VẠN CỐC SƠN

PHẦN 1

Ngày xửa, ngày xưa vào thời Hùng Vĩ Lang đời thứ 20 thượng Hùng Vương. Hùng Vĩ Lang lên ngôi thay cho Quốc Vương Nội là Hùng Yên Lang thiên hạ thái bình an lạc, thi đua phát triển làm giàu. Khi ấy ở Hoa Sơn Động có vị kỳ Nhân hội nhập Cội Nguồn trí huệ sáng soi chuyện gì cũng biết, nhưng không bao giờ thâu đệ tử. Biết bao người tìm đến chỉ nghe lời giảng dạy rồi về. Cũng vào thời ấy có hai chàng trai phải nói là thông minh ít ai bằng, một người ở Trung Châu, Một người ở Hồng Châu, hai người gặp nhau ở dưới Hoa Sơn Động. Đồng chung cảnh ngộ là chờ đợi gặp cho được vị kỳ Nhân, sự chờ đợi cả tháng nên hai người dần dần đi đến làm bạn kết nghĩa Huynh, Đệ với nhau, tâm đầu ý hợp không khác gì anh em ruột thịt. Một người tên là Đào Hoa nhỏ tuổi hơn làm Đệ, một người tên là Chí Thiện lớn tuổi hơn làm Huynh, sự kiên nhẫn chờ đợi của hai chàng trai trẻ cuối cùng vị Kỳ Nhân cũng xuất hiện.

Vị Kỳ Nhân nói: Hai con đều có nhân duyên với Ta. Ta nhận hai con làm đồ đệ, đây là chuyện hi hữu chưa từng có xảy ra trong đời của Ta. Chí Thiện và Đào Hoa mừng quá quỳ lạy bái sư. Vị Kỳ Nhân nắm lấy tay hai đệ tử phi thân bay qua dãy núi đến dòng thác Hoa Sơn Động. Nơi đây cảnh sắc rực rỡ hoa nở khắp cùng cảnh vật xinh đẹp lạ lùng khác xa nơi trần thế khác gì Bồng Lai Tiên Cảnh trên cõi Tiên. Hương thơm thoang thoảng làm cho người thơ thới, nhẹ nhàng, bao phiền não không còn. Hai chàng trai trẻ ở Vạn Cốc Sơn tu tiên học thuật. Thời gian mới đó đã được ba năm. Chí Thiện và Đào Hoa cùng luyện một chiêu cuối cùng trong Vạn Kiếm Hoa Tiên. Nhìn đường kiếm của hai chàng trai trẻ đã luyện đến xuất thần nhập quỉ, kiếm pháp lúc thời như mây bay. Lúc thời như thác đổ. Lúc thời như mưa sa bão táp. Bổng một người xuất hiện khen: Hai con đã luyện thành công chiêu cuối cùng trong Vạn Kiếm Hoa Tiên. Ở chốn giang hồ khó kiếm người đở nổi vài chiêu của các con. Nay thầy cho hai con xuống núi, hai con chuẩn bị rồi lên đường.

Chí Thiện cùng Đào Hoa quỳ lạy Sư Phụ rồi nói: Chúng con khờ dại, trường đời thời rộng lớn, khó tìm ra phương hướng để đi xin Thầy chỉ dạy cho. Vị Kỳ Nhân liền dạy bảo: Chỉ cần sống đúng Lương Tâm làm theo Lương Tâm, sự thành đạt sẽ như ý. Nói xong vị Kỳ Nhân biến mất. Hai chàng trai trẻ chưa hiểu gì về lời dạy của Thầy nhất là những thâm sâu trong ấy. Hai chàng trai nhớ mãi lời dạy của Thầy trong từng bước đi, cũng như nằm ngồi. Trên đường trở về, Đào Hoa và Chí Thiện luôn đem ra bàn luận với nhau, nào là không hại người, thường giúp đỡ người, nào là làm ăn chân chính tất cả những đề tài đưa ra đều có lý. Về tới Trung Châu hai người chia tay Đào Hoa trở về nhà nằm trong thành phố Trung Châu. Còn Chí Thiện trở về Hồng Châu. Cha của Đào Hoa là Ông Chậm Tiến, nhưng là người có đầu óc thương gia, tuy có võ công nhưng lại ít vốn thường buôn bán nhỏ lẽ kiếm sống qua ngày. Thấy con trở về Ông Chậm Tiến vui mừng khôn xiết lại thấy Đào Hoa trông khôi ngô tuấn tú hơn xưa. Vai mang thanh kiếm Ông nghĩ ngay đến một thương gia nổi tiếng trùm Trung Châu. Có tài thời đương nhiên sẽ làm nên nghiệp cả. Huống chi Đào Hoa đã tu tiên, học đạo thời chuyện làm giàu như trở bàn tay. Nói về Chí Thiện trở về Hồng Châu trở lại quê nhà là một xóm nghèo trong huyện Hồng Ngự. Cha Mẹ mất sớm Chí Thiện lớn lên trong tình thương xóm làng. Nhưng nhờ sự thông minh Chí Thiện đã đóng góp nhiều phát minh giúp cho xóm làng kiếm ra cái ăn cái mặc. Sau ba năm xa quê không ngờ nơi đây đã trở nên thay da đổi thịt. Một ngôi nhà tranh trong cơn mưa tầm tả, lẻ loi, cô độc cách xa xóm làng, một chàng trai trẻ đang phóng tầm nhìn vào cơn mưa. Như đang tìm kiếm cái gì mà chàng trai chưa nắm bắt được. Bổng nghe tiếng binh khí choảng nhau phát ra từ ngôi nhà bên kia. Không biết ngôi nhà bên kia mọc lên từ lúc nào, nhưng ít ai dám đến nghe đâu là một tên cướp đến ở nhưng không phá phách dân làng, mà thường bảo vệ dân làng nữa là khác. Nên dân làng không cho đó là cướp, mà người từ phương xa đến ở. Tiếng binh khí chạm nhau mỗi lúc một vang rền. Thiện nghĩ, thấy người gặp nạn Ta nên cứu là sống đúng Lương Tâm, làm theo Lương Tâm, cứu người đâu phân biệt kẻ tốt người xấu, đâu phân biệt kẻ nghèo người giàu. Chí Thiện liền phi thân đi trong cơn mưa hoàng hôn cũng dần dần lịm tắt, cơn rét buốt lạnh thấu xương. Đến nơi Chí Thiện nhìn thấy người đàn ông trung niên đang bị sáu người bịt mặt tấn công, người đàn ông trung niên trúng nhiều nhát đao máu tuôn xối xả, một tên bịt mặt quát lớn: Mạng ngươi đã hết tức thời ánh đao chớp tới. Bổng một tiếng quát lớn: Dừng tay tức thời một ánh kiếm chớp lên ken đinh tai nhức óc. Tên sát thủ kinh hãi nhìn sững Chí Thiện như không tin người đỡ được nhát đao của mình là một chàng thanh niên còn rất trẻ. Lấy lại bình tỉnh tên sát thủ quát: Ngươi là thằng ranh ở xứ nào tới đây can thiệp vào chuyện bọn Ta. Khôn hồn thời cút đi may ra còn mạng sống. Người trung niên thấy có người đến cứu mình liền nói: Chúng nó là bọn cướp với biệt danh là Hổ Báo. Đến đây giết Ta cướp lại túi vàng mà chúng đã cướp của nhà quan. Ta tuy là cướp nhưng không cướp của Dân, không cướp của Quan mà chỉ cướp của bọn cướp. Nên Ta bị bọn cướp truy sát tìm đến đây để giết Ta lấy lại túi vàng cũng như loại trừ tên cướp, cướp trên kẻ cướp làm chúng mất ăn mất ngủ ngày đêm. Nghe được lời ấy Chí Thiện thầm nghĩ đây cũng là một hành động tốt cướp của kẻ cướp một việc làm không ai dám làm. Đúng là bậc anh hùng có khác. Chí Thiện nhìn sáu tên cướp nói: Các ngươi luôn sống trái lại Lương Tâm. Các ngươi chuyên đi giết người cướp của, các ngươi cho là đúng, nhưng khi người Ta cướp của các ngươi thời các ngươi cho là sai, tìm đến để giết. Các ngươi biết quý mạng sống của mình, lại xem thường mạng sống của kẻ khác thậm chí giết đi như con gà, con chó. Của các ngươi các ngươi không cho ai lấy, ai đụng đến thời các ngươi giết. Thế mà các ngươi chuyên đi cướp của thiên hạ, làm cho thiên hạ đã mất của còn mất luôn cả mạng. Theo Công Lý thời các ngươi đều là đáng tội chết, nhưng Ta vẫn mở cho các ngươi một con đường sống là từ bỏ trộm cướp đi, không được làm hại những người dân vô tội. Người Trung niên bị bọn cướp truy sát nghe được những lời ấy trong lòng liền tỉnh ngộ nói: Nếu tôi còn sống, tôi sẽ bỏ nghề trộm cướp trở thành người hầu cho Công Tử sống theo Lương Tâm của chính mình. Tên đầu đảng quát: Lương Tâm là cái chó gì, các ngươi không một ai sống sót. Bọn Ta chỉ cần vàng và bạc anh em đâu giết tên này cho Ta. Chí Thiện nói với người trung niên: Tạm thời lui vào nhà băng bó vết thương để bọn chúng cho bổn Công Tử. Người trung niên nói: Lòng tốt Công Tử tôi xin ghi nhận, tốt hơn hết là Công Tử hãy cao bay, xa chạy may ra còn được sống. Bọn cướp Hổ Báo là những tay cao thủ chỉ cần một tên cũng khó đánh lại huống chi tới sáu tên. Chí Thiện nghe xong nói: Bảy đáp bỏ đao thành Bụt. Người hiểu rõ Lương Tâm của mình là bậc kỳ nhân trên đời, tôi quyết cứu người cho bằng được. Bọn bịt mặt kẻ kiếm người đao đồng loạt ra tay kiếm đao chơm chớp, thân pháp như Ma. Tiến lui như quỷ hầu lấy mạng Chí Thiện trong chớp mắt. Chí Thiên nhanh như tia chớp ra chiêu chống trả binh khí chạm nhau đinh tai nhức óc, những tên bịt mặt ra chiêu càng hiểm hóc, một đấu sáu vẫn ngang ngửa, bên năm lạng người nửa cân, trận giao tranh rền trời rền đất. Người trung niên đến lúc nầy hầu như lấy lại bình tỉnh nhìn chàng thanh niên lạ mặt, kiếm pháp tuyệt vời không dễ gì bọn bịt mặt hạ gục trong vòng vài trăm chiêu. Nói về Chí Thiện vì không muốn giết người nên chỉ dùng có năm thần công lực, cũng không sử dụng đến tuyệt chiêu, bằng không thời sáu tên bịt mặt bỏ mạng lâu rồi. Không thể kéo dài trận chiến Chí Thiện quát lên một tiếng như sấm nổ, đường kiếm cuồn cuộn nổi lên, kiếm khí thét gào khủng khiếp, ầm ầm đùng đùng sáu tên bịt mặt kẻ thời bay đao, người thời gãy kiếm, trào máu họng kinh hoàng khiếp vía, thi nhau trốn chạy.

Người trung niên người tuy đầy những vết thương, ráng chịu đựng chứng kiến tài nghệ siêu phàm của chàng trai trẻ như nhìn thấy Thái Sơn xuất hiện. Mạng sống của mình là do chàng trai cứu mạng liền quỳ xuống xin làm gia nhân. Chí Thiện bước tới đở người trung niên dậy móc trong túi ra một viên thuốc trị thương đưa cho người trung niên nói: Đây là viên thuốc Thần Đan quý báu vô cùng không những tăng công lực, trị lành vết thương nhanh chóng. Quả đúng như Chí Thiện đã nói, người trung niên vừa uống xong Thần Đan trong người liền nóng lên những vết thương kéo da non chóng lành trở lại.

Người trung niên thấy mình khỏe mạnh còn hơn trước thời biết là thuốc Tiên, liền nói: Chủ nhân không những cứu mạng sống của tiểu nô mà con ban cho Tiên Dược ơn như trời biển kiếp này khó mà trả được. Người trung niên mời Chí Thiện vào nhà rồi kể lại những gì đã xảy ra. Gia Nô vốn mồ côi cha mẹ tên là Từ Nhân lớn lên theo thầy học võ nhờ ra công khổ luyện nên cũng có chút căn bản hơn người, có một lần Gia Nô nhìn thấy bọn cướp, cướp của giết người làm những điều tàn bạo ác độc trái với Lương Tâm. Chúng sống trên xương máu đồng loại. Từ đó Gia Nô nguyện làm tên cướp, cướp lại những gì bọn cướp đã cướp của dân, của quan, đã là cướp thời Chính Quyền nhà nước không tha, nên Gia Nô phải tìm nơi hoang vắng để sống di chuyển hết nơi này đến nơi khác tránh sự truy sát của bọn cướp. Một hôm Gia Nô nhìn thấy bọn cướp Hổ Báo dấu một số kim ngân, châu báu không biết là cướp được của nhà nào, chờ cho bọn cướp ăn uống no say, lơ là cảnh giác, nhờ vào thân pháp kỳ diệu ẩn hiện như bóng ma Gia Nô đã cướp đi những kim ngân, châu báu cũng chúng. Đến khi bọn cướp phát hiện thời Gia Nô đã cao bay, xa chạy, thế mà bọn cướp cũng đánh hơi được mò đến đây. Võ công bọn cướp Hổ Báo rất cao không ai làm gì chúng nổi nếu một chọi một thời Gia Nô có thể thắng, nhưng đằng nầy có tới sấu tên Gia Nô đành phải thất bại trúng nhiều nhát đao tí nữa thời bỏ mạng may sao Chủ Nhân đến cứu kịp thời.

Người trung niên vào phòng lấy ra một túi vải lớn đổ xuống đất thời ra trong túi vải đựng toàn là vàng bạc, ngọc ngà, châu báu. Chí Thiện nhìn thấy vô cùng kinh ngạc bọn cướp, cướp của ai mà nhiều đến vậy. Từ Nhân nhìn Chí Thiện nói số vàng bạc, châu báu nầy thuộc về Chủ Nhân, nếu không có Chủ Nhân đến cứu không những mạng sống Gia Nô không còn mà số vàng bạc, châu báu cũng trở về tay bọn cướp.

