CÂU CHUYỆN SỐ 61

ĐỈNH CAO CỦA SỰ GIÁC NGỘ

Ngã tư Kỳ Hòa quẹo vào con hẻm 37 số nhà 56 là nhà Ông Bà Hưng. Thường đến chơi nhà Ông Bà Hưng là Ba Hiệp và Tư Lợi. Lần nào cũng vậy khi bộ ba đủ mặt thời cuộc tranh luận sôi nổi lại xảy ra, bộ ba nầy nổi tiếng là ba nhà thông thái.  Đề tài tranh luận thời đa dạng nhiều chủ đề, trong đó có sự đàm luận con đường giải thoát đi đến tự tại là sôi nổi nhất.

Ông Hưng nói: Ba Hiệp, Tư Lợi nghĩ xem Tạo Hóa đã tạo lên các Tầng Trời, và cũng tạo ra các Tầng Địa Phủ là để chi vậy, thành phần nào được ở trên trời. Thành phần nào thời ở nơi các tầng Địa Phủ. Theo như các Tôn Giáo, Đạo Giáo nói theo Phật thời về cõi Phật trên các tầng trời, theo Chúa thời về nước Chúa trên các tầng trời. Còn những người không theo Chúa, không theo Phật, nhưng họ biết tu tâm dưỡng tánh thời họ về đâu?

Ba Hiệp nói: Còn về đâu nữa, nếu hành thiện không hành ác thời tất cả đều siêu sanh về các cõi trời tầng trời. Nếu truyền kinh thuyết giáo tận độ nhân loại con người thời làm Vua, làm Chúa các cõi trời. Cõi Phật cũng ở trên trời, nước Chúa cũng ở trên trời, nói chung là các cõi Thiên Đàng Cực Lạc. Nếu được siêu sanh về trời, thời dù ở cõi nào: Cõi Phật, Cõi Chúa, Cõi Tiên, Cõi Thần đều hưởng sự an vui ngang nhau. Sống trên Ngọc Ngà Châu Báu như nhau. Ai cũng có Thần Thông pháp thuật bay biến như nhau. Tưởng ăn có ăn tưởng mặc có mặc như nhau. Lầu đài cung điện như nhau, tùy theo ý thích của mỗi chư thiên tạo ra cảnh giới mình ưa thích. Đã siêu sanh về các tầng trời, thời tầng trời nào cũng như tầng trời nào, đất đai châu báu. Nhưng khác ở đây là khác xây dựng tạo lập lên kiến trúc cảnh quan lầu đài cung điện, tùy ý thích xây dựng cõi nước trời. Cũng như trí huệ thần thông, đạo đức, sự giác ngộ của mỗi người khác nhau. Nên sự uy linh có khác nhau. Kẻ làm Vua Trời, người làm thiên chúng dân trời.

Ba Hiệp trầm ngâm suy nghĩ rồi nói: Thượng Thiên, Trung Thiên, Hạ Thiên Vũ Trụ có 28 tầng trời, Tu Di Sơn, Năm Non Bảy Núi, Thất Sơn Châu Báu. Mỗi tầng trời, mỗi Non Tiên đều có vô lượng cõi nước. Mỗi nước trời, mỗi cõi nước Non Tiên tùy theo công hạnh độ người của mỗi người mà có cõi nước trời khác nhau. Như Cõi Nước Phật, Cõi Nước Thánh, Cõi Nước Tiên, Cõi Nước Thần, Cõi Nước Chúa. Đã là con người tức là con cháu Tiên Rồng, con cái Nhà Trời, nếu không đánh mất Cội Nguồn, Tôn Thờ Tổ Tiên Tạo Hóa, thời ai ai cũng có Quyền thành lập Cõi Nước Trời, cõi nước Non Tiên cho riêng mình. Thiên Chúng đông hay ít là do mình ra công tận độ vậy.

