DƯƠNG GIAN, ÂM CẢNH

Ở vào thời Hạ Hùng Vương đời thứ 18 Hùng Duệ Vương, Huệ Lang. Cũng là đời cuối niên đại Hùng Vương trước công nguyên năm 258. Ở Làng Hiệp Giao, Xã Nghĩa Thuận, Phong Châu. Có một gia đình ăn ở hiền Đức sinh được Cô con gái tên là Sương Sương, khi Cô lên 14 tuổi không may Cha Mẹ qua đời Cô trở thành mồ côi.

Sương Sương nhớ Cha Mẹ vô cùng ngày nào Cô cũng thắp hương cho Cha Mẹ. Vì Cha Mẹ Cô thường nói chết chỉ là trả lại xác trần, còn Linh Hồn thời không bao giờ mất đi hoặc siêu sanh về trời, hoặc sa đọa xuống các tầng Địa Phủ, hoặc ở lại cõi nhân gian ngày thời ở dưới mồ tối thời sanh hoạt như người Dương Thế. Nhưng ở đời ít ai thấy được người Âm Cảnh.

Bổng một hôm Cô thấy trong người khác lạ hình như khỏe khoắn hơn trước, trời vừa chạng vạng ánh hoàng hôn đi vào lịm tắt. Cô nhìn ra ngoài đường thấy người đi rất đông, nói chuyện vui vẻ, Cô không biết họ là ai từ đâu tới vì những người đi ngoài đường toàn là những người xa lạ không phải người trong làng.

Trong số người đi một người nói: Hôm nay chúng ta đi chợ hơi sớm không biết giờ nầy chợ đông chưa, người kia nói chạng vạng rồi sớm gì nữa. Cô nghe những người đi đường nói thế thời kinh ngạc: Ở quê mình đâu có chỗ nào nhóm chợ về đêm, hay là những người đi đường kia họ đến chợ đêm nơi huyện khác, Cô miên man suy nghĩ.

Bóng đêm dần dần buông xuống bao trùm lấy non sông. Theo người khác thời không thấy gì cả, nhưng đối với Sương Sương thời Cô nhìn ban đêm cũng như ban ngày. Cô thấy người đi ngoài đường càng lúc càng đông. Cô thầm nghĩ người ở đâu đi ngang qua đây đông như vậy. Cô chạy ra ngõ nhìn họ không thấy ai là người quen, Cô chờ cho tốp người đi qua Cô liền đi theo sau họ.

Bổng một người đi phía trước nói với Cô: là người Dương Gian Cô đi theo Hồn Ma Âm Cảnh để làm gì! Về nhà đi Cô không nên đi theo chúng tôi. Sương Sương nghe xong kinh hãi: Thì ra những người đi đường là những Hồn Ma. Cô liền quay trở lại thời thấy một bà lão vừa đi tới. Sương Sương hỏi: Thưa bà lão những người đi phía trước có phải là toàn Hồn Ma không ? Bà lão nói: Đúng vậy những người đi trên đường toàn là Hồn Ma. Chính Ta cũng vậy, không phải người Dương Gian đâu.

Sương Sương nghe Bà Lão nói như thế một lần nữa lấy làm kinh hãi, liền nói: Thưa Bà Lão, Hồn Ma sao lại hoạt động như người sống vậy ? Cũng biết làm ăn buôn bán nhóm họp chợ búa mua sắm như người còn sống. Bà Lão nói: Dương Gian, Âm Cảnh đồng nhất lý. Lối sống không khác gì nhau. Người Dương gian sanh hoạt ban ngày. Còn Hồn Ma sanh hoạt ban đêm. Sương Sương nghe Bà Lão nói càng thêm kinh dị. Nhớ lại lời Cha Mẹ nói quả không sai, liền hỏi thưa Bà Lão những hồn Ma ấy từ đâu đến đây vậy. Bà Lão nói những Hồn Ma đi trên đường cũng như Lão đây đều ở địa phận Vĩnh Thuận này rãi rác nhiều khu xóm chính là những khu nhiều gò mả.

