vía lạy xong nhìn xung quanh thấy toàn là tên độc, ngoài ra không còn gì nữa. Phúc An vái lạy lần nữa rồi cầm chiếc hộp lên phủi đi lớp bụi thấy có dòng chữ. Ta tên là Thượng Tiên biệt hiệu là Lục Mạch Tổ Sư. Trong hộp có cuốn bí kiếp Lục Mạch Thần Công. Lục Mạch Chiêu Pháp, Lục Mạch Trảo Công, chỉ cần tu luyện được năm phần cũng đã trở thành vô địch thiên hạ, huống chi là tu luyện hết bí pháp cũng phải mất trên ba mươi năm. Nếu không có nhân duyên đặc biệt trợ giúp.

Từ đó Phúc An quên cả thời gian tập trung nghiên cứu tu luyện võ học, thời gian trôi qua không biết là bao lâu nữa dưới U Linh Tuyệt Cốc, chỉ có duy nhất một loại hoa mọc trên đá hoa thơm đẹp lạ lùng hàng năm chỉ nở một lần vào mùa xuân. Khi Phúc An đến đây thời loài hoa nầy đang nở rộ, đến nay đã bảy lần nở rồi. Phúc An ngẫm nghĩ không lẽ trong thời gian có bảy năm mà ta đã học hết bí kiếp rồi sao, môn võ công nào cũng đã đạt đến cảnh giới thượng thừa xuất thần nhập quỷ. Phúc An cảm thấy nhớ nhà vô cùng nhất là nhớ người con gái xấu xí tên là Hầu Nhi vô cùng tốt bụng. Phúc An nhìn U Linh Tuyệt Cốc sâu hun hút bằng hú lên một tiếng vang động dùng thuật phi hành bay lên, không bao lâu thời ra khỏi U Linh Tuyệt Cốc.

Nói về nơi quê nhà, Phúc An ra đi được hai năm Cẩm Nhung theo nghề của cha mở rộng thương gia trở thành bà chủ nổi tiếng ở Cao Sơn, người ăn kẻ ở lên đến mấy mươi người. Nhất là sau khi đánh bại âm mưu của Thương Gia Đồ Sơn. Cẩm Nhung làm cho Trục Lợi khiếp đảm. Từ đó Thương Gia Cẩm Nhung nổi tiếng như cồn. Không có thế lực nào dám cạnh tranh với Thương Gia Cẩm Nhung nữa. Sự làm ăn của Cẩm Nhung cũng nhanh chóng giàu lên.
Tuy bề bộn nhiều công chuyện nhưng Cẩm Nhung lúc nào cũng nhớ Phúc An, năm năm rồi biệt vô âm tín, không biết có tìm được nơi kho báu hay không hay là … Cẩm Nhung không dám nghĩ tiếp nữa. Ông Phúc Lương trở thành quản gia đắc lực cho Cẩm Nhung, trong lúc bàn công chuyện làm ăn cùng Ông Phúc Lương, Cẩm Nhung kể rõ tất cả câu chuyện vì sao gia đình cô bị giết: Cha con vốn là một trong bảy đại ác ma, một hôm cha con vô tình nhặt tấm bảng đồ vẽ nơi cất giấu kho báu đó ở đâu, sợ bại lộ nên cha mới tìm đến nơi hẻo lánh Cao Sơn nầy để ở và trở thành một thương gia, mười năm trôi qua cha đã tìm ra nơi kho báu cách đây khá xa nhưng chưa dám động đậy gì vì sợ giang hồ phát hiện cũng như thất đại ác ma phát hiện, thời khó mà bảo toàn tánh mạng. Không ngờ chúng đã đánh mùi kéo đến. Trong bảy đại ác ma, cha con võ công cao hơn hết, không dễ gì đánh bại trong giây lát, chúng sợ cha con tẩu thoát khó mà cướp đi bản đồ kho báu, để chắc ăn chúng cho người đầu độc cha trước khi chúng đến. Khi chúng đến những lời sắc lạnh, chúng nói: Đưa bản đồ ra đây thời may ra còn mạng sống, cha con nói: Bản đồ nào mà đưa, tên đại ác ma nói: Giết sạch đi rồi lấy không để còn một người sống sót. Thế là cuộc giao tranh xảy ra, khi ấy con đã hóa trang thành người con gái xấu xí co ro trong xó nhà. Bọn chúng giết xong lục lạo không bỏ sót một chỗ nào, chúng thấy con xấu xí lại khiếp sợ co ra trong xó nhà, có lẽ chúng không cần giết một con ở xấu xí như con, vì con chỉ là con ở không biết gì. Nay con đã trở về thân phận Cẩm Nhung nổi tiếng khắp vùng thế nào chúng cũng trở lại đây để truy tìm bản đồ kho báu, và con không phải là đối thủ của chúng. Cơ may anh Phúc An đã tìm được kho báu tu luyện được võ công tuyệt học mới đánh bại được bọn ác ma. Nhưng nay đã năm năm trôi qua không thấy anh Phúc An trở lại. Nếu học thành tài trở lại thời cũng chỉ nhìn thấy những nấm mồ hoang những người thân của mình đã bị những ác ma giết như trước cách đây sáu năm.
Ông Bà Phúc Lương nghe Cẩm Nhung nói vô cùng sợ hãi. Cẩm Nhung nói: Con có cách và cũng đã chuẩn bị hành trình dời đến nơi khác để ở coi như gia đình Ông Nhạ không còn trên đời, tránh đi tai mắt của ác ma, khi nào anh Phúc An trở về sẽ có người nói cho anh Phúc An biết là gia đình đến ở nơi đâu. Ông Bà Phúc Lương nghe Cẩm Nhung nói rất phải bằng theo kế sách Cẩm Nhung dời đến nơi ở mới Định Quán Hải Châu.

Định Quán Hải Châu là một châu thành rộng lớn dân số đông đúc người mua kẻ bán tấp nập. Cẩm Nhung về đây mở thương hiệu lấy tên Thương Gia Phúc An làm ăn mỗi ngày mỗi khắm khá, giao thương thuận lợi tuy mới hai năm nhưng cơ ngơi ra bề phết. Cho đến một hôm Cẩm Nhung trong lòng thấy hồi hộp mãi tim đập mạnh, không lẽ bọn ác ma đã tìm đến. Ông Phúc Lương cũng cảm thấy như thế liền nói với Cẩm Nhung: Không lẽ có chuyện gì sắp xảy ra đến với gia đình ta, sao cha thấy hồi hộp quá. Mặt trời xuống núi khá lâu, vầng trăng cũng đã lên cao, Định Quán vẫn ồn ào như ngày nào thành phố mua sắm ăn chơi, đêm đã về khuya những con đường lần lần vắng bóng. Thường mọi lần giờ nầy Cẩm Nhung đã đi vào giấc ngủ, nhưng hôm nay thời khác, Cẩm Nhung không thể nào ngủ được trong lòng cứ nao nao mãi, tiếng chó sủa đã vang lên, nhưng vèo vèo bộp bộp hình như bầy chó đã bị hạ gục không một tiếng kêu la, thủ pháp vô cùng lợi hại, ngoài ác ma ra thời ai làm nổi chuyện đó. Cẩm Nhung linh cảm ác ma đã đến, thương gia Phúc An cũng chấm dứt từ đây, cô thở dài: Thế là hết, bao nhiêu sự tính toán của cô cũng không sao tránh khỏi nanh vuốt của bọn ác ma. Cửa cổng đã đóng kín khóa chặt nhiều lớp cửa cổng vẫn đóng thế mà sáu người như bóng ma hiện ra trước sân. Dưới ánh trăng sáng tỏ, một giọng cười lạnh gáy nổi lên: Thì ra ngươi vẫn còn sống, ngươi lẫn tránh sao nổi ác ma ta. Khôn hồn thời đưa tấm bản đồ ra đây may ra ta để cho toàn thây. Các gia nhân cùng những võ sư từ trong các nhà đi ra tay cầm kiếm đao sáng loáng quát lớn: Kẻ nào dám vào đây gây sự.
Một chàng trai trẻ tên là Võ Hậu võ nghệ cao cường được thương gia Phúc An thuê với giá cao, tay cầm thanh đao quát lớn: Sáu người ở đâu đến khôn hồn cút đi may ra còn tánh mạng. Một tiếng cười lạnh buốt nổi lên tức thời một bàn tay chụp tới hút lấy Võ Hậu, sau đó một tiếng rú lên thảm thiết thân hình Võ Hậu bị xé nát ra làm nhiều mảnh, ai nhìn thấy cũng phải khiếp vía run lên cầm cập.
Biết không thể trốn được nữa liều chết với bọn ác ma một phen. Cẩm Nhung trong trang võ phục, tay cầm thanh kiếm bước ra sân quát lớn: Lũ ác ma Cẩm Nhung ta hôm nay liều mạng với các ngươi. Tên cầm đầu đại ác ma nói: Ngươi rất giống mẹ ngươi có sắc đẹp và dũng cảm hơn người không chịu tùng phục ta, nên ta đã giết chết, cha ngươi cũng thế đã bị ta làm thịt khá lâu rồi, nay còn ngươi mau đem tấm bản đồ ra đây ta để cho cái chết toàn thây, bằng không như thằng chó kia banh xác. Hắn chỉ Võ Hậu.