Chí Thiện nghĩ Từ Nhân đã đi theo mình, của mình cũng là của Từ Nhân bằng nói: Ta giao số châu báu vàng bạc này cho Từ Nhân gìn giữ, khi nào cần Ta sẽ sử dụng. Nói về Chí Thiện rời bỏ làng quê Huyện Hồng Ngự phía bắc Hồng Châu dẫn theo Từ Nhân tìm về phía nam Hồng Châu tìm nơi sanh sống đi gần một ngày còn hơn một dặm thời đến Đèo Lao Dốc, ánh hoàng hôn cũng dần dần lịm tắt, rừng đồi bạt ngàn, hoang vu xa xa thôn làng chìm lần trong làn sương khói. Từ Nhân phát hiện trước mặt vài trăm mét có một ngôi nhà nhỏ bằng nói với Chí Thiện: Thưa chủ nhân phía trước là ngôi nhà nhỏ đến đó xin tá túc qua đêm. Chí Thiện nói: Ngôi nhà phía trước sợ không có người ở, vì nơi đây hoang vu quá, lại xa làng xóm ba bốn dặm hai ta tạm đến ngôi nhà nhỏ nghĩ nơi đây cũng được. Khi còn cách vài chục mét hai người vô cùng kinh ngạc nhìn thấy một thanh nữ tuổi trạc 25 cũng khá xinh đẹp, đang dọn dẹp trước sân. Nhìn đôi chân nhanh nhẹn đôi bàn tay lanh lẹ vai mang thanh kiếm cũng đón là người có võ công. Chí Thiện chấp tay thi lễ nói: Tại Hạ là người Huyện Hồng Ngự lỡ bước qua đây trời lại sắp tối nên không thể đi qua Đèo Lao Dốc xin tạm nghỉ vỉa hè qua đêm. Người thanh nữ nhìn qua hai người rồi bước vào nhà lát sau thời bước ra nói: Nhà tôi toàn là phụ nữ không nhận khách qua đường nhất là về đêm. Một là các hạ tạm nghĩ nơi đây một lát chúng tôi sẽ đưa quý khách qua Đèo Lao Dốc với số tiền không rẻ vì qua đèo về đêm. Hai là quý khách quay trở lại tạm nghỉ chân nơi làng xóm, sáng mai sẽ qua đèo. Nếu các hạ cảm thấy cần người bảo tiêu. Chủ Nhân tôi sẽ đưa hai vị qua đèo đến nơi làng xóm bên kia với giá rẻ hơn phân nửa giá về đêm. Chí Thiện nói: Trời cũng đã tối ánh trăng đã hiện về trở lại xóm làng cách đây khá xa đường đi hoang vu dù cho tới được xóm làng cửa nhà nào cũng cài then đóng kín khó mà cho hai chúng tôi trọ ở lại nhà của họ. Xin Cô thông cảm nói với chủ nhân chúng tôi là những người lương thiện không có ý gì xấu. Chỉ tạm nghỉ vỉa hè qua đêm mà thôi. Bổng nghe tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, từ trong nhà tiếng nói ngọt ngào thanh tao vọng ra. Hạnh Cô đưa hai người đó vào trong nhà nhanh. Hạnh Cô nói: Mau lên hai người theo tôi vào trong nhà, không được bước ra ngoài. Hai người vừa bước vào trong thời đèn đuốc cũng tắt hết tối om. Nhưng với đôi mắt của Chí Thiện thời nhìn thấy người trong nhà một cách rõ ràng một thanh nữ tuổi trạc mười tám, mười chín phải nói là xinh đẹp ăn mặt gọn gàng, vai mang cung tên, vai mang thanh kiếm không khác gì một nữ hiệp. Ngoài đường vó ngựa đã dừng Chí Thiện nhìn thấy năm người xuất hiện. Bọn chúng người nào người nấy mặt mày hung dữ. Một tên quát lớn đã thấy bọn Ngũ Sát ta sao không quỳ lạy, một tên nói coi bộ cũng xinh gái đấy chớ, đại ca để cô ấy cho ngũ Sát, chỉ là một con gà mái cần gì đến Sói chúa Đại Ca. Tên ngũ Sát liền xuống ngựa nhích chân một cái là di chuyển năm sáu mét chụp vào tay của Hạnh Cô. Hạnh cô liền né tránh tên Ngũ Sát chụp hụt quát lên: Ra là thế thảo nào ngươi dám ở đây. Tên Ngũ Sát hai tay nhanh như chớp tấn công vào ba nơi thượng, trung, hạ hầu điểm huyện Hạnh Cô. Hạnh Cô nào phải tay vừa, vừa né tránh vừa phản công. Tên Ngũ Sát biết dùng tay khó mà khống chế đối thủ, bằng rút đao chém tới những thế đao bí hiểm. Hạnh Cô rút kiếm chống trả hai bên đánh nhau chưa bên nào hạ được bên nào. Thời một tiếng quát nổi lên: Tùng phục Ngũ Sát ta thời sống chống lại Ngũ Sát ta thời chết. Ngũ Sát lui ra để con nhỏ đó cho Nhị Sát ta làm thịt cho rồi. Với đường đao mạnh như sấm sét chém vào Hạnh Cô, Hạnh Cô ra chiêu chống trả ken một tiếng đinh tai nhứx óc Hạnh Cô lảo đảo muốn ngã hình như đã bị thương, tuy không nặng nhưng cũng khá sâu nơi vai. Nhị Sát liền nhanh tay chụp tới Hạnh Cô khó mà chống đở. Bổng một tiếng quát nổi lên: Hay cho bọn ngũ sát tới đây tìm cái chết ầm một tiếng Nhị Sát trúng liền một chưởng trào máu họng thất kinh. Nhất Sát thấy một người con gái xinh đẹp cười lên hô hố: Không ngờ Đèo Lao Dốc nầy có người xinh đẹp như vậy. Ta tuy đã có nhiều bà, như không bà nào xinh đẹp bằng cô này, quy thuận ta thời sống chống ta thời chết. Người con gái xinh đẹp quát: Hổn láo xem này tức thời thân hình như con chim phụng bay lên, thanh trường kiếm loang loáng chém tới. Nhất sát quát lên: Khá lắm. Hắn chém liền mười mấy đao vào người con gái xinh đẹp binh khí chạm nhau chói tai, không ai nhường ai xông vào xáp chiến, hai tiếng quát nổi lên: Tam Sát, Tứ Sát xông vào mỗi người đồng ra chiêu tử thần thế là ba người đánh một, người con gái xinh đẹp coi bề yếu thế đồn lần đến chỗ chết. Nói về Hạnh Cô lảo đảo bị thương Nhị Sát từ trên ngựa phóng xuống nhanh tay chụp tới tưởng đâu là tóm được Hạnh Cô nào hay đâu trúng một chưởng học máu bi thương khá nặng. Vì ráng sức đánh ra một chưởng Hạnh Cô lảo đảo muốn ngã. Ngũ Sát không để cho Hạnh Cô đứng vững chém tới một đao Hạnh Cô ra sức né tránh, Ngũ Sát truy Sát tới cùng. Nhị Sát như lấy lại sức lực chém nhanh một đao về Hạnh Cô. Bổng Nhị Sát rú lên một tiếng kinh hãi cánh tay cầm đao của Nhị Sát đứt lìa máu tuôn lênh láng. Ngũ Sát nhìn thấy một người trung niên không biết từ đâu đến lạnh lùng đứng nhìn bọn chúng không nói không rằng. Sự thể xảy xa quá bất ngờ người trung niên như bóng ma tống cho Ngũ Sát một quyền bị trúng đòn ngã nhào hộc máu, hắn kinh hãi rú lên như heo bị chọc huyết. Nói về người con gái xinh đẹp bị ba tên ác sát dồn lần đến chỗ chết, ba ánh đao ba hướng chớp lên thế là xong đời người con gái xinh đẹp. Bổng nghe một giọng nói lạnh lùng: Lũ các ngươi thật đáng chết. Ầm ầm đùng đùng ba tên ác sát mỗi người trúng một chưởng, trào máu họng khiếp kinh bỏ chạy, người con gái xinh đẹp nào để yên, bắn liền ba mũi tên bọn chúng rú lên cố sức tẩu thoát thế là năm tên ác sát biến mất. Nói về Hạnh Cô thấy người cứu mình không ai khác hơn là người xin nghỉ qua đêm, không ngờ võ công lại cao cường đến thế, đúng là chân nhân bất lộ tướng. Hạnh Cô đỏ mặt vì đã xem thường người ta. Hạnh Cô nhìn đi nhìn lại trông người trung niên cũng dễ coi tim liền rung động mỉm cười nói: Thì ra người là một cao nhân. Thật ra Từ Nhân không lợi hại như vậy nhờ uống Tiên Đơn công lực tăng lên gấp bội nên mới lợi hại như vậy bọn Ác Sát này không kém gì bọn cướp Hổ Báo võ nghệ vô cùng cao cường. Người con gái xinh đẹp nhìn Chí Thiện nở nụ cười duyên, trông càng xinh đẹp hơn lên e thẹn nói: Thiếp quả có mắt như mù không nhìn thấy Thái Sơn. Với võ công cái thế như vậy thời đi qua đèo như đi trên đất bằng, chẳng có con Ma nào dám động đến. Cảm ơn Công Tử ra tay cứu mạng. Thiếp tên là Bảo Trâm quê Thiếp cũng ở Huyện Trạch Châu nầy cách đây không xa, gia đình thiếp bị bọn cướp Hổ Báo cướp sạch của còn bị chúng giết khi ấy, thiếp theo thầy học võ trở về, thời ôi thôi chẳng còn gì chỉ còn một người hầu sống sót chính là Hạnh Cô đây. Thiếp truyền thụ võ công cho Hạnh Cô nghe đâu bọn cướp thường hoành hành Đèo Lao Dốc thiếp đến đây làm nhà trước thời kiếm sống bằng con đường bảo tiêu người đi qua đèo, hai là truy tìm tông tích bọn cướp Hổ Báo đã cướp sạch vàng bạc châu báu nhà thiếp, trả mối hận thù giết cha, giết mẹ, giết người thân tiện thiếp hơn chục người. Chí Thiện ngớ người một sự trùng hợp ngẫu nhiên có lẽ gia đình Bảo Trâm không phải là người ác đức. Nên Ông trời xui khiến của chủ trả về cho chủ, ôi thế gian rộng lớn nhưng có bàn tay vô hình che chở. Bảo Trâm nhìn thấy Chí Thiện như ngẩng người ra mà nhìn mình thời càng e thẹn nói: Mời Công Tử vào nhà. Bốn người ngồi chung một cái bàn Chí Thiện chưa kịp giới thiệu thời Từ Nhân đứng dậy nói: Đây là Gia Chủ của tôi tên là Chí Thiện còn tôi tên là Từ Nhân theo hầu Gia Chủ của tôi. Chí Thiện như sực nhớ ra điều gì bằng hỏi: Bảo Trâm tiểu thơ có thể nhận ra được số châu báu, ngọc ngà bị mất không? Bảo Trâm nghe xong lấy làm kinh ngạc nhưng cũng nói: Đương nhiên thiếp biết rõ vì thiếp thường đùa chơi với số châu báu ấy. Chí Thiện nói tiểu thơ có thể kể sơ những gì đã mất không? Gồm có những gì. Bảo Trâm liền kể có hai con ngựa bằng vàng mỗi con nặng ba ký. Vàng bốn trăm tám chục lượng. Ngọc ngà, châu báu ba trăm viên. Còn bạc thời rất nhiều. Chí Thiện nhìn Từ Nhân rồi nói: Có hai con ngựa bằng vàng không? Vàng có đủ bốn trăm tám chục lượng không? Từ Nhân nói: Thưa chủ nhân Bảo Trâm tiểu thơ đây nói trúng không sai tí nào. Chí Thiện không còn nghi ngờ gì nữa bằng nói đưa số ngọc ngà, châu báu ấy cho Bảo Trâm tiểu thơ nhận dạng xem có phải là vàng bạc, châu báu nhà tiểu thơ không ? Từ nhân liền cởi cái bao đang mang đưa đến trước mặt Bảo Trâm nói: Tiểu thơ xem đi, những thứ này có phải là của tiểu thơ không. Bảo Trâm nói: Không cần mở nếu là của gia đình Bảo Trâm thời có hai con ngựa bằng vàng mỗi con nặng ba ký. Để xác minh là mình nói đúng Bảo Trâm liền lấy cái cân ra để trước mặt Chí Thiện nói. Nếu trong bao kia có hai con ngựa bằng vàng thời đem cân thử có đúng như những gì tôi nói không. Nếu không đúng là không phải của tôi. Từ Nhân liền lấy hai con ngựa bằng vàng để lên cân thời đúng là mỗi con ba ký. Chí Thiện thấy Bảo Trâm nói trúng phóc như thế thời không còn nghi ngờ gì nữa nói của chủ hoàn trả về cho chủ đây cũng là ý của Ông Trời. Chí Thiện trao bao vải nặng hơn ba chục ký cho Bảo Trâm. Bảo Trâm liền đổ số châu báu ra nền nhà liền la lên: Đúng là số châu báu của gia đình nhà Bảo Trâm rồi. Chí Thiện nói chính Từ Nhân cướp lại từ tay bọn Hổ Báo. Từ Nhân nói: Bọn cướp Hổ Báo có lẽ đã cao bay xa chạy vì chúng sợ Chủ Nhân của tôi. Có lẽ cơ duyên tiền định do Ông Trời đã sắp xếp cho đôi cặp gặp nhau, để rồi yêu nhau, đi đến trăm năm hạnh phúc. Mới có cảnh hội ngộ ly kỳ như vậy. Đây nói về Đèo Lao Dốc là đèo huyết mạch giao thương liên thông qua nhiều Quận, Huyện thuận lợi vô cùng, dân chúng không dám đi qua đây vì thường có trộm cướp. Nên đi đường vòng rất xa. Không biết từ lúc nào ba gian quán mọc lên trên đỉnh đèo như nói rằng đỉnh Đèo Lao Dốc đã đi vào bình yên nên mới có người ở. Từ đấy không thấy bóng dáng trộm cướp xuất hiện nữa, thay vào đó là sự an toàn bình yên cho lữ khách qua đèo tiếng đồn càng lúc càng lan rộng người qua đèo vì thế càng ngày càng đông lên. Người ta qua đèo không những quan cảnh đèo rất đẹp mà còn nhìn thấy ba gian quán trông bề thế rộng lớn, có thể vài chục người nghỉ qua đêm cũng còn rộng. Ngôi quán lúc nào cũng hơn mười người dừng nghỉ nơi quán thưởng thức nước trà miễn phí, ăn những qua chuối từ rừng núi cũng chẳng trả tiền, có thể nói là phục vụ từ thiện chỉ nhận những đồng tiền tùy lòng hảo tâm mà thôi hoặc khách có thể mua những đặc sản của rừng núi. Người Chủ Quán Đèo Lao Dốc không ai khác hơn là vợ chồng Chí Thiện. vợ chồng Từ Nhân, cũng như thêm mấy gia nhân người ở. Bà Chủ quán là một người con gái xinh đẹp lại ăn nói ngọt ngào được lòng khách đến, vừa lòng khách đi. Bà Chủ quán để kiếm thêm thu nhập nên phục vụ cơm chay. Cho những lữ khách đi đường hoặc nghỉ qua đêm. Quán Đèo Lao Dốc vì thế nổi tiếng khắp vùng nổi danh với cái tên quán Thiên Đạo. Thật đúng vậy nơi quán Đèo Lao Dốc phong cảnh rất đẹp suối chảy mây bây chim ca hoa nở, cảnh quan thiên nhiên đã đẹp lại thêm có bàn tay kiến tạo của con người trông như một Bồng Lai chốn nhân gian. Đèo Lao Dốc không cao lắm nhưng uống khúc quanh co, như rồng bay, phụng múa, người qua lại rất đông khối người dừng chân nghỉ ngơi trên đỉnh đèo không khí trong lành thưởng thức cảnh quan xinh đẹp. Có lần người ta nhìn thấy Bà Chủ quán phi thân qua thác suối như một nàng tiên, từ đấy tiếng đồn vang xa cho rằng bà chủ quán là người tiên. Nên khách dừng chân không ai dám dở thói trêu hoa ghẹo nguyệt. Bọn cướp giặc không ai dám lảng vảng nơi Đèo Lao Dốc. Nên những người nghỉ chân trên Đèo Lao Dốc không bị mất cắp gì cả. Nói đến sống theo Lương Tâm, làm theo Lương Tâm không phải ai cũng làm được, kể cả người tu cũng khó mà thực hành. Thế mà Quán Đèo Lao Dốc họ đều sống như vậy. Đức Độ của họ đã cảm hóa không biết bao nhiêu người, có nhiều ngời bỏ ác làm lành, lánh xa điều dữ. Chí Thiện nhìn những đám mây lơ lững trên bầu trời liền nhớ đến Vạn Cốc Sơn, nhớ đến người bạn kết giao Đào Hoa không biết bây giờ ra sao.

***

Hết Phần 1 xem tiếp Phần 2

———————————————————-

PHẦN 2

Nói về Đào Hoa trở về Trung Châu. Cha của Đào Hoa là Ông Chậm Tiến tuy có đầu óc thương gia nhưng võ công không cao, khó mà làm ăn cạnh tranh với những thế lực mạnh hơn, lại ít vốn thường buôn bán giao thương nhỏ kiếm sống qua ngày.

Đã đi vào trung lộ thương gia không giàu thời cũng sướng. Ông Chậm Tiến có ba người con hai trai một gái. Chị gái lớn tên Cẩm Nhung có chồng là Ông Chủ Sầm Sơn tiêu cục vận chuyển hàng cho các thương gia. Người anh kế chị Cẩm Nhung tên là Vũ Dũng làm cho anh rễ là Ông Chủ Sầm Sơn. Nhưng có quen biết Ông Chủ bảo tiêu Chu Thương. Trong các bảo tiêu Ông Chủ Chu Thương là hùng mạnh nhất, nên được các thương gia mướn vận chuyển hàng hóa những hàng cao cấp, nên kiếm được tiền khá lớn. Nhờ kiếm tiền khá lớn nên Ông Chủ Chu Thương trả lương cho người làm khá cao nhất là những người có võ công cao. Anh của Đào Hoa là Vũ Dũng đang làm việc cho anh rể là Sầm Sơn, nhưng có quen biết với Ông Chủ Chu Thương biết em mình học thuật tiên đạo nên võ công rất cao, có thể vào Bảo Tiêu Chu Thương với tài năng Đào Hoa thời kiếm tiền rất dễ bằng giới thiệu Đào Hoa cho Ông Chủ Chu Thương.

Ông Chủ Chu Thương nghe nói Đào Hoa theo Vạn Cốc Tiên Ông học đạo thời biết Đào Hoa võ công rất cao bằng thuê với giá đặc biệt, một chuyến bảo tiêu ngắn ngày lên đến chín mười lượng vàng. Đào Hoa khá đẹp trai nên nhiều cô nàng để ý trong đó có con gái Ông Chủ tên là Chu Ngọc vừa thấy Đào Hoa liền mê tít ngay. Đào Hoa đánh bại nhiều đối thủ cạnh tranh không còn ai dám cạnh tranh với Chu Thương. Những mối làm ăn ngon kiếm được kim ngân rất khá do Chu Thương đảm nhiệm. Chu Ngọc theo tiêu cục bám sát Đào Hoa Ông Chủ Chu Thương không muốn mất người con rể tài ba này liền gả Chu Ngọc cho Đào Hoa.

Từ khi lấy Chu Ngọc làm vợ, Đào Hoa hết lòng trợ giúp cho Nhạc Phụ theo nghề bảo tiêu vận chuyển hàng hóa cho nhiều thương gia. Chu Thương càng ngày càng làm ăn như diều gặp gió, tiền vô như nước. Không may Nhạc Phụ lâm bệnh, Ông Chu Thương không thể tiếp tục vận chuyển hàng hóa được nữa, bằng kêu vợ chồng Chu Ngọc vào nói: Cha vốn có bệnh về tim gan dùng không biết bao nhiêu là thuốc nhưng không khỏi nay bệnh tái phát càng trầm trọng không thể đảm nhiệm tiêu cục được nữa. Cha giao lại cho vợ chồng con điều hành phát triển tiêu cục bảo tiêu. Thế là Đào Hoa thay thế Cha Vợ mở rộng bảo tiêu có thể nói sau nhiều chuyến vận chuyển an toàn tiêu cục Chu Thương lại càng hùng mạnh, nắm bắt thị trường cung cầu qua nhiều Châu, Bộ. Nên việc lớn mạnh Chu Thương nhanh như thổi. Ông Chủ Chu Thương vì bệnh quá nặng chỉ mấy tháng sau là qua đời Ông chỉ có một người con gái duy nhất là Chu Ngọc. Chu Ngọc thừa kế cả gia tài đồ sộ Đào Hoa nhờ đó mà làm nên nghiệp lớn. Đào Hoa phát triển tiêu cục bảo tiêu lớn mạnh, mở rộng nhà kho bãi chứa thành thương gia tiêu cục bảo tiêu Hoa- Ngọc.

Thương Gia bảo tiêu Hoa- Ngọc, vừa vận chuyển hàng hóa cho các thương gia, vừa tự mình làm thuê cho chính mình qua trung gian cung cầu phân phối. Theo đường lối của Cha Vợ chiêu hiền đãi sĩ nên được nhiều nhân tài theo về làm ăn mỗi ngày, mỗi ngày một lớn mạnh, không nói là trùm bá cả Trung Châu. Trong nhiều tiêu cục, có tiêu cục Vạn Hà, tiêu cục Đồng Cố hơi yếu không thể cạnh tranh lại những tiêu cục hùng mạnh, bằng gia nhập Thương Gia Bảo Tiêu Hoa- Ngọc. Con gái Vạn Hà là Hồng Thắm khá xinh đẹp, con gái Đồng Cố là Chân Chân cũng khá xinh đẹp, nhìn thấy Đào Hoa vừa đẹp trai vừa phong độ, vừa tài giỏi mặt nào cũng ưu việt thời mê tít thi nhau bám sát Đào Hoa miệng nói giao dịch làm ăn nhưng thật ra đưa miếng mở sát miệng mèo. Đã có tên là Đào Hoa thời đâu có chịu một bà cũng đưa mắt làm tình hành động tán tỉnh thế là như nam châm càng ngày càng hít mạnh. Chu Ngọc lúc nầy có bầu sắp sanh con thứ hai phản đối la lối nhưng không làm gì được, Đành phải chấp nhận thêm hai bà nhỏ nữa cùng chung một chồng.

Ở Vân Châu có một thương gia giàu có tên là Nhất Gia chuyên buôn bán vàng bạc, ngọc ngà, châu báu. Thuê nhiều tiêu cục vận chuyển vàng bạc, ngọc ngà châu báu đến kinh đô Văn Lang giao hàng cho thương gia Mạnh Tiến giàu nhất kinh đô Văn Lang. Nhưng không tiêu cục nào dám nhận.

Thứ nhất là vận chuyển kim ngân, châu báu.

Thứ hai là đi qua nhiều đoạn đường nguy hiểm. Như thung lũng tử thần có yêu tinh quỷ dữ, như rừng Hổ Mang bọn cướp Hổ Báo. Qua Đèo Lao Dốc ngũ cướp Ác Sát.

Thứ ba là đường sá xa xôi gặp phải giang hồ hắc đạo thời khó mà chống trả.

Nhất Gia liền đến Trung Châu tìm gặp Đào Hoa Ông Chủ nổi tiếng lẫy lừng thuê vận chuyển ngọc ngà, châu báu đến kinh đô Văn Lang với số kim ngân lên đến cả tấn. Đào Hoa cho đây là thời cơ đã đến chỉ cần một chuyến làm ăn nầy bằng ba bốn năm làm ăn. Ngoài vận chuyển kim ngân, châu báu, còn kết hợp vận chuyển hàng hóa trao đổi cung cầu hai chiều giữ Trung Văn Lang và Nam Văn Lang. Hai bên giao kết xong chờ tháng sau thời đi vào vận chuyển. Để nắm chủ động về cung cầu Nam Văn Lang cũng như thủ đô Văn Lang. Đào Hoa liền thân hành một mình một người vào kinh đô Văn Lang tìm hiểu cũng như giao dịch buôn bán với các thương gia ở kinh đô. Các thương gia kinh đô cũng đã nghe tiếng về Ông Chủ Đào Hoa. Thế là cuộc trao đổi làm ăn hai chiều đi vào thuận lợi. Đào Hoa trở về Trung Châu dốc toàn lực lượng nhân lực cũng như mua hàng chở về Nam Văn Lang để bán, với giá cả thỏa thuận cam kết với các thương gia Nam Văn Lang. Qua tháng sau người ta nhìn thấy trên đường đi đoàn xe gần trăm chiếc trên đường xuôi về nam. Đi trước dẫn đường đoàn xe là chàng trai tuổi trạc độ 30 mươi cùng hai người vợ xinh đẹp đi sát bên, chàng trai nhìn hai người vợ nói: Biểu ở nhà lo cho con cái lặn lội đường xa chi cho mệt. Người phụ nữ đi bên trái nói chàng yên tâm đi thiếp đã gởi con cho Cha chắm sóc rồi. Người bên phải nói thiếp nhờ ngoại chăm sóc rồi. Người phụ nữ bên phải nói chàng là tay Đào Hoa ở nhà sao được không khéo mấy cô ả nơi kinh đô Văn Lang cột chân mất. Đào Hoa nín thinh giây lát rồi lại nói: Có thêm vài bà nữa cũng không sao, của dư của để ăn sao hết, nói xong thời cười lên ha hả, hai bà vợ nguýt một cái dài tận bên tây, mắt liếc ngang rồi nhìn nghiêng tỏ ý không bằng lòng nói: Con mèo nào dòm ngó muốn phỏng tay trên thời biết tay với bà.

Trước mặt xa xa là thung lũng Tử Thần trời cũng đã xế chiều Đào Hoa thầm nghĩ: Nếu đi bình thường qua khỏi thung lũng Tử Thần mặt trời cũng sắp lặng. Đào Hoa ra lệnh cho đoàn xe đi nhanh lên. Không bao lâu thời đoàn xe tới thung lũng tử thần. Nhìn thung lũng Tử Thần xa hàng bảy tám dặm cây cối rậm rạp âm u đến rợn người ít ai dám đi qua đây, phải đi đường vòng rất xa đường đi gập ghềnh quanh co tốn nhiều sức lực, đi hơn nửa ngày mới qua khỏi thung lũng Tử Thần. Hồng Thắm và Chân Chân đã từng theo Cha đụng độ nhiều trận chiến ác liệt. Nên Hồng Thắm cùng Chân Chân có khác hơn những cô gái tay yếu chân mềm. Nhưng nhìn qua cảnh thung lũng Tử Thần cảm thấy rùng mình như linh cảm có yêu tinh trong ấy. Bằng nói với Đào Hoa: Chàng cho đoàn xe quay trở lại đi theo đường vòng tránh đi những rủi ro không đáng có, thiếp biết chàng võ công tuy cao nhưng đối với yêu tinh thời khó mà chống trả cho được không khéo bỏ mạng nơi thung lũng Tử Thần này.

Đào Hoa nói: Sợ thời quay ngựa trở về theo mà chi. Chân Chân nói cứng: Đi thời đi sợ gì, miệng thời nói thế nhưng trong bụng đã khiếp hoảng, Hồng Thắm cũng thế hơi run. Đoàn xe đi sâu vào thung lũng Tử Thần khí âm u càng rùng rợn có lẽ đi hơn một nửa thung lũng Tử Thần đến một khúc quanh thời mây đen kéo tới phủ kín, hơi lạnh thấu xương cuồng phong nổi dậy hàng trăm người la hoảng thét lên yêu tinh xuất hiện. Quả đúng là như vậy một con hổ to lớn đứng trên một tảng đá to thổi ra những luồng cuồng phong dữ dội như muốn cuốn phăng con người cùng xe bay lên. Đào Hoa không thể chần chờ được nữa bằng phi thân rời khỏi mình ngựa bay lên không trung trước sự kinh ngạc của hai bà vợ lần đầu tiên nhìn thấy kinh công siêu đẳng như thế. Đào Hoa từ trên không lao xuống chém con Hổ. Con Hổ gầm lên rung chuyển cả núi rừng phóng tới chụp vào Đào Hoa. Thế là Hổ Tinh cùng Đào Hoa đánh nhau cát bay đá chạy cây cối ngã đổ ầm ầm giao tranh hơn nửa giờ bất phân thắng bại. Bổng nghe Hổ Tinh thét lên đau đớn vì đã trúng một chưởng Đào Hoa liền thi triển tuyệt chiêu với 12 thần công lực chém vào Hổ Tinh chỉ nghe một tiếng nổ rền trời Hổ Tinh trúng liền ba nhát kiếm bỏ mạng, tức thời thung lũng Tử Thần yên tỉnh trở lại. Hạ được Hổ Tinh Đào Hoa lột da, cắt lấy móng vuốt làm của quý. Lấy xương cốt về sau nấu cao hổ cốt, rất tốt cho người luyện võ. Hàng trăm võ sĩ chứng kiến sự tài nghệ của Ông Chủ vô cùng khiếp đảm. Tin đồn lan xa là Ông Chủ Ngọc Hoa giết chết Hổ Tinh còn lột da lấy móng làm cho bọn cướp tránh xa không dám đụng tới.

Đoàn xe rời xa thung lũng Tử Thần bảy tám dặm thời mặt trời mới lặng, đi thêm ba bốn dặm nữa thời tới thị trấn Trung Sơn đoàn xe dừng nghỉ tại đây, sáng hôm sau mới lên đường. Nói về đoàn xe gần trăm chiếc ngày đi đêm nghĩ thường dừng chân nơi thị trấn để ăn uống cũng như nghỉ qua đêm. Ngày lại ngày qua vượt qua rừng Hổ Mang vẫn bình yên vạn sự. Xa xa trước mắt là Đèo Lao Dốc, Đào Hoa hỏi một võ sĩ trước mặt chúng ta có phải là Đèo Lao Dốc không. Tên võ sĩ nói: Đúng vậy thưa Ông Chủ. Đào Hoa nói: Nghe nói Đèo Lao Dốc trộm cướp dữ lắm có thiệt như thế không. Hồng Thắm nói: Đoàn xe ta qua đèo tuy là ban ngày nhưng cũng phải ra lệnh cho các võ sĩ đề phòng bất trắc khi đi qua đèo này. Khi đoàn xe gần đến Đèo Lao Dốc thời vô cùng kinh ngạc vì thấy người đi qua lại trên đèo khá đông, đường sá qua đèo hình như phát dọn sạch sẽ không như lời đồn. Đoàn xe lên dốc không tốn sức lực là mấy vì đã thông thương. Đào Hoa cùng hai người vợ đi trước đoàn xe khi lên tới lưng đèo thời không khỏi ngạc nhiên phong cảnh nơi đây đây vô cùng xinh đẹp rất đông người dừng chân trong ngôi nhà tranh rộng rãi thoáng mát. Đào Hoa ra lệnh cho đoàn xe dừng lại vì đẩy xe lên dốc cũng đã thấm mệt cần nghỉ ngơi ăn uống lấy sức tiếp tục lên đường. Đào Hoa cùng Hồng Thắm, Chân Chân xuống ngựa bước vào quán, ai nấy cũng gương mắt ra nhìn vì nghe các võ sĩ lễ phép khiêm cung gọi ba người trẻ tuổi là Ông Bà Chủ cả một đoàn xe đứng chật cả lưng đèo. Đào Hoa vô cùng kinh ngạc vì thấy Bà Chủ quán lưng đèo là một người phụ nữ xinh đẹp còn hơn còn hơn Hồng Thắm và Chân Chân, ngồi bên người phụ nữ xinh đẹp là hai em bé một trai, một gái, trai khôi ngô tuấn tú, gái xinh đẹp không khác gì mẹ. Thưởng thước mấy ngụm nước trà ăn mấy trái chuối từ thiện. Đào Hoa cảm thấy ngon miệng vô cùng. Đào Hoa nào có biết chủ quán Lưng Đèo là của vợ chồng Chí Thiện người bạn thâm giao cũng là Huynh Đệ một thầy. Nhưng hôm nay Chí Thiện đi vắng nên Huynh Đệ không gặp nhau. Đoàn xe bảo tiêu dừng chân Quán Lưng Đèo gần tiếng lại tiếp tục lên đường. Đào Hoa không quên lời cảm ơn tiếp đãi nước, chuối miễn phí phục vụ từ thiện của Bà Chủ xinh đẹp quán Lưng Đèo. Chuyến vận chuyển hàng hóa thành công, lại bán trôi chảy hơn chín mươi xe hàng phải nói là chuyến đi hốt ngân lượng Đào Hoa giàu lên như thổi. Lại mua hàng từ Nam Văn Lang chở ra Trung Văn Lang có đi ngang qua Đèo Lao Dốc nhưng về đêm nên không dừng nghỉ. Chí Thiện không biết chủ nhân tiêu cục bảo tiêu là ai mà giàu đến như vậy. Đào Hoa vận chuyển hàng hóa về tới Thương Gia Bảo Tiêu Hoa- Ngọc một vốn bốn lời, tức là mua một đồng bán được năm đồng. bỏ ra nghìn lượng vàng kiếm được bốn nghìn lượng vàng. Bảo Tiêu Thương Gia Hoa- Ngọc vàng bạc kim ngân thi nhau mà chảy vào túi, không bao lâu trở thành giàu có nhất Trung Văn Lang. Tuổi trẻ tài cao nhiều cô gái bu theo có lẽ số phận đa thê nên về sau Đào Hoa có đến bảy bà vợ người nào cũng xinh đẹp. Nói đến Trung Châu thời ai cũng biết Bảo Tiêu, Thương Gia Hoa- Ngọc nổi tiếng giàu có lại nhiều vợ, có tới 15 người con do năm bà vợ sanh ra, còn hai bà tuổi còn trẻ mới nhập gia nên chưa có con. Ở đời người ta thường nói. Một vợ thời ở giường lèo, Hai vợ thời nằm chèo queo,Ba vợ ra chuồng heo mà nằm. Đào Hoa ngược lại thường tình Có vợ càng nhiều sung sướng như vua. Ăn ngon kẻ đấm người xoa Kẻ hầu người hạ lên mây. Cuộc đời Mười năm trôi qua kể từ khi vận chuyển hàng hóa vào Nam Văn Lang, Đào Hoa cũng đã hơn bốn mươi tuổi một hôm rảnh rỗi nhớ lại Chí Thiện người bạn thâm giao cũng là người anh cùng học một thầy, cũng như nhớ lại lời dạy Sư Phụ Vạn Cốc Sơn hai con sống theo Lương Tâm làm theo Lương Tâm thời hai con sẽ có tất cả. Đào Hoa nghĩ mình đã sống theo Lương Tâm là không trộm cướp ra sức làm ăn. Lại giải quyết công ăn việc làm cho hàng trăm người cơn no áo ấm. Đem cái cần đến cho mọi người trang trải cung cầu hàng hóa. Làm cho xã hội phát triển đi lên. Sống đúng Lương Tâm hành sự chánh nghiệp muốn gì được nấy nơi trần gian phải nói là tột đỉnh sung sướng rồi. Đào Hoa lại nghĩ không biết Chí Thiện có được như mình không. Liền nói với bà vợ lớn là muốn đi đến Hồng Châu, nơi Huyện Hồng Ngự một chuyến tìm thăm sư huynh Chí Thiện. Bà vợ lớn chính là Chu Ngọc xưa nay vẫn trợ giúp chồng điều hành Thương Gia Hoa- Ngọc chỉ huy sáu bà vợ quán xuyến gia môn, nghe đến Thất Nương thời ai cũng ớn, bảy bà hết năm bà là con tiêu cực võ nghệ cao cường không ai dám giỡn mặt đụng vào, không những mất việc làm mà còn toi mạng nữa là khác. Nơi làng Tân An, xã Tân Bình, Huyện Hồng Ngự có một khách lạ sang trọng từ phương xa đến tìm nhà Chí Thiện. Người Dân cho biết Chí Thiện đã bỏ quê mười mấy năm về trước nghe đâu đến ở Đèo Lao Dốc tu hành thời phải. Đào Hoa liền nhớ lại cách đây hơn mười năm có đi qua Đèo Lao Dốc không lẽ quán Lưng Đèo Lao Dốc là quán của Chí Thiện. Một người anh tài giỏi đâu thua kém gì mình, không thể nào trở thành người tầm thường chỉ biết ăn những đồng tiền hảo tâm người qua đường sinh sống. Nói về vợ chồng Chí Thiện làm ăn không khá giả gì, chỉ đủ sống nếu có dư dả chút ít thời bồi dưỡng cho người ăn kẻ ở, cuộc sống không cao lương mỹ vị nhưng vô cùng hạnh phúc, trên nói dưới nghe, trên thuận dưới hòa lúc nào cũng vui cười thoải mái, ai nấy nét mặt cũng rạng rỡ, nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ, nhất là nhiều loại hoa khoe sắc tỏa hương khách ra vào nhộn nhịp đông vui quả là chốn thần tiên không khác. Hai người con lớn Chí Thiện một nam một nữ, nam tên là Nhật Quang anh cả, nữ tên là Thu Nguyệt chị kế cũng đã lớn theo thầy đồ học văn, học giỏi nổi tiếng ở thị xã Hồng Châu Với số vàng bạc, ngọc ngà, châu báu vợ chồng Chí Thiện không phải là nghèo ăn suốt đời chơi không cũng không hết, việc trang trải cho con ăn học thành tài đồng ra, đồng vô buôn bán cũng đủ. Võ thời có Cha Mẹ truyền dạy khi còn nhỏ, qua mười hai tuổi thời theo học thầy Đồ vốn là quan văn triều đình về ở thị xã giỏi văn đệ nhất Hồng Châu. Trung Sơn người con út mới lên năm tuổi ở nhà với cha mẹ tu luyện võ học. Nói Về Từ Nhân từ ngày nên duyện với Hạnh Cô hai người thương yêu hết mực điều hành gia nhân phục vụ lữ khách. Từ Nhân thường lên rừng cùng Chí Thiện phát hoang trồng chuối, trồng cây thuốc quý cả thuốc Bắc, lẫn thuốc Nam mấy mẫu hàng năm kiếm được cũng khá tiền, bán cho thương lái, nên Từ Nhân nuôi hai con ăn học không mấy là khó theo học thầy đồ ở thị trấn Huyện Trạch Khê cách Đèo Lao Dốc chín mười dặm cũng chẳng lấy gì làm xa chỉ cần đi ngựa nửa giờ là tới nên đi đi về về ở gần cha mẹ. Không hiểu hôm nay là ngày gì Quán Lưng Đèo vắng khách thơi thớt người qua lại, gia nhân rảnh rỗi chăm sóc cây cảnh thời thấy một người trung niên lớn tuổi rất là sang trọng có người nhìn ra Đào Hoa Ông Chủ đoàn xe đã đi qua cách đây hơn mười năm thời vô cùng kinh ngạc, không biết Ông Chủ Thương Gia Bảo Tiêu đến đây để làm gì. Đào Hoa xuống ngựa hỏi hôm nay có Chủ Nhân ở nhà không ? Một người nói dạ thưa có, Đào Hoa mừng rỡ theo chân một gia nhân đi vào gian quán. Hạnh Cô cũng nhận ra liền tươi cười nói: Ông Chủ Thương Gia Bảo Tiêu ghé thăm hay có chuyện gì. Đào Hoa nói: Có Chí Thiện ở nhà không ? Hạnh Cô nghe xong biến sắc nói: Thưa Ông Chủ. Ông chủ tìm Chủ Nhân tôi có chuyện gì ? Bảo Trâm từ nơi nhà khách cũng nhận ra Ông Chủ Bảo Tiêu năm xưa có ghé qua đây liền ra gian quán mời Đào Hoa vào nhà khách. Đào Hoa nhìn nhà khách trang trí đơn sơ một cái bàn mấy cái ghế khay trà theo kiểu cách trung lưu dân dã. Bảo Trâm chế nước pha trà mời khách hỏi Ông Chủ tìm Phu Quân tôi có chuyện gì. Đào Hoa liền đứng dậy chấp tay thi lễ nói: Xin Tẩu Tẩu thứ tha cho Tiểu Đệ vì không biết Tẩu Tẩu là vợ của Sư Huynh Chí Thiện. Bảo Trâm cùng vợ chồng Hạnh Cô lấy làm kinh ngạc hỏi có phải Ông Chủ tên là Đào Hoa không? Đào Hoa gật đầu chính là Tiểu Đệ, Bảo Trâm nói: Thì ra Tiểu Đệ là người nổi tiếng giàu nhất Trung Châu. Đào Hoa nói: Không dám không dám Tẩu Tẩu phá khen.Nghe tiếng vó ngựa quen thuộc từ xa Bảo Trâm nói: Anh Chí Thiện đã về vì đi mua một số đồ ở thị trấn. Đào Hoa từ trong nhà khách bước ra đón Chí Thiện hai anh em gặp nhau vui mừng khôn xiết ôm nhau rơi nước mắt. Chí Thiện nắm lấy tay Đào Hoa rồi nói: Đệ đến đây hồi nào sao không thông báo cho Huynh tiếp đón. Đào Hoa nói: Tiểu Đệ đã tìm đến quê của Sư Huynh họ mới mách bảo Sư Huynh đến đây để ở. Nếu Đệ biết sớm thời anh em ta gặp nhau cách đây hơn mười năm. Chí Thiện kinh ngạc Đệ có đi qua đây. Bảo Trâm xen vào Đào Hoa Tiểu Đệ chính là Ông Chủ Thương Gia Bảo Tiêu Hoa- Ngọc giàu nhất Trung Châu. Cách đây hơn mười năm vận chuyển đoàn xe gần trăm chiếc dừng nghĩ lại đây giây lát rồi xuôi về Nam đến Kinh Đô Văn Lang. Chí Thiện nghe xong vô cùng kinh ngạc cách đây mười năm mà Hiền Đệ giàu đến mức ấy quả là thiên tài không có ai sánh kịp. Đào Hoa ở lại chơi mấy ngày thấy vợ chồng Chí Thiện sống đơn sơ đạm bạc thời nghĩ rằng, anh Chí Thiện hình như không có ý làm giàu, nên mới sống kiểu này. Liền nói rằng: Nếu nói về tài võ công cũng như học rộng hiểu nhiều,Sư Huynh còn giỏi hơn Đệ nhiều. tội gì phải sống khổ như thế nầy. Tiểu Đệ chỉ là phận em đâu thể xem vào hay chỉ vẽ gì cho Sư Huynh Được. Trước khi Huynh Đệ anh em chúng Ta xuống núi thầy có chỉ dạy con đường tương lại muốn gì được nấy chính là sống theo Lương Tâm hành động theo Lương Tri. Đệ cũng đã thấu hiểu được thâm ý trong câu nói Thầy dạy: Nên Đệ luôn sống đúng Lương Tâm hành động theo Lương Tri, không làm hại người mà thường hay giúp đỡ người bằng chứng hàng trăm người làm việc cho Đệ thường ca tụng Đệ là Ông Chủ ăn ở có nhân, có đức, nên ai nấy cũng hết lòng phục vụ cho Thương Gia Bao Tiêu Hoa- Ngọc. Nhất là bảy bà vợ sống hòa thuận với nhau hiếm thấy trên đời, con cái rất đông đến 15 người con trên dưới có ngăn, có nắp đúng là đa thê, đa tử, đa phú quý khác gì vua. Đệ muốn gì đặng nấy thỏa mãn vô cùng, nghe đến bảy bà vợ Bảo Trâm, Hạnh Cô không khỏi bụm miệng cười. Chí Thiện nghe xong liền hiểu Đào Hoa muốn nói gì, ý Đào Hoa muốn nói sao không đi con đường như Đào Hoa. Chí Thiện nghe xong liền khen rằng: Đệ thông minh mới khám phá nổi lời dạy cao siêu ấy nên Đệ mới được như ngày hôm nay muốn gì được nấy. Huynh khó mà theo kịp. Nói đến Lương Tâm, Lương Tri xưa nay ít người thấu đạt nổi, nếu có hiểu đi chăng nữa thời mỗi người hiểu mỗi khác. Trình độ cao hiểu theo cao, trình độ thấp hiểu theo thấp, bậc giác ngộ hiểu theo cảnh giới giác ngộ, do vì Huynh hiểu theo cách của huynh sống biết đủ thời coi như muốn gì được nấy rồi lúc nào cũng an vui tự tại. Đào Hoa nghe Chí Thiện giải về theo Lương Tâm hành động theo Lương tri khó hiểu như thế, nhưng cũng khen là Huynh giảng nghe thông suốt. Đào Hoa nói: Đệ ở đây chơi cũng đã được ba ngày công việc của Đệ vô cùng bề bộn. Đệ không thể ở lại lâu hơn Đệ Xin cao từ Sư Huynh cùng Tẩu Tẩu cũng như gia nhân ở đây hẹn lại dịp khác. Anh em Huynh Đệ gặp lai nhau lâu hơn, trước khi từ giả lên đường. Đào Hoa nói: Vì đi tìm Sư Huynh nên Đệ không mang theo nhiều vàng chỉ có một ít phần quà nho nhỏ. Đệ biếu cho mấy cháu mua quà xin anh chị nhận cho. Đào Hoa nói xong liền trao túi vải cho Chí Thiện. Chí Thiện không đành từ chối nhận lấy túi vải rồi đưa cho Bảo Trâm. Bảo Trâm vừa cầm túi vải thời biết ít nhất cũng 20 lượng vàng. Cuộc hội ngộ nào rồi cũng phải chia tay, hai người chia tay trong bịn rịn, nhìn Đào Hoa khuất dần theo những rặng cây như nói theo rằng: Đâu thể một kiếp tu thành chính quả nhưng Đệ cũng là người tốt không ai làm khó dễ được Đệ. Bảo Trâm trao túi vải cho Chí Thiện nói trong ấy có hai mươi cây vàng. Chí Thiện bằng đem 20 lượng vàng trợ giúp cho người khốn khổ cầu nguyện lên Cha Trời, Mẹ Trời ban phước lành cho Đào Hoa. Cho đến một hôm Chí Thiện ngồi trầm tư suy nghĩ ôn lại quá khứ mới đây mà đã trải qua ba năm rồi từ khi chia tay với Đào Hoa ở Vạn Cốc Sơn, liền thở dài đời người như bóng câu qua cửa sổ, như nước chảy qua cầu mới đó mà đã gần năm mươi tuổi cái tuổi đi lần về xế chiều trần gian chỉ là cõi tạm khác gì ngôi nhà trọ đến rồi đi. Chí Thiện linh tính như có chuyện gì khác thường thời có hai vị khách vào quán nghĩ chân, một vị khách nói với vị khách kia Ông Chủ Thương Gia Bảo Tiêu Hoa- Ngọc không biết mang chứng bệnh lạ gì đã qua đời, bỏ lại bảy bà vợ cùng 15 người con, chỉ tội cho hai bà vợ sau cùng còn quá trẻ lại chưa có con ở vậy sao được chắc phải đi bước nữa. Chí Thiện nghe Đào Hoa qua đời thời không khỏi bồi hồi. Một lúc sau thời xây xẩm mặt mày do luồn gió lạ ngang qua, đây là chuyện không bao giờ xảy ra đối với người có võ công cao kinh mạch đã thông suốt như Chí Thiện. Nắng mưa thời tiết bất xâm, nhất là Tâm Hồn định tỉnh an trụ Chân Tâm. Chí Thiện bất tỉnh giây lát rồi tỉnh lại. Chí Thiện bằng nói với gia đình ta phải đi xuống Thập Điện Diêm Vương gặp Đào Hoa trả lại cái ơn đến thăm gia đình mình cũng như đã biếu cho 20 lượng vàng tình nghĩa Huynh Đệ khó mà bỏ nhau cho được. Gia đình nghe xong lấy làm kinh hãi không biết lành dữ thế nào. Tắm rửa sạch sẽ ăn cơm xong Chí Thiện lên giường ngủ thiếp đi Linh Hồn Chí Thiện xuất ra khỏi thể xác bay xuống Âm Phủ. Thập Điện Diêm Vương cho người ra tận cửa đón Chí Thiện vào. Bằng nói: Đại Thánh xuống Âm Cung tìm ai ? Chí Thiện nói thưa Diêm Vương tôi có người Đệ tên là Đào Hoa học cùng thầy mới mất cách đây mấy ngày có lẽ Linh Hồn đã xuống đây tôi muốn gặp Đệ ấy. Diêm Vương nói: Trời có Luật Đạo Trời, dương thế có Luật dương thế. Đường sanh tử con người là do Thiên Định, nhưng con người có thể làm giảm tuổi thọ chết trước căn số Thiên Định vì sa vào dục lạc quá lớn. Diêm Vương nói Hắc Bạch vô thường dẫn Linh Hồn Đào Hoa ra gặp Đại Thánh. Hắc Bạch vô thường đi một lúc dẫn Đào Hoa đến. Đào Hoa nhìn thấy Chí Thiện thời sững sờ nói Huynh cũng chết rồi sao ? Chí Thiện nói: Số Huynh chưa mãn kiếp trần chỉ xuất Hồn xuống đây gặp Đệ mà thôi. Thập Điện Diêm Vương mời Đào Hoa ngồi rồi nói Chí Thiện. Đào Hoa đây không làm gì nên tội, nhưng nói đến công thời chẳng có công gì đối với trời đất đáng lý ra hưởng thọ đến 70 tuổi mới hết số mãn trần. Thường thường hưởng dục lạc nhiều thời tuổi thọ suy giảm, nên các vị Vua Chúa thường là chỉ ở vào tuổi hưởng dương khó mà đi vào hưởng thọ. Vì nhiều vợ làm suy kiệt sinh khí, ăn nhiều cao lương mỹ vị Âm- Dương không được điều hòa. Nhất là hai bà vợ trẻ bắt ngày đêm phục vụ cho theo kịp mấy bà lớn Tinh, Khí, Thần suy kiệt dẫn đến chết sớm chưa được 50 tuổi. Muốn đầu thai chờ cho mãn số Thiên Định mới được đầu thai. Đó là nói những người không đánh mất Lương Tâm vẫn còn Lương Tri. Còn những Linh Hồn hành ác thời sa đọa vào Địa Ngục chịu sự hành hình có khi cả nghìn năm chưa được đầu thai. Chí Thiện chấp tay nói với Diêm Vương: Diêm Vương có thể cho Đệ tôi biết trước được tương lai tái sanh làm người trần trở lại không ? Diêm Vương nói: Mời hai vị theo Bổn Vương. Diêm Vương dẫn Chí Thiện cùng Đào Hoa đến Nghiệt Kiến Đài. Diêm Vương chỉ Nghiệt Kiến Đài rồi nói: Chỉ cần đứng trước Nghiệt Kiến Đài nghĩ về quá khứ, thời thấy rõ quá khứ, nghĩ về hiện tại thời thấy rõ hiện tại, nghĩ về tương lai thời thời thấy rõ về tương lai. Đào Hoa vì muốn biết rõ về tương lai của mình liền bước lên Nghiệt Kiến Đài nghĩ về tương lai. Thời thấy một viễn cảnh rảy ra hết sức kỳ lạ thấy một em bé sanh ra đời bị dị tật nơi tay, lớn lên mang nhiều bệnh tật, bị vợ con xem thường hành hạ, cuộc sống nghèo khổ không đủ ăn, áo quần không đủ mặc, khốn khổ vô cùng. Chí Thiện thấy hoàn cảnh của một kiếp người khốn khổ như vậy liền hỏi người trong Nghiệt Kiến Đài kia là ai ? Diêm Vương nói đó là kiếp tới của Đào Hoa. Đào Hoa liền nghĩ về quá khứ tất cả quá khứ đều hiện ra không sót một chi tiết nào từ khi mới sinh cho đến khi chết đi. Nhất là nhìn thấy cảnh, bảy bà vợ đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì tranh của, không ai nhường nhịn ai. Nhưng người con cũng thế con nào mẹ nấy không có anh em gì cả chỉ có kim ngân, châu báu, vàng bạc tranh giành cơ đồ sự nghiệp là trên hết. Hai bà vợ trẻ đã liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác. Đào Hoa ôm mặt khóc ròng, lại thấy cái xác đem chôn đã sình chương hôi thúi dòi tửa sinh ra lúc nhúc thấy mà ghê. Bằng quỳ lạy Thập Điện Diêm Vương nói tôi làm gì nên tội mà Ông Trời ban cho tôi nhiều thảm họa như vậy. Nào tương lai, nào quá khứ thấy mà kinh khiếp. Chí Thiện nói với Diêm Vương: Đệ tôi phạm tội gì mà Thiên Ý chuyển xoay như vậy. Diêm Vương nói hiện tại Đào Hoa không có tội nên không bị sa đọa vào Địa Ngục bị hành hình, sống tự do nơi cõi Âm Phủ chờ ngày đầu thai. Nhưng cũng không có công gì đối với người. Những người làm công ra sức vì Đào Gia. Đào Gia trả công xứng đứng thời coi như hai bên chẳng nợ gì nhau. Đóng thuế nhà nước, nhà nước bảo vệ sự bình yên làm ăn cũng như cuộc sống, không có công vì dân vì nước, chỉ có công làm giàu cho bản thân. Cũng không có công vì xã hội như xây cầu. làm đường, giúp đỡ người nghèo, phát thuốc miễn phí, giúp người chữa bệnh, bố thí làm lành, Sống có Tâm nhưng hành động chưa phải là làm theo Lương Tâm. Làm theo Lương Tâm là phải sống vì nhân loại. Tình thương yêu rộng lớn. Cống hiến đời mình vì nhân loại không phải vì mình, giúp người không cầu trả ơn. Nói chung là không có công với đời, tái kiếp sanh ra làm người phải chịu nghèo khổ. Thích ăn cao lương mỹ vị tiếp tay cho những người sát sanh, nên kiếp tới mang nhiều bệnh tật. Không có công với Trời, nên không được Trời ban cho phúc lành nên kém sự may mắn trong đường đời, thường gặp toàn xui xẻo, chịu nhiều sự khốn khổ đau thương. Làm ăn giàu to quên kẻ khuất mặt giúp đỡ, không cúng kiến tạ ơn, hưởng hết phước thời gặt họa không ai che chở cho. Chỉ có công nuôi thân xác tốn nhiều công phu, như ham muốn nhiều bà thỏa mãn dục lạc, ăn toàn cao lương mỹ vị cho sướng cái miệng, ở nhà cao cửa rộng, giường xịn chiếu êm cho sướng cái thân, nói tóm lại đổ bao công sức chỉ vì thân xác. Nhưng nay thân xác đã đem chôn, hôi thối sình chương, dòi tửa thi nhau mà xơi nuốt. Tốn bao công sức cuối cùng chẳng được cái gì, gia đình tan nát, con cái tranh giành, vợ nhiều nên tranh của dữ dội. Sao cho bằng Đại Thánh đây sống không trái ngược lại Lương Tâm. Hành sự theo Lương Tri, tạo nhiều phúc đức cho xã hội, làm từ thiện giúp người mấy mươi năm. Phước Đức hà sa không thể kể hết đi vào Hiển Thánh muốn gì được nấy không ai bằng, muốn lên thiên đàng thời lên. Muốn tái sanh làm vua thời được như ý. Đào Hoa nghe xong liền ngộ chân lý hiểu rõ lời dạy của Thầy. Căn số liền thay đổi. Chí Thiện nói khi Đào Hoa còn tại thế có trao cho vợ chồng tôi 20 lượng vàng tôi đã dùng nó giúp đỡ người nghèo, người tàn tật, người lâm trọng bệnh người neo đơn khó khăn, đều hồi công đức về cho Nghĩa Đệ của tôi là Đào Hoa. Đào Hoa nghe xong lấy làm cảm động, Đệ vô cùng biết ơn Huynh, nói xong trên đầu Đào Hoa có hào quang. Chí Thiện liền nói Đệ nhìn về Nghiệt Kiến Đài nghĩ tưởng về tương lai xem sao, Đào Hoa liền làm theo thời lạ thay, một cảnh giới hiện ra không giống như trước. Đào Hoa liền thấy một em bé sanh ra khỏe mạnh không khuyết tật, tuy mồ cô cha mẹ, thân lớn lên không bệnh tật, thông minh trí huệ hơn người. gặp người vợ chung thủy đảm đang, cuộc sống không giàu nhưng dư giả đủ ăn. Sống theo lương Tâm hành xử theo Lương tri, không việc lành nào không làm, sanh được bốn người con đều thành đạt. Hưởng thọ 70 tuổi thời về trời. Diêm Vương nói số mạng con người là do con người quyết định, gieo nhân kết quả. Có nghĩa là hể gieo Thiện thời gặt phước báo theo Định Luật của Huyền Cơ. Một mảy lông gieo ra thời cũng phải nhận lấy. Nên có câu lưới Trời lồng lộng mảy lông cũng không lọt.

Chí Thiện nhìn thấy được tương lai của nghĩa Đệ Đào Hoa liền từ biệt Diêm Vương biến mất. Chí Thiện trở về trần gian nhập hồn vào thể xác mở mắt ngồi dậy cả gia đình đều mừng rỡ. Bảo Trâm lau nước mắt nói: Tưởng đâu chàng bỏ thiếp đi luôn bảy ngày rồi còn gì. Chí Thiện vô cùng kinh ngạc đã bảy ngày không ăn uống gì cả. Chí Thiện liền nghe bụng đói cồn cào liền nói: Còn đồ ăn thức, uống gì không đói quá. Chí Thiện quất một bụng no cành thấy trong người vô cùng sảng khoái liền kể chuyện Âm Phủ cho cả nhà nghe.

Chí Thiện kể lại tất cả không bỏ sót một chi tiết nào ai nấy cũng kinh hãi đúng là lưới trời lồng lộng mảy lông cũng không loạt. Mỗi việc làm hành động của mình gieo nhân kết quả ở tương lai kiếp tới. Từ đó quán Lưng Đèo càng làm nhiều việc thiện hơn nữa, Nhật Quang thi đổ sau trạng nguyên được bổ nhiệm về làm quan Châu Phủ Hồng Châu. Trung Sơn đổ đậu cao nhưng không làm quan sau này trở thành Ông Chủ Quán Lưng Đèo nối nghiệp Cha Mẹ. Chị gái là Thu Nguyện ưng một thương gia giàu có cũng ở Hồng Châu. Từ An con trai Hạnh Cô thi đổ Thám Khoa về làm quan Huyện Trạch Khê. Em gái của Từ An gả cho Tùng Lâm con của võ sư Đại Hãn chủ cơ sở võ đường Bình Mỹ ở gần Nha Môn Huyện Trạch Khê. Chí Thiện thọ 80 tuổi thời về trời con cháu đầy nhà, nhờ biết tu nhân tích đức.

Về sau có câu Dầu Rằng Để Của Bằng Non, Không Bằng Để Đức Cho Con Ở Đời. Khen Ai Ăn Ở Khéo Tu, Mai Sau Con Cháu Võng Dù Nghênh Ngang. Dẫu Rằng Để Của Bằng Non, không Bằng Để Đức Cho Con Ở Đời.

—————————————————

***Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn Câu chuyện Vạn Cốc Sơn đến đây là hết