Như Lão đây ở khu gò mả Đồng Khê bảy trăm năm, còn những Linh Hồn kia ở khu xóm gò mả khác ít nhất cũng vài trăm năm trở Lên. Sương Sương nghe Bà Lão nói thế tưởng mình nghe lầm hỏi lại Bà Lão ở gò Đồng Khê bảy trăm năm. Bà Lão nói bảy trăm năm mà lâu gì có những Linh Hồn sống ở Đồng khê hơn nghìn năm, có Linh Hồn ở khu xóm mả như Gò Xày hơn hai nghìn năm.

Sương Sương lại một phen kinh hãi nữa, liền hỏi Bà Lão: Linh Hồn Bà Lão sống ở Địa Phận Vĩnh Thuận lâu như vậy. Bà có biết Cha Mẹ Cháu vừa mới mất cách đây hơn một năm người Cha tên là Ông Hợi, người Mẹ tên là Bà Dậu. Bà có gặp Cha Mẹ cháu không ?

Bà Lão nói: Ta không gặp nghe đâu hai Linh Hồn Ông Hợi, Bà Dậu khi còn sống nơi Dương Trần thường tu nhân, tích Đức, hành thiện nên đã siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc khi vừa mãn kiếp trần.

Sương Sương nghe Bà Lão nói như thế lấy làm mừng vì biết Cha Mẹ đã siêu sanh về Non Tiên Cực Lạc. Bà Lão hình như không muốn nói chuyện nhiều với Sương Sương liền bỏ đi. Sương Sương nhìn theo ngơ ngác. Cô không trở vào nhà mà đi tìm người quen trong những Hồn Ma đi đường nhất là Chú Tị quán thịt chó vừa mới qua đời được ba ngày.

Cô liền ra gò nơi chôn Chú Tị đi được một đổi xa thời gặp bầy trẻ nhỏ đang chơi. Sương Sương hỏi: Các em ở khu mồ nào đến đây chơi vậy ? Các em nhỏ đang chơi kinh ngạc nói chúng em ở nhiều khu xóm tập hợp đến đây chơi, có em nói Cô là người Dương Gian mà nhìn thấy được chúng em lạ quá ? Sương Sương nói: Cô nhìn thấy các em như nhìn thấy người Dương gian, bọn trẻ nghe Sương Sương nói càng thêm kịnh dị.

Sương Sương nói: Cách đây không xa có một ngôi mồ mới các em có gặp người ấy không? Một em khác nói Cô muốn tìm hỏi ai ? Sương Sương nói Cô tìm Chú Tị, Một em nhỏ nói Cô muốn hỏi ai thời hỏi người này em nhỏ chỉ một em bé khác. Quá đổi kinh ngạc cũng chỉ là một em bé. Sương Sương hỏi: em bé bao nhiêu tuổi. Em bé nhìn Sương Sương rồi nói: Em nay đã hơn năm trăm tuổi. Lại thêm một phen kinh ngạc như không tin ở lỗ tai mình bằng hỏi lại: Em bé đã hơn năm trăm tuổi rồi sao ? Em bé trả lời đúng vậy em đã hơn năm trăm tuổi, em rời khỏi dương gian khi ấy mới bảy tuổi xuống nơi âm cảnh đã hơn năm trăm năm.

Sương Sương lại lấy làm kinh dị hỏi: Xuống âm cảnh hơn năm trăm năm rồi mà vẫn còn là em bé sao ? Hồn ma em bé tên Thu nói: Dù cho đến một nghìn năm nữa thời em vẫn là em bé mà thôi. Như sực nhớ bé Thu hỏi: Cô muốn tìm ai nơi âm cảnh nầy. Sương Sương nói: Cô muốn tìm người quen Chú Tị mới chết hơn bảy bửa chôn ở gò Tràm.