Tư Lợi xen vào: theo như Tôi biết, cơ bản cái Gốc để về trời không cần theo Phật, Chúa gì cả. Chỉ cần hành thiện không hành ác, không quên Cội Nguồn là coi như đã được về trời rồi. Phật, Chúa cũng chỉ là những con người Hành Thiện, có lòng Từ, biết thương người. Những ai có lòng Từ, biết thương người chính là Phật, Chúa, cần gì theo Phật, theo Chúa để về trời. Huống chi làm theo Thiên Ý sống theo Lương Tâm truyền Văn Hóa Cội Nguồn tận độ nhân loại về trời thành lập quốc độ, trở thành các vị Vua Trời. Đâu cần theo Tôn Giáo, Đạo Giáo tu luyện mới được về trời, cũng như làm Vua Trời. Bằng chứng ở vào thời xa xưa chưa có Chúa, Phật ra đời, nhân loại cũng về trời như thường, sống trên Thiên Giới đông vô số vô biên. Trở thành Vua trời cũng đông vô số vô biên.

Như vậy cái Gốc để về trời chính là giác ngộ con đường Chân Thiện, nhất là yêu nước thương dân, sáng lòng Trung, Hiếu rời xa hành ác, đi vào hành thiện Nhân, Nghĩa tu luyện, hướng về Cội Nguồn nơi sanh ra Tiểu Linh Hồn cũng như thể xác con người. Không muốn thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cũng thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Không muốn về trời thời cũng được về trời. Lại nữa cái Gốc làm Vua Trời nào đâu phải xa vời, chính là dùng Văn Hóa Cội Nguồn, Thiên Ý Cha Trời tận độ nhân loại về trời. Thành lập Quốc Độ cõi nước trời. Nhiều người lầm tưởng chỉ có theo Phật, theo Chúa mới được về trời. Nên phải quy y Phật, quy y Chúa, cầu độ về trời. Nhưng họ nào có hiểu Quy Y Phật chính là Quy Về Chân Tâm, Chân Tánh của mình. Căn cốt của Phật Tánh chính là Lương Tâm con người, không phải quỳ lạy van xin mà có. Quy Y Chúa có nghĩa là hướng về Cội Nguồn tôn thờ Tổ Tiên Tạo Hóa Như Lai. Ấy là trách nhiệm bổn phận của mỗi Tiểu Linh Hồn, hướng về Đại Linh Hồn Vũ Trụ. Như con phải nương vào Cha, như cành lá phải nương về Cội Gốc. Như một Định Luật Tự Nhiên. Mỗi con người đều có quyền thành lập cõi nước trời. Có quyền tận độ nhân loại về trời theo hạnh nguyện của mình, không ai có quyền ngăn cản. Lại nữa theo Phật theo Chúa mà hành ác thời bị sa đọa xuống các tầng địa phủ theo Định Luật Vũ Trụ làm sao về trời, đã hành ác lại không biết ăn năn sám hối, bỏ ác hành thiện, dù cho hằng hà sa số Phật, hằng hà sa số Chúa cũng đành bó tay không cứu nổi, đây chính là sự thật. Phật, Chúa mà cứu nổi người ác thời nơi Địa Phủ không có tội nhân để mà hành hình.

Những ai hành động không trái ngược lại Lương Tâm chính là Tự Độ (biết tâm tự độ, biết tánh tự tu ). Chân Tánh không thiện không ác, hay còn gọi là Tâm Điền. Hể gieo sao thời mọc vậy. Gieo Ác tích Ác, cái Ác lớn lên từ nơi Tâm để rồi gặt họa không biết đến bao giờ cho hết. Gieo Thiện tích Thiện, cái Thiện từ Tâm nẩy tạo ra hằng hà sa số phước báo hưởng không bao giờ hết. Vì vậy, chọn giống Thiện Lành để mà gieo. Gặt hái phúc báo về sau ( nên gọi là biết Tánh tự tu, biết Tâm tự độ ) đạt đến cảnh giới làm chủ Nhân Ông. Minh Tâm Kiến Tánh chính là như vậy.

Ông Hưng nói xen vào: có nhiều người cho rằng Tu Thiền Luyện Khí chứng đắc nầy đắc kia mới được trường sanh bất tử là không đúng. Vì sao lại nói như thế. Vì chỉ cần nghe qua mỗi Linh Hồn đã trải qua vô lượng ức kiếp thời cũng hiểu rõ mỗi Linh Hồn sống mãi chưa bao giờ mất đi, vô lượng thọ, sống ngang Linh Hồn Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Chúa Tổ, Thần Tổ. Có thể nói là trường thọ ngang Tạo Hóa. Chỉ khác nhau ở chỗ Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa hưởng vô lượng phước báo an vui tự tại làm chủ sanh tử của mỗi kiếp đi qua. Có nghĩa là tạm mượn xác thân, rồi trả lại xác thân, cũng như cởi bỏ lớp áo già cũ nầy, mặc vào lớp áo non trẻ mới. Đường sanh tử của xác thân, là cái lối đi ra đi vào của mỗi kiếp Linh Hồn. Đầy sự vui của những người đã chứng lý giác ngộ không thân.  Những Linh Hồn hành ác phải chịu vô lượng kiếp quả báo chịu nhiều tai ương khốn khổ hết kiếp nầy sang kiếp khác. Linh Hồn Phật Tổ, Linh Hồn Phàm Phu Chúng Sanh, Linh Hồn Tà Ma, Ác Quỉ trường thọ ngang nhau. Đâu phải tu cao hay chứng đắc gì mà tăng tuổi thọ của Linh Hồn. Thọ lâu hay thọ ít là chỉ cho thể xác tạm mượn mà thôi. Hể có vay mượn đều phải trả. Dù cho đó là Kim Thân của Phật, hay của Chúa. 

Sanh tử là chỉ cho lớp áo da thể xác, bỏ lớp áo da nầy mặc lớp áo da khác. Sự già cổi của lớp áo da phải bỏ đi, phải thay thế bằng sự non trẻ của lớp áo da mới. Đó cũng chính là Định Luật tự nhiên. Hể có sanh thời phải tử, lâu hay mau mà thôi. Mượn thân tứ đại, phải trả lại cho tứ đại, đó là định luật Thiên Ý, ai cũng như ai, không ai khác ai. Dù cho Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa trên trời, phàm phu chúng sanh trần gian sự sống thân xác, hể vay mượn thời phải trả nào có khác gì nhau. Xác thân tiên thiên thọ vài tiểu kiếp già cổi, rồi cũng phải thay xác thân tiên thiên non trẻ mới. Theo Định Luật Hóa Công là như thế, nào ai khác ai, cùng chung một quy luật sanh tử mượn xác, trả xác như nhau. Sự vay mượn thân xác nơi trần gian ở vào giai đoạn gần hết tiểu kiếp, sự vay mượn thân xác quá ngắn, chớp mắt thời đã già, sự trả lại xác thân tứ đại cũng đi vào nhanh chóng không ai khác ai. Phật Thích Ca cũng trả lại xác trần, Chúa Giesu cũng thế.Vua, Chúa dân thường cũng vậy. Đã vay mượn xác trần, thời phải trả lại cho trần. Rồi thọ lãnh mặc qua lớp áo da khác. Cứ như thế hết kiếp nầy đến kiếp khác, vay mượn không biết bao nhiêu là xác thân.

Vì thế những người giác ngộ Sanh Tử, đã gieo trồng nhiều nhân thiện thời lấy đó làm vui, giải thoát kiếp khổ qua kiếp khác vui sướng hơn, nên không sợ hãi vì cái chết trả lại thân xác của mình. Luôn chuẩn bị cho mình một tương lai đi vào sự sống mới. Ví như mãn trần Linh Hồn lìa xa bể khổ, siêu sanh lên thiên giới để sống. Với thân xác Tiên Thiên cõi trời sống lâu vài tiểu kiếp, hoặc sống lâu hơn nữa. Làm chủ sanh tử cũng như làm chủ sự thay áo, sống theo Định Luật tuần hoàn xoay chuyển, thời đâu còn sợ hãi cũng như sự lo lắng mà phải cho đó là sự an vui Công Bằng Tạo Hóa. Người hành thiện chuyển kiếp sẽ có thân xác Thiên Tiên xinh đẹp. Người hành ác chuyển kiếp sẽ có thân xác Ngạ Quỉ, Súc Sanh.

Như vậy sanh tử là quy luật tự nhiên thân xác già nua sẽ bỏ đi, thay vào đó là thân xác non trẻ đi vào cuộc sống mới. Sự vay mượn thời phải trả, thời gian vay mượn dài hay ngắn mà thôi. Không ảnh hưởng gì đến Linh Hồn, chỉ là thân xác lớp áo da thay ra mặc vào. Linh Hồn là Linh Giác, Tiểu Linh Hồn Vũ Trụ bất sanh bất diệt, vô lượng thọ, sống ngang Linh Hồn Phật Tổ Di Đà hay Linh Hồn Phật Tổ Thích Ca. Thậm chí sống ngang bằng Tổ Tiên Như Lai Tạo Hóa. Tiểu Linh Hồn sống ngang Đại Linh Hồn Vũ Trụ.

Ba Hiệp nói: từ lâu tôi đã thấu rõ, dù tu hay không tu, Linh Hồn vẫn trường thọ ngang nhau. Sự sanh tử là chỉ cho thân xác vay mượn mà thôi. Nhưng sự chứng đắc thời tôi chưa rõ lắm. Người cho mình đã chứng đắc quả vị nầy, người cho rằng chứng đắc quả vị kia.

Tư Lợi nói; Chẳng có sự chứng đắc nào cả. Ví như tấm kính bụi bám lâu ngày càng lau càng chùi càng sáng ra, cảnh giới bên ngoài lần lần hiện rõ trong gương. Hội ngộ Bổn Lai Diện Mục là như thế, mỗi Chân Tâm Chân Tánh đều là Minh Tâm Kiến Tánh, đâu phải tu thiền luyện khí mà thêm. Đâu phải không tu thiền luyện khí mà bớt. Sự chứng đắc chẳng qua Chân Tâm được thanh tịnh, không còn phiền não, thấy rõ mọi cảnh giới. Ví như lau chùi tấm kính sáng lần ra mà thôi. Nhờ sáng lần ra mà thấy rõ nhiều cảnh giới. Tu thiền luyện khí chẳng qua là sự vay mượn thu nạp Tinh Khí, lâu ngày kết tụ nhị xác thân liền có pháp thuật Thần Thông cho đó là sự chứng đắc.

🔴Sự vay mượn xác thân tứ đại, nói chung là có bốn cách:
🔥Đầu thai vào bụng mẹ sanh ra ( gọi là thai sanh )
🔥Sự vay mượn tinh hoa tứ đại bằng tu thiền luyện khí lâu ngày kết tụ thành nhị xác thân ( gọi là hóa sanh )
🔥Sự vay mượn xác thân qua hình thức Noãn Sanh.
🔥Thấp Sanh.
Đã vay mượn thời phải theo Định Luật tiến hóa Sanh, Lão, Bệnh, Tử. Như một Định Luật Tự Nhiên. Dù cho vay mượn xác thân Tiên Thiên. Thời Tâm cũng chẳng thêm. Dù vay mượn xác thân Phàm Tục thời chân Tâm chân Tánh cũng không bớt. Nên không có sự chứng đắc nào cả. Chân Tâm Chân Tánh trước sau như một Bất Sanh, Bất Diệt, Không Cấu Nhiễm, Trong Sạch Vô Vi. Dù ở kiếp Yêu Tinh cũng Không Giảm Bớt. Dù thành Phật Tổ Cũng Không Thêm Vào, Tu cũng bấy nhiêu, không tu cũng bấy nhiêu. Chỉ khác nhau ở chỗ Mê với Ngộ. Thiện với Ác. Siêu với Đọa. Gặt hái Phúc Báo, nhận lấy tai họa mà thôi.
Nói về Linh Hồn thời không ai khác ai đều là Tiểu Linh Hồn Vũ Trụ, khởi sanh ra từ Đại Linh Hồn Vũ Trụ. Đại Linh Hồn Vũ Trụ là Cội Nguồn của Tiểu Linh Hồn Vũ Trụ. Ví như Nước khởi sanh ra Bọt Nước. Cội Nguồn của Bọt Nước chính là Nước. Linh Hồn nào đoạn diệt phiền não đi vào thanh tịnh thời Linh Hồn ấy càng sáng lần ra, cảnh giới quá khứ vị lai đều hiện rõ trong Tâm từng giai đoạn, tạm gọi đó là chứng đắc. Thật ra không chứng đắc gì cả. Vì Chân Tâm, Chân Tánh có thêm, bớt gì đâu mà chứng đắc.

Tu vô lượng kiếp Chân Tâm Chân Tánh cũng chẳng thêm, luân hồi sanh tử thay đổi xác thân vô lượng kiếp Chân Tâm Chân Tánh vẫn không bớt như như thường còn. Sự chứng đắc chẳng qua Chân Tâm Chân Tánh thanh tịnh sáng lần ra mà thôi, do sự sáng lần ra nên có sự chứng biết khác nhau tạm gọi đó là đắc quả vị. Ví như tấm gương càng lau chùi càng sáng, mọi cảnh giới đều hiện rõ trong gương. Từ cảnh giới đời thường, cho đến cảnh giới quá khứ vị lại. Thậm chí thấy rõ cảnh giới tam thiên đại thiên thế giới, thấy rõ cảnh giới Tiểu Linh Hồn của mỗi Linh Hồn. Cho đó là sự chứng đắc. Nhưng thật ra có chứng đắc gì đâu. Đó là Định Luật hiển nhiên Chân Tâm, Chân Tánh vốn Minh Tâm Kiến Tánh là như vậy. Tự Thể Linh Giác thấy biết tất cả. Chính Là Chánh Đẳng Chánh Giác.

Những ai không rõ sự diệu dụng tự nhiên của Chân Tâm Chân Tánh nghĩ do tu luyện mà chứng đắc rơi vào Ma Đạo. Bị Ma cảnh xoay chuyển.Khó mà làm tan biến căn bản phiền não vi tế trong nội Tâm. Lẩn quẩn trong kiến chấp khó mà đạt đến Chánh Đẳng Chánh Giác.

Tư Lợi nhìn Ông Hưng, rồi nhìn sang Ba Hiệp nói: những người có chút trí thức đều biết Chúa, Phật không có tạo lập ra thế giới vật chất Vũ Trụ. Chúa, Phật sống trong thế giới vật chất vũ trụ. Chúa, Phật cũng không tạo lập ra Đất, Nước, Gió, Lửa tứ đại. Mà vay mượn từ Đất, Nước, Gió, Lửa tứ đại kết tụ thành thân. Phật, Chúa cũng không tạo ra Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Mà vay mượn từ Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ tạo ra pháp thuật Thần Thông. Như vậy Phật, Chúa không tạo lập lên thế giới vật chất vũ trụ. Nên không có quyền quyết định vận mệnh vũ trụ. Mà chỉ sống theo những Định Luật Vũ Trụ. Thuận theo Thiên Ý thời còn, nghịch lại Thiên Ý thời mất. Trời Tạo Lập lên vũ trụ thời chỉ có Trời mới quyết định những gì nơi vũ trụ. Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa chỉ nghe theo làm theo Thiên Ý Cha Trời mà thôi, gieo nhân lành để rồi hưởng phúc báo. Nên mới có câu Đại Phú do Thiên, trở về với Cha Trời có thể nói là muốn gì đặng nấy.

Những người giác ngộ đều biết Tiểu Linh Hồn, từ Đại Linh Hồn Vũ Trụ khởi sanh ra, ví như Bản Thể của nước sanh ra Bọt Nước. Đại Linh Hồn Linh Giác Vũ Trụ sanh ra Linh Thức tiểu Linh Hồn vũ trụ. Trở về Cội Nguồn là chỉ cho Linh Thức tiểu Linh Hồn Vũ Trụ, trở về với Đại Linh Giác Cội Nguồn Vũ Trụ, để rồi nhận lấy vô lượng vô biên phúc báo từ nơi Cội Nguồn ban cho.

Như vậy con cháu Tiên Rồng là con cái Nhà Trời. Tự mình làm chủ Chân Tâm Chân Tánh, lại biết Lương Tâm chính là Phật Tánh, Thánh Tánh, còn phải quy y Phật, quy y Chúa làm gì. Đã hiểu rõ Phật Tánh, Thánh Tánh, Chúa Tánh từ Chân Tâm, Chân Tánh sống theo Lương Tâm mà ra. Nơi Vũ Trụ không có kiểu Phật Quy Y Phật, Thánh Quy Y Thánh, Chúa Quy Y Chúa. Mà chỉ tôn trọng lẫn nhau, sống Hòa Đồng. Quy nguyên trở lại Cội Nguồn, sống theo Thiên Ý, hành theo Thiên Ý thời coi như đã đi vào viên mãn. Có thể nói là muốn gì được nấy an vui tự tại.

Những người lạc Cội, lạc Nguồn chưa liễu ngộ được Chân Tâm Chân Tánh, cũng như chưa nắm vững được Lương Tâm của chính mình, rời xa Phật Tánh, Thánh Tánh. Để rồi Phật đi cầu Phật, Chúa đi cầu Chúa. Muôn đời không thành Phật, và cũng không bao giờ thành Chúa. Vì bỏ Phật Lương Tâm đi tìm Phật bên ngoài nên không bao giờ thành Phật. Vì bỏ Thánh Tánh trong Tâm đi cầu Thánh cầu Chúa bên ngoài, cầu mãi cầu hoài hết kiếp nầy đến kiếp khác không bao giờ thành Chúa, thành Thánh được. Còn Quy Nguyên trở lại Cội Nguồn, tôn thờ Nguồn Cội. Tôn thờ Cha Trời, Mẹ Trời. Là tiểu Linh Hồn trở về căn Cội của mình là Đại Linh Hồn. Bọt Nước trở về với Nước, thành con Trời chính là Thiên Tử, Thánh Mẫu. Đã là Con Trời thời có quyền làm chủ vũ trụ. Cai quản tam thiên đại thiên thế giới. Trở thành Vua, Chúa, các tầng trời cõi trời. Chỉ có trở về Cội Nguồn, làm chủ những Quyền cơ bản Tạo Hóa ban cho, những Quyền Bất Khả Xâm Phạm. Sống theo Thiên Luật vũ Trụ. Tôn vinh Nhân Quyền. Thực thi Dân Chủ. Đời Đạo viên dung, tốt Đạo đẹp Đời, tốt Đời đẹp Đạo.

Quá bất ngờ với sự hiểu biết của Tư Lợi. Ông Hưng, Ba Hiệp nó:. Kiến thức của Tư Lợi có thể nói là vượt qua Tôn Giáo, Đạo Giáo đạt đến cảnh giới đại giác, đại ngộ giải thoát tất cả. Giải thoát nô lệ Thần Quyền, giải thoát nô lệ kiến chấp, giải thoát sự ràng buộc Tôn Giáo, Đạo Giáo. Đi đến tự tại an vui. 

Ông Hưng nhìn Ba Hiệp rồi quay sang Tư Lợi nói: Theo Tư Lợi, Ba Hiệp hai vị muốn ở ngôi vị Thiên Tử con Trời, Thánh Mẫu con Trời, Phật Mẫu con Trời, Tiên Mẫu con Trời, hay mãi mãi chỉ là người đi cầu Phật cầu Chúa, cầu Thánh, cầu Tiên.

Tư Lợi không cần suy nghĩ trả lời: Ở ngôi vị con Trời bao giờ cũng hay hơn là đi cầu Phật, cầu Chúa, cầu Thánh, cầu Tiên, để rồi được Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa ban cho chút phúc đức. Lại nữa, những gì Trời tạo lập ra, con Trời sẽ làm chủ cai quản thừa hưởng, đó là Định Luật Tự Nhiên. Những người chỉ biết cầu Phật, cầu Thánh, cầu Tiên, cầu Thần, cầu Chúa làm gì được quyền năng ấy.  Ở đời người ta thường nói Cha Mẹ giàu thời con cái hưởng. Cha Trời Tạo Lập vũ trụ thời chỉ có con trời thừa hưởng mà thôi. Quả đúng như vậy. Ví như Tư Lợi có năm người con, đứa nào nhận Tư Lợi làm Cha, thời những gì của Tư Lợi tạo lập khai ra được quyền kế thừa thọ hưởng. Còn những đứa không nhận Tư Lợi là cha thời phải tự mình tìm kiếm sanh nhai vậy. Đại phú do Thiên những ai theo Trời, nhận Trời là Cha thời được Cha Trời ban cho đại phú. Phước, Lộc, Tài tràn đầy bao nhiêu sự may mắn kéo đến muốn gì đặng nấy.  Còn những người không nhận Trời làm Cha thời phải ra sức tìm kiếm bưi mổ. Tiểu phú do cần. Ra sức làm ăn mới có của, không có phúc phần Trời Cho.

Ông Hưng xen vào nói: Phúc phần Trời cho không phải là sự giàu có tầm thường trần gian bạc tỉ. Mà là phúc mệnh làm Vua làm Chúa cao hơn nữa là Vua, Chúa các tầng trời. Phúc phần giàu có ở nhân gian chẳng qua là phúc phần từ bản thân hành thiện, phúc phần từ Ông Bà, Cha Mẹ. Không phải là đại phúc do Thiên. Trời đã ban thời ban cho cõi nước giàu có quyền lực không ai sánh kịp.

Tư Lợi nói: Có người theo Phật, cho Phật lớn hơn Trời, những người như thế tự phỉ báng Cội Nguồn của chính mình. Trở thành những con người Bất Hiếu đối với Đấng Tạo Hóa. Bao sự may mắn cũng theo đó biến tan. Sự tôn sùng đề cao quá đáng, trong khi Phật còn hít không khí để sống, ăn thức ăn để tồn tại, uống nước duy trì thân thể. Không khí, thức ăn, nước uống do Trời tạo, nào phải Phật, Chúa tạo ra. Dù ở trên trời cũng vậy, ở trần gian cũng thế. Vậy mà có người dám cao ngạo nói rằng Phật lớn hơn Trời. Với lời nói thiếu khoa học, sặc mùi ngu si, cao ngạo nầy khó mà hưởng được phước trời, phải trôi lăn vô lượng ức kiếp khốn khổ.

Ba Hiệp nhìn Tư Lợi nói: Có luận chứng pháp lý khoa học chứng minh Phật nhỏ hơn Trời không ?

Tư Lợi nhìn Ba Hiệp rồi hỏi: Có vì sao nào lớn hơn Mặt Trời không ? Ba Hiệp không cần suy nghĩ trả lời ngay. Đương nhiên Mặt Trời lớn hơn các vì sao rồi. Vì Mặt Trời chỉ có một, còn sao thời nhiều vô lượng vô biên.

Tư Lợi nhìn Ba Hiệp rồi hỏi. Tam thiên đại thiên thế giới có lớn hơn Hư Không Vũ Trụ không ? Ba Hiệp nói Hư Không Vũ Trụ chỉ có một. Còn tam thiên đại thiên thế giới là số nhiều làm sao lớn hơn Hư Không Vũ Trụ được. Vũ Trụ Hư Không bao trùm cả tam thiên đại thiên thế giới. Lại nữa Trời chỉ có một Pháp Thân rộng lớn như hư không, pháp thân Trời chỗ nào cũng có. Còn Phật thời hằng hà sa số. Những gì hằng hà sa số thời không bao giờ lớn hơn “có một không hai”. Hằng hà sa số Phật cũng chỉ ở trong Pháp Thân Cội Nguồn của Trời mà thôi. Những Định Lý vũ trụ đã cho ta thấy những gì hằng hà sa số không bao giờ lớn hơn “chỉ có một”. Vì vậy Phật không bao giờ lớn hơn Trời, chỉ là con cháu của Trời mà thôi.

Những người cho Phật lớn hơn Trời, xem thường Trời thời khó mà tìm thấy sự yên vui hạnh phúc, khó mà siêu sanh lên các miền thượng giới. Xem thường Trời thời những Định Luật của Trời xoay chuyển gieo nhân cuồng ngạo thời phải nhận quả báo tai ương.  Đó là Định Lý Thiên Ý Định Luật vũ trụ mãi mãi vẫn là như thế, vũ trụ nầy mất đi vũ trụ khác thành lập Định Lý vẫn y như thế mà thôi.

Ba vị Thông Thái Ông Hưng, Ba Hiệp, Tư Lợi đàm luận với nhau chưa đến đâu, chỉ làm sáng tỏ một ít vấn đề mà đã trải qua mấy tiếng. Bà Hưng đã dọn lên những món ăn tuy đạm bạc nhưng chứa đựng đầy tình người. Với giọng ngọt ngào: Mời ba cao thủ đương đại dùng cơm.
Nói tóm lại : Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng con cái Nhà Trời cần gì phải theo Tôn Giáo nầy, Đạo Giáo kia mới được về trời. Chỉ cần làm chủ Văn Hóa Cội Nguồn. Truyền bá Thiên Ý tận độ nhân loại về trời thành lập quốc độ trên thiên giới trở thành các vị vua trời. Chúa Trời, cõi nước Phật, cõi nước Thánh, cõi nước Tiên, cõi nước Thần, cõi nước Chúa. Hưởng phước báo vô tận vô biên. Có hướng đi riêng đi theo Đại Đạo Vũ Trụ. Chúa về trời bằng đường Bộ. Phật về trời bằng đường Thủy, con cháu Tiên Rồng về trời bằng Đường Hàng Không, nhanh nhất, mau đến nhất, đơn giản nhất, không cần tốn sức nhiều.
* * *
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn
Câu Chuyện Đỉnh Cao Của Sự Giác Ngộ Đến Đây Là Hết
———————————————-