CÂU CHUYỆN SỐ 62

TÀI KỂ CHUYỆN

Trường trung học Vạn Hoa, có một học trò có tài kể chuyện đến nỗi thầy Giáo Nhàng cũng mê.
Thầy Giáo Nhàng đang dạy môn lịch sử nói về Nhân Quyền, Dân Chủ. Liền nhớ đến người học trò kể chuyện rất hay tên là Hậu. Hậu là con mọt sách, đọc đủ loại truyện, nhất là về chuyện xã hội mang tầm vóc chính trị. Thầy Giáo Nhàng nhìn xuống Hậu nói: em có mẫu chuyện nào nói về Nhân Quyền, Dân Chủ không ? Hậu nói: Dạ thưa Thầy em có mẫu chuyện Nhân Quyền Dân Chủ rất hay. Thầy Giáo Nhàng kinh ngạc: Sao mà trùng hợp với môn học đến thế, vậy em kể cho cả lớp nghe đi? Hậu liền bước lên bục giảng kể chuyện. Thưa các bạn:

Ngày xửa, ngày xưa, ở vào thời ấy có một đất nước tên là Nam Đu, vì đất nước nầy chuyên đu hết nước nầy sang nước kia, đu đến nỗi rớt lên tuột xuống lỗ trán mẻ đầu mà cũng không chừa. Cả lớp bụm miệng cười.
Hậu tiếp tục kể: Đất nước Nam Đu luôn bị mẻ đầu, lỗ trán đã khổ lại sinh cái khổ chồng lên. không may cho đất nước Nam Đu ấy sinh ra một thủ lĩnh tên là Bất Minh, phải nói là thiên tài. Vì tài quá nên đất nước Nam Đu gánh lấy tai họa bầm dập. Đúng là chữ tài Bất Minh tài quá làm cho tai họa sanh ra đến nỗi ăn, uống, ca, hát. Thậm chí hang rắn, ổ chuột mà cũng bị tai họa. Nói gì đến dân chúng thời tai họa nhiều như lỗ chân lông, có nghĩa là đụng đâu thời mang họa đó. Càng gánh tai họa, chúng dân càng ca ngợi tài Lãnh Đạo của Bất Minh.

Cái tài Lãnh Đạo của Bất Minh không ai có thể hiểu được, tất cả mọi hoạt động của cấp dưới không ngoài sự sắp xếp của Bất Minh, không một ai hay biết gì cả. Bất Minh muốn thi hành một chính sách nào đó, hoặc đề cử một người nào đó lên giữ trọng trách quan trọng, liền cho triệu tập cuộc họp thảo luận lấy ý kiến tập thể, thể hiện đẳng cấp Dân Chủ, nhưng khi nào bàn trúng ý Bất Minh thời cuộc thảo luận coi như là đạt kết quả.
Ví dụ : Bất Minh muốn chọn anh A thời khi nào tập thể bàn đề cử trúng anh A thời coi như đạt kết quả. Nếu bàn chưa trúng anh A thời nói rằng bầu chọn chưa sâu sát, tiếp tục bầu chọn ra người tài giỏi, đến khi bầu trúng anh A mà Bất Minh ưng ý thời coi như đạt kết quả. Kiểu Dân Chủ như vậy thời phải nói là độc nhất vô nhị không ai làm được, chỉ có Bất Minh mà thôi.

Tài không các bạn? Tài đến nỗi không có sự lựa chọn nào của tập thể. Mượn tập thể lựa chọn đúng người mình chọn, một nước cờ sắp xếp tuyệt đỉnh không ai có thể nhận ra. Bất Minh muốn hại một người nào đó mà Bất Minh sinh nghi, không bao giờ ra tay, mà thăng cấp người đó làm một nhiệm vụ quan trọng, liền mượn tay địch thủ, có nghĩa là chỉ điểm cho địch thủ hạ sát.
Các bạn thấy tài giết người của Bất Minh không để lại dấu vết khiếp đảm chưa, ớn lạnh chưa.

Nghe tin người mình muốn hại đã chết liền tới khóc lóc ra vẻ thảm thương, đòi trả thù nầy nọ, gia đình người bị hại càng thêm cung kính. Giết người thân của họ không ai oán hận mà được cả gia tộc sùng kính, ca ngợi là có Đức. Các bạn có thấy Bất Minh tài không? đã hại người ta mà còn thu phục nhân tâm cả gia đình người ta, tùng phục mình hơn nữa, đúng là một con Cáo Già thành tinh. Cái hay của Bất Minh là muốn làm một việc gì đó để đi đến thắng lợi, Bất Minh không bao giờ làm. Vì làm một là thành công, hai là thất bại. Nếu thành công thời không nói gì, nếu lỡ thất bại thời mất uy, đâu còn ở ngôi vị thiên tài Lãnh Tụ. Cũng vì vậy mà Bất Minh luôn tìm người thế thay cho việc tính toán của mình. Chỉ có thành công không có thất bại.

Vì dụ ; Bất Minh muốn cướp hết tài sản của Dân, bằng tìm người thay thế cho mưu đồ của mình, bằng đưa ra một cuộc thảo luận Dân Chủ đi vào sôi nổi bàn luận. Bàn cho đến khi nào người nào bàn trúng ý định chọn người của Bất Minh, thời Bất Minh bằng hỏi Người ấy: Lý do nào đồng chí đưa ra ý kiến nầy, đồng chí có thể giải trình trước cuộc họp được không?! Có nghĩa mưu đồ của Bất Minh là muốn anh A làm việc đó thay mình và đã có người đề cử trúng anh A coi như Bất Minh đã đạt một nửa thành công về mưu đồ chọn người thay thế cho mình thực hiện theo kế sách của mình. Và chỉ cần người ấy giải trình đúng ý định của mình là Ô Kê. Nên Bất Minh nói: Đồng Chí A có thể giải trình những kế sách cướp lấy sạch của dân, mà dân không kêu ca gì được cho cuộc họp nghe để thảo luận.

Đồng Chí A thưa rằng : Thưa đại hội, Dân còn của là nói Dân không nghe, ví như con gà ăn no thời cú nó không chạy, phải là con gà đói chỉ cần khua cái kẻng là lao tới bất kể sống chết tranh giành nhau mà ăn. Khi Dân no, Dân chỉ nghe cái gì có lợi cho Dân, cho Nước. Khi Dân đói Dân chỉ lo cho cái bụng Dân thôi, nếu muốn Dân nghe thời Dân luôn ở cảnh nghèo. Vì cảnh nghèo Dân luôn tùng phục những người nắm hết của cải. Sự thành công là ở chỗ nầy. Bất Minh nghe sự giải trình đúng theo kế sách của mình liền nói: Đồng chí A phân tích có khoa học quá. Việc nầy giao cho đồng chí. Thế là cuộc họp đi vào kết thúc.

Nếu đồng chí A thực hiện thành công thời Bất Minh tài tình lãnh đạo. Nếu đồng A thực hiện bất thành, bị dân phản kháng chống đối quyết liệt thời đồng chí A gánh thay cho sự đen tối âm mưu của mình, Bất Minh không hề liên can. Giống như Bất Minh cho người chỉ đạo vụ mùa cấy lúa, trồng ngô, trật thời đổ thừa cho thiên tai, trúng thời nói là tài lãnh đạo. Với tài lãnh đạo nầy Bất Minh chưa bao giờ thất bại một việc làm nào. Vì có người đã thế thay sự thất bại của mình. Bất Minh ra quân hàng trăm trận nhưng không có trận nào là Bất Minh thua cả, vì sự thua đã có người gánh thay.  Với cái tài Ma không hay, Quỉ không biết, ai mà qua được Bất Minh. Bất Minh có nhiều phương pháp làm cho người ta đi theo. Mà không biết tại sao mình đi theo. Rất nhiều mẫu chuyện Bất Minh làm cho những người tài đi theo, trong đó có câu chuyện không mời mà cũng tự nguyện đi theo.

Ở vào thới ấy có vị kỳ nhân ra đời ở Thủ Đô, không chịu theo ai cả, không theo bên nầy, cũng không theo bên kia, vì thấy bên nào cũng gian hùng không chân chính. Nên vị kỳ nhân theo hạnh nho sĩ hưởng nhàn, vì bên nào Vị Kỳ Nhân cũng chê. Người tài như thế mà không dùng được thời phí quá.

Cho đến một hôm, Bất Minh nói với những người theo mình, ai mà hàng phục được vị Nho Sĩ ấy theo phe ta thời được phong hàng đầu có công chiêu mộ nhân tài, thế là tay chân thuộc hạ của Bất Minh thi nhau tìm đến nhà vị Nho Sĩ ấy ra công thuyết phục, tìm đủ mọi cách cũng không thuyết phục được vị Nho Sĩ tài ba ấy.  Đàn em tay chân thuộc hạ liền nói với Bất Minh rằng: Thưa thủ lĩnh, người tài không theo phe mình thời chỉ có giết đi tránh hậu họa về sau, nhỡ vị nho sĩ ấy theo phe khác chống lại phe của mình.
Bất Minh nói: Không ai thu phục nổi thời để Bất Minh vậy. Bất Minh kéo theo một số anh em đồng chí đi theo có vẻ phô trương để cho Dân chúng thấy là mình đã đến nhà Nho Sĩ.

Vị Nho Sĩ tiếp đãi Bất Minh trọng hậu. Bất Minh không đá động gì đến lời chiêu mộ, chỉ hỏi thăm sức khỏe cũng như khen tặng lời ca tụng sự tài giỏi của vị Nho Sĩ ấy mà thôi rồi ra về. Những tay chân thuộc hạ lấy làm ngạc nhiên tới thăm chơi như thế thời làm sao thu phục được vị Nho Sĩ đó. Khi ra về Bất Minh đánh động thêm Dân chúng là có Bất Minh tới thăm vị kỳ nhân Nho Sĩ.

Bất Minh trở về căn cứ bí mật cho người theo dõi. Thời biết vị Nho Sĩ ấy bị triều đình mời lên mời xuống. Mời lần thứ hai, Bất Minh nói với anh em tay chân thuộc hạ: Hãy chuẩn bị cho ta thêm một cái chén với một đôi đũa để chiều nay ta tiếp đãi Nho Sĩ vì đã đến với chúng ta.

Những tay chân bộ hạ không lấy làm tin cho lắm vì Thủ Lĩnh có chiêu mộ gì đâu mà đi theo, trong khi những anh em làm đủ kiểu cách mua chuộc hù dọa, đủ mọi thứ cũng không làm cho Nho Sĩ đó đi theo mà đôi khi có ý chống trả lại. Quả đúng như lời Bất Minh nói, trời vừa sẩm tối thời có đồng chí người được Bất Minh cho ở lại theo dõi Nho Sĩ dẫn vị Nho Sĩ đến gặp Bất Minh. Bất Minh chờ đợi đến ăn cơm.
Tay chân thuộc hạ theo Bất Minh, vô cùng kinh hãi, Thủ Lĩnh liệu việc như Thần, biết trước mọi việc xảy ra. Số tay chân thuộc hạ nào biết Bất Minh chỉ sử dụng một mẹo nhỏ đưa vị Nho Sĩ vào thế bí là cấu kết với Bất Minh phản lại Triều Đình nên mới hẹn hò quân cách mạng như vậy.
Vị Nho Sĩ ấy là người rất thông minh, Triều Đình mà mời lên lần thứ hai là bỏ tù luôn, đôi khi còn mất mạng vì tưởng rằng mình không chịu khai ra sự thật, âm thầm cấu kết với quân cách mạng, trong khi bằng chứng dân nhìn thấy sờ sờ. Vị Nho Sĩ ấy chỉ còn một cách là bỏ nhà ra đi tìm thủ Lĩnh Bất Minh. Vừa ra khỏi nhà đi một đoạn, thời có người đến làm quen dẫn vị Nho Sĩ đi gặp Bất Minh.

Nói về vị Nho Sĩ thấy Bất Minh ở trong một cái hang thời lấy làm kinh ngạc liền tỉnh ngộ hóa ra là thế. Tin đồn lan khắp, Bất Minh tài hơn cả Thần Thánh biết trước mọi việc, trên đời có một không hai. Thế dân chúng ủng hộ đi theo sự lớn mạnh như nước thủy triều với một bài hịch tuyệt vời. Là xóa bỏ chủ nghĩa Phong Kiến độc tài, độc trị Vua Chúa, đem lại sự Độc Lập Quyền Tự Do, Quyền Công Bằng, Bình Đẳng cho người dân.

Thế là Quân Dân vùng lên như nước thủy triều đi vào khởi nghĩa xóa sổ chủ nghĩa Phong Kiến độc tài Vua Chúa về tay Nhân Dân. Quân, Dân suy tôn Bất Minh lên làm Lãnh Tụ. Khi lên làm Lãnh Tụ, Bất Minh thường nói nào là Dân là Chủ, nào là Nhà nước của Dân, nào là Chính Quyền do Dân, vì Dân, nào là Chính Quyền là đầy tớ của Dân. Nghe mùi tai không các bạn? Cái gì cũng của Dân. Nhưng đi vào thực tế thời Đảng Lãnh Đạo, Chính Quyền Quản lý. Dân làm chủ không biết là chủ cái gì ở đây? Có làm chủ đấy các bạn làm chủ cái miệng để ăn. Làm chủ cái chân để chạy. Làm chủ cái tay để làm, sự làm chủ tuyệt đối không ai tranh giành sự làm chủ nầy cả. Cả lớp đều cười ồ lên : bạn Hậu kể chuyện hay quá.

Các bạn có biết không, trong thời gian lãnh đạo đất nước. Bất Minh thường nói đến sự công bằng bình đẳng cao nhất chính là sự Công Bằng Bình Đẳng trong giai cấp công quyền. Theo Thể Chế độc tài, độc trị, người có công nhiều hưởng nhiều, người có công ít hưởng ít. Còn thường Dân chỉ là thường Dân. Người nào cũng là Dân, Công Bằng Bình Đẳng gì nữa, dân tự làm tự ăn đó là Công Bằng, đã là Dân ai cũng như ai, đó là bình đẳng.

Bất Minh thường nói: Chế Độ Ta hơn hẳn triều đại phong kiến là ở chỗ một Đảng Phái lãnh đạo theo kiểu tập thể, không giống Vua, Chúa độc tài lãnh đạo. Một mình muốn làm gì thời làm, không có Nhân Quyền, Dân Chủ. Còn chế độ thể chế Ta một tập thể lãnh đạo Công Bằng, Bình Đẳng ai cũng như nhau. Người được tập thể chọn bầu lên làm lãnh đạo, thời có quyền lãnh đạo. Ông Bà xưa thường nói: Ăn cây nào rào cây ấy. Người được bầu chọn lên làm lãnh đạo. Là phải trung thành tuyệt đối với Đảng. Vì Đảng còn là đất nước còn. Đảng mất là đất nước mất. Các bạn nghĩ xem cái Đảng Phái của Bất Minh còn quan trọng hơn đất nước Nam Đu rồi. Nhưng thật ra đất nước Nam Đu có hơn mấy nghìn năm Văn Hiến. Bao Lớp Ông Cha ngã xuống, nước Nam Đu mới tồn tại đến ngày nay.  Hồn Thiên sông núi nghe đến tài Lãnh Đạo kiểu nầy cũng lắc đầu. Đất nước Nam Đu lớn như con voi lần lần chỉ còn bằng con Chuột. Mất đi chủ quyền mấy nghìn năm dựng nước giữ nước. Nam Đu Mất lần đất đai không còn cơ hội đòi lại đất đai mà ngoại xâm xâm lấn. Đúng là tài không đức thường gây tai hại. Mở đầu câu chuyện ngoại giao thường học chữ Đu. Đu hết thế lực nầy, Đu qua thế lực khác. Đu tới Đu lui u đầu bể trán.

Khi ấy có một người Dân có thể nói am hiểu Về Nhân Quyền, Dân Chủ bằng nói: Thưa Lãnh Đạo, Thời Vua, Chúa độc tài độc trị chỉ có một mình còn lợi hại như vậy, nay nâng cấp lên một Đảng độc tài, độc trị phải nói là quản lý sát ván một con kiến cũng không lọt nói gì con người to gấp vạn lần con kiến thời càng khó chui lọt hơn. Dân càng khổ thời quan càng béo mập sinh bệnh gout đau nhức cả đêm lẫn ngày, lại thêm tốn của chữa trị. Cuộc chạy đua thừa đạm chỉ có ở trong quan. Dân còn xương da làm gì chạy đua bệnh gout thừa đạm nổi. Cả lớp cười ồ lên.

Cuộc nổi dậy thành công xóa sổ độc tài Vua, Chúa dưới sự lãnh đạo tài tình của Bất Minh. Dân thoát miệng sói liền rơi vào miệng Beo. Các bạn biết không con Beo chính là con Báo đó, răng nanh con Báo to lớn hơn con Sói ngoạm một cái là tơi xương, móng vuốt to dài nhọn hoắt gấp mười lần móng vuốt của Sói, vồ một cái là mạng đi đời, lên bàn thờ mà ngồi giáp một năm chỉ hửi hơi nhang khói một bữa, khỏi tốn kém cơm gạo của Lãnh Đạo.

Sự quản lý tính toán của nhà nước mặt nào cũng lợi cho quan, nên quan càng ngày càng béo phì, thi đua cái bụng với mấy bà bầu. Quan hàng Bộ thi nhau lên lầu đài, cung điện nguy nga tráng lệ. Hàng quan cấp nhỏ không được cung điện lầu đài, thời cũng mang hình hài dáng dấp đỉnh cao của biệt thự. Các bạn thấy chưa, độc tài Vua, Chúa Phong Kiến chỉ một Ông Vua ở hoàng cung mà Dân phải ăn cơm độn củ, độn ngô, độn chuối. Còn độc tài Đảng trị ít nhất cũng hàng trăm Ông Vua thi nhau mà xây cung vàng điện ngọc, Dân không hết sạch là may, bữa đói bữa no là khá lắm rồi. Cả lớp không khỏi nín cười.

Hậu tôi không phải kể đùa, chỉ có người nào mang bệnh trí mù là không thấy mà thôi. Còn không cũng dính chút xôi, mở miệng mắc quai, mất trắng chỉ còn nước là húp cháo. Cả lớp nghe Hậu kể chuyện hay quá liền cười ồ lên. Thầy Nhàng đang nghe mùi tai vì tiếng ồn làm cho mất hứng gõ cây thước xuống bàn : im lặng im lặng để nghe Hậu kể tiếp.

Hậu nói nhà Lãnh Tụ thiên tài không phải là không biết Nhân Quyền, Dân Chủ. Nên mới nói được câu Dân là Quyền Lực Tối Cao (Dân Chủ). Mỗi con người sanh ra Tạo Hóa ban cho con người những Quyền cơ bản, trở thành (Nhân Quyền) có Quyền hưởng Độc Lập, có Quyền hưởng Tự Do, có Quyền Tự Do Mưu Cầu Hạnh Phúc, những Quyền ấy không ai có Quyền xâm phạm. Nếu làm đúng Nhân Quyền, Dân Chủ, đi vào Công Bằng, Bình Đẳng thời Đảng, Quan, Dân như nhau.

Quyền kiểm soát của Dân tối cao lấy đâu ra một chóp bu năm bảy bà vợ, bà nào cũng trẻ trung xinh đẹp ngực nở mông to lưng eo thắp đáy, cung son lầu đài chín mười cái. Mỗi lầu đài cung điện nuốt trọn vài mẫu đất của Dân.
Một bữa ăn chơi xa xỉ của chóp bu tốn vài chục triệu. Mười gia đình người dân ăn cả tháng cũng chưa hết. Những nhà hàng dư thừa đồ ăn sơn hào hải vị mấy con bẹc-giê nhìn thấy rùng mình ăn không nổi, còn người dân thời làm ăn chạy bữa, có người đi mót từng cái củ để mà ăn.

Thể Chế Độc Tài là như thế, người thời giàu quá, người thời áo rách khố ôm tự trong nội thể Chế Độ tạo ra mất Công Bằng, Bình Đẳng nghịch lại Thiên Ý. Vì Nghịch Thiên Ý Hóa Công, nên Hóa Công luôn cào chỗ cao lấp xuống chỗ trũng. Nên mấy cung son biệt thự thường lúc lắc rung rinh. Những con chuột quan càng đào hang thủ thế hơn nữa. Dân coi vậy mà bình yên vì ở nhà tranh vách lá. Còn Quan thời sợ sắt, thép, gạch ngói đè chết nên phập phồng lo sợ ngày đêm, tội nghiệp cho mấy vị Quan Tham quá. Vợ con bồ nhí hàng tá có bề gì thời tiếc mà đứt ruột. Đâu phải bồ nhí cho không, mỗi cô nàng cũng phải mất vài tỉ.

Người tài quá mà không có đức thường là nghịch Thiên cướp hết Quyền Tạo Hóa ban cho mỗi con người ( Nhân Quyền), cướp hết Quyền Công Dân tức là (Quyền Dân Chủ) nên mới ló ra cái ngu ẩn tàng sau cái tài. Nên mới có câu : chữ tài liền với chữ Tai một vòng. Đất nước Nam Đu vì đi theo Thể Chế Độc Tài, Độc Trị luôn bị mẻ đầu lỗ trán, Dân Tộc Nam Du ăn không ngon ngủ không yên, đã khổ lại sinh cái khổ chồng lên. Gánh lấy tai họa bầm dập, tai họa sanh ra đến nỗi thậm chí ăn, uống cũng sợ. Còn dân khổ đến nỗi bắt được con gì cũng ăn, trừ con bồ lon ốc vít ra, tai họa nhiều như lỗ chân lông, có nghĩa là đụng đâu thời mang họa đó. Cũng bởi lãnh tụ quá tài mà không có đức.

Thầy Nhàng nghe xong liền nói: Hay quá, hay hết biết luôn, còn nữa không thầy muốn nghe tiếp. Hậu nói: Câu chuyện Lãnh Tụ Thiên Tài đến đây là hết. Thầy Nhàng như có vẻ luyến tiếc vì câu chuyện hết mất, những em không hiểu chính trị như vịt nghe sấm. Còn những em hiểu chút ít chính trị thời đây là câu chuyện tuyệt vời. Chuyện để đời những bài học vô giá.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn, Long Hoa Lược Truyện
Tài Kể Chuyện Đến Đây Là Hết
————————————————-