Bé Thu nghe xong mỉm cười nói chị tìm người ấy không có ở đây đâu. Nghe nói linh hồn ông ấy sa đọa xuống các tầng Địa Phủ, có người nói đã chuyển kiếp đầu thai làm kiếp chó thời phải. Hình như những linh hồn ở cõi âm cảnh không muốn nói chuyện lâu với người dương gian, nên lũ trẻ đã bỏ đi. Sương Sương định quay trở lại nhà thời thấy một người cụt chân khập khiễng cà thọt đi tới, Sương Sương liền bước tới chào hỏi, chào chú đã là linh hồn sao lại còn tàn tật như vậy ?

Người ấy nói: Khi còn ở dương gian chú giao tranh với bọn cướp, chú bị bọn cướp chém dứt một chân. Nên đã tàn phế mất một cái chân, bì bị thương quá nặng không bao lâu thời chú qua đời rời bỏ dương gian trở về Âm Cảnh, khi còn sống nơi cõi trần gian sao thời khi chết trở về Âm Cảnh linh hồn cũng y như vậy cũng khập khiễng cà thọt như hồi còn sống chốn nhân gian.

Dù trải qua hàng nghìn năm nữa linh hồn chú cũng không thay đổi vẫn y như vầy mất một cái chân. Chỉ khi nào được đầu thai làm người trở lại thời mới hết. Sương Sương nói: Chú sống ở cõi Âm Cảnh lâu như vậy chú có quen biết người nào mới chết ở làng nầy không ?

Hồn Ma tàn tật liền nói: Chú có biết một người nghèo khổ mới chết hơn tháng ở Xã Nghĩa Thận cùng xã với cô, hiện ông ta đang ở chỗ Thần Bổn Xứ cô muốn hỏi gì thời đến đó mà hỏi hồn ma chỉ đường cho Sương Sương tìm đến cây sanh đại thụ to lớn nói xong hồn ma hình như có có vẻ sợ hãi vội vã bỏ đi.

Sương Sương tìm đến cây đại thụ té ra nơi đây Sương Sương hồi còn nhỏ thường theo cha mẹ đến đây chơi cô nhìn cây sanh đại thụ to lớn. Cô đang trầm tư suy nghĩ thời nhìn thấy một người rất quen không ai xa lạ chính là Ông Hợi, Ông thường làm chủ cúng tế đình làng khi còn sống ở dương gian Ông Ba Hợi rất thương Sương Sương, vì Cha Mẹ cô là người rất hiền lành thường cúng thí cho đình làng.

Vừa nhìn thấy sương Sương Ông Ba Hợi la lên con đến đây làm gì con về đi thôi, đi đêm không tốt cho con đâu. Sương Sương nói Ông Dẫn con đến gặp Thần Bổn xứ được không ? Ông Hợi nghe xong suy nghĩ một hồi rồi nói con theo ta. Ông dẫn Sương Sương đến cây sanh đại thụ, thời kỳ lạ thay từ nơi cây sanh đại thụ hiện ra một ngôi am miếu lộng lẫy trang nghiêm có quân canh lính gác. Ông Ba Hợi nói: Con bước vào đi. Sương Sương bước vào ngôi am miếu thấy một vị quan oai vệ. Sương Sương lễ lạy nói: Ngài là Thần Bổn Xứ, vị quan oai vệ gật đầu rồi hỏi cô tìm quan có việc gì ?
Sương Sương thưa rằng: Thưa Thần Bổn Xứ linh hồn của Cha Mẹ con hiện nay đang ở đâu quan chỉ dạy cho con rõ.
Thần Bổn Xứ nói: Linh hồn của Cha Mẹ con đã siêu sanh về non Tiên Cực Lạc. Những linh hồn đang chờ chuyển kiếp đầu thai làm người, là những linh hồn đã gặp cô như bầy trẻ nhỏ, người khập khiễng cà thọt, riêng linh hồn Ông Ba Hợi sẽ tái sanh trở lại dương gian làm người giàu sang hưởng phúc.