Cẩm Nhung nghiến răng trợn mắt ta sẽ liều mạng với ngươi. Với thân pháp kỳ lạ với đường kiếm chớp nhoáng chém tới tên đại ác ma. Tên nhị ma nói: Cũng khá đấy chứ nhưng so với cha ngươi thời ngươi còn kém xa, để đệ bắt sống khai thác buộc nó khai ra nơi cất giấu bản đồ. Nhanh như chớp nhị ma chụp tới Cẩm Nhung chỉ phong xé gió đinh tai nhức óc: Ngã nầy. Không ngờ ầm một tiếng nhị ma oại ra ngụm máu vô cùng kinh hãi chuyện gì đã xảy ra. Cẩm Nhung thấy người cứu mình chính là Phúc An. Cẩm Nhung thét lên vô cùng mừng rỡ: Anh Phúc An đã về, Phúc An đã về. Phúc An gật đầu.
Các võ sư cùng các gia nhân thường nghe nói Phúc Lương có người con trai khôi ngô tuấn tú thông minh hơn người, vì bận việc đi xa nên chưa về, tuy dưới ánh trăng người ta vẫn thấy sự khôi ngô tuấn tú đó. Các võ sư không ngờ Phúc An xuất hiện kịp thời, võ công cái thế cứu cô chủ thoát chết.

Nói về Phúc An rời khỏi U Linh Tuyệt Cốc trở lại quê nhà sau bảy năm xa cách, Phúc An dùng thuật phi hành chỉ trong vòng một đêm là tới xã Cao Sơn. Trong niềm vui trở về nhà tưởng đâu gặp lại cha mẹ cùng cô con gái xấu xí Hầu Nhi. Khi về đến nhà thời trời cũng vừa hừng sáng bước vào nhà chỉ thấy là nhà trống không, hỏi ra mới biết cha mẹ đã đến nơi ở khác cùng với Cẩm Nhung con của Ông Nhạ. Phúc An kinh ngạc Cẩm Nhung còn sống sau cuộc tàn sát, cô đã trở về. Nhà Ông Nhạ đã bán cho một gia đình khác cũng là một thương buôn. Phúc An đến hỏi thăm mới biết gia đình Phúc Lương cùng cô con gái Cẩm Nhung đã dời đến Định Quán Hải Châu. Trên vai mang một cái bao khá lớn chứa đựng những châu báu quý hiếm vô cùng, Phúc An lấy ra một thỏi vàng mua một con ngựa để tiện bề vân du. Trên đường đi đến Định Quán Hải Châu, ghé vào một cái quán bên đường dùng cơm, đây là lần đầu tiên sau bảy năm mới dùng cơm trở lại, vô tình nghe sáu người bàn luận. Một người nói: Không ngờ con nhỏ đó ma ranh biết thuật hóa trang biến thành con ở xấu xí mới thoát chết. Tấm bản đồ đó nằm trong tay con nhỏ nầy nên nó mới đổi chỗ ở như vậy, xóa sạch sự nghi ngờ trong lòng chúng ta. Vì gia đình đã chết sạch không còn ai nữa. Người tính sao bằng trời tính, chúng nó đã lòi cái đuôi. Lần nầy thời khó mà chạy thoát. Phúc An nghe chúng bàn luận thời biết ngay là sáu tên ác ma đã thảm sát gia đình Ông Nhạ. Cũng từ lúc nầy Phúc An luôn bám sát theo bọn chúng. Chúng đánh hơi thật tài tình vài ba lần thăm dò tìm được ngay nơi ở của Cẩm Nhung.

Nhìn bản hiệu Thương Gia Phúc An, Cẩm Nhung lấy tên thương gia là tên của mình, Phúc An vô cùng xúc động. Phúc An tìm một quán trọ cách đó không xa chờ cho trời tối ẩn mình vào thương gia Phúc An với võ công thượng thừa không một ai phát hiện ra. Đến khi Cẩm Nhung sắp rơi vào tay ác ma, Phúc An liền xuất hiện chống đỡ chiêu thức của nhị ma làm cho nhị ma bị thương oại máu, nhất là Cẩm Nhung vô cùng mừng rỡ vì Phúc An đã trở về kịp thời, Cẩm Nhung nhìn thấy võ công Phúc An cái thế biết là Phúc An đã tu luyện thành tài, trong lòng càng mừng hơn nữa.

Đệ Nhất Ma quát: Ngươi là ai ? Phúc An nói lũ ác ma các ngươi hôm nay phải đền tội. Sáu tên ác ma biết gặp phải cao thủ, đồng ra tay mỗi người ra chiêu khác nhau chưởng phong ầm ầm, chỉ phong xé gió, đao, kiếm loang loáng cát bay đá chạy đến kinh người. Cẩm Nhung phóng nhanh ra khỏi vòng chiến đấu, nhìn vào thấy Phúc An có một vòng hào quang màu xanh bao bọc ầm ầm đùng đùng rung chuyển cả màn đêm. Một tiếng hú như rồng ngâm nổi lên tức thời thanh Lục Mạch Thần Kiếm Phúc An thi triển tuyệt chiêu với mười hai thần công lực, kiếm quang bao phủ một vùng rộng lớn, kiếm phong đinh tai nhức óc ầm ầm, đùng đùng rung chuyển màn đêm những tiếng rú nổi lên, ba xác người thi nhau ngã gục, tứ ma, ngũ ma, lục ma bỏ mạng. Nhất ma, nhị ma, tam ma định tẩu thoát nhưng nào đâu có dễ với bộ pháp như quỷ ma Phúc An dùng lục mạch thần công chỉ pháp điểm huyệt tam ma ngã gục không còn cử động được nữa.

Ông Phúc Lương cùng các gia nhân, võ sư thở phào nhẹ nhõm coi như bọn ác ma đã bị tóm gọn. Để trừ đi hậu họa cho người đời, Phúc An nói với Cẩm Nhung: Muội hãy trả thù cho cha mẹ.

Cẩm Nhung bước đến chỗ đại ác ma, quát lớn: Các ngươi không ngờ có ngày hôm nay phải không, gieo ác phải gặt họa luật trời nào tránh khỏi.Cẩm Nhung khấn vái cha mẹ một hồi cũng như những người đã bị ác ma giết cách đây hơn bảy năm về trước. Khấn xong Cẩm Nhung đâm xối xả vào ác ma, rồi đến lượt nhị ma, tam ma cũng thế. Ba tên kia dù đã chết Cẩm Nhung cũng cho người phanh thây vứt xuống sông làm mồi cho cá.

Thất Ma đã chết, mối thù cha mẹ cũng đã trả xong. Cẩm Nhung cùng Phúc An nên duyên vợ chồng, thương gia Phúc An nhờ vào số châu báu như hổ thêm cánh, mỗi ngày thêm mở rộng bề thế giàu có nhất Định Quán Hải Châu. Cẩm Nhung sanh được bốn người con, hai trai, hai gái đều thông minh hơn người, hạnh phúc nào cũng phải trả cái giá đắt bằng sự khôn ngoan tài đức của chính mình.
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Người Con Gái Thông Minh Đến Đây Là Hết
—————————————————