Sương Sương hỏi: Thưa Quan con chưa rõ dương gian là sao, âm cảnh là sao, âm phủ địa ngục ở đâu, thiên đàng trần gian là gì cúi xin Quan Thần chỉ dạy cho con rõ.
Quan Thần Bổn Xứ giảng giải :
Nơi trần gian ở địa cầu nầy có hai cảnh giới sống người dương gian kẻ âm cảnh. Có nghĩa là người dương gian có xác thân do Cha Mẹ sanh ra hoạt động sanh sống ban ngày, về đêm thời ngủ nghỉ. Còn người Âm Cảnh là những linh hồn khi đã mãn kiếp trần nơi trần thế bỏ lại xác thân do Cha Mẹ sanh ra. Linh Hồn sanh sống nơi Âm Cảnh ban ngày thời ở nơi mồ mả, hoặc hang động, dưới bóng cây cao nói chung là những nơi không có ánh sáng mặt trời chiếu vào. Hoạt động sanh sống ban đêm bắt đầu từ lúc chạng vạng và an nghỉ khi lúc rạng đông ánh mặt trời đã lên.
Ở dương gian làng xã là nơi quê quán,
Ở âm cảnh làng xã là nơi quê bổn
Sống ở dương gian chỉ là nơi cõi tạm
Sống ở âm cảnh cũng vậy mà thôi đều là cõi tạm
Sống ở dương gian hết số chết đi bỏ lại xác thân
Sống ở âm cảnh chuyển theo nghiệp ác thiện đầu thai chuyển kiếp.
Linh Hồn ở âm cảnh, người ở dương gian làm ác đều bị sa đọa xuống các tầng địa phủ, nói chung là 18 tầng địa phủ, mỗi tầng địa phủ có vô số địa ngục hành hình các tội nhân.
Những Linh Hồn nơi âm cảnh là khi sống nơi dương gian có chút căn lành nên không bị sa đọa xuống các tầng địa phủ ở lại nơi địa cầu chốn nhân gian nếu biết hành thiện không phạm thiên luật thời mau đầu thai làm người trở lại, nếu có công truyền Thiên Ý lời dạy Cha Trời liền được siêu sanh về non tiên cực lạc, nếu có công lớn thời được siêu sanh lên các tầng trời, mỗi tần trời có vô số cõi nước trời sống tự tại vĩnh hằng an vui hạnh phúc.
Trên quả địa cầu nầy quyền lực cao nhất chính là nhà nước Tâm Linh Văn Lang. Thừa hành di chí của Trời cai quản Linh Hồn Âm Cảnh khắp địa cầu. Những Linh Hồn phạm tội sẽ bị bắt giam, nhất là bị giam vào hỏa ngục trong lòng đất. Hoặc giam dưới lòng núi băng khi nào tiêu tội thời mới được thả ra. Nếu sanh tâm hành ác liền bị thiên luật vũ trụ xoay chuyển sa đọa xuống các tầng địa phủ.
Ở dương gian tu một ngày bằng ở trên trời tu một năm. Ở âm cảnh tu một tháng.
Sương Sương nghe xong quỳ lạy rồi ra khỏi am miếu trở về nhà. Cầu lên Cha Trời quyền năng, con nguyện truyền lời Trời dạy, lời cầu nguyện vừa xong Sương Sương như thiếp đi trong giấc ngủ, khi tỉnh dậy thời mặt trời đã lên cao. Sương sương từ đó không còn nhìn thấy cảnh giới Âm Cảnh nữa trở thành người bình thường quyết chí tu hành làm bao việc thiện, nhất là truyền lời Thiên Ý cầu về trời. Và đúng vậy Sương Sương gặp được người chồng tốt sanh được ba người con, lớn lên đều làm quan, khi mãn trần Linh Hồn Sương Sương liền được siêu sanh về thiên giới cõi trời cao hơn cảnh giới Non Tiên Cực Lạc hưởng hạnh phúc an vui tự tại .

Câu Chuyện Dương Gian Âm Cảnh Đến Đây Là hết.
————————————————————————

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn